Cẩm Tú Duyên

Ngoại truyện 1


Thông báo trước: Các ngoại truyện này không phải của tác giả Niệm Nhất viết mà là do các fan quá cuồng, không cam chịu kết thúc chóng vánh như vậy nên đã tự viết thêm.

1. Vỏ trứng của con đâu?

Có một ngày, Tiểu Sơ Thất đang nghe mẹ kể chuyện, trứng gà có thể nở ra gà con.

“Mẹ, mẹ, vậy vỏ trứng của con đâu? Con muốn nó.”

“…”  Cẩm Tú cảm thấy đầu phình ra. “Con và gà con không giống nhau, chúng ta không phải chui ra từ vỏ trứng.”

“Mẹ, mẹ, vậy con từ đâu ra?”

“Con từ bụng mẹ chui ra.”

“Con làm sao mà chui vào trong bụng mẹ chứ?”

“Cái, cái này…” Cẩm Tú nghẹn họng, hơn nữa mặt cũng đỏ bừng, vô tội mà ném cho Tả Chấn một ánh mắt cầu cứu.

Thế là Tiểu Sơ Thất liền bị một bàn tay to lớn xốc lên.

“Đến đây, con trai, ba dẫn con đi ăn kem”

“Kem?” Nó hôn ba một cái, thế này cũng có thể dễ dàng được ăn uống vậy sao!

“Ba, vậy vỏ trứng của ba đâu?”

Tả Chấn: “…”

Buổi tối, Tiểu Sơ Thất lại nhớ tới vấn đề này, Cẩm Tú trổ hết bản lĩnh mới dỗ được nó đi ngủ.

Nhị gia ôm lấy bà xã đã mệt mỏi hết hơi về phòng, nhắc lại. “Em nói xem, thế này có được không? Ba là tử số, mẹ là mẫu số, trên trừ xuống dưới, kết quả là cho ra Tiểu Sơ Thất.”

“Không biết xấu hổ!” Cẩm Tú đẩy hắn một cái.

“Nếu không thì ba là khí hidro, mẹ là khí oxy, chúng ta bị đốt, thế là… phản ứng ra Tiểu Sơ Thất?”

“Vô lại!”

“Cũng không được sao? Vậy nòng nọc tìm mẹ thì…”

“Anh chỉ biết ăn hiếp em!” Cẩm Tú kéo mền qua che lấy mặt, không chịu nghe nữa…

“Bà xã, vẫn là em thông minh! Ba ăn hiếp mẹ cho nên có Tiểu Sơ Thất!”

Cẩm Tú: “…”

 

2. Sức mạnh từ sự lạnh lùng của mẹ

Đảo mắt, Tiểu Sơ Thất đã tới tuổi đến trường.

Sáng sớm hôm đó, vì gọi nó cùng ba nó dậy mà tính nhẫn nại của Cẩm Tú cũng sắp hết sạch. Tiểu ma vương này, tính cách cũng bướng y hệt ba của nó, ngay cả trình độ ngủ nướng cũng ngang tầm với Trường Giang sóng sau xô sóng trước. Sau khi vất vả gọi nó tỉnh dậy và ăn sáng xong thì Cẩm Tú mới nhớ tới mấy thanh phi đao bằng bạc thằng nhóc này hay mang theo không thể đem lên lớp.

Cẩm Tú: “Đưa dao cho mẹ”

Tiểu Sơ Thất: “Không được.”

Cẩm Tú: “Con nít mang theo dao vốn đã không đúng rồi, bây giờ còn muốn mang lên lớp, vậy thì càng không được. Lỡ như làm bị thương các bạn thì sao?”

Tiểu Sơ Thất: “Con sẽ không làm bị thương người vô tội”

Cẩm Tú: “Vậy cũng không được. Tiểu Sơ Thất nghe lời đi”

Tiểu Sơ Thất lắc đầu: “Không được, không được, ba cũng đao không rời thân mà”

Trong lòng Cẩm Tú càng giận. Ba, nó không nhắc tới ba thì thôi, nếu không có ba chiều nó như vậy thì sao nàng lại cho nó chạm vào dao chứ! Lúc này không đến giúp mà còn ngồi một bên đọc báo!

Cẩm Tú: “Con là con nít, ba con là người lớn”

Tiểu Sơ Thất: “Mẹ, chơi dao thì không phân biệt già trẻ, trai gái”

Cẩm Tú giận ngút đầu nhưng lại không có chỗ trút: “Vậy con liệu mà làm đi.” Nói xong thì không thèm để ý nó nữa.

Lúc này, rốt cuộc Tả nhị gia cũng từ tờ báo ngẩng đầu lên. Hắn nhìn thoáng qua thằng con còn đứng bên cạnh cái bàn, mà bà xã của hắn thì đã ngồi trên sô pha thêu hoa.

Thằng con thì chưa hiểu, nhưng hắn thì đã lĩnh giáo sức mạnh lạnh lùng này rồi.

Một phút, hai phút, năm phút, mười phút… Khi hắn vừa nghĩ ra cách chiêu dụ thằng con thì Tiểu Sơ Thất bỗng nhiên òa lên khóc. Từng giọt nước mắt cứ như những viên trân châu bị sút chỉ mà ồ ạt rơi xuống. Bộ dáng này đáng thương như là chịu sự uất ức gì to lớn lắm. Nó vừa khóc vừa nhìn trộm về phía mẹ mình. Khóc một hồi nó mới phát hiện ánh mắt Cẩm Tú không thèm liếc qua một cái. Cuối cùng không nhịn được nữa mà nhào vào lòng Cẩm Tú. “Mẹ! Mẹ! Mẹ không cần Tiểu Sơ Thất nữa sao?”

Cẩm Tú đẩy nó ra, cũng không thèm nói chuyện.

“Mẹ, con nghe lời, con nghe lời mà!” Tiểu Sơ Thất chậm rãi lấy thanh phi đao bằng bạc kia ra, đặt vào tay mẹ mình. “Mẹ, mẹ đừng không quan tâm, không quan tâm đến Tiểu Sơ Thất nha, mẹ!”

Tiểu tử thúi, dám thi gan với mẹ mày. Tả Chấn mắng thầm. Thử nghĩ mà xem, Tả nhị gia của Thượng Hải, có ai trong giang hồ mà không nể mặt chứ, không phải cũng phải chịu thua bởi sự lạnh nhạt của mẹ mày sao?!

 

3. Ba ơi, con yêu ba!

Tiểu Sơ Thất giống hệt ba nó ở chỗ rất ghét uống thuốc. Lúc này nó đang bị cảm lại cáu kỉnh, không chịu ngoan ngoãn uống thuốc. Cẩm Tú và vú em, hai người cũng không bồng được nó.

Tiểu Sơ Thất uốn qua uốn lại như một con giun, đầu thì lắc như trống bỏi, còn mím môi nói không cần, không cần. May mà có ba ba lãnh khốc của nó đến cứu giúp.

Hắn túm lấy Tiểu Sơ Thất đặt lên đầu vai: “Con trai, cưỡi ngựa không!”

Tiểu Sơ Thất lập tức vui vẻ, ôm lấy đầu Tả Chấn hét lớn: “Ba ơi, chạy nhanh lên, đừng để mẹ đuổi kịp. Con không muốn uống thuốc, không muốn đâu!”

Vì thế Tả nhị gia bèn mang thằng con chạy từ trên lầu xuống dưới lầu, đi mấy vòng trong đại sảnh, cuối cùng thì ôm nó ngồi xuống sô pha.

“Con trai, uống thuốc đi rồi ba dẫn con ra vườn chơi.”

“Con không muốn, mẹ nói không thể đi, trong vườn gió rất lớn.”

Tả Chấn không ngờ Tiểu Sơ Thất lại di truyền tính ngang ngược của hắn không sót chút nào!

“Vậy con muốn ăn kẹo que không?” Hắn lấy từ trong túi ra một que kẹo màu rực rỡ, quơ qua quơ lại trước mặt Tiểu Sơ Thất. Tiểu Sơ Thất nuốt một ngụm nước miếng: “Ứ, không thèm.”

“Vậy con dao nhỏ bằng bạc này con cũng không thèm sao?” Tả Chấn tiếp tục dụ nó.

“Dao? Ba ơi ba, con muốn xem một chút.” Ánh mắt của Tiểu Sơ Thất lập tức không thể rời đi con dao nhỏ sáng chói kia. Con trai của hắn, hắn còn không hiểu sao. Nếu ngay cả kẹo que cũng không lừa được nó vậy thì chỉ còn lại phi đao thôi.

“Uống thuốc trước đã.” Tả Chấn thừa thắng xông lên.

“Ba, vậy ba uống chung với con được không?”

Uống thuốc chung? Câu này sao nghe quen vậy ta!!! Tế bào thần kinh của hắn vận động kí ức một chút. Thì ra Cẩm Tú cũng từng dùng giọng nói cầu xin cùng ánh mắt mềm mại này khiến cho hắn uống thuốc với nàng.

Thua rồi, thật sự thua rồi!

Hắn chỉ có thể nhận lấy chén thuốc trong tay Cẩm Tú, uống trước một ngụm, sau đó vô cùng ai oán mà nhăn mày nhìn Tiểu Sơ Thất uống thuốc ừng ực rồi cầm lấy phi đao trong tay hắn. Cuối cùng còn không quên lưu lại trên mặt hắn một nụ hôn dính đầy thuốc bắc. “Ba ơi, con yêu ba!”

Mãi cho đến khi hết bệnh, rốt cuộc Tiểu Sơ Thất cũng gạt tới tay những thanh phi đao mà ba nó cất giữ N năm nay.

 

4. Muốn hết tất cả

Khi Tiểu Sơ Thất mới học được nói nguyên cả câu, đúng lúc đó là tết Trung thu. Dưới sự bảo vệ của tầng tầng lớp lớp vệ sĩ trong tối, ngoài sáng, tùy tùng… lần đầu tiên Nhị gia dẫn Cẩm Tú cùng Tiểu Sơ Thất đi dạo hội lồng đèn. Tay phải ôm vợ hiền, tay trái bồng con trai, chỉ vì một câu nói của Tiểu Sơ Thất mà hắn tiếc rẻ vì trước nay chưa từng đi hội lồng đèn: “Ba, muốn lồng đèn.”

“Ba, cái này, muốn” Tiểu Sơ Thất chỉ vào cái lồng đèn hình con hổ.

“Được, con trai, thì lấy cái này” Thế là Nhị gia vung tay lên, Thạch Hạo trả tiền.

“Ba, cái này” Tiểu Sơ Thất quay đầu lại liền kéo lấy cái lồng đèn hình con thỏ.

Thế là Nhị gia lại vung tay, Thạch Hạo tiếp tục trả tiền.

Đi qua ba bốn quầy hàng, tay trái của Nhị gia ngoại trừ bế Tiểu Sơ Thất, còn lại toàn là lồng đèn, không dưới 10 cái.

Cẩm Tú vội vã ngăn cản, thế nhưng Nhị gia lại quyết tâm làm con trai vui vẻ, hắn nói con trai gọi ba ba thật là ngọt.

Khi bọn họ đi ngang qua hàng bán kẹo thì Tiểu Sơ Thất giơ cánh tay nhỏ bé bụ bẫm lên quơ một vòng, trong giọng nói còn hôi sữa mang theo vẻ độc tài: “Ba, muốn hết tất cả!”

“…”

 

5. Người phụ nữ khác 1

“Mẹ ơi mẹ, cái gì là người phụ nữ khác?”

“Hả, Tiểu Sơ Thất?”

“Hồi chiều con nghe được chú Anh Đông nói với dì Minh Châu là, bây giờ ngoại trừ Cẩm Tú ra thì Tả nhị gia sẽ không để cho người phụ nữ khác đến gần mình. Mẹ, người phụ nữ khác là gì?”

“Ừhm, đừng nghe chú Anh Đông của con nói lung tung, con nít không cần biết chuyện của người lớn. Tiểu Sơ Thất, con đến nếm thử xem cái này có ngon không?”

“Ôi, rất ngon” Tiểu Sơ Thất vừa ăn vừa bướng bỉnh mà ngẩng cái đầu tròn tròn, kéo lấy ống tay áo của mẹ lắc lắc: “Mẹ, vậy dì A Đễ có phải là phụ nữ không?”

Tại sao là A Đễ… Tại sao lại là A Đễ… Nhìn khuôn mặt đầy vẻ tò mò của con, nàng cảm thấy choáng váng.

Tiểu Sơ Thất lập tức bị xách vào lòng ba mình. “Tiểu Sơ Thất, lại đây, ba nói cho con biết. Trừ mẹ và em gái con ra thì những người khác đều là người phụ nữ khác.”

“Ồ!” Tiểu Sơ Thất có chút đăm chiêu. “Vậy vú Vương cũng vậy sao?”

Rõ ràng mặt của Nhị gia sa sầm lại, cực kỳ không tình nguyện mà nói “Đúng!”

Cẩm Tú thấy đầu đen thui.

 

6. Người phụ nữ khác 2

Tiểu Sơ Thất vừa học được thêm cái từ “phụ nữ khác”. Hôm ấy, Thạch Hạo lại dẫn Tiểu Sơ Thất đi chơi với con hổ nữa. Trên đường về nhà, Tiểu Sơ Thất chơi mệt rồi nên nằm trong lòng anh ta mà ngủ. Vì thế, mấy người bọn họ bắt đầu nói chuyện phiếm trên xe. Đương nhiên nhân vật chính là Nhị gia.

“Thạch Hạo, bây giờ chắc cái phòng vip của Nhị gia cũng bị mấy người Anh Thiếu bỏ đi rồi.”

“Đúng vậy, bây giờ mà muốn thấy được dung nhan tôn quý của Nhị gia thì thật là khó. Trừ ở bến tàu ra, Bách Nhạc Môn hoàn toàn không thể thấy được anh ấy.”

“Hê hê, hôm đó tôi đưa đồ đến cho Nhị gia, còn nhìn thấy anh ấy giống như né, ừhm, né tránh côn trùng mà đẩy tay A Đễ ra.”

“Bởi vì dì ấy là người phụ nữ khác của ba cháu.” Cái đầu trong lòng Thạch Hạo vừa dụi đôi mắt lim dim vừa lè nhè nói, sau đó thì lại ngủ tiếp.

Ba tên đàn ông trên xe mang theo mồ hôi lạnh đầy đầu mà kinh hoàng hóa đá trong nháy mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.