Cẩm Tú Duyên

Chương 7: Tại hà chi châu


“Chị cũng ở đây…” Cẩm Tú hơi lo lắng. Những lời vừa rồi, không biết chị ấy nghe được bao nhiêu.

Minh Châu cười kín đáo. “Nghe Anh Đông nói cô vào Bách Lạc Môn. Đã quen chưa?”

Cẩm Tú đỏ mặt. “Cái gì mà quen hay không. Không phải mỗi ngày đều lăn lộn trong đó, có thể có chén cơm ăn đã không tệ rồi. Người như em, nào có tư cách gì mà kén cá chọn canh?”

Minh Châu gật đầu. “Nói rất đúng. Năm xưa tôi cũng phải chịu đựng như vậy.”

“Đã được thế này, những chuyện trước kia, không bằng cứ quên đi!” Cẩm Tú không nén được mà thốt ra.

“Quên đi?” Minh Châu lạnh lùng nhướng mày. “Tôi cũng muốn quên đi. Đáng tiếc, luôn có người không ngừng nhắc nhở tôi, quá khứ nghèo khó thê lương thế nào… Những lời như vừa rồi, không phải lần đầu tiên tôi nghe thấy, nếu thật sự muốn so đo, thì sớm đã tức chết, mệt chết rồi. Bọn đàn ông này, nằm mơ cũng sẽ nghĩ đến cơ thể của tôi mà chảy nước miếng, nhưng trong lòng bọn họ lại khinh rẻ tôi. Còn những người đàn bà này thì sao, trước mặt thì khen trang sức của tôi quý báu, váy áo lại đẹp đẽ. Nhưng chỉ cần quay người lại, còn không phải hận tôi đến nghiến răng. Mặc kệ tôi có được cái gì, đều nghe thấy có người nói đó là do cô ta bán đứng thân mình để đổi lấy .”

Cẩm Tú im lặng, cô hiểu được cảm giác của Minh Châu. Có người phụ nữ nào không hy vọng cuộc đời mình được thuận buồm xuôi gió. Rời khỏi vòng tay ấm áp của cha mẹ thì sẽ được chồng yêu thương chiều chuộng, có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, cuối cùng già đi trong tôn nghiêm? Ai lại muốn rơi vào chốn hỗn loạn này, bán rẻ tự tôn cùng tình cảm, trở thành trò cười cho người khác. Nhưng…

Cô ôn tồn nói với Minh Châu: “Bán tiếng cười thì có, nhưng bán mình thì chưa chắc.”

“Ở trong mắt người ngoài, hai việc đó cũng không có gì khác nhau.” Minh Châu nhìn cô. “Thứ mà bây giờ tôi có, chẳng qua chỉ là một chút tiền mà thôi.”

“Chị có Hướng tiên sinh.” Cẩm Tú nhắc nhở cô.

“Lúc tôi gặp anh ấy, đã quá muộn. Nếu gặp anh ấy sớm một chút, tất cả đều sẽ khác.” Minh Châu nhẹ nhàng thở dài. “Cho nên, Cẩm Tú, cô may mắn hơn tôi.”

Cẩm Tú không rõ. “Là… ý gì?”

Minh Châu nói: “Tôi biết lời đồn đãi của bên ngoài chưa chắc đều là sự thật, nhưng không có lửa làm sao có khói, ít nhất Tả Chấn chịu làm chỗ dựa cho cô.”

“Chị hiểu lầm rồi!” Cẩm Tú vội vàng biện bạch. “Thật ra em và Nhị gia hoàn toàn không phải như bên ngoài đồn đãi. Hôm đó, chẳng qua là anh ấy nhìn không vừa mắt mà giúp em một tay mà thôi. Hơn nữa chuyện giữa em và cậu chủ Anh, ngay từ đầu anh ấy đều biết. Để cho em vào Bách Lạc Môn cũng là vì…”

Nói tới đây cô đột nhiên dừng lại, lúc này mới phát hiện mình quá vội vàng giải thích, lỡ lời nói nhầm rồi, không khỏi nhất thời đỏ cả mặt.

Minh Châu ngẩn ra. “Chuyện giữa cô và cậu chủ Anh? Cô và Anh Đông làm sao?” Minh Châu kinh ngạc mà nhìn mặt Cẩm Tú, dần dần hiểu được, nhưng lại không thể tin. “Không thể nào, thì ra… cô là người của Anh Đông? Tôi nhìn lầm rồi sao. Tôi biết tính tình của Tả Chấn, chuyện không liên quan đến anh ta, anh ta vẫn ít khi nhúng tay vào, tuyệt đối không sẽ gây phiền phức cho mình. Nhưng chuyện của cô, anh ta không khỏi quan tâm hơi nhiều… Tôi còn tưởng cô và anh ta có cái gì.”

“Sao có thể chứ?!” Cẩm Tú xấu hổ bật cười. “Nhị gia… và em? Đó là chuyện tuyệt đối không thể nào. Gần đây anh ấy hoàn toàn không đến Bách Lạc Môn, cho dù thỉnh thoảng đến một lần, cũng không thèm liếc em một cái. Nói thật, trong lòng Nhị gia nghĩ cái gì, cho tới bây giờ em đều không đoán ra.”

“Phải không?” Minh Châu nhẹ nhàng thở dài, Cẩm Tú – đứa ngốc này.

Cô ngẩng đầu, cách khách khứa đầy phòng, xa xa mà nhìn bóng dáng của Tả Chấn trong đại sảnh. Anh ở trong đám người, giao tiếp rất thành thục, không biết vừa nói đùa gì đó, mọi người bên cạnh nhịn không được mà cười ha hả.

Tả Chấn đúng là Tả Chấn, nhìn qua không có gì khác với bình thường, nhưng Minh Châu lại tinh tường nhớ rõ, hôm đó khi Tả Chấn nhắc tới Cẩm Tú với cô, trên mặt vô tình toát ra một vẻ dịu dàng lạ thường. Dù chỉ trong chớp mắt, chỉ có một chút rất mơ hồ, rốt cuộc vẫn tiết lộ tâm sự của anh. Vẻ mặt này, Minh Châu chưa từng nhìn thấy trên mặt Tả Chấn.

Anh thật giống như Cẩm Tú nói, ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn cô một cái sao? Việc này đúng là ngày càng không bình thường.

 

“Tả Chấn từng đi tìm tôi, nhắc cô với tôi. Anh ta nói, dù sao cũng là chị em, có ân oán gì mà không bỏ qua được, không nên làm người lạ cả đời.” Minh Châu nói. “Tôi biết anh ta có ý tốt, nhưng tôi đã từng thề rằng, cả đời này cũng không có quan hệ gì với nhà họ Vinh nữa.”

Cẩm Tú giật mình. Vì chuyện của cô mà Nhị gia đi tìm Minh Châu sao? Vì sao cho tới giờ cô chưa nghe anh nói qua?

Minh Châu nói tiếp: “Năm đó, tôi và mẹ bị đuổi đi, trăm cay ngàn đắng từ Trấn Giang tìm được đến Thượng Hải mới biết cả nhà cậu họ đã sớm chuyển đi Quảng Đông làm ăn, cắt đứt liên lạc. Vì kiếm miếng cơm ăn, tôi từng làm ăn xin, từng trộm vặt. Vì tranh chỗ ngủ ở gầm cầu mà đánh nhau với một đám ăn mày. Vì kiếm tiền khám bệnh cho mẹ mà đi làm nhân viên ở tiệm giặt ủi, kết quả thiếu chút nữa bị ông chủ cưỡng bức. Mỗi ngày mẹ đều hộc máu, khi chết đã ốm tới mức chỉ còn xương với da, vết thương trên người đều thối rữa, ruồi bọ cứ bay vo ve quanh bà…”

Nói tới đây, cô bỗng nhiên dừng lại, sau một lúc mới ngẩng đầu. “Bắt đầu từ ngày đó, tôi đã thề với lòng mình, nhất định phải trở nên vượt trội, mặc kệ phải trả cái giá đắt thế nào. Tất cả mọi thứ của tôi hôm nay, đều là dùng mồ hôi và máu của mình đổi lấy, không thể cùng chia xẻvới người nhà họ Vinh.”

Cô nói kiên quyết như đinh đóng cột, buông ly rượu trong tay xuống, cũng không quay đầu lại mà đi về phía Hướng Hàn Xuyên trong đại sảnh.

Cẩm Tú đứng im tại chỗ, lòng dâng lên bao nỗi xót xa. Quả thật những thứ mà Minh Châu đã gặp phải còn thê thảm hơn cô gấp bội. Trơ mắt nhìn mẹ mình bệnh chết ở bên đường, bản thân lại không có cách gì, đó là cảm giác thế nào? Cho dù đổi lại là Vinh Cẩm Tú cô, cũng chưa chắc dễ dàng gỡ bỏ oán hận trong lòng.

Bây giờ mới phát giác, thì ra mình cũng không phải số khổ. Lúc trước khi lưu lạc ở đầu đường, nếu không gặp cậu chủ Anh, bây giờ cô cũng không biết sống hay chết, lại càng không dám tưởng tượng bây giờ sẽ là tình trạng gì…

Khi cô đang thất thần thì bên cạnh có người đến bắt chuyện. “Cô Vinh, một mình à?”

Cẩm Tú còn chưa quay đầu đã ngửi được mùi dầu thơm hoa quế nức mũi kia, trong lòng lập tức thấy nặng trĩu, lại là cậu tư Phùng kia!

“Nếu cô Vinh nể mặt tôi, không bằng cùng nhau uống ly rượu.” Cậu tư Phùng mỉm cười, mang theo một bình rượu tây, trên ngón tay có một chiếc nhẫn bằng vàng ròng cực lớn, hết sức bắt mắt.

Cẩm Tú định từ chối: “Thật xin lỗi, tôi vốn không biết uống rượu, vừa rồi lại uống hai ly, cho nên…”

Cậu tư Phùng kéo tay cô, kiên quyết nhét ly rượu vào trong tay cô. “Hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, cô Vinh không cho tôi một chút mặt mũi nào sao? Sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ thường xuyên đến ủng hộ cô.”

“Không, không phải…” Cẩm Tú luống cuống tay chân, vừa muốn đẩy anh ta ra, đột nhiên lại dừng lại. Bất luận thế nào cũng không thể đắc tội với cậu tư Phùng. Anh ta là con trai của sở trưởng sở cảnh sát, nếu đắc tội với anh ta, e rằng ngay cả Bách Lạc Môn cũng gặp họa theo.

Cậu chủ Phùng không do dự, châm cho cô một ly rượu đầy. “Nào, có biết uống rượu tây hay không?”

Cẩm Tú nhìn ly rượu lớn màu hổ phách kia, còn chưa uống đã cảm thấy choáng váng. Đang lúc tiến thối lưỡng nan, có một hầu bàn đi tới. “Cô Vinh, vừa rồi Tả nhị gia tìm cô.”

Tả Chấn? Cẩm Tú cắn môi. Lần trước bởi vì bị khách chuốc rượu đã gây ra rối loạn lớn như vậy, thiếu chút nữa phá hỏng chuyện làm ăn của Bách Lạc Môn thôi không nói, tin đồn lại tung khắp nơi. Lúc này thì khác, cậu tư Phùng cũng có tiếng là khó chơi, gặp phải anh ta, cũng không có lợi gì cho Tả Chấn.

Huống chi, buổi vũ hội tối hôm nay vốn do cậu chủ Anh tổ chức để nghênh đón sứ đoàn của Pháp, nhằm lấy được quyền kinh doanh trường đua. Chính khách, người có tiếng trong giới thượng lưu đều tụ hội, nếu bởi vì cô mà phá hỏng buổi vũ hội hôm nay, cậu chủ Anh mất mặt thì không nói, tất cả tâm huyết bỏ ra trong từ trước tới nay đều ném xuống sông Hoàng Phố.

Cậu tư Phùng nghe nói tới ba chữ Tả nhị gia thì không khỏi dừng tay, có chút do dự: “Hình như bên ngoài có người nói, cô Vinh và Tả nhị gia là…”

“Không hề có chuyện đó!” Cẩm Tú một mực phủ nhận. “Tôi chẳng qua chỉ là một vũ nữ của Bách Lạc Môn, Nhị gia là Nhị gia.”

“Nói cũng phải.” Cậu tư Phùng lại tười cười. “Tôi cũng có chút qua lại với Tả nhị gia, anh ta đánh bài, uống rượu là bình thường, chưa nghe nói còn đến sàn nhảy để khiêu vũ.”

Cẩm Tú đánh trống lảng: “Nếu hôm nay cậu tư Phùng đã nể mặt như vậy, tôi liền kính anh một ly, sau này xin anh quan tâm nhiều hơn.”

Nói xong bưng ly rượu lên, ừng ực uống hết cả ly rượu đầy. Uống thì uống! Có gì ghê gớm chứ.

“Hương vị cũng không tệ lắm nhỉ? Ha ha, một ly nữa!” Cậu tư Phùng lại cầm lấy bình rượu, Cẩm Tú toát cả mồ hôi lạnh. Lại cứ uống như vậy, không thể không say. Nhưng đâu thể để ý nhiều như vậy, vì trường đua của cậu chủ Anh, hôm nay cũng chỉ có thể nhắm mắt, bất cứ giá nào cũng được.

………….óóó…………

Đêm đã khuya.

Bách Lạc Môn vẫn đèn đuốc sáng trưng, bữa tiệc đã đến hồi kết thúc, khách khứa đã tản về gần hết. Cuối cùng Tả Chấn cũng có cơ hội để ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhưng đưa mắt quét một vòng trong đại sảnh, dưới chân không tự chủ mà dừng lại… Cẩm Tú đâu?

Lúc bữa tiệc vừa bắt đầu, rõ ràng còn thấy cô ở một chỗ với Minh Châu. Lúc đầu anh mang cô tới nơi này là vì để cho cô có cơ hội gặp mặt Minh Châu, cho nên không đi quấy rầy các cô. Ai biết chỉ một lát sau đã không thấy bóng dáng Cẩm Tú. Hỏi vài tên hầu bàn cũng đều nói không thấy.

“Nhị gia đang tìm cái gì?” Sáu mặt rỗ đi bên cạnh Tả Chấn là anh em đã đi theo anh nhiều năm, nhìn theo ánh mắt của Tả Chấn đảo tới đảo lui vài vòng trong đại sảnh, rốt cuộc nhịn không được mà hỏi.

“Nhị gia, em thấy cũng đã khuya rồi, hôm nay anh cũng đã bận rộn cả một ngày, có muốn trở về nghỉ ngơi không?” Sáu mặt rỗ lại hỏi, Tả Chấn không yên lòng lên tiếng trả lời, xoay người đi ra cửa.

Nhưng không ngờ vừa xuống bậc thềm đã thấy một bóng đen nho nhỏ, đang ôm lấy một cây cột đèn ở đó.

“Cẩm Tú?” Tả Chấn ngẩn ra, cô ở chỗ này làm gì?

Đứng sau cô thử kêu lên hai tiếng, không có chút phản ứng nào. Tả Chấn đưa tay xoay bả vai của cô lại. “Cô sao vậy?”

Còn chưa nói xong, chỉ nghe “ọe” một tiếng, một đống bầy nhầy đã phun cả lên người anh!

Mùi rượu sặc mũi, ngay cả Sáu mặt rỗ ở một bên cũng tránh xa ba bước theo bản năng. Tả Chấn cũng ngẩn người, Cẩm Tú cư nhiên uống rượu? Ở chỗ này?

“Nhị gia…” Sáu mặt rỗ luống cuống tay chân mà bước tới, lục khắp từng cái túi trên người, muốn tìm một chiếc khăn tay hay gì đó lau chùi giúp Tả Chấn một chút, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy.

“Không cần.” Tả Chấn đưa tay ngăn anh ta lại, nắm lấy hai bên vạt áo kéo ra, chỉ nghe “rẹt” một tiếng, hàng nút đều bung ra. Anh tiện tay vứt áo khoác lên trên mặt đất. “Quần áo này cũng không thể mặc được nữa.”

Sáu mặt rỗ tiếc nuối nhìn chiếc áo không may kia. Một cái áo khoác tốt như vậy, thật sự là đáng tiếc… Quay đầu lại, Tả Chấn đã ôm lấy Cẩm Tú lên xe.

“Nhị gia, chúng ta phải đi Sư Tử Lâm sao?” Sáu mặt rỗ khó hiểu mà lên xe theo. Nhị gia có ý gì, chẳng lẽ còn muốn đích thân đưa cô Vinh về sao?

Tả Chấn trầm ngâm một chút. Cẩm Tú đã say đến như vậy, cứ thế mà vứt một mình cô ở Sư Tử Lâm, không có người chăm sóc e là không xong.

“Chúng ta về thẳng Ninh Viên.”

Sáu mặt rỗ nghe xong ngẩn ngơ. Ninh Viên?! Tuy nói nơi đó là chỗ ở của Nhị gia, nhưng vẫn luôn không có người ngoài quấy rầy. Cho dù là các anh em trong bang, trừ Thiệu Huy ra thì dường như không ai có thể tùy tiện ra vào nơi đó. Không ngờ được cô Vinh này lại có thể…

Không ngờ cô Vinh này nhìn rất nhỏ nhắn, uống say rồi lại nặng như vậy.

Tả Chấn ôm cô đi thẳng lên lầu. Rốt cuộc cô đã uống bao nhiêu rượu mà người không còn tri giác, xụi lơ ở trong lòng anh như một bao vải.

Vú Vương ở phía sau há hốc mồm mà nhìn. “Đây là… cô gái này từ đâu đến vậy?”

Sáu mặt rỗ đóng cửa chính lại. “Đừng hỏi nhiều như vậy, còn không nhanh đi giúp Nhị gia.”

“Sao lại thế này! Nhị gia chưa bao giờ mang phụ nữ ở bên ngoài về qua đêm…” Vú Vương còn chưa kịp khôi phục tinh thần, đứng tại chỗ than thở: “Hơn nữa xem ra cô gái kia uống rất nhiều, đã say đến như vậy, còn mang về làm cái gì?”

“Vú Vương…” Sáu mặt rỗ không chịu nổi. Thật không biết, với tính khí của Nhị gia, sao lại có một người hầu tay chân chậm chạp, lải nhải nhiều chuyện như vú Vương chứ.

“Ưhm…” Cẩm Tú ở trong lòng Tả Chấn động đậy một chút, lại nôn khan vài tiếng. Vừa rồi thiếu chút nữa là nôn luôn cả mật ra, ở trên xe lại nôn suốt dọc đường, cho dù bây giờ muốn nôn, trong dạ dày cũng không còn gì để nôn. Tả Chấn nhíu mày, đặt cô lên trên giường, bật đèn bàn lên.

Sắc mặt Cẩm Tú tái nhợt đến kinh người, trên trán đầy mồ hôi lạnh, dáng vẻ rất khổ sở. Lẽ nào cô không biết tửu lượng mình thế nào sao, còn dám đọ rượu với người ta?

Vú Vương đưa nước ấm và khăn mặt vào, Tả Chấn vắt khăn, nhẹ nhàng lau sạch mặt Cẩm Tú, cởi nút cổ áo cho cô. Cổ áo gấm đơm nút rất chặt, Tả Chấn vừa cúi đầu, hơi thở ấm áp của cô liền phả vào mặt anh, tay anh không khỏi rung động nhẹ, chạm vào da thịt mềm mại trước ngực cô. Tả Chấn cắn răng, lui ra phía sau, buông tha cho một loạt nút áo dày đặc kia, chuyển sang giúp cô cởi giày.

Trời đất chứng giám, vừa rồi mang Cẩm Tú về chính là vì lo lắng, anh không có chút suy nghĩ lệch lạc nào. Nhưng… khi cởi giày của cô, vạt váy xanh như nước hồ nhẹ nhàng trượt qua, bàn chân mảnh mai mềm mại liền nằm trọn trong lòng bàn tay anh… Cả người anh trở nên tê dại, thật vô dụng nà.

“Vú Vương, vú làm đi!” Tả Chấn bỗng nhiên đứng lên, cứ tiếp tục như vậy, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Vú Vương đang ở ngoài cửa lắng tai nghe lén động tĩnh bên trong, vừa nghe Tả Chấn gọi, lập tức đẩy cửa bước vào. “Nhị gia, cậu nên sớm nghỉ ngơi một chút đi. Nước tắm cùng quần áo đều đã chuẩn bị xong. Đúng rồi, cậu ăn cơm chưa, có cần nấu chút đồ ăn khuya hay không…”

“không cần đâu.” Tả Chân ngăn cơn thao thao bất tuyệt của vú Vương lại. “Vú chăm sóc Cẩm Tú là được, có chuyện gì thì gọi tôi.”

“Dạ, tôi biết rồi, xin Nhị gia yên tâm.” Vú Vương nhanh miệng đáp ứng, cúi đầu nhìn Cẩm Tú bất tỉnh nhân sự ở trên giường. Thì ra cô gái này tên là Cẩm Tú.

***

Đêm đã khuya.

Cửa phòng Tả Chấn vang lên vài tiếng cộc cộc nhỏ. Anh vẫn luôn tỉnh ngủ, một tiếng vang cũng kinh động tới anh nên lập tức trở người dậy. “Ai vậy?”

Vú Vương nhỏ giọng nói: “Cô ấy cứ khóc mãi, tôi lo lắng có phải là khó chịu ở đâu hay không.”

Tả Chấn ngẩn ra, không nghĩ ngợi nhiều, lập tức đi đến phòng của Cẩm Tú. Vừa đẩy cửa ra, liền thấy cô nghiêng mình cuộn thành một cục ở trên giường, còn chưa tỉnh lại, chỉ phát ra một loạt lời nói mê mơ hồ, nghe không rõ là nói gì. Mắt của cô vẫn nhắm, hàng mi vừa dài vừa cong, giống như một chiếc quạt nhỏ, đổ bóng râm xuống. Một giọt nước mắt đang chậm rãi chảy ra từ hàng mi nhắm chặt của cô, chảy dọc theo đôi má tái nhợt.

Tả Chấn cúi người xuống, cau mày lại. “Có nấu chút canh giải rượu cho cô ấy uống hay không?”

Vú Vương nói: “Cô ấy đâu có uổng nổi thứ gì, uống hớp nào là nôn ra hớp đó.”

“Như vậy không được, e rằng ngày mai không đứng dậy nổi… Trong phòng tôi có thuốc giải rượu, ở trong ngăn kéo, vú đi lấy lại đây.” Tả Chấn vừa nói vừa nâng đầu Cẩm Tú dậy. Đầu tóc cô đều ẩm ướt, không biết là mồ hôi hay là nước mắt.

Còn có thứ gì làm cho cô ngay cả trong mơ cũng rơi nước mắt?

Tả Chấn im lặng suy tư, rốt cuộc cô mơ thấy cái gì? Cha mẹ đã qua đời, quê hương xa xôi ngàn dặm, Minh Châu không chịu nhận cô? Hay là… Hướng Anh Đông trong lòng cô?

“Nhị gia, tìm được thuốc rồi.” Vú Vương tiến vào đúng lúc, cắt đứt suy nghĩ lung tung của hắn.

“Để tôi.” Tả Chấn nhận lấy thuốc, dùng muỗng bạc nhẹ nhàng cạy răng Cẩm Tú ra, dịu dàng đút cô uống canh giải rượu. Dường như Cẩm Tú có hơi tỉnh táo lại, nằm bên giường trở mình, suýt nữa là rớt xuống giường. Anh nhanh tay tiếp được cô. Xem ra, tối nay cô còn bị giày vò nữa. Tả Chấn vừa giúp cô đắp lại chăn, quay đầu nói với vú Vương: “Vú ra ngoài trước đi, tôi ở trong này trông cô ấy.”

“Vâng.” Vú Vương trả lời, vừa đi ra cửa, vừa không tin nổi mà quay đầu nhìn lại. Nhị gia muốn đích thân ở lại chăm sóc cô ta? Trời ơi, đây rốt cuộc là tiểu thư nhà ai chứ!

Đêm tối như mực, ngọn đèn vàng nhạt.

Cẩm Tú ở bên cạnh bỗng nhiên động đậy, trở mình, một bàn tay chìa qua, khoát ngay lên đùi anh. Tả Chấn cúi đầu, vừa định đem tay cô đặt qua một bên đã thấy dưới ánh đèn vàng nhạt, cổ tay áo của cô vén lên, lộ ra cánh tay lả lướt, mềm mại và mịn màng, dường như mang theo mùi hương hoa quế thoang thoảng… Bỗng nhiên trong lòng anh rung động một cách khó hiểu.

Trong giây phút này, quả thực anh không có dũng khí chạm vào cánh tay của cô.

“Cẩm Tú, tỉnh lại đi…” Anh đành phải thấp giọng gọi cô. Chỉ cần cô tỉnh lại, anh sẽ đi ngay.

“Ưm…” Cẩm Tú mơ mơ màng màng trả lời một tiếng, ánh mắt khẽ mở ra, nhưng dường như không tìm thấy tiêu điểm, mở một chút rồi nhắm lại. Tả Chấn đang muốn đứng dậy, bỗng nhiên cánh tay đang khoát lên người anh của cô đi dọc theo chân anh, từ từ bò lên thắt lưng, cả người giống như con mèo con sợ lạnh, nép vào trong lòng anh.

Có lẽ là cảm thấy vòng tay này rất ấm áp, cô đem mặt vùi vào ngực anh, một bàn tay sờ soạng, tiến vào trong áo sơmi trắng của anh.

Tả Chấn không tự chủ được mà nín thở, không dám nhúc nhích mà cứng đờ tại chỗ. Cô… đang làm cái gì?

“Cẩm Tú.” Anh nhịn không được mà gọi cô, cảm thấy tim đập càng ngày càng nhanh.

Cẩm Tú vẫn nhắm mắt lại, nhưng anh nghe thấy giọng nói nỉ non mơ hồ của cô: “Anh… chưa từng thích tôi đúng không…”

Trong màn đêm yên tĩnh, âm thanh nỉ non kia giống như có vẻ lo lắng bất an không thể tả, cuối cùng như một tiếng thở dài nho nhỏ, từ từ biến mất trong không khí.

Thân mình Tả Chấn ngày càng cứng đờ, Cẩm Tú… đây xem như đang cám dỗ anh sao? Ở trên giường của anh?! Điểm chết người là, anh lại có phản ứng với cô!

Cẩm Tú nằm trong lòng anh, hơi thở mang theo mùi rượu thoang thoảng, hương thơm thoang thoảng. Hai má cô ửng đỏ, nửa tỉnh nửa say, phía dưới cổ áo được mở ra một nửa kia, loáng thoáng lộ ra một góc áo ngực bằng gấm màu hồng, tôn thêm vẻ mềm mịn của da thịt ở đầu vai.

Tả Chấn nhắm hai mắt lại, chỉ cảm thấy hơi mê muội. Không khí yên tĩnh xung quanh tràn ngập vẻ dụ hoặc, cơ thể trong lòng lại cực kỳ mềm mại. Cô nhẹ nhàng động đậy liền khiến cho như có một dòng điện chạy dọc theo thân thể anh, mang theo sự run rẩy xuyên qua cả người anh. Dục vọng mãnh liệt bất ngờ ập tới, càng ngày càng nhiều. Dường như máu trong cơ thể cũng dần dần sôi trào lên. Anh chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập hỗn loạn…

Gương mặt điềm tĩnh của cô ở ngay trước mặt anh, chỉ cách khoảng hai ba tấc. Anh ổn định lại hơi thở, cúi xuống, càng ngày càng gần, vô cùng dịu dàng, khi sắp chạm vào môi cô…

“Cậu chủ Anh…” Một lời nói mê bỗng thốt ra từ trong miệng Cẩm Tú. Âm vừa nhỏ vừa không rõ, nhưng trong giây phút yên tĩnh này, cũng vô cùng to và rõ.

Cả người Tả Chấn cứng đờ ngay tức khắc. Anh chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu, mồ hôi trên trán giọt giọt chảy xuống. Vừa rồi… vừa rồi Cẩm Tú gọi tên ai? Người phụ nữ trong lòng anh lại gọi tên của một người đàn ông khác rõ ràng như vậy! Mang theo vẻ kinh ngạc không dám tin, anh nhìn gương mặt xinh đẹp của Cẩm Tú, trái tim lập tức cảm thấy nặng trĩu, khiến cho lồng ngực đau nhức như bị bỏng.

Rõ ràng anh biết người mà Cẩm Tú vẫn thích chính là Anh Đông.

Từ lần đầu tiên ra ngoài ăn cơm với anh, anh đã biết lòng của cô đã hoàn toàn không có anh. Người trong lòng cô nghĩ đến, người trong mắt cô nhìn thấy cũng cũng chỉ có mình Hướng Anh Đông. Rõ ràng anh đều biết, nhưng vừa rồi anh làm sao vậy? Là cái gì khiến cho anh không tỉnh táo?

Tả Chấn xoay người đi vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh ra. Nước từ trên đầu xối xuống phía dưới, áo sơmi trên người lập tức ướt đẫm, lạnh đến thấu xương. Anh cần cảm giác lạnh như băng này để bình ổn sự nóng bỏng cùng phẫn nộ trong ngực mình. Điều làm cho anh càng cáu giận là, trong thời khắc vừa rồi anh không tự kìm chế được, anh không điều khiển được mình. Chẳng qua chỉ là một Vinh Cẩm Tú! Ngay cả làm vũ nữ cô cũng chưa chắc đã đủ tư cách, ngay cả Anh Đông cũng nói cô không gợi cảm, thậm chí trong lòng của cô vốn không có sự tồn tại của anh… Nhưng lại chính là cô, chỉ cần một giọt nước mắt, một nụ cười, một câu nói, khiến cho thứ gọi là bình tĩnh lý trí của anh đều tan thành mây khói!

Cho tới nay, vì đề phòng bị bán đứng cùng phản bội, anh đã sớm quen với việc lúc nào cũng tỉnh táo. Đề phòng khắp nơi đã trở thành một loại bản năng, cho dù là khi ngủ ngon, khi say rượu, lúc phóng túng nhất anh cũng vẫn duy trì vẻ tỉnh táo cuối cùng, tuyệt đối không để cho chính mình hoàn toàn chìm đắm.

Dòng nước từ đầu tóc mặt mày của anh chảy xuống, Tả Chấn nhẹ nhàng ngả người về phía sau dựa vào tường. Nhắm mắt lại, cảnh tượng lúc đầu khi mới gặp Cẩm Tú liền xuất hiện trước mắt. Nhớ tới ánh mắt dịu dàng, gần như ngấn lệ của cô; nhớ tới vẻ cắn môi khi tranh luận với anh; nhớ tới vẻ mặt bàng hoàng khi lạc đường trong mưa của cô, ngớ tới vẻ non nớt cùng hồi hộp khi lần đầu khiêu vũ ở Bách Lạc Môn, nhớ khi cô thổi tiêu dưới ánh trăng tĩnh lặng như nước đêm hôm đó, bóng người đẹp như tranh, tiếng tiêu lại quyến luyến… Trong nhất thời, vô số cảm xúc dâng lên trong lòng.

Gần đây, anh thường buồn bực không hiểu nổi. Dường như trong giờ khắc này, bỗng nhiên tìm được đáp án.

Có điều anh không muốn đối mặt, không muốn thừa nhận rằng anh đã động lòng với một người con gái thích Anh Đông!

Trong đêm tối yên tĩnh, chỉ có tiếng nước ào ào quanh quẩn ở bên tai, dòng nước lạnh như băng xối xuống, đánh vào người khiến anh cảm thấy đau đớn, nhưng trong lòng lại dần dần tỉnh táo.

Đúng vậy, Anh Đông và hắn là anh em. Thứ mà Anh Đông có thì anh cũng có. Tất cả những thứ Anh Đông có thể cho Cẩm Tú, Tả Chấn anh cũng có thể cho. Nhưng anh đã quên, Anh Đông là người nhà họ Hướng, đường anh đi là con đường thênh thang rực rỡ gấm hoa. Thắng hay thua mà anh phải đối mặt, chẳng qua chỉ là sự khác biệt giữa kiếm được nhiều hay ít tiền mà thôi. Có thua nhiều đi nữa anh ta cũng có thể không cần để ý tới. Mà Tả Chấn anh, từ hai bàn tay trắng đến danh tiếng địa vị của hôm nay, tất cả đều là từ trong tối tăm chém giết mà có được. Bang phái sống mái với nhau, cướp hàng, buôn lậu, mở sòng bạc, xây ngân hàng, lục đục với nhau, từng bước đều phải cẩn thận. Nếu anh thua, chính là máu tươi cùng tánh mạng của vô số anh em.

Con đường mà Cẩm Tú đã trải qua là đầu đường xó chợ. Cái gì mà vinh hoa phú quý, cái gì mà nở mày nở mặt, đối với cô mà nói có lẽ cũng không quan trọng. Điều mà cô cần, chẳng qua chỉ là người đàn ông mà mình yêu cùng một tương lai yên ổn. Nếu anh là Cẩm Tú, anh cũng sẽ lựa chọn cậu chủ Anh của nhà họ Hướng chứ không phải Tả Chấn của Thanh Bang.

Cẩm Tú không sai. Người sai, thật ra chính là Tả Chấn anh.

………….óóó…………

Sáng sớm hôm sau.

Đầu Cẩm Tú đau đến muốn nứt ra cho nên bèn mở mắt. Chỗ này là chỗ nào? Ngày hôm qua… rốt cuộc làm sao vậy? Tại sao cô không nhớ chút nào hết vậy.

Nhìn xung quanh một chút, là một căn phòng xa lạ. Nhưng cách bày biện trang trí, dường như còn sang trọng hơn Sư Tử Lâm vài phần. Cô chống giường ngồi dậy, cái chăn bằng nhung nhẹ nhàng rơi xuống, bộ váy tơ tằm màu xanh như nước hồ thu trên người đã nhăn nhúm.

Váy… Cẩm Tú bỗng nhiên nhớ tới, đêm qua, cô mặc bộ váy này tham gia vũ hội ở Bách Lạc Môn. Trí nhớ dần dần hiện lên, cuối cùng cô nhớ rõ, dường như là uống rượu với cậu tư Phùng ở phòng khách…

Nguy rồi, nhất định là cô uống quá nhiều.

Cẩm Tú “á” một tiếng mà từ trên giường nhảy xuống, tay chân luống cuống mà cài lại cúc áo. Cúi đầu nhìn thấy mình còn đi chân trần… Giày đâu, giày của cô đâu?

Đang quỳ rạp trên mặt đất tìm giày khắp nơi, đột nhiên cửa bị đẩy ra. Cẩm Tú quay đầu lại, một phụ nữ trung niên hơi mập nhưng dễ mến đang đứng ở cửa, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cô. “Cô tỉnh rồi?”

“Tôi… Đúng vậy, đúng vậy.” Cẩm Tú xấu hổ từ dưới đất đứng lên, vuốt làn váy nhăn nhúm trên người lại. “Xin hỏi, chỗ này là chỗ nào?”

“Cô còn không biết sao, đây là Ninh Viên, ngày hôm qua Nhị gia ôm cô về.” Người phụ nữ trung niên kia đi vào, đưa tất và giày của cô ra. “Ngày hôm qua cô uống say, ói ra đầy người, giày cũng dơ hết. Tôi đã giặt sạch cho cô, đã hong khô rồi.”

Cẩm Tú mặt đỏ tới mang tai mà nhận lấy giày và tất. Sao có thể thế được, là Nhị gia “ôm” cô về?!

“Cô gọi tôi là vú Vương là được. Tôi ở chỗ này hầu hạ Nhị gia. Lát nữa cô rửa mặt rồi xuống lầu ăn sáng. Nhị gia còn đang chờ cô ở phòng khách.” Vú Vương vừa nói vừa đi qua dọn dẹp giường. “Cô Cẩm Tú, cô say không ít đâu. Tối qua, Nhị gia gần như chăm sóc cô cả một đêm.”

Suy đi nghĩ lại, trí nhớ vẫn trống rỗng, chỉ có vài hình ảnh mơ hồ hỗn loạn, dường như là nằm mơ, hình như còn có chút ấn tượng. Lúc nằm mơ, hình như cô trở về nhà họ Vinh, ở vườn sau làm lồng đèn. Nhưng lại thấy cha mẹ cùng Minh Châu ngồi ở một chiếc xe gỗ bị kéo đi, cô vội vàng chạy theo, đuổi mãi cho tới bờ sông, lại trơ mắt nhìn xe gỗ càng ngày càng xa… Sau đó thì sao? Sau đó… hình như thấy cậu chủ Anh, anh đứng trên bậc thềm của Bách Lạc Môn, cô bước từng bước lên bậc thang, nhưng mặt của anh lại càng ngày càng mơ hồ, cuối cùng dường như chỉ còn lại một cái bóng. Cô vươn tay nắm bờ vai của anh, cố gắng muốn xoay người anh lại. Khi quay người lại, không ngờ lại là… chính là… Tả Chấn?!

Cô nhớ rõ anh nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, cách áo sơmi mỏng manh của anh, loại cảm xúc ấm áp cùng vững chãi này dường như bây giờ còn lưu lại ở đầu ngón tay của cô. Thật là mộng sao? Cảm giác ở trong mộng lại mãnh liệt cùng chân thật như vậy sao?!

“Không thể nào!” Cẩm Tú bỗng nhiên kêu ra tiếng.

Vú Vương hoảng sợ. “Sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

Xem ra Cẩm Tú còn kinh động hơn cả bà ta. Không đâu không đâu, nhất định cô đang nằm mơ… Cho dù chỉ là một giấc mơ thì cũng quá đê tiện! Sao cô có thể mơ thấy Nhị gia ôm cô? Tại sao khi uống say, ngay cả nằm mơ cũng vớ vẩn như vậy. Cho dù muốn mơ thấy một người đàn ông, kia cũng nên là cậu chủ Anh, mà không phải là Nhị gia.

Nhưng… nhưng vì sao, nhớ tới cảnh trong mơ mờ ảo kia, trong lòng cô lại cảm thấy… thật nhiều, thật nhiều rung động?

“Cô Cẩm Tú, đừng đứng ngẩn người nữa, Nhị gia còn đang chờ cô đó.” Vú Vương nhắc nhở cô.

“A, được rồi.” Cẩm Tú lấy lại tinh thần, vừa trả lời vừa bất giác đưa tay sờ vào hai gò má nóng hổi của mình. Bỗng nhiên lại nhịn không được mà cười khanh khách. Thật đúng là bậy bạ, nghĩ đi đâu vậy chứ! Chẳng qua là nằm một giấc mơ linh tinh mà thôi, bản thân liền miên man suy nghĩ đến như vậy. Nhị gia là loại người nào, chẳng lẽ thật sự làm gì với cô sao? Quả thực là tức cười.

Thật là hạ lưu vô sỉ nha, Vinh Cẩm Tú.

Sợ Tả Chấn đợi lâu, cô nhanh chóng rửa mặt qua loa liền vội vàng xuống lầu. Trên bàn ăn đã bày ra cháo trắng cùng dưa cải, chân giò hun khói, canh, bánh bao… nhìn rất ngon miệng và đẹp mắt. Quả nhiên Tả Chấn đã chờ trong phòng khách, anh đang đọc báo trên sô pha. Áo sơmi, áo khoác đều chỉnh tề, nhưng sao tóc còn ướt sũng.

“Nhị gia.” Cẩm Tú đứng trước mặt anh với vẻ mặt đầy hối lỗi. “Hôm qua… chắc tôi đã làm phiền anh nhiều lắm.”

Tả Chấn ừm một tiếng, cũng không ngẩng đầu lên. “Không có việc gì thì mau ăn sáng đi. Lát nữa tôi ra bến tàu, thuận đường đưa cô về Sư Tử Lâm.”

Cẩm Tú ngẩn người. “Hình như anh bị nghẹt mũi, cảm lạnh sao? Nếu không khỏe thì không cần đích thân đưa tôi về, tự tôi bắt chiếc xe kéo về là được rồi…”

“Tôi không yếu ớt như vậy.” Tả Chấn ngắt lời cô. “Mau ăn cơm đi.”

Thời tiết cuối tháng mười một, xối nước lạnh cả nửa đêm, anh không cảm lạnh mới là lạ! Cũng phục Cẩm Tú thật, chỉ cần một lát là đã có thể khiến cho anh trở nên thế này. Nếu truyền ra ngoài, đúng là khỏi cần vùng vẫy gì nữa. Hôm nay nhất định phải tìm đàn bà đến hạ nhiệt, bằng không anh sẽ nghi ngờ bản thân mình không được giải quyết nhu cầu cho nên mới bụng đói ăn quàng như vậy!

Thật là thất bại chưa từng có.

Cẩm Tú vừa mới ngồi xuống, húp chưa được mấy miếng cháo, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa “cốc cốc” vài tiếng. Vú Vương lên tiếng trả lời rồi đi mở cửa. Cẩm Tú cũng quay đầu nhìn xem. Người đến là một người đàn ông tuấn tú, quần áo màu đen, vẻ mặt lạnh lùng cương nghị như đá.

Cô chưa từng gặp qua người này.

Tả Chấn bỗng từ trên sô pha đứng lên, đi đến trước mặt anh ta, cẩn thận ngắm nghía một lượt mới nói: “Bão cát ở Bắc Bình rất lớn, mặt mũi đều đen cả rồi.”

“Vội vàng trở về, vừa tới bến tàu em liền chạy thẳng đến đây, chưa kịp rửa mặt.”

Tả Chấn cười, ôm mạnh lấy vai anh ta. “Sáng nay tôi đã biết được tin tức, sợ cậu gặp phải chuyện gì trì hoãn, còn kêu lão Lục lên đường đón cậu. Không ngờ cậu đã trở về nhanh như vậy.”

Cẩm Tú không khỏi tò mò. Người bên cạnh Tả Chấn hầu như cô đều biết. Đây là ai? Thái độ của Tả Chấn đối với anh ta, hình như rất đặc biệt.

Khi đang đánh giá hai người bọn họ, Tả Chấn lại xoay người lại, Cẩm Tú lập tức cúi đầu vùi mặt vào bát cháo. Tự nhiên cảm thấy chột dạ. Aiz, thật không hiểu bản thân mình làm sao vậy, bỗng nhiên ngay cả dũng khí để ngẩng đầu cũng không có.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.