Cẩm Tú Duyên

Chương 5: Lột xác


“Cẩm Tú đã có thể lên đài rồi.”

Hướng Anh Đông đứng trước cửa sổ trong phòng làm việc trên lầu, dựa vào lan can, nghiền ngẫm nhìn Cẩm Tú ở giữa sàn nhảy.

Không biết là đã xảy ra chuyện gì mà bắt đầu từ tuần trước, đột nhiên cô nhóc kia như trở thành một người khác, thoát thai hoán cốt, dần dần bộc lộ vẻ rực rỡ của mình. Quản lý đến báo cáo, nói tối nay đã có mấy người khách đến hẹn Vinh Cẩm Tú.

Tả Chấn ở ngay bên cạnh anh, chỉ nhìn mà không nói chuyện.

“Cũng phải thôi, dù sao vẫn là em gái Minh Châu.” Hướng Anh Đông cười, quay đầu lại. “Nếu bồi dưỡng một chút, nói không chừng Cẩm Tú sẽ là Ân Minh Châu thứ hai của Thượng Hải. Nhưng tôi không rõ, sao bỗng nhiên cô nhóc kia lại được khai sáng như thế? Hơn nữa cô ấy lấy đâu ra tiền mua quần áo, trang sức.”

Tả  Chấn không bàn về chuyện đó, chỉ nói. “Nếu cậu đã nói thế, bây giờ để cô ấy ngày ngày khiêu vũ với khách, có hơi đáng tiếc đó.”

Hướng Anh Đông lắc đầu. “Cẩm Tú khác với Minh Châu. Lúc trước Minh Châu ra nghề sớm, khi đến Bách Lạc Môn đã có thành tựu. Cẩm Tú so với cô ấy thật sự còn rất non nớt, phải chờ cô ấy va chạm với đời nhiều một chút, học được cách ứng phó với đủ loại người.”

“Chờ Cẩm Tú trở nên có thành tựu như Minh Châu, chưa chắc cậu đã giữ được cô ấy.” Tả Chấn thản nhiên nói. “Lúc trước anh cả coi trọng Minh Châu, Minh Châu không chút do dự liền đi theo anh ấy. Sau này, khó tránh khỏi sẽ không xuất hiện một Hướng Hàn Xuyên thứ hai.”

“Lần này sẽ không đâu. Cậu không biết Cẩm Tú hơi thích tôi sao?” Hướng Anh Đông cà lơ phất phơ nói đùa.

Tả Chấn đột nhiên ngẩng đầu. “Cậu… muốn cô ấy?”

Hướng Anh Đông uống một ngụm rượu. “Bây giờ còn quá sớm. Chấn, cậu cũng là người biết cách uống rượu, rượu ngon thì phải từ từ mà ủ, không thể gấp. Bây giờ nhiều nhất Cẩm Tú cũng chỉ là một ly nước ép nho, đẹp thì có đẹp, nhưng hương vị còn chưa nồng.”

Chân mày Tả Chấn hơi nhíu lại.

“Nếu có cơ hội, cậu nói với Minh Châu chuyện của Cẩm Tú đi, dù sao cô ấy cũng là chị gái của Cẩm Tú.”

Hướng Anh Đông nhảy dựng lên. “Mỗi lần đều như vậy, chuyện đắc tội với người khác đều giao cho tôi! Lần trước tôi cùng Minh Châu ăn cơm, vừa nhắc tới Cẩm Tú, còn chưa nói hết Minh Châu đã nổi giận, thiếu chút nữa là trở mặt với tôi. Cô ấy còn nói, nếu giữ Cẩm Tú lại Bách Lạc Môn, sau này cũng đừng bước vào cửa nhà cô ấy nữa. Tôi có tội gì chứ, bên này là cậu đem Cẩm Tú nhét vào, bên kia là Minh Châu bảo tôi đuổi ra. Lần sau cậu đi mà nói với Minh Châu, ít nhất cô ấy không dám trở mặt với cậu.”

“Minh Châu cũng chỉ là mạnh miệng.” Tả Chấn cười, vỗ nhẹ vào lan can. “Cô ấy vẫn luôn rất khôn ngoan, nếu thật sự không để ý, sao lại nhiều lần nổi giận vì Cẩm Tú chứ.”

Tả Chấn đứng cách cửa sổ, xa xa mà nhìn Cẩm Tú giao thiệp với khách trong sàn nhảy. Âm nhạc du dương là thế, bóng dáng của cô động lòng người là thế, khi cô xoay mặt, đôi hoa tai kim cương nho nhỏ ở tai nhẹ nhàng đong đưa, chiếu lên nụ cười chúm chím dịu dàng của cô, rực rỡ chói mắt, khiến người ta phải trầm trồ. Nhưng anh biết, đó chẳng qua chỉ là một chiếc mặt nạ xinh đẹp.

Cẩm Tú đã học được cách xã giao, bắt đầu biết cách che giấu như anh muốn lúc trước. Cô ở Bách Lạc Môn học được cách làm thế nào để bảo vệ mình, hiểu được không từ thủ đoạn để sinh tồn. Nhưng một ngày nào đó trong tương lai, cô cũng sẽ trở nên giống như Minh Châu, khôn ngoan, khéo léo, lúc nên tức giận thì mặt vẫn không đổi sắc, lúc nên cười thì làm bộ cười.

Anh bỗng nhiên nhớ tới ở Sư Tử Lâm lúc trước, lần đầu tiên thấy Cẩm Tú cười, dịu dàng, bối rối, trong trẻo mà không có toan tính. Mượt mà ấm áp như gió xuân, xúc động lòng người không sao tả xiết.

Anh bỗng nhiên hoài nghi bản thân mình làm thế là đúng hay sai. Trước khi Cẩm Tú đến Thượng Hải, thế giới của cô nhiều nhất cũng chỉ có tòa nhà lớn ở quê. Cô tưởng rằng lòng người đều ấm áp, mọi nơi trên thế giới này đều sáng sủa, không biết đường đời còn có tối tăm, hiểm ác.

Có lẽ anh hoàn toàn không nên để cô nhìn đến sự đời ác nghiệt, lại càng không nên đưa cô đến bên cạnh Anh Đông.

………….óóó…………

Người đàn ông đối diện Cẩm Tú bắt đầu có chút không đứng đắn. Bàn tay mập mạp đeo nhẫn sờ soạng lung tung trên lưng Cẩm Tú. Cẩm Tú vẫn đang cười, nhưng nụ cười dần dần cứng ngắc, cô càng muốn thoát ra thì bàn tay kia ôm càng chặt.

“Đường Hải.” Tả Chấn buột miệng.

Đường Hải ở phía sau trả lời một tiếng: “Dạ, Nhị gia.”

“Cậu đi xuống xem cô Vinh đang nhảy với ai, mời ông ta uống chén rượu.” Tả Chấn không quay đầu lại nên Đường Hải không nhìn thấy sắc mặt của anh, nhưng giọng nói đã trở nên lạnh lùng.

“Hả?” Đường Hải ngẩn ngơ, nhìn Hướng Anh Đông, cũng không dám hỏi nữa, lập tức đi ra ngoài. Cô Vinh này… chính là Vinh Cẩm Tú lần trước nói với Thạch Hạo “Tả Chấn ở đâu, tôi muốn gặp anh ấy” sao? Rốt cuộc cô ta có lai lịch gì?

Hướng Anh Đông cũng ngẩn ra, liếc mắt nhìn Tả Chấn một cái. “Cậu có ý gì đây?”

“Anh Đông, không phải cậu còn phải nói chuyện với ông chủ Hình về miếng đất xây dựng trường đua ngựa sao, còn đứng đây làm gì?” Tả Chấn xoay người, tiện tay cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.

 

Anh còn chưa nói xong, Tả Chấn đã đi xuống lầu, băng qua đại sảnh, đi thẳng ra Bách Lạc Môn.

Anh bỗng nhiên thấy hơi phiền muộn trong lòng, không muốn lại ở trong đại sảnh lộng lẫy xa hoa này, hít phải bầu không khí hỗn tạp mùi cồn và son phấn này nữa.

Thật ra cùng đi gặp ông chủ Hình với Anh Đông không phải dự dịnh ban đầu của Tả Chấn. Gần đây, Anh Đông vẫn luôn tích cực lập kế hoạch xây dựng trường đua ngựa. Anh rất thân với Ferdinand – lãnh sự của tô giới[1] Pháp, lấy được quyền kinh doanh hẳn là không có vấn đề gì, nhưng về chuyện đất đai thì còn chưa xong. Trước mắt, khối đất mà Anh Đông coi trọng kia có dính dáng tới một phần tài sản ông chủ Hình – thương nhân ngành thuốc lá của Quảng Đông, đàm phán vấn đề này gặp nhiều trắc trở. Cái giá Anh Đông đưa ra đã gấp ba lần giá thị trường, nhưng nguyên nhân làm ông chủ Hình vẫn chần chừ không muốn nhượng lại, ngoại trừ lý do riêng tư như lời ông ta nói, e là còn liên quan tới việc lén lút đàm phán với Thẩm Kim Vinh.

Thẩm Kim Vinh là thương nhân bất động sạn lừng lẫy của Thượng Hải. Hơn nữa vài năm gần đây, việc làm ăn càng lúc càng lớn, phất nhanh như diều gặp gió, thế lực đã trải rộng khắp mọi xó xỉnh của Thượng Hải, không thể xem thường.

Nếu chỉ là chuyện làm ăn của Anh Đông, Tả Chấn tuyệt đối không rảnh mà nhúng tay vào. Anh Đông cũng là một con cáo già, trên thương trường, dù đánh ngầm hay là công khai, người đánh qua, ta đánh lại, Anh Đông đủ sức đối phó. Trừ phi anh mở miệng, Tả Chấn cũng không muốn dính dáng với những người đó. Có điều, căn cứ vào cơ sở ngầm của Thanh Bang, dường như Thẩm Kim Vinh không chỉ buôn bán đơn thuần mà thôi, ông ta vẫn móc nối với một thế lực xã hội đen khác.

Ở Thượng Hải, đa số người làm ăn đều có chỗ dựa. Nhưng xã hội đen cũng có quy tắc của xã hội đen. Thậm chí quy tắc này còn lạnh lùng nghiêm khắc hơn cả giới chính trị. Quan hệ giữa Anh Đông và Thanh Bang ai ai cũng biết, người người đều hay. Lúc này Hướng Anh Đông ra giá cao thu mua đất, là nhất định phải được, còn có ai dám đứng ra tranh giàng? Đó là tuyên bố muốn làm khó dễ với Thanh Bang.

Nếu người âm thầm giở trò quỷ đúng là Thẩm Kim Vinh, như vậy thì thế lực sau lưng ông ta nhất định không đơn giản.

Nhiều năm trước, thủ lĩnh của Thanh Bang vẫn là Hà Tòng Cửu, đó là thời điểm các bang phái của Thượng Hải sống mái kịch liệt nhất. Vì tranh giành địa bàn và lợi ích, những cuộc chiến đẫm máu không kể hết. Địa vị của Thanh Bang, danh tiếng của Tả Chấn cũng là giành được từ năm đó. Từ đó tới giờ, chưa có ai dám tự ý bước vào địa bàn của Thanh Bang một bước.

Nhưng gần đây, cục diện của Thượng Hải ngày càng hỗn loạn một cách kỳ lạ. Bề ngoài vẫn sóng yên biển lặng như cũ, nhưng khi Tả Chấn im lặng lắng nghe, mơ hồ đã đánh hơi được mùi nguy hiểm như một mạch nước ngầm đang cuồn cuộn chảy.

Tung hoành tại Thượng Hải nhiều năm như vậy, thận trọng là kinh nghiệm mà Tả Chấn dùng máu tươi để đổi lấy. Càng nguy hiểm thì càng phải trấn tĩnh, đây là phong cách làm việc trước giờ của anh.

………….óóó…………

Địa điểm gặp mặt ông chủ Hình là ngay tại Sư Tử Lâm.

Tuy nói ông chủ Hình là một con rồng tới từ Quảng Đông, nhưng ông ta cũng hiểu rất rõ quy tắc làm ăn trên thương trường ở Thượng Hải. Mỗi câu nói đều rất cẩn thận, khiêm tốn khách khí, cũng xem như là nể mặt sự chiêu đãi của Hướng Anh Đông.

Bữa tiệc này, khách và chủ cùng vui, không khí thân thiện.

Nhưng đối với chuyện đất trường đua ngựa, ông chủ Hình lại không nói một lời nào. Hướng Anh Đông vừa mới thử thăm dò, ông ta đều lảng tránh hết lần này đến lần khác. Còn Tả Chấn chỉ ở một bên lắng nghe mà không nói gì. Mọi người vừa nói vừa cười, thoạt nhìn bề ngoài rất là sôi nổi náo nhiệt, giống như là bạn cũ nhiều năm mới gặp lại. Nhưng thật ra người trong cuộc, mỗi bên đều ấp ủ những toan tính riêng.

Tiệc tàn, đã là lúc đêm khuya.

Tả Chấn từ khách sạn đi ra, Đường Hải đã sớm căn dặn tài xế lái xe lại chờ ở cửa chính. Phủ thêm áo khoác cho hắn, Đường Hải có chút lo lắng hỏi: “Nhị gia uống nhiều rượu?”

Tả Chấn lắc đầu. Thật ra tối nay anh uống không nhiều lắm, nhưng không biết vì sao lại cảm thấy trong lòng hơi buồn bực, cảm giác chếnh choáng dâng lên. Anh liếc mắt nhìn Đường Hải một cái, còn chưa nói gì, Đường Hải đã cướp lời: “Vừa rồi em đã đưa cô Vinh về trước.”

Đường Hải đi theo Tả Chấn đã nhiều năm, biết tính của anh. Nhị gia chưa từng giao cho anh ta đi làm nhưng chuyện thế này, làm sao anh ta dám chậm trễ. Cho nên vừa xuống lầu là anh ta đã kéo cái tên đang khiêu vũ với Cẩm Tú qua một bên, nói mời ông ta uống rượu. Ông ta nào dám không uống? Đúng lúc, Đường Hải đang muốn lái xe đến Sư Tử Lâm đón Tả Chấn, Cẩm Tú cũng ở nơi này, cho nên thuận đường liền đưa cô về.

Sắc mặt của Tả Chấn liền sa sầm xuống. “Tôi có hỏi cậu chuyện này sao?”

Đường Hải ngạc nhiên, chẳng lẽ… anh đoán sai rồi sao? Nhị gia cũng không có ý gì với cô Vinh?

“Tôi tự đi lòng vòng một chút, các cậu không cần đi theo.” Tả Chấn hít một luồng khí lạnh của đêm, đè nén cảm giác say đang cuộn lên xuống.

Ngay cả Đường Hải cũng nhận ra vừa rồi anh muốn hỏi cái gì. Thật ra chính anh cũng cảm thấy rất bất ngờ, vì sao lúc ấy lại bảo Đường Hải ra ngoài giúp Cẩm Tú giải vây? Ở Bách Lạc Môn, việc một vũ nữ bị khách sàm sỡ vài lần là khó tránh khỏi. Hơn nữa, Bách Lạc Môn là địa bàn của Anh Đông, Cẩm Tú là người của Anh Đông, cho dù có bị ức hiếp thì liên quan gì đến anh?

Nhất định là gần đây quá bận rộn, hàng đêm đều có xã giao, ca múa ầm ỹ, ăn chơi trác táng, cho nên cảm thấy phiền chán.

Nhìn một mình Tả Chấn đi vào trong bóng đêm, Đường Hải ngạc nhiên, lại khó xử mà đứng tại chỗ, muốn đi theo mà không dám. Đã nửa đêm rồi, Nhị gia ở bên ngoài làm cái gì chứ.

***

Một tiếng nhạc loáng thoáng bay qua trong gió đêm lạnh lẽo.

Tả Chấn dừng bước, hơi bất ngờ nên vểnh tai lắng nghe. Là bài gì vậy? Rất du dương réo rắt. Anh nhìn bốn phía, nơi này cách vườn sau của Sư Tử Lâm không xa, không biết sao anh lại bước đến nơi đây.

Chậm rãi đi theo tiếng nhạc, Tả Chấn dừng bước trước cánh cửa sắt phía sau của Sư Tử Lâm. Cánh cửa sắt kia đã rất lâu không được mở ra, rỉ sét loang lổ, thấp thoáng sau bụi hoa đinh hương đang nở rộ. Xung quanh rất tối, mọi cảnh vật đều chìm trong bóng đêm nặng nề, chỉ có mùi hoa tươi thoang thoảng. Đến đây đã nghe rất rõ ràng, là một ca khúc không biết tên đang từ trong vườn vang ra. Là tiếng tiêu.

Thông qua khe hở của cây cối um tùm, có thể thấy người thổi tiêu đang ở trong đình hóng mát phía nam của vườn. Khí trời đã lạnh, bốn phía không có một bóng người, từ bên này cửa sắt nhìn qua cũng không quá rõ ràng. Cũng may đêm nay ánh trăng sáng ngời, sóng nước dưới đình lấp lánh, phản chiếu ánh trăng. Anh thấy một bên mặt của người thổi tiêu, người đó tựa vào lan can, quần áo màu trắng, không biết bằng tơ tằm hay là gấm, mỏng manh bay nhẹ, như sương như khói ở trong gió.

Mặt người nọ rất nhỏ nhắn, là một cô gái. Một mái tóc đen dài xõa nhẹ trên tà áo trắng. Cô thổi một cây tiêu dài bằng trúc tía. Ống tiêu hơi chếch xuống, đầu của cô cúi thấp tạo thành một hình ảnh rất hài hòa.

Dưới ánh trăng, trên mặt nước gợn sóng, dường như cả người cô đều bị sương khói lờ mờ của bóng đêm bao phủ. Nhờ ánh trăng, mỗi một đường nét đều đẹp đến mức có hơi hư ảo, toả ra vầng sáng nhạt lấp lánh.

Tiếng tiêu trầm thấp mà bồi hồi, uyển chuyển véo von, không ngừng lượn lờ trong gió đêm.

Cô có tâm sự, là đang hồi niệm. Tả Chấn không hiểu âm nhạc, nhưng hễ là người có tai thì đều bị vẻ lưu luyến bịn rịn trong tiếng tiêu làm xúc động.

Tả Chấn ngây dại trong bóng đêm. Tuy rằng thấy không rõ mặt, nhưng anh biết đó là Vinh Cẩm Tú. Khu vườn này không có người ngoài ở, chỉ có một mình cô ở phía này.

Thì ra Cẩm Tú thật sự biết thổi tiêu. Anh nhớ rõ hôm đó, ở trong phòng của khách sạn Sư Tử Lâm, cô kích động phản bác: “Không phải tôi không biết làm gì cả! Ta từng học may vá, còn có thể thêu thùa. Tôi biết làm lồng đèn. Đúng rồi! Tôi còn biết thổi tiêu, từ lúc còn rất nhỏ tôi đã bắt đầu học thổi tiêu…”

Lúc ấy, hắn và Anh Đông đều cảm thấy buồn cười. May vá? Thêu thùa? Làm lồng đèn? Lại còn có thể thổi tiêu. Bây giờ còn có người học mấy thứ này sao, có ích gì chứ? Khi đó, anh không cách nào tưởng tượng được thì ra người ta có thể dùng một ống trúc thổi nghe êm tai như vậy.

Lòng Tả Chấn có sự dao động nhẹ nhàng.

Những năm gần đây, phiêu bạt trong chém chém giết giết, từ nghèo túng đến xa hoa, anh đã sớm quên mất cảm giác động lòng. Anh là trẻ mồ côi, từ nhỏ bị cha mẹ vứt bỏ, từng ngủ dưới gầm cầu, từng làm ăn xin cùng trộm vặt. Lúc hơn mười tuổi thì trở thành một thành viên của Thanh Bang. Địa vị cùng tiền tài ngày hôm nay là do anh đổ máu và mồ hôi trong nước sôi lửa bỏng mới kiếm được. Người khác đều chỉ nhìn thấy anh được tiền hô hậu ủng, cực kỳ nở mày nở mặt. Thật ra trong lòng anh cũng hiểu được, đó chẳng qua chỉ là điểm tô.

Vì xuôi theo xã hội thượng lưu dối trá, anh phải cẩn thận che giấu bản thân mình. Vì trốn tránh sự tĩnh mịch của bóng đêm, anh dùng tiền mua nụ cười, hàng đêm sênh ca, mãi cho đến khi cảm thấy mệt mỏi.

Nhưng vào lúc này, tại nơi đây, anh bỗng nhiên cảm thấy bình yên đến lạ.

Trong bóng đêm, tiếng tiêu như rượu, người đẹp như ngọc, lại có vẻ thanh thản bình yên nói không nên lời. Không có ánh đèn rực rỡ, không có tiếng người ồn ào, không có ngươi lừa ta gạt lục đục với nhau. Chỉ có ánh trăng lờ mờ, tiếng tiêu cũng lượn lờ trong hương hoa thoang thoảng khắp nơi, lên bổng xuống trầm rung động lòng người. Một không khí lạ thường nhẹ nhàng lưu chuyển ra xung quanh.

Không biết Cẩm Tú thổi bao lâu. Tả Chấn cũng không biết mình đứng dựa vào cửa sắt bao lâu. Mãi đến khi tiếng tiêu dần dần dừng lại, anh bỗng nhiên cúi đầu cười.

Thật sự là không thể tin nổi, anh – Tả Chấn – lại đi nhìn Cẩm Tú thổi tiêu đến mức ngây người. Cô chỉ là một cô bé anh tình cờ nhặt được trên đường mà thôi. Đáng cười nhất là trong lòng cô đã có người khác. “Người khác” kia, trùng hợp lại chính là người anh em Hướng Anh Đông của anh. Rốt cuộc anh đã trúng phải bùa mê thuốc lú gì? Bao nhiêu năm nay, lăn lộn khắp nơi, người đẹp thế nào mà anh chưa từng thấy qua, loại phụ nữ nào mà anh không chiếm được. Thế mà bây giờ lại bị một hình dáng mờ ảo thổi tiêu dưới ánh trăng hấp dẫn, bị một điệu nhạc chưa từng nghe làm xúc động tâm hồn.

Không phải anh không biết Cẩm Tú đi Bách Lạc Môn đều là vì Anh Đông ở đó. Anh còn không đến nỗi bụng đói ăn quàng, bắt phụ nữ của Anh Đông tới làm món khai vị!

Xem ra tối nay anh đã say thật.

………….óóó…………

“Nhị gia, cậu chủ Anh phái người tới thông báo tối nay sở trưởng Tiền, ông chủ Phùng cũng đến Bách Lạc Môn uống rượu đánh bài, mời anh cũng qua đó.” Đường Hải đến báo cáo với Tả Chấn đang chui đầu vào một đống sổ sách.

“Tôi không rảnh.” Tả Chấn bực bội ngẩng đầu lên. “Chuyện lộn xộn ở bến tàu còn một đống đó, nợ nần của xưởng đóng tàu Phổ Giang lại thu không rõ ràng, đâu có thảnh thơi mà đi hầu bọn họ?” Anh vứt quyển sổ trên tay lên bàn một cái ‘bộp’. “Nuôi một đám vô dụng, ngay cả đi thu nợ cũng làm không xong, lại còn dám đứng trước mặt tôi.”

Chú Kiên ở bên cạnh đẩy lại mắt kính lão, khiếp đảm mà nhìn Đường Hải, lắc đầu. Hai ngày nay, tâm trạng của Nhị gia không tốt, rõ ràng là nóng nảy không yên. Anh vốn là người vui buồn không thể hiện ra mặt, lúc nào cũng thản nhiên, lạnh lùng, cho dù là lúc bị chọc giận, anh lại cười càng điềm đạm. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cho Nhị gia hồn vía không yên như thế. Ngay cả đám thuộc hạ bọn họ cũng đều nhìn ra sự cáu kỉnh của anh.

“Đường Hải, chuẩn bị xe!” Tả Chấn cũng phát hiện sự nóng nảy của mình, trong lòng lại âm thầm buồn bực. Mấy ngày nay vẫn cứ luôn như vậy, cảm thấy khác thường mà chẳng hiểu làm sao cả, nhìn cái gì cũng không vừa mắt. “Tôi đi một chuyến tới xưởng đóng tàu Phổ Giang trước, bảo Thiệu Huy theo sau.”

“Dạ…” Đường Hải trả lời, rồi nhìn chú Kiên, sau đó dè dặt nhắc nhở: “Nhưng Nhị gia, hình như ngày hôm qua anh đã phái anh Huy đi tiếp hàng rồi, bây giờ…”

Tả Chấn ngẩn ra. Không sai, một đống vật liệu thép chở lậu thay anh cả Hướng Hàn Xuyên sẽ đến bến tàu vào tối nay. Anh đã phái Thiệu Huy – cánh tay phải của mình đích thân đi làm chuyện này. Bây giờ e rằng anh ta còn đang ở bến tàu. Sao ngay cả chuyện này mà anh cũng quên được?

Là thứ gì đó, thoắt ẩn thoắt hiện ở trong lòng, không ngừng quấy nhiễu anh!

………….óóó…………

Hộp đêm Bách Lạc Môn.

Hơn mười giờ tối, chính là thời điểm khách khứa đông nhất, náo nhiệt nhất. Tiệc rượu cũng đã gần chấm dứt. Sòng bạc, phòng khiêu vũ đều chật kín cả người.

Cẩm Tú đang bị một người đàn ông đầu hói, bụng bự ôm vào trong ngực. Nói là khiêu vũ, nhưng chẳng khác nào sàm sỡ.

Xui nhất là hôm nay cô lại mặc một chiếc áo xẻ tà bằng lụa màu mận đỏ. Vạt áo hơi rộng, người nọ liền đưa thẳng tay vào trong, vuốt ve chiếc eo thon của Cẩm Tú.

“A, vừa mềm mại vừa mịn màng, quả là một làn da đẹp hiếm có.”

Cẩm Tú đưa tay giữ tay ông ta lại, kéo ra khỏi vạt áo, cười gượng gạo, cố kiếm chuyện lảng tránh: “Không phải ông vừa nói nóng sao? Bản nhạc này cũng sắp hết rồi, chúng ta trở lại ngồi xuống uống chén rượu, được không?”

“Em gấp cái gì, nhảy xong rồi nói.” Người nọ cười ha hả, ra sức kéo cô vào trong lòng, miệng đầy mùi rượu phun thẳng vào mặt Cẩm Tú.

Cẩm Tú kìm lòng không đậu quay mặt qua một bên, bỗng nhiên trên lưng hơi lạnh. Một bàn tay bẩn thỉu đầy mồ hôi đã luồn vào trong áo của cô, giống như một con rắn bò lên trên người cô, thậm chí rục rịch muốn tiến vào trong váy của cô…

“Ông chủ Trương!” Rốt cuộc Cẩm Tú cũng nhịn không được, đột nhiên đẩy ông ta ra. Trên mặt cô vừa đỏ ửng vừa trắng bệch, muốn chỉ trích nhưng lại không nói nên lời.

Nơi này không phải nhà họ Vinh, đây là Bách Lạc Môn. Cô là vũ nữ, ông ta là khách. Chỉ dựa vào điểm này, cô không có lời nào để nói. Nhưng nếu vừa rồi không đẩy ông ta ra, chắc chắn cô sẽ nôn ra ngay lập tức. Cứ như thế, không lâu sau lòng bàn tay cô đã đầy mồ hôi.

Xung quanh đã có người nhìn qua bên này, ông chủ Trương kia không nhịn được, lập tức kéo Cẩm Tú qua. “Mẹ kiếp, mày là thứ gì chứ, dám đẩy tao? Vừa muốn làm gái điếm, lại muốn được lập đền thờ. Mày giả vờ thanh cao cái gì chứ!”

“Ông chủ Trương…” Cẩm Tú nhỏ giọng. “Vừa rồi là tôi không cẩn thận.”

Cãi nhau ở chỗ này, chịu thiệt là việc nhỏ, phá hỏng việc làm ăn của Bách Lạc Môn, mặt mũi của Cậu chủ Anh cũng bị cô làm mất hết.

“Không cẩn thận? Đẩy mạnh như vậy còn nói là không cẩn thận? Bách Lạc Môn các người thật sự là không biết phép tắc! Quản lý đâu? Quản lý…”

Lúc này, quản lý đã nghe thấy tiếng ầm ỹ, vội vàng chạy qua. “Xin lỗi, thật xin lỗi! Ông chủ Trương, cô ấy là người mới nên chưa hiểu phép tắc. Nếu có gì đắc tội, xin ông nể mặt của Bách Lạc Môn mà bỏ qua cho.” Sau đó quay đầu lại, lạnh lùng nói với Cẩm Tú: “Vinh Cẩm Tú! Cô còn không mau tạ tội với người ta.”

Ông chủ Trương kia thấy bốn phía có nhiều người, quản lý lại liên tục nói xin lỗi, máu nóng bốc lên, thấy có được mặt mũi nên không chịu buông tha: “Mọi người cũng lại đây phân xử đi. Chúng ta đến đây tiêu tiền là để tìm thú vui. Thế nào, khi nào thì Bách Lạc Môn này trở thành miếu thờ trinh nữ vậy? Chạm vào không được, sờ cũng không xong. Ông mày mỗi ngày lăn lộn ở bên ngoài, cho tới giờ còn chưa mất mặt đến vậy. Bị một con điếm đẩy lộn nhào, sau này bảo tôi phải làm sao ra đường gặp người đây?”

Ông ta đứng đó văng tục chửi bậy làm nước miếng phun khắp nơi, Cẩm Tú đứng đờ đẫn ở một bên, cắn răng không rên một tiếng.

Quản lý bưng một ly rượu qua, đẩy cô. “Nhanh đi kính chén rượu, nói lời xin lỗi, đừng làm mọi chuyện rùm ben lên.”

Cẩm Tú ngẩng đầu, không phải không chịu xin lỗi, nhưng sự uất ức trong lòng hình như sắp vỡ òa ra. Cô nhận lấy chén chén rượu, cảm thấy tay đang run bần bật, rượu sóng sánh ra khắp nơi.

“Cô nhìn tôi làm gì? Không phục sao?” Ông chủ Trương đưa mắt nhìn Cẩm Tú chằm chằm.

Cẩm Tú nắm chặt ly rượu, trong lòng như có lửa đốt, nhưng trên mặt lại đột nhiên nở nụ cười. “Không phục? Sao tôi dám. Ông chủ Trương, lúc nãy là tôi sai rồi, ông tốn tiền mời tôi khiêu vũ, đó chính là vinh hạnh của tôi… Nhưng, có phải ông hoa mắt đi nhầm chỗ hay không? Nơi này là Bách Lạc Môn, không phải kỹ viện, tôi chỉ khiêu vũ, không làm kỹ nữ.”

“Mày… mày nói cái gì!” Ông chủ Trương tức giận đến nỗi biến cả giọng. “Mày còn dám… Hôm nay không dạy dỗ mày một chút, họ Trương của tao sẽ viết ngược lại!”

Quản lý còn chưa kịp nói chuyện, mặt Cẩm Tú đã ăn một cái tát. Một tiếng bốp lanh lảnh vang lên!

Náo loạn nửa ngày, nhạc cũng đã sớm dừng lại, mọi người đều vây xung quanh mà nhìn. Vừa thấy động thủ, không khỏi lập tức xôn xao cả lên.

Cái tát này rất mạnh, mặc dù Cẩm Tú đã sớm có chuẩn bị nhưng vẫn lảo đảo lùi về sau một bước. Cô đứng vững người, cố ngẩng đầunhưng lỗ tai lại ong ong cả lên. Khuôn mặt tái nhợt của cô lập tức sưng đỏ, nhưng nụ cười lúc nãy vẫn còn đọng lại, giống như đeo một chiếc mặt nạ kỳ quái trên mặt. “Tôi đã xin lỗi, ông cũng đã đánh xong, chắc cũng nên nguôi giận rồi.”

“Đâu có dễ như vậy!” Ông chủ Trương lại bị vẻ quật cường của cô chọc giận. “Không phải nói kính rượu tạ tội sao, rượu còn chưa uống đã muốn đi sao?” Vừa nói ông ta vừa nắm lấy Cẩm Tú. Cẩm Tú ra sức giãy giụa. Ông ta nắm lấy tóc cô, kéo về phía sau. Cẩm Tú cảm thấy da đầu đau nhói, ngay sau đó, một bình rượu đã òng ọc rót xuống mặt cô… Vị cồn làm mắt cay xè, cô không mở mắt ra được. Chỉ nghe thấy “xạch” một tiếng, ông chủ Trương đã bật bật lửa lên, đưa tới gần mặt Cẩm Tú. “Mày mà dám động đậy, đừng trách tao hủy khuôn mặt xinh đẹp của mày…”

Ông ta điên rồi! Một cảm giác lạnh lẽo từ trong tim xông thẳng lên đầu. Cẩm Tú cứng người lại, xung quanh nhất thời rối loạn, tiếng kinh hô nổi lên bốn phía.

“Buông tay ra!” Một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên giữa những tiếng xôn xao, khiến cho đám người đang xì xào kia bỗng chốc trở nên im lặng.

Ông chủ Trương giật mình. Ai? Ai dám xen vào việc của người khác? Ngẩng đầu lên, lại thấy một khuôn mặt anh tuấn, mang theo một nụ cười lạnh như có như không. Ánh sáng rực rỡ của đèn thủy tinh chiếu lên cổ tay áo trắng tinh của hắn và bình rượu tây màu hổ phách trong tay. Đây… đây chẳng phải là…?!

“Cô ấy không biết uống rượu, không cần phải ép buộc. Nếu nhất định phải uống, vậy để tôi uống là được.” Tả Chấn thản nhiên nở nụ cười tao nhã. “Thế nào?”

Đường Hải cùng Thạch Hạo theo sau Tả Chấn lo lắng mà liếc mắt nhìn nhau một cái. Lúc nãy, vừa vào đến cửa đã thấy bên này có một đống người chụm lại. Nhị gia vừa nhìn thoáng qua, không nói một lời đã tiện tay quơ một bình rượu mà qua đây. Anh ấy muốn làm gì?

Hai người bọn họ đều đi theo Tả Chấn nhiều năm, rất hiểu tính tình của Tả Chấn. Việc không liên quan đến mình thì anh chưa bao giờ để ý tới, nhưng lần này là ngoại lệ. Không chỉ là ngoại lệ mà thôi, cách cười này, giọng điệu này của của Nhị gia, bọn họ rất quen thuộc. Bên dưới nụ cười bình tĩnh lễ độ này là cơn giận không thấy máu thì không dừng tay. Nhưng… chẳng qua là một vũ nữ bị ức hiếp mà thôi. Ở Bách Lạc Môn, nhưng chuyện thế này nhìn cũng quen mắt rồi, đáng để Nhị gia giận đến vậy sao?

“Ngài… ngài là… Tả nhị gia?!” Ông chủ Trương nhìn trân trân không nói nên lời. Cơn say vừa rồi lập tức tỉnh một nửa. Ông ta dạy dỗ một vũ nữ mà thôi, sao lại kinh động đến vị ôn thần này? Chưa từng được mục kích nhưng ít nhất cũng đã nghe nói. Về Tả Chấn, tuy rằng ông ta chưa từng giao tiếp, nhưng thường lăn lộn ở bên ngoài, lời đồn về Thanh Bang và Tả Chấn ông ta cũng đã nghe qua không ít. Đây tuyệt đối không phải người ông ta có thể dây vào.

Ông ta vô thức thả lỏng tay, cả người Cẩm Tú muốn ngã nhào xuống đất. Tả Chấn lập tức đỡ lấy cô. “Sao vậy, Cẩm Tú?”

Búi tóc của cô bị kéo lỏng ra, sợi tóc lộn xộn rơi xuống. Rượu dính đầy mặt và đầu cổ, mùi cồn gay gắt mũi ập vào mũi. Một dấu tau đỏ ửng trên mặt, một bên mặt đã sưng phù cả lên. Khóe môi cũng rách ra. Cả người không kiềm chế được mà run lẩy bẩy.

Răng hàm của Tả Chấn đột nhiên cắn chặt lại.

“Việc này, không dám, không dám…” Dù ông chủ Trương có mượn gan trời cũng không dám uống ly rượu này của Tả Chấn, dè dặt nói: “Nếu Tả nhị gia đã mở miệng, việc này cứ chấm dứt như vậy đi. Hê hê, thôi đi.”

“Ồ! Xem ra tôi tới không phải lúc, làm mất hứng của ông rồi.” Tả Chấn thản nhiên căn dặn phía sau. “A Hạo, đỡ Cẩm Tú qua một bên nghỉ ngơi.”

Ông chủ Trương cúi người muốn chuồn đi, nhưng bị Tả Chấn gọi lại: “Chờ chút! Vừa rồi Cẩm Tú có chỗ nào xúc phạm tới ông, tôi uống rượu tạ tội giùm cô ấy.”

Ông chủ Trương sợ tới mức mặt mày trắng bệch. “Không phải, Nhị gia, vừa rồi tôi chỉ đùa với cô Vinh mà thôi, ngài tuyệt đối đừng cho là thật…”

“Phốc” một tiếng, một ly rượu hắt thẳng vào mặt ông chủ Trương, cắt đứt lời của ông ta. Tả Chấn chậm rãi xách theo bình rượu, đi đến trước mặt ông ta. “Nếu tôi cho là thật, bây giờ ông còn có thể đứng đây nói chuyện với tôi sao? Chẳng qua tôi chỉ muốn nói cho ông biết, Bách Lạc Môn không phải là nơi mà ai cũng có thể đến ra oai.”

Mồ hôi lạnh của ông chủ Trương chảy xuống ròng ròng. Ông ta biết không thể dễ dàng như vậy mà qua được cửa hôm nay. Có ai nghe nói khi Tả Chấn “dạy dỗ” người khác, còn biết hạ thủ lưu tình chứ? Có lẽ hôm nay thật sự gây họa rồi, trêu chọc lầm người rồi. Nhưng chưa từng nghe nói Tả Chấn có quan hệ gì với vũ nữ của Bách Lạc Môn mà.

Bình rượu trong tay Tả Chấn bị dốc ngược lại, “òng ọc òng ọc”, rượu chảy xuống đầy cả mặt đất.

“Tôi không làm khó cho ông, chỉ cần ông nhận lỗi với cô Vinh, sau đó quỳ xuống liếm sạch bình rượu này là có thể đi rồi.” Tả Chấn mỉm cười nhìn ông ta. “Có điều, phải liếm cho sạch sẽ, một giọt cũng không thể chừa lại.”

“Cái này, cái này…” Ông chủ Trương đã hoàn toàn tỉnh rượu. Rõ ràng Tả Chấn đang muốn trừng trị ông ta. Tình hình này, e rằng không dễ dàng giải quyết như vậy. Rượu đầy đất, cho dù ông ta thật sự quăng mặt mũi mà đi liếm, cũng tuyệt đối không thể liếm sạch sẽ. Huống hồ, nơi này còn có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào…

“Ông không chịu?” Tả Chấn khẽ vỗ tay. “Được lắm, có can đảm.” Tay anh lần tới thắt lưng, ông chủ Trương còn chưa kịp thấy rõ động tác của anh, chỉ nghe “xẹt” một tiếng, âm thanh sắc bén, nhanh như xé trời xẹt qua, một thanh phi đao đã lướt sát qua chân ông chủ Trương, cắm thẳng ngay phía sau đó! Mặt đất là đá hoa cương cứng rắn bóng loáng, cây đao này lại cắm thẳng vào như thế. Thế đao thật là nhanh, sức lực thật là đáng sợ!

“Nếu ông đã không muốn, vậy thì để lại bàn tay vừa đánh người kia.” Tả Chấn thản nhiên nói. “Bây giờ bắt đầu vẫn còn kịp… Nếu tôi không kiên nhẫn nổi, một lát nữa, nói không chừng còn muốn cái gì đó của ông.”

“A!” Đám người xung quanh lập tức xôn xao, kinh hô nổi lên bốn phía.

Chân của ông chủ Trương mềm nhũn, không khỏi quỳ phịch xuống, giọng nói cũng thay đổi: “Nhị gia, tôi sai rồi, tôi không dám. Ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi đi… Tôi, tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, đắc tội với cô Vinh. Tôi lập tức dập đầu tạ tội với cô ấy!”

“Tôi đếm tới ba.” Nụ cười của Tả Chấn dần dần biến mất, đếm từng tiếng. “Một.”

“Nhị gia!” Ông chủ Trương tuyệt vọng kêu lên, bên tai nghe thấy tiếng thứ hai lạnh như băng của Tả Chấn. “Hai.”

Thạch Hạo và Đường Hải đều đã nắm lấy thứ gì đó ở thắt lưng, tiến lên trước một bước. Tả Chấn cũng không quay đầu lại, thản nhiên nói: “Các cậu chờ đó, để tự tôi.”

Ngay lúc mọi người biến sắc nhìn nhau, một bàn tay trắng nõn như tuyết bỗng nhiên vươn tới, nhẹ nhàng đè tay phải của Tả Chấn lại. “Nhị gia, chờ một chút.”

Tả Chấn ngẩn ra, quay đầu lại, là Cẩm Tú. Lúc này, cô ngăn cản hắn? Bộ dáng của Cẩm Tú vẫn nhếch nhác như cũ. Tuy rằng vết máu và rượu trên mặt đều được lau sạch, nhưng một bên mặt vẫn sưng phù lên, đầu tóc rối tung cũng không kịp sửa sang lại.

Tả Chấn nhìn cô. Nhiều người im lặng như tờ mà nhìn chằm chằm vào, Cẩm Tú nói không nên lời. Nhưng anh dần dần hiểu được cô muốn nói gì. Cô bảo anh dừng tay. Chuyện này, nói cho cùng thì là do cô dựng lên, Cẩm Tú không muốn để cho anh ra tay ở Bách Lạc Môn. Chỉ cần vừa đổ máu, thì nhất định phá hỏng chuyện làm ăn của Bách Lạc Môn.

Ông chủ Trương vừa thấy Cẩm Tú ngăn cản Tả Chấn, lập tức nhào tới cầu xin Cẩm Tú: “Cô Vinh, vừa rồi tôi đáng chết, tôi không phải người. Cô là người lớn rộng lượng, tha cho tôi một con đường đi!”

Cẩm Tú khinh bỉ mà tránh xa ông ta, thấp giọng nói với Tả Chấn: “Nhị gia, ra tay ở chỗ này, cậu chủ Anh sẽ rất khó xử.”

Tay cô vẫn đang đè chặt lên tay Tả Chấn, lòng bàn tay lạnh ngắt mà mềm mại. Trong nhất thời lòng Tả Chấn rất rối loạn. Vừa rồi là tình hình gì, chỉ cần anh đến chậm một bước, nếu cái bật lửa kia thật sự được bật lên, cũng không dám tưởng tượng bây giờ cô sẽ ra sao! Đã đến nước này, thứ duy nhất mà cô lo lắng, vẫn chỉ là… ‘cậu chủ Anh sẽ khó xử’?

Lúc này, ông chủ Trương đã sợ tới mức co quắp lại, nước mắt nước mũi lòng thòng mà lẩm bẩm cầu xin tha thứ. Đường Hải cũng nói: “Nhị gia, cậu chủ Anh cũng không ở đây, anh xem…”

Tả Chấn không khỏi cắn chặt răng, áp chế cơn thịnh nộ trong lòng. Cẩm Tú lo lắng không sai, cô chỉ muốn vẹn cả đôi đường, không muốn gây ra chuyện. Huống chi, nơi này vẫn là địa bàn của Anh Đông.

“Bảo ông ta đi đi.”

Đường Hải đá ông chủ Trương một cái. “Còn chưa cút đi? May mà cô Vinh ngăn cản, coi như mạng ông lớn.”

Ông chủ Trương nào dám nói thêm một tiếng, lồm cồm đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo mà chạy ra ngoài nhanh như chớp. E rằng đời này của ông ta sẽ không dám lại bước vào Bách Lạc Môn nửa bước.

Thạch Hạo nhổ cây đao trên mặt đất lên. Đao cắm rất chặt, anh ta hô một tiếng, đỏ cả mặt mới rút ra được… Đao cắm vào đất sâu như vậy, có thể nhìn ra được lúc ra tay, trong lòng Nhị gia tức giận cỡ nào. Những năm gần đây Thạch Hạo rất ít thấy anh tức giận, tại sao hôm nay lại? Đơn giản là vì Vinh Cẩm Tú sao? Nhưng Cẩm Tú cũng không phải người của Nhị gia.

Người quản lý lúc nãy vẫn còn đứng ở bên cạnh, sợ tới mức không nói nên lời. Tả Chấn kéo lấy Cẩm Tú. “Nếu cậu chủ Anh trở về mà có hỏi thì nói là tôi mang Cẩm Tú đi.”

Xe của Tả Chấn đậu ngay phía dưới bậc tam cấp của Bách Lạc Môn. Lên xe, anh lại I lặng.  Cẩm Tú cúi đầu, chỉ nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của anh. Hắn còn đang tức giận.

“Hôm nay… sao anh lại tới chỗ này?” Cô hỏi, sự im lặng của anh khiến cô hơi bất an. Nghĩ cũng phải, từ lúc cô vào Bách Lạc Môn thì không ngừng gây phiến phức cho anh, hôm nay thiếu chút nữa là động tay động chân với người ta.

Tả Chấn không đáp, Thạch Hạo ngồi ở ghế trước cười nói: “Lúc đầu Nhị gia muốn đi xưởng đóng tàu Phổ Giang thu nợ, nói hôm nay không tới. Nhưng lúc trở về lại đổi ý. Xe cũng đi qua Bách Lạc Môn, vào lượn một vòng rồi trở về.”

Tả Chấn ngả người dựa vào ghế, nhắm mắt lại, cảm thấy cổ họng khô khốc. Lúc nãy vừa bước vào cửa, đối mặt là tình cảnh kia… Cô đang bị người ta túm tóc, đè trên mặt đất chuốc rượu. Đến bây giờ cảnh ấy vẫn thoáng qua trước mắt. Nếu không phải nể mặt Cẩm Tú và Anh Đông, hôm nay không chặt một bàn tay của tên chó má kia, anh sẽ không mang họ Tả!

Cô không biết, anh đang cố ý lảng tránh cô. Trong lòng Tả Chấn lại rối tung lên. Từ sau đêm đó ở Sư Tử Lâm, anh vẫn không bước vào Bách Lạc Môn nữa. Anh không tin mấy chuyện tình cảm quỷ quái này. Cũng không phải là mỗi ngày đều nhàn rỗi không có việc gì làm. Chuyện lộn xộn trong kho chứa hàng ở bến tàu còn một đống chưa xử lý xong, tại sao phải quay quanh Vinh Cẩm Tú?

Cô ở trong địa bàn của Anh Đông, là người của Anh Đông, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng có Anh Đông đứng ra chống đỡ. Nhưng… nhưng tại sao, tối nay rõ ràng chỉ là đi ngang qua, từ xa nhìn thấy Bách Lạc Môn đèn màu rực rỡ, lấp lánh đầy trời, không biết tại sao bỗng nhiên đổi ý.

Cẩm Tú cũng im lặng. Nhị gia đang nghĩ cái gì? Rõ ràng anh đang tức giận. Từ khi ra khỏi Bách Lạc Môn, anh liền không nói một câu.

Điều chết người là, ngay cả chính cô cũng đột nhiên như biến thành câm điếc. Mọi thứ mới xảy ra vừa rồi vẫn còn vang vọng trong đầu. Là sợ hãi hay là uất ức, là vui mừng hay là cảm kích, nói không rõ là cảm xúc gì, lộn xộn không phân rõ được. Cô cố gắng muốn nói điều gì đó để làm dịu đi không khí im ắng trong xe một chút. Nhưng hết lần này đến lần khác lại cảm thấy, giờ phút này, ở bên cạnh anh, thật ra có nói gì cũng là dư thừa.

————

[1] Tô giới: Phần đất mà một nước buộc phải cắt nhượng cho một nước đế quốc. Lúc này Trung Quốc đang bị 8 nước đế quốc chia nhau ra để xâu xé.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.