Bà xã keo kiệt đến đòi tiền

Chương 4


Vì là khu chung cư cao cấp nên cách đó không xa có một siêu thị, bên trong thứ gì cũng có bán.

Đỗ Khang và Hà An Ân mỗi người đẩy một chiếc xe. Hà An Ân chọn mười mấy món dụng cụ dọn vệ sinh vừa rẻ vừa dễ xài quăng vào xe đẩy một cách nhanh – chuẩn. Chốc lát đã đầy cả xe.

Hà An Ân đếm lại lần nữa, chắc rằng đã mua đủ dụng cụ liền đẩy xe đi đến gian hàng thực phẩm tươi sống. Khi đi ngang qua khu bán vật dụng hàng ngày thì cô hơi lưỡng lự, nhưng vẫn lấy những món đồ Đỗ Khang cần dùng đến bỏ vào xe đẩy.

Đỗ Khang nhìn cô, trong lòng không khỏi nhen lên một loại cảm giác thỏa mãn và ấm áp. Cô gái anh yêu thương y như một người vợ đảm đang đang chăm lo cho cuộc sống của anh vậy.

“Anh dùng loại dao cạo râu và bọt cạo râu nào vậy?” Đáng ra cô muốn vơ tay lấy đại cho anh, nhưng lại nhớ ra ở nhà ba và em trai đều dùng loại dao cạo và bọt cạo khác nhau, cho nên cô nghĩ chắc Đỗ Khang cũng dùng loại khác.

Nhưng khi quay đầu lại thì thấy Đỗ Khang đang ngẩn người, hoàn toàn không giống con người thông minh trên công ty, chẳng biết sao cô bỗng thấy dáng vẻ này của Đỗ Khang lại dễ nhìn đến vậy.

“Anh sao vậy? Có nhe thấy tôi nói không?” Giơ tay trước mặt anh, cô vẫy vẫy và hỏi một cách tò mò.

Đỗ Khang nhìn khuôn mặt vì mua sắm đồ mà đỏ cả lên, tay chân ngứa ngáy, muốn xoa cái má mềm mại kia, xem xem có phải cũng mềm như anh nghĩ không.

“Giám đốc Đỗ!” Gọi tới hai, ba lần vẫn không thấy anh trả lời,  Hà An Ân tức giận bước tới trước mặt anh, lớn tiếng gọi.

Anh như tỉnh lại, cúi xuống nhìn khuôn mặt rất sát mình. “Đây không phải công ty, không cần kêu tôi giám đốc Đỗ”. Nếu anh không đủ lí trí thì rất có thể anh đã tóm lấy cô mà hôn ngấu nghiến rồi mới nói tiếp. Chỉ có điều anh là một người rất có lí trí nên mới không ra tay với cô

“Vậy tôi gọi anh là gì?” Không gọi giám đốc Đỗ, có phải cô nên đổi sang gọi anh Đỗ hay không? “Còn nữa, anh có dùng cố định loại dao cạo và bọt cạo râu nào không?”

“Kêu tôi là Đỗ Khang.” Anh không nghĩ ngợi mà trả lời, sau đó mới lấy loại dao cạo và bọt cạo mình thường dùng từ kệ hàng xuống, để vào xe. “Tiếp đến đi khu nào đây?”

“Khu đồ tươi sống.” Thấy anh vừa nói xong đã đi về phía trước, cô liền chu mỏ lên lầu bầu, mắng thầm sau lưng anh. “Gì chứ, làm như mình là lão đại vậy, rõ ràng là tên ăn ở ngu ngốc!”

“Cô chưa nghe qua có tiền thì sẽ là lão đại sao?” Cô lầm bầm lầu bầu thứ gì, anh đều nghe rõ ràng hết. Vì tâm trạng tốt, cho nên anh quay đầu lại đấu khẩu với cô một cách vui vẻ.

Hà An Ân không ngờ mình đang nói xấu anh lại bị anh nghe thấy, hai má cô nóng hổi, môi mím chặt không dám hé ra nửa lời, cứ thế mà đẩy chiếc xe, nhanh chóng đi tới khu tươi sống, quẳng tên đàn ông phía sau cách thật xa.

Nhìn thấy bóng dáng chạy như ma đuổi ấy, Đỗ Khang có chút buồn cười: “Sao cô ấy có thể đáng yêu đến thế hả trời?!”

Nhưng Hà An Ân đi đằng trước không nghe được câu này, nếu nghe được chắc cô cũng cho là mình nghe nhầm.

Đi đến khu thực phẩm tươi sống, vừa may thịt heo và trứng gà giảm giá đặc biệt, cô liền không e ngại mà vơ lấy những nguyên liệu rẻ rề ấy.

Không lâu sau, trên tay Hà An Ân đầy cả nguyên liệu nấu ăn, cô nghiêng đầu nghĩ một hồi, quay lại và bỏ hết nguyên liệu nấu ăn trên tay xuống xe đẩy, hỏi Đỗ Khang. “Anh có thích ăn mì ý không? Tôi nấu xong sẽ bỏ vào hộp cất trong tủ lạnh, anh chỉ cần hâm nóng lại là được, rất tiện lợi, không cần phải ăn những món đông lạnh hoặc là đồ ăn phải bỏ lò vi ba, không tốt cho sức khỏe.”

Mẹ cô luôn xem trọng sức khỏe của mọi người trong gia đình, hở tí là sẽ đem chuyện ăn uống lành mạnh ra nhai đi nhai lại bên tai hai chị em Hà An Ân. Mưa dầm thấm đất, Hà An Ân cũng nhớ mồn một mỗi câu nói để răn dạy kẻ khác.

“Cô quyết định là được!” Đối với Đỗ Khang mà nói, có thể nhét đầy cái bụng là được rồi, ngay cả mùi vị đối với anh cũng không quan trọng, nhưng cô tự nguyện nấu cơm cho anh, anh dĩ nhiên không ngu mà từ chối rồi.

“Được, vậy tôi đi mua thịt xay, còn thêm bông cải xanh và cà chua bi nữa. Bông cải xanh và cà chua bi đều rất nhiều dinh dưỡng, gồm có protein, đường, chất béo, vitamin và carotenoid. ”

Chắc tại người đối  diện là một tên ngốc không biết cách sinh hoạt, cái gì cũng không biết, nên Hà An Ân y như hiện thân của mẹ mình, nhai đi nhai lại những lời này cũng không quản Đỗ Khang nghe có hiểu hay không, mà chỉ biết đem những gì mình biết ra nói với anh.

Đỗ Khang cũng để cô nói, dù sao anh cũng không thấy phiền. Một người thích nói, một người tự nguyện nghe, tổ hợp hài hòa không mâu thuẫn.

Nói một hồi, miệng Hà An Ân cũng khô nên bất đắc dĩ phải dừng lại, sau đó nhận ra một cách muộn màng rằng mình nói nhiều với Đỗ Khang như vậy mà bông cải xanh và cà chua bi lại không thấy đâu cả. Nóng hết cả mặt, cô ngượng ngùng vuốt vuốt chóp mũi, sau đó đi về hướng quầy rau.

Lần này Đỗ Khang không đứng đợi cô nữa, mà đi theo cô tới quầy rau để chọn rau.

Hà An Ân chọn xong bông cải xanh và cải thìa, cà rốt hôm nay cũng ngon, với lại cô vừa mua thịt ức gà nên cô liền ngẩng đầu hỏi Đỗ Khang đang đứng bên cạnh xem nấu cà ri có được không?

“Đợi chút đi mua nước cốt dừa với bột cà ri, lúc nãy không có lấy.”

“Ừ!” Đỗ Khang hoàn toàn không có ý kiến khác.

“Ai da, hai vợ chồng son thật là tình cảm!”  Cô bán rau vừa cân rau mà Hà An Ân vừa chọn, vừa nói với vẻ ngưỡng mộ: “Ông nhà tôi ấy hả, muốn ông ấy ăn cơm xong đi công viên dạo một vòng cũng phải mời lên mời xuống, càng đừng nói tới chuyện nhờ ổng đi mua rau cùng.”

Nghe thấy cô bán rau hiểu lầm quan hệ giữa mình và Đỗ Khang, Hà An Ân định mở miệng giải thích nhưng Đỗ Khang lại cầm hành tây giơ ra trước mặt cô. “Có cần lấy hành tây không?”

Hà An Ân liếc củ hành tây, thực ra thì cô cố ý không chọn hành tây, bởi cô không biết cắt hành, toàn bị hành xông lên làm cay mắt mà chảy nước mắt ròng. Nhưng mà anh cũng đã mang tới rồi, với lại cà ri mà không có hành tây thì nó thiếu thiếu sao ấy! Cô đành phải gật đầu, chọn hai củ trông đẹp mắt.

Bị phân tâm nên cô quên béng mất việc phải giải thích với cô bán rau rằng cô và Đỗ Khang không phải là vợ chồng.

Cô bán rau tính tiền xong, lúc định bỏ vào túi nilon  thì Hà An Ân nhìn thấy đống hành lá xanh mướt bên cạnh, mắt long lanh đảo một vòng, nói ngọt ngào: “Cô ơi, tụi cháu mua nhiều thứ vậy, cô cho cháu mấy cọng hành được không?”

Mặt của cô bán rau có chút khó xử, vì hành lá cũng phải bán mà.

“Được không cô, người ta mua nhiều đồ vậy, cho cháu mấy cọng có sao đâu mà?” Con mắt to trong veo cứ chớp chớp, cô lại làm nũng, dáng vẻ cực kì đáng yêu.

Chịu không nổi ánh mắt và nụ cười đáng yêu này, cô bán rau thôi không do dự nữa, lấy vài cọng hành bỏ vào túi nilon , sau đó quay qua Đỗ Khang nói: “Cậu à, cậu biết chọn vợ thật đấy, biết tính toán tỉ mỉ, giúp cậu tiết kiệm.”

Đỗ Khang liền nở nụ cười. “Dĩ nhiên rồi!”  Hoàn toàn không muốn giải thích với cô bán rau về sự hiểu lầm này.

Hà An Ân vốn muốn giải thích, nhưng lại sợ cô bán rau mà biết cô với Đỗ Khang không phải vợ chồng thì sẽ lấy lại mấy cọng hành lá, cho nên chỉ đành mặt dày mà chấp nhận vậy.

Nhận lấy túi đồ, cô kéo Đỗ Khang đi một mạch tới quầy thu ngân, trong khi đó, cũng không quên vòng qua mua bột cà ri và nước cốt dừa.

Bởi mua quá nhiều thứ, nên họ chỉ mang nguyên liệu nấu ăn và một số dụng cụ vệ sinh cần dùng nhất về, còn lại thì nhờ dịch vụ giao hàng của siêu thị giao tới nhà Đỗ Khang.

Xách túi đồ trên tay, hàng đã mua xong, Hà An Ân bắt đầu nhớ tới cái nhà lộn xộn dơ dáy như ổ chó của Đỗ Khang, lập tức như mất hết sức. Đáng ghét thật! sao cô lại xui xẻo đến mức này chứ?

Bởi vậy mới nói, cô ghét Đỗ Khang nhất!

Sau một ngày ra sức làm việc, Hà An Ân chẳng dễ gì mới dọn dẹp sạch sẽ nhà Đỗ Khang, giúp anh có một nơi có thể gọi là “chỗ cho người ở”.

Bất chấp cả hình tượng, bất chấp việc Đỗ Khang đang nhìn cô, cả người cô giờ mềm nhũn, giống y như cái xác chết mà ngồi lên chiếc ghế sô pha được lau đi lau lại tới bốn năm lần mới sạch. Cô mệt muốn chết luôn, chỉ thấy mình oải tới mức cả ngón tay cũng không nhúc nhích nổi.

Một chai cô ca mát lạnh áp vào má cô, cô cảm động định giơ tay lên đón lấy. Nhưng ngay sau đó, cô lại thấy cảnh Đỗ Khang vặn nắp chai ra, thuận tay ném cái nắp về phía sau. Tư thế ấy y như động tác lúc trẻ con thay răng, ông, bà, cụ hay bắt bọn chúng ném đi theo một hướng đã định.

Nhưng đó chưa phải là vấn đề, vấn đề ở đây là làm sao mà anh ta có thể ném cái nắp đó theo cách như vậy trong khi cô vừa mới lau sạch cái sàn nhà? Sao lại dám như thế?

Lửa giận bùng lên dữ dội, Hà An Ân quẳng luôn niềm vui khi nãy, nhảy dựng lên từ ghế sô pha. Không nghĩ ngợi, cô liền chồm tới người Đỗ Khang, dùng hai cái tay nhỏ nhắn nắm lấy cổ áo anh, nhìn xuống anh mà thét to: “ĐỖ KHANG KHỐN KIẾP! Không biết tôi mới lau sàn nhà à? Anh ném rác gì chứ, anh có biết tôi phải lau mấy lần nó mới trở lại vẻ ban đầu vốn có không? HẢ?”

Hà An Ân tức điên lên tới nỗi chóng hết cả mặt, không hề biết rằng cái tư thế dạng hai chân quỳ trên người một gã đàn ông của mình nguy hiểm chừng nào!

Đỗ Khang bị tư thế của cô dọa. Đang như một con cá mắc cạn sắp chết thì đột nhiên biến thành cá ăn thịt người hung dữ, gương mặt nhỏ nhắn cứ dán sát mặt anh, lải nhải không ngừng. Sự thay đổi trước sau như vậy đúng là dễ khiến người ta đau tim mà.

Huống chi cô cũng quá khờ, không hề biết tư thế của mình sẽ khiến người khác hiểu lầm, cũng khiến anh muốn làm một số chuyện quá đáng với cô. Có điều anh cũng biết rõ, nếu anh ra tay với cô trong tình huống này, có thể sẽ khiến cô càng ghét anh hơn, anh không thể mạo hiểm.

“Anh nói coi, nói coi, anh ném cái gì mà ném hả?” Cô tức giận chỉ tay về phía chiếc nắp vô tội trên sàn nhà, áp mặt càng sát.

Chiếc miệng nhỏ xinh gần kề, chỉ cần anh muốn là có thể ngậm chặt đôi môi cô. Dáng cô vốn nhỏ nhắn xinh xắn, nên trên thân thể cô, thứ gì cũng đều nhỏ nhắn đến mê người, trừ cặp mắt đen láy to tròn trên khuôn mặt ra. Đôi mắt ấy tuy đang tức giận mà trừng lên nhìn anh, nhưng anh nghi ngờ chắc mình đã bị ánh mắt tức giận của cô cưa đổ rồi.

“Cô bình tĩnh xíu đi!” Chỉ là cái nắp chai thôi mà, anh đã quen tay ném đại xuống đất rồi!

“Bình tĩnh á? Anh muốn tôi bình tĩnh thế nào đây hả? Tôi dọn dẹp cả ngày trời, mới cho anh cái nơi gọi là nơi ở của người chứ không phải là ổ chó. Vậy mà tuyệt nhiên anh dám coi rẻ sự lao động cực khổ cả ngày của tôi, đem rác ném vào cái sàn nhà mà tôi vừa lau sạch, anh bảo tôi làm sao mà bình tĩnh, hả? Anh nói coi, nói coi!”

Hà An Ân y như con mèo hoang mất kiểm soát, hai tay nắm chặt cổ áo của Đỗ Khang, mỗi câu nói ra đều đấm mạnh vào ngực anh.

Nhưng mà cái ngực rắn chắc như vậy, ngoài tay cô thấy đau ra thì cô không thấy anh có biểu hiện gì là đau cả, thế lại khiến cô càng tức giận thêm.

“Tôi xin lỗi là được rồi chứ gì?” Anh bỏ chai cô ca trên tay xuống, nắm lấy vai của cô. “Hà An Ân, giờ thì ngoan ngoãn mà xuống nào, đừng đè trên người tôi nữa!” Ngoài việc nện cho anh vài cái, mỗi câu nói của cô còn kèm theo hành động giãy lên một cái.

Người con gái mình thích ẽo đi ẽo lại trên người mình, trong tình huống này, anh mà còn có thể không rung rinh thì ắt hẳn anh không phải thái giám thì cũng là kẻ bất lực.

“Tôi cứ đè trên người anh đó, thì sao? Anh xin lỗi tôi đi, xin lỗi tôi ngay bây giờ!” Hà An Ân nắm lấy cổ áo anh không buông mà ra lệnh. Cô hoàn toàn quên mất trước kia mình sợ người đàn ông này biết bao nhiêu.

Sau khi biết người đàn ông này không phải thứ gì cũng vạn năng, lại là một tên thiếu hiểu biết về chuyện ăn ở thì anh đã không còn là ông sếp mà cô vừa nhìn thấy đã sợ như chuột thấy mèo, mà trở thành một tên khiến cô dám to tiếng, y như một người bạn vậy.

“Xin lỗi.” Đỗ Khang bị đè bên dưới mau chóng nói xin lỗi. Nếu cô còn không xuống, anh sẽ kiềm chế không nổi nữa. “Mau xuống đi!”

Nhìn thấy gương mặt anh có vẻ như bực bội, cô có chút không hài lòng nên không muốn xuống. Nhưng ngay sau đó, người đàn ông này tự nhiên nắm lấy cổ áo cô, đẩy cô ra, đặt cô vào chiếc sofa bên cạnh y như ném một con mèo. Sau đó đi một mạch về phòng mình và đóng sầm cửa lại.

Thấy anh không nói lời nào, sau đó Hà An Ân mới cảm thấy tai họa sắp giáng xuống đầu, sốt ruột mà cắn móng tay. “Sao mình có thể sơ suất vậy trời? Mình dám ngồi trên người Đỗ Khang? Ông trời ơi… sao tôi lại dám làm vậy nhỉ? Tiêu rồi, tiêu rồi, có phải anh ta đang giận mình không nhỉ?”

Hà An Ân co ro trên sô pha, không ngừng nghĩ tới chuyện sau này sẽ có những cực hình nào đang đợi chờ mình. Lần trước cô đòi nợ anh ngay trước bàn dân thiên hạ, cái giá phải trả là tăng ca liên tục mấy tuần liền. Dù cô biết mình có thể thăng lên chức phó giám đốc này, công của Đỗ Khang không nhỏ, giúp đỡ cô rất nhiều.

Nhưng lần này thì lại khác, lần này là cô dùng cả người đè lên người anh. Có người đàn ông nào chịu để phụ nữ cưỡi trên người mình chứ, lại không phải là đang làm… chuyện đó! Tiếp theo đó là những hình ảnh cực nóng bỏng cứ hiện lên trong đầu cô, nào là cô mặc chiếc áo ngủ khiêu gợi cưỡi trên người Đỗ Khang đang trần trụi. Không những thế, cơ thể cô còn đang lắc lư õng ẹo trên cơ thể anh, cực kì khiêu khích.

Đột nhiên phát hiện mình đang nghĩ mấy chuyện nhục dục, Hà An Ân lập tức cảm thấy dường như máu trong người đều dồn lên mặt làm cô chóng mặt ù tai. Cô nghĩ đi đâu vậy trời? Làm sao mà cô lại có thể có ý dâm đãng với người khác vậy được, nhất là với tên Đỗ Khang kia nữa? Chỉ tại Phương Du Du lôi kéo cô xem phim bậy, hại cô bây giờ có ảo tượng quái dị như thế.

Hà An Ân lo lắng sợ hãi rúc vào sô pha, không biết đã bao lâu, mười đầu ngón tay cũng sắp bị cô cắn cụt cả, Đỗ Khang mới trở ra phòng khách.

Nhìn thấy bộ dạng lo sợ đang cuộn tròn núp trên sô pha như thỏ con, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như máu của cô, lông mày anh tự dưng cau lại. “Cô sao vậy?”

Cô đang sợ anh giận, một phần khác là do cô liên tưởng tới việc hai người đang làm chuyện người lớn nên giật mình mở to mắt nhìn anh, khuôn mặt nghiêm nghị dường như không hề tức giận, nhưng ngay sau đó cô lại  sợ hãi mà nhìn sang hướng khác.

“Rốt cuộc cô sao vậy?” Hà An Ân không giống những người phụ nữ anh từng qua lại. Lúc trước anh sợ phiền phức, cho nên phụ nữ anh tìm đến toàn là người độc thân không thích đeo bám, rảnh thì tụ tập lại, không rảnh thì ai làm chuyện người nấy, không dính dáng tới nhau, nhưng Hà An Ân lại khác.

Ý anh không phải nói cô không độc lập, thích đeo bám, mà sự thật là Hà An Ân tính ra vẫn là người phụ nữ độc lập, nhưng những suy nghĩ trong đầu cô khiến anh không thể đoán được. Cũng như bây giờ, anh hoàn toàn chẳng biết sao tự nhiên cô lại im lặng bất thường như vậy.

Rất khó để nắm bắt được suy nghĩ của cô, nhưng anh lại thích cô mới chết chứ. Đến giờ anh còn không biết mình thích cô ở điểm nào nữa kìa, thậm chí cảm thấy dáng vẻ tính từng đồng từng cắc của cô rất đáng yêu. Trước nay, rõ ràng anh cứ cảm thấy kiểu người này rất khó coi, vì mấy đồng bạc mà suy đi tính lại.

“Vì tôi vừa quăng, ừm… thả… nắp chai xuống đất sao?” Đỗ Khang hỏi thế, nhưng cảm thấy hình như không phải. “Cô sao vậy, nói tôi biết đi?”

Tuy mày của anh vẫn còn chau lại, nhưng không tạo cho người ta cảm giác anh đang tức giận. “Anh không giận tôi đấy chứ?” Hà An Ân hỏi nhỏ.

Nghe câu hỏi của cô, anh lập tức hiểu ra rốt cuộc cô đang nghĩ gì. Điều này làm cho anh thở phào nhẹ nhõm. “Tôi không có giận cô.”

“Thật không?” Cô có vẻ rất mừng rỡ.

“Chẳng lẽ cô nghĩ tôi nhỏ mọn thế sao?” Anh liếc cô một cái, hỏi lại cô.

“Không có, tôi không có cảm thấy anh nhỏ mọn, ngược lại anh rất rộng lượng, thật đấy.” Cô nhấn mạnh, rồi khuyến mãi thêm một nụ cười thật tươi, thật ngọt ngào.

“Rất rộng lượng?” Nghe lời nhận xét này, Đỗ Khang nhướng mày.

“Phải, rất rộng lượng.” Mắt cô càng híp lại, mặt hết sức chân thành và vô tội.

“Vậy được, tối nay tôi mời cô ăn cơm, coi như là khen thưởng cho công lao vất vả cả ngày của cô.”

“Thật à? Cảm ơn nhé.” Trước giờ anh hay có thói quen mời mọi người ăn cơm nên lần này Hà An Ân không hề cảm thấy anh mời cơm là còn có ý khác trong đó.

Hà An Ân hớn hở nghĩ về bữa tối thịnh soạn của mình nên bỏ lỡ mất nụ cười ẩn chứa trong đôi mắt Đỗ Khang.

—————————–

Ngẩng đầu nhìn màn đêm tối đen như mực ngoài cửa sổ, ánh mắt ai oán của Hà An Ân bất giác lại hướng về căn phòng làm việc riêng kia.

Hôm nay là ngày cuối tháng, cô là phó giám đốc nên đương nhiên phải kiểm tra báo cáo thu chi một lần nữa cho thật cẩn thận. Sau khi thấy nó không có vấn đề gì thì phải làm một bản báo cáo tổng hợp tài chính của cả công ty mẹ và mấy công ty con rồi trình lên cho Đỗ Khang ký xác nhận.

Sở dĩ phải tăng ca là vì Đỗ Khang lại vừa giao thêm một bản thu chi nữa, cho nên toàn bộ số liệu trong hệ thống đều thay đổi, làm lại một bản báo cáo tổng hợp khác.

Cô nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính, đã hơn 9h tối. Lúc nãy Đỗ Khang nổi lòng từ bi nên đã kêu thức ăn, nên bây giờ cô cũng không đói. Nhưng vì cả ngày phải tập trung cao độ nên cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Đây là lần báo cáo hàng tháng đầu tiên kể từ khi cô thăng chức phó giám đốc, cô không muốn có sai sót gì, khiến người ta nghi ngờ năng lực của cô. Mặc dù cô tin là các bà các chị trong bộ phận tài chính sẽ không soi mói gì cô, nhưng những người thuộc các bộ phận khác, không quen biết cô sẽ nghĩ như vậy.

Hơn nữa cô cũng không muốn làm Đỗ Khang thất vọng. Suy cho cùng, cô có thể vượt qua các đàn anh, đàn chị có kinh nghiệm, thăng chức phó giám đốc là nhờ công của Đỗ Khang. Nếu vì cô mà khiến cho quyết định của Đỗ Khang bị nghi ngờ thì cô sẽ rất áy náy.

Cô đưa mắt kiểm tra lại lần nữa rồi mới in bản báo cáo tổng hợp ra, bấm lại rồi cầm nó đi sang phòng Đỗ Khang, gõ cửa.

“Giám đốc Đỗ, đây là báo cáo tổng hợp.” Cô bước vào, đặt bản báo cáo lên bàn làm việc của anh.

Nhìn bản báo cáo kia, Đỗ Khang không dám tin là cô có thể nộp cho anh ngay trong hôm nay. Dù sao thì cô cũng mới vừa tiếp nhận chức phó giám đốc, cần có một khoảng thời gian để thích nghi. Anh cầm bản báo cáo lên, lướt qua một lượt, môi khẽ mỉm cười với vẻ hài lòng. “Hà An Ân, làm tốt lắm.” Vừa nhanh vừa đúng, Đỗ Khang cảm thấy anh quả thật không nhìn lầm người.

“Cảm ơn anh, nếu không có việc gì khác thì tôi về trước đây. Cả ngày hôm nay đều nhìn máy tính, mệt quá.” Ngày tháng trôi qua, khi đã nhận thấy sự ưu tú của anh trong công việc cùng sự hậu đậu trong cuộc sống thì cô đã không còn bộ dạng nơm nớp lo sợ khi đứng trước mặt anh nữa, mà thỉnh thoảng còn tỏ vẻ mệt mỏi trước mặt anh, hay nói đùa vài câu.

“Đợi tôi một chút, tôi đưa cô về luôn.”

“Được, anh xong thì kêu tôi một tiếng.” Lắc cái cổ nhức mỏi, cô về chỗ của mình thu dọn đồ đạc rồi ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại, muốn làm dịu đôi mắt bị khô của mình.

Cô không ngủ, cho nên có thể cảm giác được sự tiếp xúc nhẹ nhàng trên mặt mình, rất nhẹ thôi, lại rất dè dặt, giống như là sợ sẽ bất cẩn làm cô thức giấc.

Tim Hà An Ân lập tức đập loạn nhịp. Phòng làm việc chỉ còn cô và Đỗ Khang, cho nên không cần nghĩ cũng biết người đang vuốt ve mặt cô lúc này chính là Đỗ Khang.

Tại sao Đỗ Khang lại sờ mặt cô như vậy? Hà An Ân muốn mở mắt ra, ngăn cái cử chỉ ám muội này lại, thế nhưng mắt của cô lại không chịu nghe lời, cứ nhắm chặt lại, mà người cô cũng không chịu nhúc nhích, khiến cô như muốn nghẹt thở dưới sự nâng niu dịu dàng này của anh.

Bàn tay ấy lưu luyến một lát rồi cũng bỏ ra. Mất đi cảm giác va chạm có phần nâng niu ấy, cô cảm thấy dường như hơi mất mát. Nhưng thay vào đó lại là những tiếng nỉ non, gọi tên cô, làm tim cô đập ngày một nhanh hơn.

“An Ân…” Trong giọng nói ấy thiếu đi vẻ lãnh đạm thường ngày, lại tràn ngập vẻ yêu thương, hết sức dịu dàng.

Trời ạ, đây là cảm giác gì thế này?

Hà An Ân né tránh, không muốn nghĩ tiếp xem nó là cảm giác gì. Tuy cô không còn ghét Đỗ Khang như trước nữa, nhưng cũng không có nghĩa là cô sẽ thích anh. Có điều khi nghe anh nỉ non gọi tên cô, cô cảm thấy dường như trái tim mình đã tan chảy một phần nào đó.

Hà An Ân từ từ mở mắt ra, loáng thoáng thấy được vẻ dịu dàng trong mắt anh. Nhưng khi cô nhìn rõ thì trong ấy đã không còn sự ân cần nữa, chỉ còn lại vẻ bình thản thường ngày.

“Hà An Ân, cuối cùng cô cũng chịu thức rồi. Tôi gọi cô mấy lần nên định bỏ cô lại, về một mình rồi ấy chứ.” Ngay cả giọng điệu cũng giống như bình thường, đã không còn vẻ ôn hòa cùng trân trọng như lúc nãy cô nghe được.

Cảm giác vuốt ve cùng tiếng thì thầm kia là do cô tự tưởng tượng ra sao? Hà An Ân đã không thể phân được đâu là thật, đâu là mộng, chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn anh.

Cô vừa nằm mơ, hay là trong tiềm thức vẫn mong được anh đối đãi một cách dịu dàng?

Cô thật sự không rõ, trái tim lỗi nhịp kia vẫn chưa thể ổn định trở lại, vẫn đập nhanh thình thịch.

“Đi thôi.” Cô đứng dậy, nói với vẻ né tránh. Cô không muốn nghĩ kỹ càng xem có phải mình vừa nằm mơ hay không, bởi vì cô cảm thấy nếu biết rõ rồi, lỡ như là do cô nằm mơ thì cô sẽ rất thất vọng, bởi vì Đỗ Khang sẽ không thích cô.

Cô không muốn suy nghĩ, cô thà coi như do mình mệt quá, cho nên mới nghĩ bậy nghĩ bạ. Thế là cô cứ tránh né một cách vô thức như vậy đấy.

Vẻ khác thường của cô khiến Đỗ Khang phải nhíu mày. Anh giơ tay định kéo cô lại nhưng ngón tay chỉ trượt qua làn da mịn màng của cô, để mất cơ hội.

Cô không quay đầu lại, chỉ vội vàng nói: “Mau lên đi, tôi muốn về nhà.” Sau đó tự đi về phía thang máy, rồi lên xe của anh. Suốt dọc đường trở về, bọn họ không nói với nhau câu nào.

 

 

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.