Cẩm Tú Duyên

Chương 6: Không thể nghĩ suy


Từ hôm đó, Cẩm Tú cũng không gặp lại Tả Chấn. Một tuần, hai tuần qua đi, thời tiết thật sự trở lạnh. Tháng mười một, đã đến lập đông, nhưng khách đến Bách Lạc Môn chẳng những không ít đi, ngược lại ngày càng náo nhiệt.

Cẩm Tú cũng rất bận rộn. Ở Bách Lạc Môn càng lâu, khách quen cũng càng nhiều, có đôi khi một đêm mà phải chạy qua chạy lại mấy bàn. Cũng có người tặng hoa, tặng trang sức, nhưng cô đều không nhận. Trên đời này làm gì có món lợi nào cho không? Ở nơi này, mỗi thứ có được đều phải trả cái giá tương xứng. Huống chi, thứ mà cô muốn hoàn toàn không phải những thứ này. Tả Chấn đồng ý để cho cô vào Bách Lạc Môn là vì muốn cô thể hiện cho cậu chủ Anh xem. Cô không thể chỉ ở mãi trong phòng khiêu vũ cùng người ta xoay từng vòng từng vòng.

Cho nên hễ có thời gian rảnh rỗi, Cẩm Tú liền chạy đến hậu trường, giúp đỡ việc lặt vặt, bưng trà rót nước, từ từ thân quen với một vài vũ công. Lúc bọn họ tập múa, cô đứng ở một bên mà nhìn. Nửa đêm không có ai, cô cũng sẽ ở trong phòng mình lén luyện tập. Có điều không hiểu tại sao, mỗi ngày bận rộn như vậy: ăn cơm, đi ngủ, khiêu vũ, dường như không có một phút nào rảnh rỗi nhưng trong lòng cô lại luôn có chút trống vắng, giống như thiếu cái gì đó. Rốt cuộc… thiếu cái gì đây?

“Cẩm Tú, Cẩm Tú!”

Đang dựa vào quầy bar ngẩn người, bỗng nhiên có người ở sau lưng đẩy cô, quay đầu lại xem, thì ra là Lệ Lệ.

“Cô lại thất thần nữa rồi, thần tài tới cửa mà cũng không hay.” Lệ Lệ chỉ vào cửa. “Nhìn đi! Thẩm Kim Vinh cũng đến rồi.”

“Thẩm Kim Vinh?” Cẩm Tú biết cái tên này. Bây giờ cô không còn là một Vinh Cẩm Tú không biết gì như lúc mới đến Thượng Hải. Ở lâu trong Bách Lạc Môn, người thế nào, tình cảnh nào cũng đều biết một ít. Người có uy tín danh dự ở Thượng Hải, ít nhiều cô cũng đã nghe qua. Ông chủ Thẩm Kim Vinh này chính là ông trùm bất động sản, ngoài sáng hay trong tối cũng đều có thế lực, lại còn quen biết với toà thị chính, sở cảnh sát, lãnh sự quán. Ngay cả cậu chủ Anh và Hướng tiên sinh, e rằng cũng phải nể ông ta vài phần.

Nhưng ông ta rất ít khi đến Bách Lạc Môn. Nghe nói ông chủ Thẩm này thường đi Đại Phú Hào ủng hộ Bạch Trân Châu, ra tay cũng rất rộng rãi. Vòng ngọc phỉ thúy, áo khoác lông chồn gì gì đó, tiện tay là tặng cho cô ta. Hôm nay ông ta không đi Đại Phú Hào, chạy tới Bách Lạc Môn làm cái gì?

Cẩm Tú nhìn theo ánh mắt của Lệ Lệ, quả nhiên có mấy người đang đứng trên bậc thềm của đại sảnh, tiếp tân ở cửa đang cúi đầu chào đón bọn họ. Mấy người bên cạnh thì không có gì đặc biệt, chỉ có một người ở giữa, mặc áo dài màu nhựa thông, tóc đã hoa râm. Mặc dù không còn trẻ nhưng có thể nhận ra được là đã quen sống an nhàn sung sướng. Ông ta đứng trong đám người đó, những người khác đều giống như là người hầu của ông ta.

Đang ngắm nghía, Thẩm Kim Vinh bỗng nhiên quay đầu lại, tầm mắt vừa vặn dừng lại trên người Cẩm Tú, ánh mắt của hai người chạm vào nhau.

Tim Cẩm Tú nhảy lên. Ông chủ Thẩm này có một đôi mắt ưng, lúc nhìn người khác dường như vô cùng sắc bén, khiến người ta tự dưng cảm thấy bất an.

Thẩm Kim Vinh gọi quản lý qua, khẽ căn dặn gì đó, quản lý gật đầu rồi chạy về phía Cẩm Tú.

“Cẩm Tú, mau qua tiếp đón ông chủ Thẩm. Lệ Lệ, cô cũng đừng đứng đó, kêu vài người đến hỗ trợ đi. Lấy hai bình rượu vang tốt nhất lại đây, trà thì phải là trà Long Tĩnh hoa cúc.”

Cẩm Tú ngạc nhiên, chỉ vào mũi mình. “Bảo tôi đi?”

Ông chủ Thẩm này vừa nhìn đã biết là vị khách rất khó hầu hạ, lỡ như không cẩn thận mà đắc tội với ông ta là gây họa rất lớn. Chỉ cần nghe những thứ mà ông ta yêu cầu là biết, rượu cùng trà Long Tĩnh hoa cúc! Nào có ai uống như vậy chứ.

Lệ Lệ đã kéo cô qua. “Còn đứng ngẩn người ra đó làm gì, cơ hội tới rồi, phải nắm cho chặt.”

Cẩm Tú bị cô kéo thẳng tới chỗ Thẩm Kim Vinh. Bọn họ ngồi xuống chiếc bàn sang nhất trong đại sảnh. Thẩm Kim Vinh lấy tẩu thuốc ra, bên cạnh liền có người châm cho ông ta.

“Cô lại ngồi bên này.” Thẩm Kim Vinh ra hiệu cho Cẩm Tú ngồi ở bên cạnh ông ta, Lệ Lệ cũng ngồi xuống cùng Cẩm Tú.

“Là người mới phải không? Lúc nãy vừa bước vào cửa, tôi còn tưởng là Ân Minh Châu.” Thẩm Kim Vinh quan sát Cẩm Tú. “Mấy năm rồi tôi không đến Bách Lạc Môn. Vừa thấy, còn tưởng rằng là Ân Minh Châu năm đó đã trở lại.”

Cẩm Tú chỉ cười cười. “Ông chủ Thẩm quá khen rồi, sao tôi có thể so với chị Ân được chứ. Tôi mới vào đây chưa được mấy ngày, ngay cả nhảy còn không biết, không hiểu phép tắc gì cả, chỉ mong ông không cười chê là được.”

“Cũng giống được ba phần, nhất là ánh mắt cùng chiếc cằm.” Thẩm Kim Vinh hút một hơi thuốc. “Nhưng đáng tiếc, cô ta đã không ra tiếp khách nữa. Hiện nay, muốn tìm một đóa hoa khuynh thành như vậy cũng không dễ dàng gì… Lúc trước mọi người đều nói, đánh bạc thì Thất Trọng Thiên, khiêu vũ thì Bách Lạc Môn. Nhưng không có Ân Minh Châu, Bách Lạc Môn ngày càng không xem được.”

“Nếu so với cô Bạch của Đại Phú Hào, nơi nhỏ bé này của tôi, đương nhiên không thể lọt vào mắt của ông chủ Thẩm ngài rồi.” Một câu nói đùa xen vào, Cẩm Tú quay đầu lại, là cậu chủ Anh! Ngay cả anh đều phải ra mặt, có thể thấy Thẩm Kim Vinh này có lai lịch không nhỏ.

Thẩm Kim Vinh gật đầu với Hướng Anh Đông. “Cậu chủ Anh đừng hiểu lầm, chẳng qua tôi chỉ nhớ tới sự phồn thịnh của Bách Lạc Môn mấy năm trước, nhất thời cảm khái mà thôi.”

“Hiện nay việc làm ăn khó khăn, thời buổi kinh tế trì trệ, ai còn chịu tiêu tiền cổ vũ như trước chứ.” Hướng Anh Đông ngồi xuống ở đối diện, Cẩm Tú rót cho nh một ly rượu.

“Cậu chủ Anh nói không sai, hoa nở thì phải tàn. Ai cũng biết Đại Phú Hào nổi danh nhờ điệu nhảy Nam Dương của Bạch Trân Châu, Thất Trọng Thiên có Mã Lệ An mặc váy Tây nhảy rất khêu gợi. Nhưng nhìn lại Bách Lạc Môn xem, cũng chỉ còn lại một đám khoác áo lông chim nhảy nhót, thảo nào danh tiếng không bằng trước kia.” Thẩm Kim Vinh liếc mắt nhìn lên vũ đài ở xa xa một cái. “Đừng trách tôi xen vào việc của người khác, tôi thực sự có chút lo lắng cho cậu, cậu chủ Anh à. Nghe nói hai ngày nữa, công tước Ferdinand – tổng lãnh sự Pháp muốn tổ chức một vũ hội ở Bách Lạc Môn, chiêu đãi sứ đoàn của nước Pháp… Đến lúc đó, dù sao cậu cũng không thể mời Ân Minh Châu về ra mặt? Chỉ sợ là Hướng tiên sinh sẽ không đồng ý.”

Hướng Anh Đông nhíu mày. “Hôm nay ông chủ Thẩm đặc biệt đến đây một chuyến, không phải chỉ vì bàn luận về Ân Minh Châu với tôi chứ.”

“Đương nhiên là không phải. Bách Lạc Môn mở làm ăn, người đến đều là khách. Chẳng qua tôi chỉ lo lắng cho buổi vũ hội hai ngày sau mà thôi.” Thẩm Kim Vinh cười ha hả. “Nếu tôi đoán không sai, cậu chủ Anh cũng muốn nhân cơ hội này để có được sự ủng hộ của tô giới Pháp, lấy được quyền kinh doanh độc quyền trường đua ngựa, đúng không?”

“Mọi người đều hiểu, tôi cũng không cần thiết phải vòng vo với cậu chủ Anh. Ông chủ Hoàng của Đại Phú Hào cũng có ý tổ chức vũ hội này. Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu chủ Anh một tiếng, kẻ thắng lợi cuối cùng chưa chắc là Bách Lạc Môn.”

“Vậy mọi người cứ thử xem.” Hướng Anh Đông nâng ly rượu trong tay lên. “Mời.”

Trong nhất thời, không khí trên bàn nghẽn lại. Lệ Lệ không biết làm sao, khẽ kéo áo Cẩm Tú một chút. “Hình như… sắc mặt của cậu chủ Anh không được bình thường.”

Cẩm Tú nhìn Hướng Anh Đông. Anh vẫn luôn cười hi hi ha ha, cho tới giờ chưa thấy anh nghiêm mặt như vậy.

Đang lúc giằng co, bỗng nhiên nghe thấy có người nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu ở bên cạnh.

Là ai? Thảm Kim Vinh, Hướng Anh Đông và Cẩm Tú đồng thời ngước mắt lên. Tim Cẩm Tú nhảy dựng lên, vừa ngạc nhiên lại vừa vui vẻ. Là Tả Chấn!

“Tả nhị gia.” Thẩm Kim Vinh ngẩn ra, đứng dậy. “Không ngờ lại khéo như vậy, Nhị gia cũng đến khiêu vũ sao?”

Tả Chấn vỗ vai Hướng Anh Đông. “Có rượu ngon như vậy cũng không bảo tôi một tiếng, cậu là anh em kiểu gì chứ.”

Bồi bàn bên cạnh đã bày một cái ly thủy tinh mới lên, châm rượu cho anh. Tả Chấn thong thả ngồi xuống bên cạnh Hướng Anh Đông, lúc này mới nói với Thẩm Kim Vinh: “Khiêu vũ thì tôi không biết, nhưng nói đến thắng thua, không biết ông chủ Thẩm có hứng thú đánh cược một ván hay không?”

“Đánh cược một ván?” Thẩm Kim Vinh sững lại một chút, hình như do dự trong chốc lát, nhưng vẫn nói: “Hiếm khi Nhị gia có hứng thú… đương nhiên Thẩm Kim Vinh tôi phải chơi cùng rồi. Tiền đặt cược tùy Nhị gia ra giá.”

“Lấy xúc xắc đến đây.” Tả Chấn nói một câu với bồi bàn bên cạnh, quay đầu cười khẽ với Thẩm Kim Vinh. “Trận cá cược này của chúng ta, tranh đi tranh lại hai ba trăm, hai ba vạn cũng không thú vị gì. Không bằng đánh cược miếng đất xây trường đua ngựa kia.”

Thẩm Kim Vinh ngây người. Đây là kiểu đặt cược gì chứ?

“Miếng đất kia? Có phải Nhị gia đang nói đùa với tôi hay không. Trước mắt, mảnh đất này vẫn là tài sản của người khác, không phải của Thẩm Kim Vinh tôi, cũng không phải của Tả nhị gia anh. Tiền đặt cược này không khỏi có chút vô lý.”

Bồi bàn đã đưa xúc xắc cùng cái chén tới theo căn dặn, Tả Chấn nhận lấy, từ từ lắc. “Miếng đất này tuy rằng có nhiều người dòm ngó, nhưng người có tư cách tranh giành thì không có mấy ai. Hôm nay chúng ta chỉ chơi theo kiểu tài xỉu, người thua phải bỏ qua quyền kinh doanh trường đua cùng miếng đất. Ông chủ Trầm cảm thấy thế nào?”

“Ngay cả Tả nhị gia cũng có hứng thú với trường đua ngựa?! Nhị gia muốn tranh giành một mảnh đất với cậu chủ Anh sao chứ?” Thẩm Kim Vinh bỗng nhiên đứng dậy.

Tả Chấn buông chén xúc xắc xuống. “Thế nào, không được sao?”

Thẩm Kim Vinh tức giận. Đúng vậy, vụ cá cược này nghe ra cực kỳ công bằng, nhưng trong lòng ông ta hiểu rất rõ, rõ ràng Tả Chấn muốn không bỏ ra mà chỉ hốt về. Khi nào thì anh ta muốn đất xây trường đua? Ai ai cũng biết anh ta và Hướng Anh Đông là anh em, sao anh ta có thể tranh một cái trường đua ngựa với Hướng Anh Đông chứ?!

Ván bài này, đối với Tả Chấn mà nói, nếu thua thì hoàn toàn không sao cả. Nhưng nếu Thẩm Kim Vinh thua, sẽ phải thực hiện lời hứa rời khỏi cuộc cạnh tranh này. Vô duyên vô cớ lại có lợi cho Hướng Anh Đông!

Mặc dù biết rõ là mắc mưu, nhưng đổi ý cũng không kịp. Vừa rồi, chính miệng ông ta đáp ứng đánh ván này trước mặt nhiều người như vậy, bây giờ lại đổi ý, chẳng phải trở thành trò cười? Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, Thẩm Kim Vinh làm sao dám gặp ai chứ!

Hướng Anh Đông đang nhìn ông ta mỉm cười, vẻ mặt có chút châm chọc. Lại nhìn sang Tả Chấn, vẻ mặt bình tĩnh, trấn định nhàn nhã.

“Nếu Nhị gia đã nhúng tay vào, tôi thấy ván này tiền cược cũng không lớn. Không cần đánh nữa, tôi nhận thua.” Rốt cuộc Thẩm Kim Vinh vẫn là Thẩm Kim Vinh, chỉ trong tức khắc đã có quyết định. Ông ta hiểu, hôm nay đến Bách Lạc Môn là sai lầm.

Hướng Anh Đông ngả người dựa vào ghế, thong thả ung dung nói: “Nếu ông chủ Thẩm đã tự nguyện nhận thua, vậy vũ hội nghênh đón sứ đoàn của nước Pháp vào ngày mốt, cuối cùng lọt vào tay Bách Lạc Môn hay là đại Phú Hào, rốt cuộc là ai giành được quyền kinh doanh, cũng đều không liên quan gì đến ông chủ Thẩm, phải không?”

Mặt Thẩm Kim Vinh bỗng đỏ bừng, trên trán nổi gân xanh, cắn răng nói: “Không sai. Cậu chủ Anh, tối nay tôi còn có việc, không thể ở chỗ này xem múa của Bách Lạc Môn. Chào.”

Hướng Anh Đông cao giọng: “Đi thong thả, không tiễn…”

Nhìn Thẩm Kim Vinh mang thuộc hạ ra khỏi cửa Bách Lạc Môn, Cẩm Tú khẽ thở dài nhẹ nhõm. Vừa rồi còn tưởng rằng cậu chủ Anh và ông chủ Trầm sẽ xung đột ngay tại chỗ chứ. Sắc mặt mọi người đều rất khó coi, không ngờ Tả Chấn vừa đến, nói giỡn một chút đã có thể tiễn bước vị ôn thần này.

“Cậu khích ông ta thì có lợi gì? Thẩm Kim Vinh có tiếng là sĩ diện, chọc giận ông ta, chó cùng rứt giậu, cũng chỉ có chính cậu chịu thiệt.” Tả Chấn quở trách Hướng Anh Đông. “Vì một cái trường đua ngựa, rốt cuộc cầu còn muốn đắc tội bao nhiêu người nữa đây?”

Hướng Anh Đông cầm lấy ly rượu uống một hơi, kéo caravat rộng ra. “Tôi không quản được nhiều như vậy. Vừa rồi cậu không ở đây, không nhìn thấy bộ dạng kiêu căng hợm hĩnh của Thẩm Kim Vinh. Tôi đã nhẫn nhịn ông ta rất lâu rồi. Theo tôi thấy, nếu không có Thẩm Kim Vinh làm chỗ dựa, sao họ Hình kia có thể không biết điều như vậy? Tôi đã ba lần bốn lượt thương lượng với ông ta, giá cả thì nhân nhượng hết lần này đến lần khác, ông ta vẫn luôn lấy cớ từ chối. Cứ tiếp tục như vậy, tôi thấy đến sang năm cũng không khởi công được nữa là.”

Tả Chấn khẽ nhíu mày. “Anh Đông, lòng tham của cậu cũng hơi lớn rồi đó. Quy hoạch trường đua ngựa dính dáng tới rất nhiều mặt, vốn đầu tư cũng rất lớn, tìm vài người có thực lực hùn vốn mới chắc chắn. Bây giờ cậu tranh quyền kinh doanh độc quyền, lỡ như có gì sơ xuất, rất mạo hiểm.”

“Nếu cậu biết trường đua kiếm được bao nhiêu tiền, sẽ hiểu được mạo hiểm một chút cũng đáng.” Hướng Anh Đông thở dài. “Tóm lại, sự tình đã tiến hành đến nước này, muốn dừng tay cũng không được. Hối lộ lãnh sự quán, toà thị chính. Đất cũng đã mua bảy tám mươi phần trăm. Tiền bỏ ra cũng đủ để lấp biển, cậu bảo tôi dừng lại sao? Làm sao bỏ qua được? Tôi chỉ biết khởi công càng chậm trễ thì tổn thất càng lớn.”

“Một miếng thịt béo bở như vậy, bao nhiêu người đỏ mắt nhìn, tuyệt đối không chỉ có một mình Thẩm Kim Vinh. Thẩm Kim Vinh chỉ điên cuồng một chút, dám đứng ra đấu với cậu. Còn không biết có bao nhiêu phiền toái ngầm nữa.”

Không phải Hướng Anh Đông không biết. “Giọng điệu nói chuyện của cậu ngày càng giống anh cả. Tôi có nói qua với anh ấy, anh ấy cũng không tán thành tôi đầu tư trường ngựa. Nói gần nhất kinh tế không ổn định, không tốt để thu hồi vốn. Thứ hai, công trình này là mục tiêu mà vài thế lực muốn tranh giành, anh ấy lo tôi sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.”

Tả Chấn thản nhiên nở nụ cười. “Nhưng chuyện mà cậu đã quyết, e rằng ngay cả anh cả cũng khuyên không được.”

“Đúng vậy, xem ra vẫn là cậu hiểu tôi hơn.” Hướng Anh Đông thu hồi nụ cười thờ ơ kia, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, có vẻ trịnh trọng mà Cẩm Tú chưa từng thấy. “Chấn, tôi hoàn toàn không có ý định thu tay lại, trả cái giá đắt thế nào cũng không tiếc. Đây là một ván bài. Thắng, tôi chính là người thắng lớn nhất Thượng Hải.”

Cẩm Tú ở bên cạnh ngẩn ngơ mà nhìn cậu chủ Anh. Anh đắc ý biết bao, hăng hái biết bao, giống như là cả Thượng Hải đều nằm trong lòng bàn tay anh. Nhưng tại sao trong lòng cô lại thoáng tràn ngập bất an?

Tả Chấn không hề nói gì, chỉ chậm rãi uống từng ngụm rượu, cái ly liền nhanh chóng trống rỗng.

Cẩm Tú cầm lấy bình rượu, tiếp tục rót đầy cái ly trong tay anh. Cô muốn mở miệng nói điều gì đó, nhưng ngay cả đầu Tả Chấn cũng không thèm ngẩng lên. Rốt cuộc có gì khác thường? Bắt đầu từ lúc nào, giữa anh và cô đã không hề thoải mái như lúc đầu.

Tả Chấn vốn không phải là người dễ dàng thân cận, nhưng rất kỳ quái, không hiểu sao cô cảm thấy anh thân thiết hơn những người khác. Cô và cậu chủ Anh chưa từng tâm sự quá một câu. Tả Chấn thì cái gì cũng biết, hơn nữa anh còn năm lần bảy đưa tay cứu trợ, giúp cô giải vây. Cẩm Tú thật sự không nghĩ ra, tại sao anh đột nhiên trở nên xa lạ như vậy.

Cô đã làm sai điều gì?

Dường như Tả Chấn cũng có chút thất thần. Vừa rồi cậu chủ Anh nói gì anh cũng không nghe thấy. Cuối cùng cậu chủ Anh không thể nhịn được nữa mà cao giọng: “Cái tên ngồi đối diện kia, Tả nhị gia!”

“Cái gì?” Tả Chấn vừa ngẩng đầu, lại bắt gặp ánh mắt của Cẩm Tú. Không biết tại sao, anh lại né tránh.

“Rốt cuộc hai ngày nay cậu làm sao vậy, ngay cả cái bóng cũng không thấy. Bách Lạc Môn có sói sao, sẽ ăn thịt cậu sao? Nếu tối nay không phải tôi phái người mời cậu qua đây thì cậu đã quên còn có một người anh em như tôi.” Hướng Anh Đông oán giận.

Cẩm Tú nhịn không được mà cúi đầu cười trộm, cậu chủ Anh chửi hay lắm.

Tả Chấn lại không mỉm cười. “Cậu nói ai oán như vậy, khẩu khí giống như cô vợ bé thứ mười ba của tôi vậy.”

Hướng Anh Đông chịu không nổi hắn. “Tả nhị gia, tôi không có chỗ nào đắc tội với cậu chứ. Khui rượu vang ngon nhất, đặc biệt phái người mời cậu lại đây… Ê, tôi có chuyện nghiêm túc muốn thương lượng với cậu.”

“Lúc tôi uống rượu, chưa bao giờ nghe chuyện nghiêm túc.”

Hướng Anh Đông chán nản. “Cậu có nghe hay không tôi cũng phải nói… Tôi muốn nói, Thẩm Kim Vinh không dễ chọc như vậy. Không phải cậu thật sự tin tưởng ông ta sẽ bỏ qua như vậy chứ. Gần đây bên ngoài hỗn loạn, làm việc phải cẩn thận.”

Tả Chấn cười. “Khi nào thì tôi không cẩn thận? Nhưng còn cậu, đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, nửa đêm canh ba còn huênh hoang trên đường. Cậu ở ngoài sáng, người ta ở trong tối, tự mình cẩn thận một chút.”

“Cậu… cậu cho người đi theo tôi?” Hướng Anh Đông nhảy dựng lên, thiếu chút nữa là lật đổ cái bàn.

Cẩm Tú bị anh làm cho hoảng sợ, vội vàng nói giúp Tả Chấn: “Chẳng qua Nhị gia chỉ lo lắng cho anh mà thôi. Vừa rồi không phải anh cũng nói, bây giờ bên ngoài rất loạn sao?”

Hướng Anh Đông hậm hực mà ngồi xuống. “Tôi nào có trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi? Mấy tháng nay, vì chuyện trường đua, mỗi ngày bận tối mắt tối mũi, làm gì còn có hứng thú mà đi tìm đàn bà? Có đi tới chỗ Minh Châu hai lần… nhưng đi cùng với anh cả.” Nói xong, anh nhớ tới điều gì đó. “Đúng rồi, tôi nghe Minh Châu nói, buổi vũ hội nghênh đón sứ đoàn của Pháp vào ngày mốt, anh cả sẽ mang cô ấy cùng tới tham gia.”

Cái gì?! Minh Châu muốn tới Bách Lạc Môn?

Cẩm Tú bỗng nhiên ngẩng đầu.

Thần sắc của cô trở nên rất khác thường, Tả Chấn và Hướng Anh Đông cùng nhìn sang, thì thấy vẻ mặt cô kích động lo sợ, thấp thỏm bất an.

Hướng Anh Đông thở dài: “Cẩm Tú, không phải tôi không giúp cô, tính tình của Minh Châu cô cũng biết đấy.”

Cẩm Tú xấu hổ cúi đầu. “Tôi hiểu, thật ra tôi không có ý gì khác, chẳng qua do bỗng nhiên nghe thấy tên của chị ấy, cho nên…”

Tả Chấn trầm mặc một lát, rốt cục mở miệng: “Cô ở Bách Lạc Môn, Minh Châu sớm đã biết. Nếu cô ấy không muốn gặp cô thì đã không đến.”

Cẩm Tú không khỏi bất ngờ. Anh chịu nói chuyện, giọng nói lại rất bình thản! Rõ ràng vừa rồi còn không thèm liếc cô đến một cái, bây giờ lại giống như không có việc gì, cái gì cũng chưa xảy ra, tất cả chỉ là do cô đa nghi… Rốt cuộc anh làm sao vậy?

“Ý của Nhị gia là, đến hôm tổ chức vũ hội, còn cần vũ nữ đến tiếp đón khách khứa sao?” Cẩm Tú châm chọc. Vừa nói ra khỏi miệng, ngay cả chính cô cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Không ngờ cô đã học được cách châm chọc.

Tả Chấn chau mày. “Tôi muốn nói, hôm đó tôi đi một mình, nếu cô muốn gặp Minh Châu, có thể đi với tôi.”

Anh có ý tứ gì? Cẩm Tú giật mình, có chút không hiểu.

Hướng Anh Đông lại nhịn không được mà cười phì một tiếng. “Ý của Tả nhị gia chính là mời cô cùng cậu ấy đi tham gia bữa tiệc. Ha ha ha, thảo nào cậu ta nói chuyện không được tự nhiên. Đây là lần đầu tôi nghe cậu ta nói những câu như vậy… Tức cười chết mất.”

Tả Chấn bỗng nhiên đứng dậy, đặt ly rượu ở trên bàn. “Sau này, chuyện trường đua, chính cậu tự giải quyết đi!”

Anh nói chưa dứt lời đã quay đầu đi. Hướng Anh Đông ngây người sau một lúc, nhìn theo bóng dáng của Tả Chấn, dụi dụi mắt. Vừa rồi không phải anh hoa mắt đấy chứ? Sao hình như nhìn thấy… lúc Tả Chấn quay đầu đi, trên mặt thoáng qua một chút đỏ ửng?

Cẩm Tú nhịn không được mà trách anh: “Cậu chủ Anh, anh cũng đừng lấy Nhị gia ra làm trò đùa. Chẳng lẽ anh không nhận ra tâm trạng của anh ấy không tốt sao? Còn tiếp tục như vậy, tôi sợ hai người cũng không làm anh em được nữa.”

Hướng Anh Đông chậm rãi quay đầu lại, bởi vì cố nín cười mà mặt có hơi nhăn nhó. “Chẳng qua tôi chỉ giúp cậu ta nói ta ý tứ của mình mà thôi, cậu ta liền thẹn quá thành giận! Vừa rồi cô có thấy cậu ta có vẻ mặt gì hay không?”

Tuy rằng không biết rốt cuộc Tả Chấn bị sao, nhưng điều duy nhất cô có thể khẳng định là, vừa rồi anh đang giúp cô. Nghĩ đến hôm đó, quan lại tập trung, người đến đều là nhân vật chính trị quan trọng và thương nhân giàu có của Thượng Hải… Nếu không có anh, với thân phận vũ nữ của Bách Lạc Môn như cô, e rằng hoàn toàn không có tư cách vào hội trường, đừng nói chi là gặp Minh Châu.

………….óóó…………

Đã rất lâu Ân Minh Châu không xuất hiện ở Bách Lạc Môn.

Tối nay, đèn hoa rực rỡ, cô mặc bộ lễ phục màu đen hở vai, bước trên bậc thềm trải thảm đỏ của Bách Lạc Môn, từ từ nở nụ cười mê người, dường như cả Thượng Hải đều bị rung động.

Lúc Minh Châu bước vào, trong đại sảnh rộng mấy ngàn mét vuông, gần như bỗng im bặt trong phút chốc, vô số khách khứa đều đồng loạt nhìn về phía cửa. Cẩm Tú ở trong đám người, nín thở nhìn cô thanh nhã đi vào đại sảnh. Dưới vô số ánh nhìn chăm chú mà vẫn không đổi sắc, giống như vốn đã quen đón nhận những ánh nhìn như vậy.

Một phụ nữ, sao lại có thể xinh đẹp đến nhường này. Thảo nào ngay cả Bách Lạc Môn người đẹp nhiều như mây, từ sau khi cô vừa đi thì không ai có thể tái hiện lại vẻ phồn thịnh chưa từng có như khi Ân Minh Châu còn hành nghề năm đó. Thảo nào thân phận như cô mà cũng có thể trở thành phụ nữ của Hướng Hàn Xuyên. Thảo nào khi mọi người lén nhắc tới cô, đều có vẻ hâm mộ cùng ghen tị.

Trên mặt Cẩm Tú nổi lên vẻ đỏ ửng, ngay cả hai mắt cũng sáng lên. Từ ngày đầu tiên mới đến Thượng Hải, ở nhà Minh Châu gặp qua cô một lần, đây là lần thứ hai nhìn thấy cô. Trong lòng không biết là cảm xúc gì, là vui mừng, là tự hào, hay là một chút chua xót? Minh Châu thừa nhận hay không cũng được, không thể thay đổi một sự thật: các cô là chị em ruột. Người phụ nữ xinh đẹp đến mức đã trở thành truyền kỳ này, trên người chảy cùng dòng máu với cô.

Thật ra, lúc trước khi bị Minh Châu đuổi đi, Cẩm Tú cũng không hề oán hận cô. Sau khi đã trải qua nhiều như vậy, ở Bách Lạc Môn nhìn quen thói đời ấm lạnh, Cẩm Tú ngày càng hiểu được tâm ý của Minh Châu. Năm Minh Châu bị đuổi ra khỏi nhà, cô chỉ có mười năm tuổi. Một cô gái với hai bàn tay trắng, không nơi nương tựa, muốn sống sót ở một nơi rồng rắn hỗn loạn, cá lớn nuốt cá bé như Thượng Hải, không biết năm đó cô phải trả cái giá thế nào?

Cảm giác này, loại sợ hãi cùng tuyệt vọng này, người chưa từng trải qua sẽ không thể hiểu được. Hận thù của Minh Châu đối với nhà họ Vinh, nhiều năm như vậy, càng tích tụ càng nhiều, đã trở thành bế tắc. Cô không chịu thừa nhận Cẩm Tú, cũng không thể tránh được.

Đột nhiên phía sau có người vỗ nhẹ vào đầu vai cô. “Thật khéo, lại gặp nhau.”

Cẩm Tú quay đầu, nụ cười trên mặt bỗng nhiên cứng đờ. Là Thẩm Kim Vinh. Đôi mắt ưng sắc bén của ông ta lại nhìn vào mặt Cẩm Tú. “Bữa tiệc như hôm nay mà lại có thể gặp được cô, thật là không thể tưởng tượng được.”

“Thật đáng tiếc, ông chủ Thẩm, xem ra hôm nay tôi không thể đón tiếp ông được.” Cẩm Tú biết ông ta không có ý tốt. Hôm đó ở Bách Lạc Môn, bị Tả Chấn chơi một ván, lại bị cậu chủ Anh làm nhục một trận, Thẩm Kim Vinh tuyệt đối không nuốt được nỗi nhục này.

Thẩm Kim Vinh nở nụ cười. “Không sao, chúng ta còn nhiều thời gian mà. Còn chưa biết tên họ của cô?”

“Vinh Cẩm Tú.”

Thẩm Kim Vinh gật đầu. “Nói thật, hôm đó vừa vào Bách Lạc Môn, liếc mắt liền thấy cô, thảo nào lại thu hút như vậy, thì ra là cô Vinh… Vinh Cẩm Tú – người nổi tiếng nhất của Bách Lạc Môn.”

Cẩm Tú ngạc nhiên, người nổi tiếng nhất?! Giỡn cái gì chứ, cô mới đến mấy ngày, khi nào thì thành người nổi tiếng nhất của Bách Lạc Môn, sao ngay cả chính cô cũng không biết?

Thẩm Kim Vinh thản nhiên nói: “Nghe nói, vì cô Vinh, ngay cả Tả nhị gia mà cũng đi tranh giành, còn không tiếc ra tay tàn nhẫn dưới ánh nhìn chăm chú của công chúng. Hiện nay, tìm khắp cả Thượng Hải cũng không thấy cô gái nào nổi danh như cô.”

Mặt Cẩm Tú vừa đỏ vừa trắng. Ông ta nói cái gì?! Chẳng lẽ sự kiện kia truyền ra bên ngoài đã thành khó nghe như vậy sao? Ai nói… Tả Chấn vì cô mà tranh giành tình nhân, ai nói anh ra tay quá nặng… Thảo nào mấy ngày nay anh không xuất hiện ở Bách Lạc Môn, chắc là những lời đồn đãi này đã sớm truyền đến tai anh.

“Ông chủ Thẩm, đây là ai vậy? Nhìn rất lạ mắt.” Một anh chàng mặc quần áo trắng, giày da trắng, tóc chải bóng loáng đi tới, đứng ở bên cạnh  Thẩm Kim Vinh.

Cẩm Tú đứng đối diện, cách xa hai bước mà còn bị mùi dầu thơm hoa quế nồng nặc làm nghẹt mũi, thiếu chút nữa là hắt xì. Rốt cuộc thì anh ta xịt bao nhiêu dầu thơm ở trên đầu?

Thẩm Kim Vinh lại cười nói: “Cậu tư Phùng hằng ngày lăn lộn trong chốn gió trăng, sao lúc này mắt lại đi đâu rùi, ngay cả Vinh Cẩm Tú của Bách Lạc Môn cũng không nhận ra?” Ông ta lại quay đầu nói với Cẩm Tú: “Để tôi giới thiệu cho hai vị. Vị này chính là công tử thứ tư của sở trưởng Phùng ở sở cảnh sát.”

Thì ra hắn chính là cậu tư Phùng. Cẩm Tú biết cái tên này. Ỷ vào quyền thế của nhà mình, cả ngày ra ngoài sinh sự. Tháng trước, ở Đại Phú Hào, bởi vì một vũ nữ nói một câu đắc tội với anh ta mà bị anh ta dùng tăm tre hủy dung.

Thật sự là không may… Một Thẩm Kim Vinh thôi đã khiến người ta đau đầu, giờ lại gặp phải loại người như cậu tư Phùng. Cẩm Tú đang muốn nghĩ cách thoát thân, bỗng nhiên nghe thấy toàn bộ khách khứa trong phòng đều ào ào vỗ tay, không khỏi ngẩng đầu nhìn xung quanh…

Là Hướng Hàn Xuyên, Hướng Anh Đông cùng Tả Chấn hộ tống công tước Ferdinand – tổng lãnh sự Pháp và phu nhân bước vào. Cả đám người đều tản ra hai bên, nhường đường cho bọn họ.

Đều là những người nổi tiếng khắp Thượng Hải, quả nhiên có phong thái chấn động lòng người. Hướng Hàn Xuyên quý phái chín chắn, Hướng Anh Đông trẻ trung phóng khoáng, Tả Chấn anh tuấn lạnh lùng, quả thực có thể dùng bốn chữ “cùng nhau tỏa sáng” để miêu tả.

“Cậu chủ Anh và Nhị gia đến đây, tôi đi chào một tiếng.” Cẩm Tú khẽ thở phào, nhân cơ hội này chuồn vào trong đám người.

Bữa tiệc này còn lòng trọng hơn nhiều so với sự tưởng tượng của cô, cô không thể chen qua được, chỉ có thể đứng cách khách khứa áo mũ chỉnh tề trong phòng, từ xa mà nhìn bọn họ. Hôm nay cậu chủ Anh mặc lễ phục thêu sợi vàng, hào quang càng phát ra bốn phía, vô cùng rực rỡ. Tả Chấn vẫn như cũ, cách biển người, anh liếc mắt một cái liền nhìn thấy Cẩm Tú đang nhón chân nhìn sang phía bên này, bèn mỉm cười với cô.

Người mặc áo dài xám, cao lớn lỗi lạc bên cạnh anh chính là anh cả Hướng Hàn Xuyên của cậu chủ Anh sao.

Hôm nay là lần đầu tiên cô nhìn thấy Hướng tiên sinh. Từng nghe qua tên của anh ta vô số lần, hôm nay gặp được, mới biết cái gì gọi là phong thái ung dung. Anh ta hơi ngăm đen, diện mạo giống cậu chủ Anh đến bảy tám phần, đương nhiên cũng tuấn tú. Cũng là trùm thương gia như Thẩm Kim Vinh, nhưng khí thế ông chủ của Hướng Hàn Xuyên rất khiêm tốn. Cẩm Tú bỗng nhiên hiểu được, tại sao Hướng Hàn Xuyên được gọi là ‘Hướng tiên sinh’, mà Thẩm Kim Vinh lại là “ông chủ Trầm.”

Nếu so về bề ngoài, Hướng tiên sinh không đẹp bằng cậu chủ Anh, nhưng cho dù có Ân Minh Châu xinh đẹp lộng lẫy đứng bên cạnh, cũng không thể che lấp được vẻ nổi bật của anh ta. Thảo nào ngay cả Tả Chấn cũng cam tâm tình nguyện gọi anh ta một tiếng anh cả.

Cách giờ khai tiệc còn một khoảng thời gian, Tả Chấn và cậu chủ Anh đều bận tiếp khách, bị vô số người vây quanh chào hỏi. Cẩm Tú sợ lại chạm mặt Thẩm Kim Vinh, nghĩ tạm thời vẫn nên tránh đi thì hơn.

Lặng lẽ rời khỏi đại sảnh, xuyên qua tấm rèm bằng nhung ở cửa hông, bên ngoài là một phòng khách lộ thiên, bên đó có một bộ sô pha kiểu Pháp dài dành để nghỉ ngơi. Một đám phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ đang tụm lại, ríu ra ríu rít xem áo lông của ai đẹp hơn, nhẫn của ai làm tinh xảo nhất.

“Bà Uông, chiếc nhẫn này của bà có phải mua tại Bảo Lân Đường trên đường Hà Phi hay không?” Một phụ nữ cao gầy cầm bàn tay của một người khác không buông. “Hình như tháng trước tôi có thấy ở chỗ đó, rất đắt nha.”

Bà Uông kia cười. “Cũng không phải đắt lắm. Mua về, đeo hai ngày lại không thích thú như trước nữa. Những thứ này cũng chỉ là ham thích mới mẻ nhất thời thôi.” Xem ra cũng đúng, trên hai tay chị ta đeo ít nhất năm sáu chiếc nhẫn.

Người phụ nữ vừa nói chuyện liền ca tụng một cách đầy ngưỡng mộ. “Ông chủ Uông đúng là hào phóng… Bà Uông, bà thật có phúc.”

Một người khác nói chen vào: “Mọi người có sợi dây chuyền kim cương mà tối nay Ân Minh Châu đeo hay không? Tôi nhận ra nó. Đó là cực phẩm mà lần trước hãng đấu giá Anh Luân đưa ra, giá trị tương đương với một ngôi nhà lớn có vườn hoa trong tô giới Pháp đó.”

“A?!” Một tràng tiếng kinh ngạc xôn xao nổi lên. “Thật vậy sao, cuộc đời này thật sự… Phụ nữ mà xinh đẹp thì thật có lợi.”

“Đúng vậy, loại phụ nữ như vậy, xuất thân như vậy, sao còn biết liêm sỉ gì nữa. Đi theo người có tiền dựa dẫm, bất quá chỉ vì món lợi của người ta.”

“Có đôi khi, càng là loại phụ nữ này thì càng biết cách moi tiền của đàn ông. Cô ta thì có gì phải kiêng dè nữa, chỉ cần hạ mình, xuống giường là có thể giơ tay lấy tiền. Chị nhìn xem, những thứ cô ta mặc, đeo, còn phô trương rực rỡ hơn cả những bà vợ cả như chúng ta.”

Đang bàn luận nhiều chuyện xôn xao, bà Uông kia đứng dậy kết luận: “Nói thế nào đi nữa, loại đàn bà bán thân thì không ngẩng mặt lên được. Các chị từng nghe chưa, lúc trước khi Ân Minh Châu bắt đầu ra nghề ở Đại Phú Hào, còn nhảy thoát y trên sân khấu đó. Xinh đẹp? Yêu kiều? Vậy thì thế nào? Còn không phải bị người ta bao bên ngoài. Ai đã nghe nói có người dám cưới cô ta về nhà chưa? Cũng giống như chiếc nhẫn này, ham mới mẻ mà thôi, hai năm nữa chơi chán rồi, không phải ném qua một bên sao.”

Cẩm Tú nghe mà ngây cả người.

Gió đêm rất lạnh thổi vào, cả người bỗng nhiên nổi cả da gà, trái tim lạnh lẽo nói không nên lời. Nhưng từng đợt máu nóng lại dâng lên mặt. Cô nhịn không được mà bóp thật chặt cái chén trong tay.

Hôm nay nghe được rất nhiều chuyện. Về Tả Chấn, về Minh Châu. Nếu không phải chính tai cô nghe thấy, thật không dám tin đầu lưỡi của người khác lại có thể độc đến nhường này. Trong những người này, có ai thật sự quen biết Ân Minh Châu? Có ai biết được giữa chị ấy và Hướng tiên sinh có phải thật lòng hay không? Lại có ai biết chị ấy đã từng trải qua cái gì, trên đường đời có bao nhiêu máu và nước mắt? Nếu được lựa chọn, ai cũng hy vọng được sống cao sang.

Tuy bọn họ nói là Minh Châu, cũng không phải Vinh Cẩm Tú cô nhưng loại cảm giác bị nhục nhã này còn mãnh liệt hơn cả khi nghe người khác nói đến mình.

Hôm nay, ở nơi này, có lẽ cô nên giữ im lặng, không đếm xỉa đến, cho dù nghe thấy gì thì tốt nhất là làm như không nghe. Nhưng trong nhất thời, máu nóng của Cẩm Tú bốc lên, rốt cuộc không quản được hai chân của mình, lập tức đi về phía bà Uông kia.

“Vị phu nhân này, hình như lời của bà có chút không công bằng. Ai cũng biết tối nay Ân Minh Châu là bạn gái của Hướng tiên sinh. Ngay cả Hướng tiên sinh cũng chính thức mang chị ấy tham gia vũ hội, có thể thấy là rất tôn trọng chị ấy. Về phần khi nào Ân Minh Châu lấy chồng, đó là chuyện riêng của chị ấy, bà không cảm thấy mình quan tâm quá mức rồi sao?”

“Cô… cô là ai?” Bà Uông không ngờ còn có người bước ra phản kích trước mặt mình, tức giận mà quay đầu lại thì thấy một cô gái xa lạ, quần áo trên người rất quý, mềm mại mượt mà, xanh biếc như hồ nước, tôn lên vẻ tinh xảo của hàng thêu Hồ Nam. Dưới ánh đèn, chỉ cảm thấy cô xinh đẹp dịu dàng, nhưng vẻ mặt lại mang theo sự lạnh lùng không nói nên lời.

Không biết tại sao, trong nhất thời, khí thế hùng hổ vừa rồi của bà ta suy giảm vài phần.

Cẩm Tú thản nhiên nói: “Tôi không phải là ai cả, không thể so với bà Uông có thân phận có địa vị. Chẳng qua tôi chỉ không quen nhìn có người nói xấu sau lưng người khác… Nói trắng ra, đơn giản chỉ là vì một sợi dây chuyền bà mua không nổi mà thôi.”

“Cô nói bậy bạ gì đó!” Bà Uông không giữ được bình tĩnh nữa. “Cô nói tôi ghen tỵ với Ân Minh Châu? Cô ta cũng xứng sao!?”

“Đúng vậy, bà Uông đường đường chính chính, xuất thân danh môn cao quý. Ân Minh Châu là cái gì, muốn làm bé cũng không vào được nhà người ta. Rốt cuộc là ai ghen tỵ với ai chứ.” Đám phụ nữ bên cạnh cũng phục hồi lại tinh thần, xôn xao phụ họa.

Cẩm Tú nở nụ cười. “Vấn đề là, rốt cuộc ‘người ta’ mà các vị nói đến là ai? Theo ý tôi, cả Thượng Hải có biết bao người muốn xách giày cho ‘người ta’ mà còn không xứng đó.”

“Cô bênh vực Ân Minh Châu như vậy, đừng nói là cùng loại với cô ta nha?”

“Bà nói đúng, tôi chẳng qua chỉ là một vũ nữ của Bách Lạc Môn. Loại người như chúng tôi, xuất thân không cao quý, hạnh kiểm lại không đoan trang. Nhưng chiếc nhẫn trên tay chị và chiếc chúng tôi đeo trên tay, e rằng đều là do cùng một người đàn ông mua cho. Tặng cho chị đường hoàng, tặng cho tôi lén lút, điểm khác nhau giữa chúng ta cũng chỉ là như vậy.”

Cẩm Tú mỉm cười, thật không ngờ những vị phu nhân nổi tiếng cả ngày cao quý đoan trang khi mắng người cũng khó nghe như vậy.

Từ phòng khách trở lại đại sảnh, phải đi qua một cái cổng vòm. Cẩm Tú mới vừa xốc tấm mành bằng nhung rất nặng kia lên, bất chợt ngẩn cả người.

Minh Châu đứng ngay trước mặt cô, tay cầm chén rượu, mang theo một nụ cười như có như không, dường như nghe thấy tất cả, lại giống như không nghe được gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.