Cẩm Tú Duyên

Ngoại truyện 2


Gọi ba ba

Gần đây, Tiểu Sơ Thất có xu thế muốn nói chuyện, mỗi ngày bi bi bô bô. Hôm đó, Cẩm Tú và Tả Chấn ngồi trên sô pha chọc cho Tiểu Sơ Thất nói chuyện. Thằng nhóc này lại cười với Tả Chấn, còn gọi một tiếng “ba”.

“Tiểu Sơ Thất, gọi lại một lần nữa, nào, gọi ba ba” Người kia lập tức không thể bình tĩnh, hắn liền ôm lấy Tiểu Sơ Thất vào lòng, không ngừng bảo con trai gọi lại lần nữa. Thế nhưng Tiểu Sơ Thất hoàn toàn không thèm để ý gì đến hắn, giãy giụa muốn đi nghiên cứu mấy cái tua rua trên nệm ghế sô pha.

“Cẩm Tú, Tiểu Sơ Thất đang gọi ba sao?” Hắn lắc lắc cánh tay Cẩm Tú.

“Ừ” Người vợ hiền kia đỡ con trai dậy, để cho nó tiếp tục nghiên cứu mấy cái tua rua, còn phải an ủi ông chồng không yên bên cạnh.

“Cẩm Tú, sao nó không gọi nữa, không phải hồi nãy vừa gọi ba sao?” Tả Chấn còn chưa chịu buông tha, lại đưa mặt tới trước mặt Tiểu Sơ Thất. “Con trai, gọi ba ba lại đi được không? Ba ba!”

Một que kẹo giơ tới trước mặt Tiểu Sơ Thất, thế nhưng Tiểu Sơ Thất lấy kẹo xong lại lắc đầu, ngồi vào trong lòng Cẩm Tú, ngậm lấy que kẹo xinh xắn kia, mút một hồi rồi ngẩng đầu nói với Cẩm Tú: “Mẹ, mẹ!”

 

Em gái nhỏ của Tiểu Sơ Thất

Tiểu Sơ Thất và em gái nó sinh cùng ngày mồng 7 tháng 7 nhưng cách nhau 6 năm.

Từ khi con nhóc hình thành trong bụng mẹ thì đã được coi là bảo bối, nhất là ba ba đẹp trai của nó. Haiz, khác cực thì hút nhau, điều này luôn không sai. Nếu nói ở Thượng hải, còn có ai có thể khiến cho ba ba lạnh lùng của nó bảo sao nghe vậy một cách vô điều kiện, trừ người mẹ xinh đẹp dịu dàng của nó ra thì chính là em gái của nó. Đương nhiên, nó cũng có thể, nhưng nó là nam tử hán, không thể đề ra những yêu cầu vô lí được.

Lúc còn nhỏ, nó còn vì tranh giành mẹ với em gái trong bụng mà khóc một hồi. Sau này lớn lên mới biết vì sao ba cùng mẹ lại cẩn thận tỉ mỉ đến thế. Thật ra ba mẹ đều rất yêu nó và và em gái, đều là bảo bối như nhau cả.

Khoảng thời gian đó, ba mẹ đều như đang đánh giặc. Mẹ ngồi trên sô pha thì nó không thể chạy nhảy trên đó. Nó không thể được mẹ bồng. Mẹ cùng nó vào vườn hoa, cũng chỉ ngồi trên ghế mà nhìn chứ không đùa với nó như trước kia, đừng nói chi là mang nó ra ngoài chơi. Mẹ thường không ăn cơm với nó, rất nhiều lần nó nhìn thấy mẹ chưa ăn xong đã che miệng chạy vào phòng. Rất nhiều, rất nhiều thứ. Tóm lại, nó cảm thấy mẹ thay đổi, ba cũng thay đổi.

Có một hôm, nó vừa dựa vào mẹ thì đã thấy ba lập tức bước qua nói với nó: “Tiểu Sơ Thất, con cẩn thận một chút, đừng đụng vào mẹ.” Nó rất uất ức, nó chỉ muốn đến gần mẹ làm ảo thuật mà thôi, vì thế nó khóc lên. Nước mắt nam nhi vốn không dễ dàng rơi, thế nhưng nó vì một cái ôm của mỹ nhân mà tình nguyện làm vậy, đúng không. Trong ấn tượng, lúc nhỏ nó rất ít khóc, lần này là lần khóc dai nhất. Nó khóc rất thảm thiết, còn vừa khóc vừa mếu máo: “Con không có, con không có va vào mẹ, con rất yêu mẹ!” Giống như là muốn trút hết những uất ức trong nhiều ngày không được quan tâm ra ngoài. Khóc đến cùng, nó còn thút tha thút thít, vì thế là ba mẹ nó hoảng hốt. Lúc này hai người mới nhớ bọn họ còn có một đứa con trai rất đáng yêu, thật là không nên mà. Cẩm Tú lập tức ôm nó vào lòng, vỗ  vỗ vào lưng an ủi nó, còn khen nó là đứa trẻ ngoan, là người anh tốt, nói nó là một nam tử hán, biết lấy gối ôm, lấy dép lê, rót nước cho mẹ nữa. Còn nói bọn họ sai rồi, bọn họ quá lo lắng cho em gái nhỏ mà không chú ý đến nó. Ba ba cũng xin lỗi nó, nói là vì quá lo cho sức khỏe của mẹ.

Aiz, chính là thế, một đứa trẻ ngoan như nó bọn họ biết tìm đâu ra, cho nên nó quyết định tha thứ cho họ, bởi vì hai người đáp ứng buổi trưa cho nó ngủ với mẹ. Nó thích nhất là ngủ trên cánh tay rộng lớn của ba , sau đó tỉnh lại trong lòng tay ấm áp, còn mang theo mùi hương dễ nghe của mẹ.

Lúc em gái vừa ra đời thì rất nhỏ, mềm mại yếu ớt, nó ôm lấy thì còn cười với nó. Nụ cười đó rất giống với mẹ. Đôi mắt to tròn như hai viên thủy tinh đen tròn trịa trong suốt, ướt át. Hàng mi dài và cong lên như hai cánh bướm chớp chớp. Chiếc mũi thẳng và cao, đầu mũi tròn tròn. Cái miệng nhỏ như là trái anh đào đỏ mọng. Khuôn mặt nó như quả táo, trắng nõn mịn màng còn mang theo màu hồng phấn mê người.

Cô nhóc tên là Tả Thấm Minh, nó là Tả Duật Minh. Ba nói, Thấm có nghĩa là vui vẻ, Duật có nghĩa là sung sướng. Ba và mẹ hy vọng hai anh em nó có thể vui vẻ cả đời này. Hai đứa nó đều có chữ Minh, chính là ghi nhớ công ơn của mẹ, muốn chúng nó vĩnh viễn phải hiếu thảo với mẹ. Đương nhiên rồi, cho dù ba nó không nói thế thì chúng nó cũng sẽ làm, bởi vì ba mẹ chính là người mà chúng nó yêu nhất trên đời này.

Lúc còn nhỏ, em gái rất hay khóc. Thế nhưng nó phát hiện, em nó chỉ thích khóc trước mặt ba nó, vả lại rất nghe lời nó, chưa bao giờ khóc trước mặt nó. Cho dù có chơi với nó và bị té đi nữa thì chỉ cần nó ôm lấy em, dỗ dỗ nó thì nhiều lắm con bé cũng chỉ rơi vài giọt nước mắt. Nhưng nếu ba có mặt, vậy thì sẽ hỏng bét rồi! Nhất định em nó sẽ mếu máo, đôi mắt tròn nhìn ba nó, nháy vài cái là có thể rơi xuống vài chuỗi nước mắt. Mà người cha lãnh khốc của nó, chỉ cần em nó vừa khóc thì hắn liền hết cách. Nếu em nó vừa khóc vừa đòi ông trăng trên trời, ba nó tuyệt đối sẽ bắt thang mà hái xuống cho con bé. May mà con bé cũng coi như biết chuyện, không đòi những thứ này.

Tính cách của con bé rất giống Cẩm Tú, dịu dàng trầm tĩnh, giọng nói chuyện nhẹ nhàng mềm mại, giống như là có người đùng cái bàn chải lông mềm mà ngoáy vào tai vậy, cực kỳ dễ chịu. Mà hai đứa nó đều di truyền tính bướng bỉnh của ba nó, nó thì lộ ra ngoài mà em nó thì giấu ở bên trong, cho nên thật ra em nó càng giống ba hơn. Hơn nữa con bé càng biết cách sử dụng loại ngữ khí thờ ơ lãnh đạm này. Nếu bạn nhìn thấy con bé biện hộ cho bị cáo trên tòa án, nhất định bạn sẽ đồng ý trăm phấn trăm với ý kiến của nó. Người trong bang đều gọi con bé là người đẹp băng giá. Điều này khiến cho ngoại trừ nó và ba mẹ, các chú bác cô dì khác đều không thể hiểu nổi. Một cô bé ở nhà ngoan ngoãn nghe lời là thế, làm sao có thể dùng một ánh mắt là ngăn cách người ta ngàn dặm như thế. Hơn nữa, tài phóng đao của con bé còn hơn cả nó nhưng không dễ gì lộ ra. Nếu không phải năm đầu trung học con bé ra tay giúp một bạn trong lớp bị đứa lớn hơn ăn hiếp, ai mà ngờ được một con nhóc xinh xắn như thế lại mang theo dao.

Con bé thích bám lấy ba ba, đây là điều mọi người đều biết. Từ nhỏ nó đã giống như một con gấu nhỏ luôn đeo lấy cổ ba nó. Đến khi lớn lên, trở thành một cô gái xinh đẹp vô song thì con bé vẫn bám lấy ba ba như cũ, hễ ra là ôm lấy ba mà hôn. Đương nhiên đó là ở nhà. Ở bên ngoài, người con bé hay bám theo nhất vẫn là anh trai nó. Mà hai đứa nó giỏi nhất là đóng giả tình nhân. Thật ra hai đứa nó rất giống nhau, chỉ có điều mọi người vẫn lầm rằng đó chính là cái gọi là vợ chồng thì có nét tương đồng.

Nó còn nhớ, bắt đầu từ khi em nó học tiểu học, với ngoại hình người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở của em nó cộng với vẻ thông minh lanh lợi thì người theo đuổi nhiều như sao trên trời, mà thư tình thì tới tấp như tuyết rơi. Haiz, đẹp quá cũng sẽ làm rối loạn trật tự xã hội. Giống như nó, từ tiểu học đến trung học, bởi vì những cô gái muốn giành làm bạn gái nó mà giáo viên đã mời phụ huynh nhiều lần đến nỗi ba mẹ nó phải phát rầu. Vì thế, hai đứa nó bàn nhau nghĩ ra một cách toàn vẹn – giả làm tình nhân. Cứ như thế, cuộc sống tương đối bình tĩnh cũng duy trì đến khi nó vào đại học Bắc Bình. Sau đó còn nhờ em nó đến trường đại học dẹp yên một đám con gái như ong dại bướm cuồng. Khi em nó đi học ở Luân Đôn nó cũng sang thăm, đúng lúc là lễ tình nhân, hai đứa nó giả làm người yêu mà đùa giỡn trên đường rất vui vẻ, tại nhà hàng xa hoa nhất ăn đồ ăn tình nhân miễn phí. Lúc đi Ý chơi, chúng nó còn giả tình nhân để được mua vé xem ca kịch chỉ bằng nửa giá. Thậm chí ở Pháp, hai đứa còn bị coi là tình nhân mà làm người mẫu chụp ảnh áo cưới bên hoa oải hương lãng mạn nữa.

Mãi cho đến sau này, khi nó cưới vợ, em nó có chồng nhưng hai đứa vẫn tương thân tương ái như trước.

 

Quần áo của em gái

Chuyện kể rằng, khi mọi người trong nhà đứng ngồi không yên vì em gái sắp ra đời thì Tiểu Sơ Thất lại trở thành một đứa trẻ không ai quản.

Hôm ấy, cũng không biết nó làm thế nào mà lục ra một bao quần áo lớn từ trong tủ của mình. Trẻ con vẫn thường cảm thấy hứng thú với những thứ đồ là lạ và chuyện thám hiểm, Tiểu Sơ Thất cũng không ngoại lệ.

“Xạch” một tiếng, nó cầm cái túi dốc ngược lên trời. Cái gì?! Toàn bộ là màu hồng nhạt, rõ ràng là những vật phẩm của trẻ sơ sinh chỉ dùng cho bé gái: quần áo nhỏ xíu mềm mại! Những cái váy nhỏ đủ màu! Kẹp tóc hình nơ bướm! Búp bê dễ thương!

Ba ơi, mẹ ơi, khi con còn nhỏ, hai người ăn mặc cho con như vậy sao?!

Nó đột nhiên nhớ tới lúc nhỏ (thằng nhóc này trí nhớ tốt thật!), mỗi khi dì Minh Châu đến thăm nó thì luôn nói, nếu như nó là con gái thì chắc chắn đó là một đứa trẻ rất xinh đẹp!

Tiểu Sơ Thất rất tức giận! Nó nghĩ nó đường đường là một nam tử hán, di truyền vẻ đẹp trai của ba nó không sót chút nào, chỉ có điều đôi mắt quá giống mẹ, lớn hơn những đứa con trai bình thường khác một chút, lông mi dài hơn một chút, cong hơn một chút, làn da trắng mịn hơn một chút, sao lại bị ăn mặc thanh con gái chứ!

Trời ơi! Nó cực kỳ tức giận!

Vì thế, nó kéo túi đồ lớn kia, thở phì phò hổn hển, không biết tại sao trên đường đi lại không bị ai phát hiện mà vất vả đi đến hẻm phía sau, quăng nó đi! Giống như là thở ra một hơi khí độc!

Sau đó, nó liền quên phén chuyện này đi. Mãi đến một tháng sau, vào một ngày nào đó sau khi em gái ra đời, mẹ nó bỗng nhiên nhớ đến sáu năm trước, người cha hoang phí của chúng nó từng mua một đống đồ của con gái mà còn chưa dùng, nhưng lục lọi khắp nơi mà không cách nào tìm ra.

Lúc này Tiểu Sơ Thất mới biết, thì ra đó là đồ ma ba mẹ mua cho em gái vào sáu năm trước! Nhưng bị nó ném mất rồi!

 

Người đàn ông khác

Tiểu Sơ Thất ra đời, đối với trong ngoài Ninh Viên, từ trên xuống dưới Thanh Bang, bao gồm cả Thượng Hải mà nói thì đó là chuyện lớn.

Tất cả thời gian và sức lực của Cẩm Tú đều dồn vào người con trai. Mà Tả Chấn làm ba ba cũng rất có trách nhiệm. Thế nhưng dần dần, hắn phát hiện hình như Cẩm Tú của hắn đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của hắn!

Tối hôm đó, khi Tiểu Sơ Thất nghịch ngợm chịu trở về phòng ngủ thì Cẩm Tú cũng mệt đến nỗi không mở mắt nổi. Nàng cho Tả Chấn một cái hôn ngủ ngon cho có lệ rồi muốn yên ổn mà ngủ thì Nhị gia lên tiếng.

“Cẩm Tú…” Hắn dán sát vào mặt nàng, “Nói chuyện với anh đi.”

“Ưhm… Cái gì?” Nàng vẫn nhắm mắt!

Nhị gia có chút buồn bực nhưng vẫn nhẫn nại mà hôn nàng vô cùng dịu dàng. Cẩm Tú thật sự rất mệt, chỉ mặc cho hắn làm gì thì làm, còn lẩm bẩm: “Được rồi, ngủ đi, chút nữa còn phải cho Tiểu Sơ Thất bú…”

Rốt cuộc Nhị gia không chịu nổi kích thích, ghen tỵ mà hét lên: “Cẩm Tú, lúc ở bên cạnh anh thì không được nghĩ tới người đàn ông khác!”

Cẩm Tú vô tội mà mở to đôi mắt mơ màng, nhìn hắn cả nửa ngày trời: “Cái gì mà người đàn ông khác?”

Nhị gia hậm hực nói: “Tiểu Sơ Thất cũng coi là giống đực vậy!”

Cẩm Tú: “…”

 

Đã ba ngày rồi!

Cẩm Tú bị cảm nặng. Sau khi ăn cơm xong, Tả Chấn bưng tới cho nàng một chén thuốc bắc đen thùi lùi, nói: “Uống cái này thì nhanh khỏe, có điều…” Hắn bất giác nghiêng mũi, né tránh mùi thuốc: “Hơi đắng…”

Cẩm Tú nhận lấy cái chén, nhăn mày lại, ngửa mặt uống ừng ực, rồi lại cầm lấy cái ly uống rất nhiều nước, chỉ chừa lại bàn tay bưng chén thuốc đang chìa ra của Tả Chấn. Nhị gia nghĩ thầm, thuốc đắng như thế, không làm nũng một chút sao? Cứ thế mà uống hết?!

Hắn xoay mặt Cẩm Tú qua, không dám tin mà hỏi: “Không đắng sao?”

“Đắng chứ!” Mặt nàng nhăn thành một đống, vội vã gật đầu.

“Vậy sao em uống nhanh như thế?” Tả Chấn tiếp tục không thể tin, thế nào cũng không hiểu nổi.

“Hả? Vì anh nói là rất nhanh khỏi mà.” Lần này đến lượt Cẩm Tú khó hiểu.

“Nhưng…” Có người vừa nghẹn họng vừa lén nghĩ thầm, nếu như bảo hắn uống thứ đó, thế nào cũng dây dưa cả buổi.

Cẩm Tú bắt đầu an ủi hắn: “Không sao, uống rồi thì thôi, nhanh chóng khỏe lại một chút, đã ba ngày rồi em không được ôm Tiểu Sơ Thất!”

“À…” Cái người rốt cuộc có được đáp án kia bỗng nhiên trở nên giận dữ: “Em cũng đã ba ngày không ôm anh rồi đấy!”

Cẩm Tú: “…”

Thật rầu lòng!

Bé gái cái gì cũng nghe lời, nhưng đến khi ăn cơm thì lại cực kỳ không ngoan. Ăn một bữa cơm mất không dưới một hai tiếng đồng hồ. Đừng nói là vú em, ngay cả Cẩm Tú cũng phải dùng hết bản lĩnh mới có thể dụ được nó ăn hết nửa chén cơm. Nhưng nếu như Nhị gia ở nhà thì có lẽ tình hình này sẽ cải biến được đôi chút.

Vừa nói phải ăn cơm, con nhóc liền quấn lấy Tả Chấn: “Ba ẵm!” Đến khi ba nó ẵm nó lên rồi thì sự nhõng nhẽo của nó liền thể hiện vô bờ bến.

“Ba ơi, con muốn xem phi đao của ba!” Nhị gia liền vội vã rút một thanh đao bạc từ eo ra đặt vào trong tay nó. Thế là nó ăn được một miếng.

“Ba ơi, chúng ta ra vườn hoa được không?” Nhị gia không có sức đề kháng với đôi mắt mở to vô tội của con nhóc, dường như là muốn gì được nấy, hắn trả lời một tiếng “được”, còn thêm một cái hôn, lật đật ôm lấy cô công chúa nhỏ ra vườn hoa. Vú em bưng chén cháo theo sau.

“Ba ơi, con muốn xem con rùa.” Vì thế Nhị gia liền xắn tay áo, từ trong hồ mò ra hai con rùa đang nhàn nhã phơi nắng đặt trước mặt con gái.

“Ba ơi, con muốn cầm nó vào phòng khách chơi.” Con nhóc tiếp tục sai khiến.

“Được” Nhị gia đang chuẩn bị xoay người đi thì Cẩm Tú tiếp lấy chén cháo trong tay vú em. “Con gái à, ăn miếng cháo trước đi, để ba vào ăn cơm đã, mẹ đút con!”

Nghe thấy giọng của Cẩm Tú, lúc này Nhị gia mới bừng tỉnh. Bị con nhóc sai qua sai lại khiến hắn chóng mặt mà đã quên mất rằng mình lấy lòng nó là để nó ăn cháo! (trời ạ!)

“Không được, không được” Nó nhào vào lòng Tả Chấn, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, còn làm bộ như ánh mắt ngập nước.

“Được được, ba không đi, chúng ta đem con rùa vào phòng khách chơi đã, sau đó ba đút con ăn!”

Nhị gia bất đắc dĩ, còn Cẩm Tú thì không biết nói gì!

Tiểu Sơ Thất đút cho mình miếng cơm cuối cùng, nhìn ba mẹ cùng đứa em gái đang lật ngang lật lửa con rùa kia rồi ném ra một câu: “Thật rầu lòng!”

 

Chờ anh tìm được vỏ trừng rồi nói

“Anh hai, em từ đâu ra vậy?”

“Là từ bên đường nhặt về.” Thằng anh đang tập trung làm toán nên coi nhẹ nó.

Nước mắt của con em lập tức ào ra:  “Không phải mà!”

“Đúng, đúng, đúng.”

“Hu hu…” Con bé khóc long trời lở đất. Hôm nay ba mẹ không có ở nhà, vì thế Tiểu Sơ Thất chỉ có thể chán nản mà ngồi xuống an ủi nó: “Vỏ trứng của anh hai còn chưa tìm ra kìa, làm sao anh biết em từ đâu ra chứ. Nhưng anh còn nhớ em ở trong bụng của mẹ một thời gian, sau đó thì chui ra!”

“Vậy làm sao em vào đó được, anh hai?” Con nhóc ngồi bệch xuống đất mà lau nước mắt.

“Ai ya, chờ anh tìm được vỏ trứng rồi nói tiếp.”

“À, vậy anh cũng tìm giùm em nha!” Em gái cầm lấy tay áo của anh trai, không ngừng lắc qua lắc lại.

“Chắc chắn rồi!” Tiểu Sơ Thất bỗng cảm thấy trách nhiệm nặng nề. Bắt đầu từ bây giờ, nó không chỉ phải tìm xem vỏ trứng của mình ở đâu, mà còn phải tìm giùm em nó!

“Cảm ơn anh hai!” Con nhóc cười híp cả hai mắt, hàng mi run run, đầy nước mắt nước mũi mà hôn vào mặt của anh nó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.