Cẩm vân che - mạch thượng sương

Phiên ngoại


Edit: Bánh Bao Hấp

Beta: Muathuvang

Phiên ngoại 1: Ngày tháng hạnh phúc

Trong ngự thư phòng, các vị đại thần đều đang quỳ rạp trên mặt đất, thần kinh căng như dây đàn, thở cũng không dám thở mạnh, e sợ

không dám chọc giận hoàng đế.

Bách Lý Hạo Triết đem tấu chương “Ba” một tiếng ném tới trước mặt tể tướng Chu Hướng Tông, giận tím mặt “Ngươi mở to mắt mà nhìn cho trẫm, vụ khoa cử này lại liên lụy đến nhiều người như vậy, cái này thì quả là là lòng lang dạ sói cũng không khác là mấy . . . .”

Hoàng đế nổi tiếng là uy nghiêm, mấy năm gần đây bởi vì tuổi tác không còn trẻ nên đối đãi với thần tử ngược lại là ngày càng ôn hòa. Nhưng hiện tại khoa cử làm rối kỷ cương, tức giận đến hai mắt đỏ bừng, trong mắt nổi lên sát ý. Tất cả đại thần quỳ ở trên mặt đất, biết lần này hoàng đế rất giận dữ, xem ra hôm nay trong triều đình sợ là xảy ra chuyện lớn. Mọi người càng nghĩ càng kinh hãi, tuy là mùa đông khắc nghiệt nhưng ngay lập tức phía sau lưng đều ướt đẫm.

Thạch Toàn Nhất cùng nội thị đều quỳ xuống, biết hoàng đế một khi cơn giận đã nổi lên thì rất khó để yên. Ngầm ra hiệu bằng mắt sai Tiểu Vệ Tử phía dưới đi mời hoàng hậu nương nương. Những lúc hoàng thượng tức giận như thế này, cũng chỉ có thấy hoàng hậu nương nương mới có thể yên ổn một chút.

Thời gian cũng chỉ chưa đầy một tuần trà nhỏ, liền nghe người hầu giữ cửa muốn lên bẩm báo “Khởi bẩm hoàng thượng, hoàng hậu cầu kiến” . Sắc mặt hoàng đế lúc này mới thả lỏng một chút, ánh mắt lạnh lùng xẹt qua đầu mọi người, nửa ngày mới phân phó nói “Đều lui cả đi” . Tất cả chúng thần tựa như được ân xá, đều dập đầu hành lễ mới nối đuôi nhau ra ngoài.

Hoàng hậu nương nương đang từ đằng xa đi đến, chúng thần vội vàng đều hành lễ : “Thỉnh an hoàng hậu nương nương” . Lập tức đều hiểu vô cùng rõ ràng, nếu hôm nay không phải hoàng hậu nương nương tới không biết còn xảy ra chuyện lớn gì.

Hoàng hậu khẽ mỉm cười: “Miễn lễ, các vị đại nhân đều vất vả rồi” .

Vào điện, thấy Bách Lý Hạo Triết khoanh tay mà đứng. Nàng theo thị nữ tiếp nhận chén trà từ khay mạ vàng. Mọi người thức thời, Thạch Toàn Nhất khom người dẫn một nhóm thị nữ lui ra ngoài.

Bách Lý Hạo Triết tiếp nhận chén trà, nhấp một ngụm, sau đó thở dài “Tất cả thần tử đều nói ta là một hoàng đế quá nghiêm khắc, trong mắt không thể có một hạt sạn, động một cái liền khiển trách đại thần. Chính là không ai có thể biết đến cái khổ tâm của ta, từ xưa đều nói “Đế vương mắc tội, luận thế mà chem.” , từ thời Cao tổ hoàng đế lập nước đến nay đã gần trăm năm”

Hoàng hậu cũng không nói gì, chỉ đứng yên lặng lắng nghe, hai tay khoác lên bờ vai của hắn, nhẹ nhàng đấm bóp. Có lẽ là mới nắm trong tay lò sưởi, chạm vào cần cổ thực ấm áp.

Vài cành mai hồng cắm trên bình gốm cổ màu thiên thanh, không khí bên trong dư hương đưa tình, thanh thản lòng người. Hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời chiều tà xuyên qua mấy tầng sa mỏng dịu dàng uyển chuyển chiếu trên cửa sổ, khiến cho quang cảnh xung quanh hai người trở lên mờ ảo, thơ mộng.

Lại là quang cảnh ngày tết.

Đưa tay nắm lấy tay nàng, hắn thở dài, chỉ cảm thấy giống như đang nằm mơ.

Năm ấy, hắn nghĩ nàng đã mất, vĩnh viễn bỏ hắn mà đi, hắn tựa như đã chết, mỗi ngày đều mê man hỗn loạn. Chiêu Dương Điện cháy lớn, đem tất cả những thứ thuộc về nàng hóa thành tro tàn. Những ngày thống khổ nhất, hắn hết lần này đến lần khác dựa vào Ngũ thạch tán mà qua, mỗi ngày uống đến say mèm nhưng chung quy vẫn không thể ngủ nổi. Sau lại. . .

Sau đó sai người về vương phủ mang quần áo nàng đã từng mặc trước đây mang về, hắn mỗi ngày đều ôm lấy, tựa như có được mùi hương quen thuộc đó thỉnh thoảng hắn mới có thể thiếp đi.

Hắn cứ như vậy buông thả chính mình, chỉ hy vọng có thể trong mộng gặp lại nàng. Chỉ là, hết lần này qua lần khác, nàng chưa từng xuất hiện. Bởi vì nàng hận hắn, cho nên ngay cả trong mộng cũng không bằng lòng xuất hiện đến gặp hắn.

Mỗi một lần nghĩ đến, hắn vĩnh viễn cho rằng có lẽ hạnh phúc đã rời hắn bay xa, mỗi khi tỉnh dậy, hắn cơ hồ đều thấy mồ hôi lạnh chảy ròng.

May mắn, nàng còn sống, hắn từ chỗ chết có thể tìm được nàng.

Hiện giờ nghĩ đến, thật sự là không tưởng được.

“Nghi nhi đâu?”

Nguyễn Vô Song cười khẽ: “Bám chặt lấy Thừa Hiên cùng Thừa Luật đi tập cảnh cung hái hoa mai rồi” . Bách Lý Hạo Triết ôn nhu cười không ngừng “Con bé nghịch ngợm này mà đi xem ra cảnh cung hái hoa mai khó mà thành được.”

Nguyễn Vô Song có thể tưởng tượng được hình ảnh kia, không khỏi cười nhẹ lắc đầu.

Bách Lý Hạo Triết chợt nhíu mày, ra điều bất đắc dĩ nói “Ta cuối cùng vẫn không hiểu nổi, con bé này rốt cuộc giống ai? Sao lại có thể bướng bỉnh nghịch ngợm như vậy chứ?”. Quay đầu, chỉ thấy Nguyễn Vô Song mỉm cười liếc hắn một cái nói “Cũng không ngẫm xem là ai đã chiều chuộng nó thành ra như vậy?” .

Bách Lý Hạo Triết á khẩu không trả lời được, cầm tay nàng, nửa ngày mới nói một câu: “Nữ nhi chính là do chúng ta nuông chiều từ nhỏ.” Nguyễn Vô Song khẽ thở dài, quả là hắn đã quá nuông chiều con bé rồi.

Sắc trời dần ảm đạm, nội thị cũng không có tiến vào thắp đèn. Trong điện chỉ có chậu than bên trong phát ra tiếng nổ lách tách, yên bình như vậy, hắn cảm thấy cuộc đời này không còn cầu mong gì nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.