Cẩm Tú Duyên

Ngoại truyện 3


Máy đánh trứng

Thời gian này thời tiết không tốt, Tiểu Sơ Thất bị bệnh nhẹ, sau đó dần dần không thích ăn cơm, gần đây càng thậm tệ.

Cẩm Tú nói vậy để mẹ làm bánh gatô cho con ăn.

Đừng nói là Tiểu Sơ Thất, ngay cả Nhị gia cũng cảm thấy cực kỳ mong đợi.

Làm bánh, quá trình quan trọng nhất là đánh lòng trắng trứng. Thấy nàng vừa đánh được hai vòng thì Nhị gia đã nhận lấy nhiệm vụ này, rất thuần thục, đánh lòng trắng trứng nhuyễn như bơ, nghiêng qua cũng không chảy nữa, để vào trong nồi hấp làm cả nhà đều tràn ngập mùi trứng.

Đến khi bánh được làm xong, bưng lên bàn, Tiểu Sơ Thất vỗ tay, “mẹ, con muốn hết!” Sau đó hăng hái ăn hết ba cái bánh lớn, Nhị gia và Cẩm Tú muốn sái cả quai hàm.

Vì thế Nhị gia nói, sau này không ăn cơm nữa thì sẽ đút bánh cho nó.

Thế nhưng việc đánh trứng quả thật là rất tốn sức. Không tới nửa tháng, không biết Nhị gia lấy đâu ra một thứ gọi là máy đánh trứng, nghe nói là khi nhà hàng tây làm bánh gatô thì dùng nó.

Đáng thương cho Tiểu Sơ Thất, từ ngày đó cho đến khi nó lớn lên, nghĩ lại còn phát sợ bánh gatô.

 

Nghịch nước cả buổi sáng

Mùa hè đang nóng gắt, Tiểu Sơ Thất dẫn em gái ra vườn xem mẹ tưới hoa, còn Tả Chấn đang dẫn ống nước tưới cho cây ăn quả. Trong chốc lát, hai đứa trẻ không còn hứng thú gì với cái thùng nước của mẹ nó nữa mà chạy qua giành lấy ống nước trong tay ba nó.

Ầm ĩ đùa giỡn thì tất nhiên là bị nước làm ướt hết quần áo. Ngày mùa hè thế nhưng vẫn sợ bọn trẻ bị cảm lạnh, Cẩm Tú vội vã gọi bọn trẻ vào thay quần áo. Một người lớn hai đứa nhỏ nào chịu nghe lời, còn thuận tiện làm Cẩm Tú cũng ướt hết.

Nhị gia vốn muốn để cho hai đứa con chơi đùa, thế nhưng thấy Cẩm Tú ướt sủng cả người thì hắn mặc kệ hết. Hắn lấy khăn chụp lên người nàng, ôm lấy con gái, xách lấy Tiểu Sơ Thất đi vào trong nhà.

“Ba ơi, con còn muốn chơi, còn muốn chơi mà.” Bé gái không chịu nghe theo, Tiểu Sơ Thất thì lại càng không.

“Lát nữa sẽ bị cảm đó, mau thay quần áo đi!” Nhị gia không cho phép dây dưa.

“Thế nhưng lần trước ba và mẹ nghịch nước ở trong phòng cả buổi sáng thì sao. Nói là ăn sáng với con mà cũng không thấy xuống!” Tiểu Sơ Thất hùng hồn lên án.

“Đúng vậy, đúng vậy! Ô mai cùng bánh gatô mà con và anh hai để dành cho ba mẹ đều chảy hết!”

Cẩm Tú mặt đỏ tai hồng, Tả Chấn ngẩn tỏ te…

“Con trai à, đó không phải là nghịch nước, đó là…! Mà con nít hỏi chuyện người lớn làm cái gì? Đi thay quần áo mau!”

 

Chờ nhà mình có việc đồng áng rồi nói!     

“Ba ơi, đây là cái gì?” Bé gái xách một món đồ chơi màu xám từ trong đống đồ chơi ra.

“Ngựa đó.” Tả Chấn không chút lưỡng lự. “Mắt Thạch Hạo thế nào vậy, thứ đồ chơi xấu thế này mà cũng đem cho con bé.” Câu thứ hai là quay đầu nói với Cẩm Tú, lại bị Cẩm Tú mắng cho một câu “Chuyên chế!”

Bắt đầu từ khi con nhóc còn ở trong bụng mẹ thì Tả nhị gia đã chỉ để cho nó nhìn những thứ đẹp đẽ, bây giờ còn muốn can thiệp đến cả đồ chơi của con nít.

“Nhưng ba ơi, tại sao con ngựa này không giống với những con ngựa của bác Hướng?” Bé gái khó hiểu mà chỉ vào con ngựa.

Tả Chấn lại nhìn con ngựa mà nhìn thế nào cũng thấy xấu, lông mi còn rất dài kia một cái, ôm lấy con gái tới trước mặt, tiện tay lấy con ngựa từ trong tay nó ra. “Cục cưng, chúng ta chơi cái khác đi, cái này xấu quá!”

“Không, con thích nó cơ!” Con nhóc giơ tay đòi lại.

“Để mẹ xem xem.” Cẩm Tú đang bưng ly uống nước, đến gần nhìn một cái, thiếu chút nữa là bị sặc. Đây rõ ràng là một con lừa! Có điều, Tả Chấn chưa từng nhìn thấy, cũng… có thể thông cảm được.

Cẩm Tú ôm lấy con gái từ trong tay Tả Chấn, kiên nhẫn giải thích: “Con gái, đây không phải là ngựa, nó gọi là con lừa, nó biết kéo, vác đồ. Lúc mẹ còn nhỏ, ở quê mẹ gần như nhà nào cũng nuôi nó, nó giúp mọi người làm việc nhà nông.”

“Ba ơi, vậy chúng ta cũng nuôi một con lừa được không?”

“Chờ nhà mình có việc đồng áng rồi nói!” Tả Chấn tránh né ánh mắt cực kỳ mong đợi của cô con gái nhỏ, vội vàng tìm một lí do rời khỏi chốn thị phi này.

 

Cha mẹ ruột vẫn hơn

Trên chiếc giường lớn bày ra một mớ đồ: phi đao của ba, cây sáo của mẹ, cái khóa vàng của dì MInh Châu, chiếc bút vàng của bác Hướng, bàn tính vàng chuyên biệt của chú Anh Đông, súng đồ chơi của chú Thạch Hạo, đồ ảo thuật của chú Thiêu Huy.

Tiểu Sơ Thất bị Tả Chấn ôm ở trong lòng, nhìn trái nhìn phải, giãy giụa muốn leo xuống. Cẩm Tú ngồi ở đối diện với giường, dụ con trai bò qua. Mọi người trong phòng đều nhìn xem cuối cùng thằng nhóc này sẽ lấy thứ gì.

Tả Chấn vỗ nhẹ cái mông nhỏ của nó một cái, đặt nó lên trên giường. Tiểu Sơ Thất giống như được lên dây cót, lập tức bò nhanh về phía mẹ mình.

Bò đến trước bàn tính, gảy gảy hai ba cái, Anh Đông còn chưa kịp vui mừng thì Tiểu Sơ Thất đã dứt khoát lắc đầu. Lật sách ra, lại bóp cò súng đồ chơi một chút, khi đi ngang qua bút vàng cùng khóa vàng, cảm xúc của mọi người lại vừa vui vừa thấp thỏm theo hành động của nó. Xem kỹ lưỡng một vòng, rốt cuộc mệt rồi thì Tiểu Sơ Thất nằm sấp trên giường, còn ráng ngóc cái đầu tròn vo thoạt nhìn rất nặng kia lên, tay trái quơ lấy phi đao, tay phải nắm lấy cây sáo, lôi đến trước ngực mình, cái đầu kia mới chịu ngã cái rầm xuống giường.

Cẩm Tú lật đật ôm con trai lên.”Con trai, rốt cuộc là muốn cái nào?” Nhị gia rất mong đợi mà hỏi thằng con, nhưng thằng nhóc vẫn còn chưa biết nói, mở to hai mắt mà nhìn ba mẹ. Tả Chấn kéo lấy phi đao, Tiểu Sơ Thất không chịu thả ra. Lại kéo lấy cây sáo, nó cũng không chịu thả, còn ôm chặt hai thứ đó vào trước ngực.

“Chúc mừng Nhị gia, phu nhân, Tiểu Sơ Thất lớn lên nhất định là một người văn võ song toàn, có tình có nghĩa.” Vú Vương hớn hở mặt mày.

“Tiểu Sơ Thất, con cũng thật biết cho ba mẹ mặt mũi, ba nuôi ghen tỵ nha!” Anh Đông đem bàn tính nhét vào tay Tiểu Sơ Thất, nhưng nó vẫn nghiêm túc lắc đầu.

Thế này làm Cẩm Tú thật xấu hổ, vội vã bảo con mình hôn Anh Đông một cái thật mạnh, ba nuôi mới chịu bỏ qua. Đương nhiên, Tiểu Sơ Thất còn phải hôn mấy chú mấy dì đã chuẩn bị lễ vật thôi nôi cho nó một lượt mới xong chuyện.

Lễ thôi nôi kết thúc, vẫn là ba mẹ ruột thắng.

 

Thì ra đều là gà trống

Không biết Tả Chấn lấy đâu ra mấy con gà con đem về cho Tiểu Sơ Thất nuôi trong vườn.

“Ba ơi, con có thể ôm chúng nó không?”

Tả Chấn quơ lấy một con đặt trước mặt Tiểu Sơ Thất: “Con sờ nó thôi, coi chừng bị mổ đó.” Tiểu Sơ Thất rất dè dặt mà sờ con gà con kia, thấy nó không có động tĩnh gì liền nắm nó vào trong tay mà xem.

“Gà nhỏ thế này còn chưa biết mổ đâu, Tiểu Sơ Thất, ôm một chút là được rồi, gà con sẽ không thoải mái.” Cẩm Tú nói với con trai.

“Sao lại không thoải mái ạ? Con thích nhất là được ba mẹ ôm mà!” Vì thế Tiểu Sơ Thất thả con gà xuống đất.

“Ngốc ạ, sao con có thể giống gà được chứ!” Cẩm Tú lau sạch tay cho con: “Gà con thì phải thả cho nó chạy trên mặt đất, còn chúng ta khi nhỏ thì phải nuôi rất lâu. Nếu nó là gà mái, đợi nó lớn lên rồi còn có thể đẻ trứng.”

“Đẻ trứng?” Tiểu Sơ Thất lập tức trở nên rất hưng phấn: “Vậy có phải sẽ có vỏ trứng không?”

“Vậy thì còn phải đợi rất lâu nữa, vả lại ai biết con này là gà mái hay gà trống?” Quả thật ba của nó không biết phân biệt, đành chịu. Mà hình như Cẩm Tú cũng không rành lắm.

“Vậy phải đợi bao lâu? Con muốn xem vỏ trứng.” Tiểu Sơ Thất ngồi xổm xuống, thề rằng phải đợi gà đẻ trứng.

Tả Chấn xách thằng con lên: “Ăn cơm trước đã, đợi đến sinh nhật của con thì có lẽ đã được.”

“Tiểu Sơ Thất, ngày nào con cũng nhìn nó thì nó sẽ không lớn đâu. Một thời gian nữa chúng ta lại đến xem.” Cẩm Tú cũng giúp khuyên nó.

“Vậy được rồi, nếu như nó đẻ trứng thì ba mẹ phải nói cho con biết nha.” Tiểu Sơ Thất vô cùng quyến luyến mà nói tạm biệt với gà con.

Đáng tiếc, qua mấy ngày thì con gà con đó đã bị chết cóng. May mà mấy ngày nữa cũng là năm mới, Tiểu Sơ Thất đã không nhớ tới nữa. Vì thế, tại sinh nhật của con trai, Tả Chấn chỉ có thể mua về mấy con gà trống, nói với con trai: “Thì ra đều là gà trống, vậy không thể đẻ trứng được!”

Chuyện Tiểu Sơ Thất đi tìm vỏ trứng lại không có kết quả!

 

Mẹ đút

“Tiểu Sơ Thất, nào, ngoan ngoãn ăn hết canh này đi.” Cẩm Tú bưng chén canh, rất cẩn thận đi đến phía sau Tiểu Sơ Thất.

“Ứ, ba ăn đi!” Tiểu Sơ Thất hất bàn tay muốn ôm nó của Tả Chấn, hất tới trước chén canh.

“Con ăn trước đi rồi ba ăn.” Tả Chấn ôm nó lên.

“Mẹ đút!” Tiểu Sơ Thất kéo lấy tay Cẩm Tú, vì thế Cẩm Tú ngồi xuống đút cho nó mấy muỗng, thằng nhóc này lại đột nhiên nhớ tới, vội vàng quay đầu đi, lại đẩy cái chén tới cho Tả Chấn: “Tới phiên ba rồi.”

“Vậy ai đút cho ba đây?” Nhị gia hỏi con trai, lại không nhìn Cẩm Tú.

“Mẹ đút, mẹ đút!” Tiểu Sơ Thất rất vui vẻ mà vỗ hai tay.

Nhị gia cười rất gian trá, còn kề môi sát vào tai Cẩm Tú: “Bà xã, đút…”

Mặt của Cẩm Tú đã đỏ ửng tới tận cổ.

 

Rốt cuộc là con của ai?

Cẩm Tú gọi Nhị gia thức dậy, vừa nhấc chăn lên thì đã phát hiện Tiểu Sơ Thất đang nằm ở đuôi giường, ôm lấy chân của hắn mà ngủ rất ngon lành. Cẩm Tú đau lòng chết đi được, vội vã ôm lấy con trai, dùng cái chăn nhỏ quấn lấy nó. “Sao Tiểu Sơ Thất lại ở đây?”

“Hả, lúc nửa đêm anh trở về nhìn thấy nó, nó liền đeo ở cổ anh mà vào đây.” Vị kia còn nhắm hai mắt, trả lời một cách lơ mơ không rõ.

“Vậy sao không để con vào giữa, lỡ anh làm nó té xuống thì sao, không có chăn đắp bị lạnh thì sao! Tả Chấn, sao anh có thể như thế chứ!” Mắt Cẩm Tú đỏ lên.

Lúc này Nhị gia mới phát hiện giọng của vợ mình không ổn, lập tức mở mắt, lại nhìn nhìn thằng con vẫn ngủ rất ngon kia rồi lại thoải mái mà hôn Cẩm Tú một cái: “Anh phải ôm em ngủ, có Tiểu Sơ Thất thì không tiện.”

“Vậy anh ôm nó qua đây làm gì, bực anh quá!” Cẩm Tú ôm lấy con trai muốn đi nhưng lại bị Tả Chấn kéo vào lòng: “Cẩm Tú, đừng giận mà, anh vốn muốn để con ngủ ở giữa, sau đó anh ôm nó đi tè, vừa đặt xuống giường nó đã ngủ tiếp rồi, anh không có động đậy gì nó. Em xem con của em thế này không tốt sao?”

“Đúng, là con của em, không phải con của anh.” Cẩm Tú quay đầu không thèm để ý đến hắn.

Nhị gia bắt đầu làm xấu, còn thử gác đầu lên vai Cẩm Tú: “Em thấy hôm qua anh về trễ thế mà em cũng không đau lòng, lại bảo anh dậy sớm. Bây giờ còn nói Tiểu Sơ Thất không phải là con anh, vợ à, anh rất đau lòng đó.”

“Vậy anh cứ tiếp tục đau lòng đi, tiếp tục ngủ đi, em cũng không bảo anh thứ dậy, là anh bảo em đánh thức anh để dẫn con trai anh đi công viên đấy chứ!”

“Aiz, sao lại biến thành con anh rồi!” Nhị gia tiếp tục dựa vào.

Cẩm Tú dứt khoát nhét Tiểu Sơ Thất vào lòng hắn, vì thế Tả Chấn ôm lấy thằng con không biết nên gọi là của ai kia, ngay cả giày cũng không kịp mang mà vội vàng đuổi theo vợ mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.