Canh bạc - Chương 78

Canh bạc

Chương 78


 

Chuyển ngữ: Pussycat

***

Dư Y nhớ rõ A Sâm – anh ta là trợ thủ đắc lực của Quách Quảng Huy, tất cả mọi người mất liên lạc với Quách Quảng Huy, chỉ có anh ta còn có thể nhắn mệnh lệnh dùm Quách Quảng Huy. Hiện giờ anh ta toàn quyền xử lý công việc của khu giải trí Kim Huy, cũng bởi vì vậy Dư Y mới cố ý qua lại thân thiết với người yêu của anh ta là Trần Phi Lệ. Dư Y từ đầu đến cuối cảm thấy khó tin: “Anh nói vở kịch này là A Sâm tự đạo diễn, giết Quách Quảng Huy rồi giết anh? Nhưng đây là vì cái gì, chẳng lẽ hắn ta vì Kim Huy? Giết các anh thì có thể được Kim Huy?”

Cô liên tiếp hỏi câu hỏi. Nguỵ Tông Thao liếc nhìn thi thể của Quách Quảng Huy một cái, nói: “Em hẳn là có thể nhìn ra quyền lực của A Sâm lớn bao nhiêu ở Kim Huy, hắn ta có quyền đại diện Quách Quảng Huy, chỉ có một chút này cũng đủ để chứng minh địa vị của hắn ta.”

Ngày hôm qua mưa to không ngớt, mùi thối của xác chết bị phai nhạt đi không ít, hôm nay trời quang mây tạnh thì đã dần dần rõ rệt. Nguỵ Tông Thao nhíu mày, có chút đăm chiêu: “Quách Quảng Huy và Lý Tinh Truyền có hiệp nghị, chuyện này mọi người đều biết, nếu ông ta khi không qua đời thì khu giải trí Kim Huy vẫn có thể dựa theo hiệp nghị xử lý, đây là thứ nhất.”

Quách Quảng Huy có ý lui về ở ẩn, giải trí Kim Huy giống như vừa bán vừa tặng. Tiền tài đối với ông ta mà nói không tính là gì, ông ta càng coi trọng uy tín hơn, bởi vậy lần hợp tác này đã khiến truyền thông hết sức chú ý đến. Nếu ông ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì kế hoạch khi còn sống của ông ta nhất định có thể tiếp tục thi hành xuống.

“Thứ hai, ở Campuchia này còn không có người dám ra tay với Quách Quảng Huy, nếu ông ta bị hại thì chính phủ sẽ đứng ra truy tìm thủ phạm trước tiên.”

Nguỵ Tông Thao nói được một nửa, dừng một chút không nói tiếp, Dư Y thay anh nói hết: “Cho nên hắn ta tự đạo diễn vở kịch này, lừa anh và Lý Tinh Truyền tới đây, khiến cho mọi người nghĩ là nhóm các anh tự giết lẫn nhau, Quách Quảng Huy đã chết, anh cùng Lý Tinh Truyền làm ‘hung thủ’ cũng đã chết, chính phủ không cần điều tra nữa, hiệp nghị cũng không tiếp tục tiến hành được, mà A Sâm là trợ thủ đắc lực nhất của Quách Quảng Huy khi còn sống, tự nhiên có thể tiếp nhận hết thảy.”

Nguỵ Tông Thao nhướng mày, khen ngợi nói: “Thông minh!”

Dư Y và anh rất ăn ý, không biết bắt đầu từ khi nào, anh không cần nói hết câu thì Dư Y đã có thể hoàn toàn lĩnh hội được ý tứ của anh. Trong hơn ba mươi năm tuổi đời của anh, anh chỉ có thể cảm nhận được sự tuyệt vời như thế này từ Dư Y.

Dư Y đột nhiên nghĩ đến: “Vậy Trần Phi Lệ đã phối hợp với A Sâm cố ý gạt em?”

“Không cần thiết.” Nguỵ Tông Thao nói: “A Tán cũng đã điều tra qua Trần Phi Lệ này. Anh đoán Trần Phi Lệ cũng chỉ là bị lợi dụng, A Sâm này…” Anh cười khẩy: “Anh ngược lại đã xem thường hắn.”

Hắn ta có thể bày ra đại cuộc này, mưu tính có thể thấy rành rành. Hàng năm Quách Quảng Huy đều phải đến tế lễ người vợ đã mất, hắn ta hẳn là dựa theo khi đó mở ra kế hoạch, kiên nhẫn dợi đến tháng mười. Sự rời đi của Quách Quảng Huy đã khiến cho một số quan lớn của chính phủ biết được, sẽ không dẫn đến nghi ngờ của người khác, rồi mấy người Nguỵ Tông Thao rốt cuộc tới. Bảy ngày trước hắn ta xuống tay, thời gian vừa vặn, tất cả đều tiến hành không thể nhận thấy được.

Vô cùng có khả năng là Quách Quảng Huy trúng đạn lúc chạy trốn, vô ý ngã xuống sườn núi, sau đó thì trốn ở nơi này. Mà mấy ngày nay mùa mưa còn chưa qua, mưa to rất dễ dàng cọ rửa sạch sẽ dấu vết, bởi vậy thi thể của ông ta vẫn không bị phát hiện. Thế nhưng ngày hôm qua lại khiến cho Nguỵ Tông Thao vô tình đi vào nơi này.

Dư Y nghĩ đến A Tán và chú Tuyền, tim liền vọt lên cổ họng. Trước mắt, nhiệm vụ quan trọng của bọn họ là rời đi, không biết nơi này còn có bao nhiêu lính đánh thuê. A Sâm cố tình đuổi tận giết tuyệt, hiện giờ bọn họ chỉ có thể tự cứu mình.

Nguỵ Tông Thao an ủi nói: “A Tán và chú Tuyền nhất định không có việc gì.” Anh lấy bộ đàm của Dư Y qua, thoáng điều chỉnh thử một chút, nhưng không có nói vào bộ đàm.

Ngày hôm qua, Dư Y liên lạc kịp thời cùng mấy người kia, lúc ấy Jack còn đang giao chiến ở trong rừng. Hiện giờ chưa biết Jack sống chết, bọn họ lại không thể tuỳ ý để lộ hành tung, may mắn là mấy người kia kinh nghiệm dồi dào, một chút liền hiểu rõ. Hiện giờ bộ đàm đã vô dụng, nhưng mà Nguỵ Tông Thao và Dư Y đã đợi một đêm vẫn không thấy bọn họ tới tìm, đợi thêm nữa chung quy không phải là biện pháp, cuối cùng có lẽ là chờ tới bọn lính đánh thuê. Mà rời đi lúc này sẽ có thể hụt bọn họ, thêm nữa là Trang Hữu Bách không thể đi lại, bọn họ dường như đã lâm vào khó cả đôi đường.

Ngay lúc này Trang Hữu Bách lại mở miệng: “Tổng giám đốc Nguỵ, anh cùng cô Dư đi trước đi, tôi ở tại chỗ này chờ bọn họ.” Sắc mặt anh ta tái nhợt, đã rất suy yếu, bất quá tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cứ tiếp tục chờ thì chân của anh ta có khả năng khó giữ được.

Dư Y đột nhiên đi tới, ngồi xổm xuống nhìn vào chân anh ta. Nơi miệng vết thương thịt đỏ lên, bên trong chôn một viên đạn, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi chân của anh ta. Cô liếc nhìn Trang Hữu Bách một cái, nói: “Chúng tôi không đi, cùng nhau chờ.”

Cô sờ sờ súng lục vẫn luôn nhét ở trong túi quần, trong lòng bình tĩnh. Tuy rằng tối hôm qua không có bắn trúng viên đạn nào cả, nhưng ít nhất cô có thể điều khiển được súng, cô có thể tự bảo vệ mình, không có gì đáng để sợ.

Đầu vai căng chặt, tay của Nguỵ Tông Thao bóp lấy vai cô, chậm rãi ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn Dư Y, xoa nhẹ một mái tóc rối của cô một chút.

Sắc trời từ mờ tối cho tới sáng tỏ, trời xanh không mây, rừng cây rốt cuộc tỉnh lại trong sớm tinh mơ, trên lá cây còn đọng nước, trong không khí đều là mùi bùn đất.

Nguỵ Tông Thao lấy ra thức ăn còn lại không nhiều lắm, chia đều cho Trang Hữu Bách và Dư Y. Dư Y hối hận trong ba lô không có chuẩn bị thức ăn, ba lô quá nặng nên Jack có lòng tốt gánh phần trọng lượng thức ăn cho cô, ai có thể ngờ cô lại đi lạc với Jack.

Dư Y nhìn bánh bích quy giảm đi ở trong tay, đút vào miệng anh một miếng, thấy anh nhíu mày thì cô lại hung hăng đút một miếng nữa. Nguỵ Tông Thao hết cách, chỉ có thể nuốt bánh vào bụng, quay đầu thấy Trang Hữu Bách chỉ ăn hai miếng, anh ra lệnh nói: “Ăn sạch sẽ!”

Ăn xong bữa sáng, thời gian đã nhanh chóng đến bảy giờ. Dư Y vừa mới đem thức ăn còn lại nhét trở vào ba lô thì đột nhiên chợt nghe thấy trong bộ đàm truyền đến âm thanh rè rè. Cô sửng sốt, cùng Nguỵ Tông Thao liếc nhìn nhau, ngay sau đó chợt nghe thấy: “Anh Nguỵ, cô Dư?”

Giọng nói này giống như từng quen biết, bộ đàm sẽ làm giọng nói nguyên thuỷ trở nên khác đi. “Đừng chơi trốn tìm nữa, không bằng đi ra sớm một chút có thể đoàn tụ sớm một chút với bạn bè của các người, ví dụ như A Tán, chú Tuyền, à, còn có một vị xinh đẹp là cô Trần.”

Có người đột nhiên thét chói tai, tiếp theo đó là tiếng la của Trần Nhã Ân, A Tán và chú Tuyền. Nguỵ Tông Thao vụt đứng lên, ngay cả Trang Hữu Bách cũng biến sắc, ngồi nhanh dậy.

Người ở đầu kia đúng là kẻ đứng sau màn đạo diễn tất cả—A Sâm!

Khoảng cách truyền tin của bộ đàm có hạn, A Sâm có thể cùng bọn họ đối thoại, chứng minh hắn ta hiện đang ở đây trong vòng mấy km. Hắn ta cũng không biết Nguỵ Tông Thao đang ở nơi nào, tất cả đều là vì muốn dụ anh ra, cuối cùng hắn nói: “Đúng rồi, còn có vài người bạn của cô Dư, không biết người đang ở đâu? Anh Jack mất máu rất nhiều, cần lập tức cứu chữa.”

Lòng Dư Y căng thẳng, hỏi Nguỵ Tông Thao: “Làm sao bây giờ?”

Nguỵ Tông Thao suy nghĩ một lát, nhìn thoáng qua Trang Hữu Bách, để lại súng lục cùng đạn, rồi nhanh chóng lắp đạn vào trong hai cây súng trường, cầm súng trường lên, lúc này mới nói với Trang Hữu Bách: “Cậu chờ ở chỗ này.”

Nói xong thì anh dắt tay Dư Y, mang theo cô đi ra ngoài khe núi.

Diện tích khu vực gài mìn trong rừng rậm được trải rộng khắp nơi, địa hình phức tạp, đường đi tới thành cổ có giới hạn, chỉ cần thăm dò vị trí phân bố mìn là có thể tránh đi nguy hiểm này. Năm đó, hai người thôn dân này đi theo đội khảo cổ khảo sát mấy tháng, đã sớm ghi nhớ được bản đồ mô tả của đội khảo cổ. Đến tột cùng là có bao nhiêu khu vực gài mìn, đội khảo cổ còn chưa có tra xong, nhưng những khu vực nào có gài mìn thì sẽ không sai lầm.

Nguỵ Tông Thao mang theo Dư Y đi khoảng chừng bốn năm chục phút. Hai người đã sớm ướt đẫm mồ hôi, đầu kia của bộ đàm lại không có âm thanh gì, xem ra bọn họ đã đi ra khỏi phạm vi truyền tin của bộ đàm.

Phía trước là một mảnh rừng cây thưa thớt, xa xa có thể thấp thoáng thấy được cuối rừng không có đường đi. Nơi đó có thể là một mảnh đất bằng , cũng có thể là vực sâu thăm thẳm. Phía đông của bọn họ là dốc núi, mấy tháng trước mưa rơi liên tiếp, đất nơi này trở nên xốp, thỉnh thoảng còn có tảng đá nhỏ rơi xuống.

Phóng tầm mắt nhìn ra, cách khoảng không là hình dáng một dãy núi. Đêm qua tối đen như mực, Dư Y không ngờ mình đã đi được sâu như vậy.

Nguỵ Tông Thao lấy la bàn trong ba lô của Dư Y để xác định phương hướng. Anh nhìn quanh bốn phía, đầu tiên các định vị trí khu vực gài mìn, nói: “Phía trước có thể có mìn, anh sẽ dẫn A Sâm tới nơi này.”

Anh nhìn một vòng, chỉ vào phía đông vách núi, nói: “Em đi về phía kia, đến trên sườn núi, cách nơi này xa một chút.”

Dư Y đã đoán được anh muốn làm cái gì, cô nhanh chóng nắm chặt lấy tay anh: “Không được, anh không thể làm như vậy!” Anh nắm tay cô đi vào nơi này, rồi lại kêu cô trơ mắt nhìn anh đứng trên mìn?

Nguỵ Tông Thao nói: “Ngày hôm qua anh đã hỏi dân làng, có rất nhiều khu vực gài mìn, anh ta rất quen thuộc với khu này, mỗi một điểm anh ta đều nhớ rõ, phía rừng rậm này giống với miêu tả của anh ta.”

“Vậy cũng không được, chỉ cần anh ta nhớ sai một chút, hoặc là anh nhớ sai một chút, anh muốn em làm sao bây giờ!” Dư Y túm chặt lấy tay anh, nói cái gì cũng không bằng lòng buông anh ra.

“Chú Tuyền nhìn anh lớn lên, A Tán luôn trung thành và tận tâm với anh, anh không thể vì tự bảo vệ mình mà không làm cái gì cả.” Anh vén tóc trên mặt Dư Y tới sau tai, nói: “Nếu anh đã mang em cùng đến nơi này thì dĩ nhiên sẽ không để em nhìn thấy anh chết. Nhỡ anh chết đi thì em liền nhảy từ trên sườn núi xuống, anh đi đến đâu đều mang em theo!”

***

Môi Dư Y run rẩy, hốc mắt càng ngày càng đỏ, cô rốt cuộc khiến cho Nguỵ Tông Thao làm được đi đến đâu đều mang cô theo. Nhưng trong giây lát Nguỵ Tông Thao sẽ mạo hiểm vì người khác.

Mây đen lượn lờ hội tụ, mùa mưa ở Campuchia kỳ cục khó lường, một khắc trước còn có thể nhìn thấy ánh nắng mặt trời sáng chói, ngay sau đó đã tiếp đón một trận mưa to.

Nguỵ Tông Thao ngẩng đầu nhìn bầu trời, mày hơi nhíu lại: “Đứng ở triền núi gặp mưa thì em sẽ tránh ở đâu cho tốt?”

Anh thế nhưng hiện tại lại suy nghĩ cho Dư Y sẽ bị mắc mưa hay không. Dư Y tức giận vỗ vào trên cánh tay anh. Nguỵ Tông Thao đột nhiên nghiêm mặt: “Nếu em gặp chuyện không may, anh sẽ không lãng phí bốn mươi phút, anh sẽ lập tức đi gặp A Sâm.” Anh hôn lên trán Dư Y một cái, nói: “Nghe lời anh, trốn lên phía trên kia đi, làm dựa theo kế hoạch của anh, bảo vệ tốt bản thân! Muốn mạng của anh, trước tiên phải coi hắn ta còn có thể bảo toàn tính mạng của mình được bao lâu!”

Nguỵ Tông Thao thăm dò kỹ hướng đi, trong đầu liên kết từng điểm một với nhau, vạch ra tuyến đường. Hai chân Dư Y như nhũn ra, dựa theo chỉ thị của Nguỵ Tông Thao, lặng lẽ tránh ở trên sườn núi. Sườn núi thoai thoải, không hiểm trở chút nào, cỏ dại mọc thành bụi, thuận lợi cho ẩn núp, không những an toàn còn có thể thấy rõ toàn bộ chiều hướng dưới sườn núi và rừng cây. Cô cầm chặt súng trường trong tay, trơ mắt nhìn Nguỵ Tông Thao càng chạy càng xa. Bóng dáng cao lớn cường tráng kia đã mang cô từ Trung Quốc tới Singapore, rồi từ Singapore đến Campuchia, mỗi một lần anh đều chuyển nguy thành an. Anh là một người kiêu căng ngạo mạng như vậy, tuyệt đối sẽ không để cho mình đi chịu chết. Anh nhất định đã nắm chắc!

Nguỵ Tông Thao chậm rãi tự nhiên đi vào giữa rừng cây, xoay người đối mặt với hướng Dư Y cười cười. Lúc này anh mới ngồi xổm xuống, dùng cành khô và lá cây trên mặt đất nhóm lên một đống lửa.

Tro dập dờn và khói dày đặc bay lên, dần dần hợp thành một khối mới mây đen. Ngụy Tông Thao đi tới chỗ cuối đất bằng, tiếp tục đi về phía trước. Dưới chân chính là một mảnh nham thạch, độ cao cách mặt đất vượt xa vách đá anh leo đêm qua, từ nơi này ngã xuống, xác suất sống còn cực kỳ nhỏ. Anh ung dung thản nhiên nhíu nhíu mày, rồi quay lại giữa lần nữa, nấp sau một gốc cây, kiên nhẫn chờ A Sâm tới.

Dư Y thấy Nguỵ Tông Thao bình an đi tới mục đích, rốt cuộc có thể hít thở một lần nữa. Cô nắm chặt áo, có chút giận Nguỵ Tông Thao tàn nhẫn. Một ngày trước anh sợ cô nguy hiểm, không từ mà biệt. Một ngày sau anh lại muốn dẫn cô cùng đi vào trong nguy hiểm. Làm sao anh có thể đối với cô như vậy?

Nguỵ Tông Thao trốn ở sau gốc cây, khoảng cách quá xa, anh đã không thể nhìn thấy Dư Y. Thời gian trôi qua từng chút, khoảng chừng nửa giờ, anh rốt cuộc nghe thấy bộ đàm phát ra âm thanh. A Sâm ở đầu kia nói: “Anh Nguỵ, khói này là anh châm sao?”

“Thả thủ hạ của tôi ra ngay.” Nguỵ Tông Thao nói vào bộ đàm: “Nếu không, anh không thấy được tôi.”

“Vậy à? Nếu bây giờ tôi thả bọn họ ra, làm sao tôi biết được anh ở ngay tại nơi này?”

A Sâm nhìn trong rừng cây xa xa dâng lên khói dầy đặc, hắn ta không nhanh không chậm đi về phía trước.

Dư Y ngừng thở, cô chú ý tới hơn mười người ở xa xa đi đến. Đầu của A Sâm cũng không rất cao, đứng ở giữa có chút cao ngất. Mười mấy tên lính đánh thuê mặc quân phục xanh lục, tay cầm súng trường, đi theo phía sau hắn ta. Ba người chú Tuyền thì bị bọn lính đánh thuê trói hai tay, toàn thân đầy bùn, vô cùng chật vật.

Nguỵ Tông Thao nói: “Hôm nay anh mặc áo sơ mi màu cà phê, dẫn theo mười ba tên thủ hạ.”

A Sâm nhìn về chỗ đống lửa, đến gần từng bước một. Nguỵ Tông Thao nói tiếp: “Tôi ở tại đây, anh thả bọn họ ra trước.”

A Sâm đi đến một nửa rồi đột nhiên ngừng lại, nhíu mày nhìn bốn phía trên mặt đất, cười nói: “Nơi này có mìn hay không?”

Hắn ta cảm thấy kỳ lạ, đứng tại chỗ không hề di chuyển, bỗng nhiên giơ súng lục lên nhắm ngay chú Tuyền, nói: “Nếu anh thấy tôi, tốt nhất nhìn rõ hiện giờ họng súng của tôi chĩa vào ai. Tôi đếm tới ba, nếu anh không ra thì tôi liền nổ súng.”

Nguỵ Tông Thao lạnh lùng nói: “Tôi cũng đếm tới ba, nếu anh không thả bọn họ ra, tôi lập tức rời đi. A Sâm, anh nên biết tôi là ai, anh cho là một mảnh rừng rậm như vậy có thể làm khó tôi?”

A Sâm do dự, cẩn thận quan sát phía trước. Đúng lúc này, hắn ta đột nhiên nhìn thấy xa xa có một bóng dáng xẹt qua, không biết loé ra từ nơi nào, chạy nhanh về phía trước. A Sâm lập tức ra lệnh: “Nổ súng!” Lính đánh thuê ở phía sau đều giơ súng trường lên, hướng về bóng người phía trước bắn không ngừng. Chỉ chốc lát sau toàn bộ mười tên lính đánh thuê đều đi vào phạm vi rừng cây, đạn không ngừng bắn ra từ họng súng.

Số lính đánh thuê đông đảo, không cùng chạy trên một đường mà mười người tản ra, vừa bắn vừa đuổi theo không bỏ, bóng người trong rừng rối loạn. Đúng lúc này, một tên lính đánh thuê giẫm bước, còn chưa đi về phía trước thì mặt đất bỗng nhiên nổ “ầm” một tiếng, ánh lửa cùng khói dày đặc lập tức cuồn cuộn bốc lên. Trong khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì hai bên đồng thời truyền đến tiếng nổ, “đoàng đoàng” hai tiếng. Lính đánh thuê hét to, theo sau đó là thân thể chìm ngập trong đất đá nổ tung toé và khói dày đặc. Tất cả biến hoá này khiến cho mọi người bất ngờ, A Sâm cuống quít lui về phía sau, khiến cho hắn càng trở tay không kịp, dưới chân đột nhiên sủi lên viên đạn, bùn đất bắn lên, trên đùi hắn lập tức truyền đến đau đớn. A Sâm thét to một tiếng ngã xuống đất, giơ súng lục lên bắn loạn xạ. Ba tên lính đánh thuê lập tức nhìn bốn phía, nhanh chóng nổ súng khắp chung quanh.

Dư Y ghi nhớ lời nói của Nguỵ Tông Thao: “Một khi mìn bị giẫm nổ thì em lập tức nổ súng về phía bọn chúng, giống như tối hôm qua. Đừng có sợ, cẩn thận đừng bắn trúng chú Tuyền, chú Tuyền và A Tán là người thông minh, bọn họ sẽ thừa cơ chạy trốn.”

Dư Y không nhìn rừng cây, không thèm nghĩ tới cảnh tượng nơi đó nữa, trong đầu chỉ có lời nói của Nguỵ Tông Thao. Thậm chí cô cũng không biết mình đã bắn bậy bắn bạ trúng A Sâm, cô chỉ biết rằng mình phải ngăn vị trí đấu súng cách xa bọn chú Tuyền ra . Lổ tai cô rất đau, sức giật của súng trường quá lớn đối với cô, hốc mắt cô dần dần ẩm ướt, miệng không ngừng niệm tên Nguỵ Tông Thao. Cô cảm thấy rằng mình sắp sửa không chống đỡ nỗi, nhịn không được muốn quay đầu nhìn về phía rừng cây, nhưng cô còn chưa hoàn thành nhiệm vụ, cô mới nổ mấy phát súng. Nguỵ Tông Thao đã nói anh sẽ tìm đúng tuyến đường nhanh chóng trở lại, anh không thể lưu lại nguy hiểm cho chính mình. Xa xa, dường như chú Tuyền và A Tán đã có hành động, Dư Y không thấy rõ bọn họ đang làm cái gì, chỉ biết là bọn họ cấp tốc quặt ra đằng sau, đánh về phía hai tên lính đánh thuê. Ngón tay cô đã cứng ngắc, họng súng không dám ngắm ngay người. Đúng lúc này, phía sau lưng đột nhiên ấm áp, Dư Y kinh ngạc quay đầu: “Nguỵ Tông Thao!” Cô sửng sốt, dĩ nhiên không nhớ tới súng trường ở trong tay.

Súng trường bị người nhanh chóng đoạt qua. Người tới nằm sấp xuống đất, nhanh chóng nổ một phát súng. Chỉ nghe thấy một tiếng vang chói tai, xuyên qua mây đen trên đỉnh đầu, mưa phùn đang rơi. Dưới sườn núi, A Sâm đã ngã xuống đất, ba tên lính đánh thuê còn lại đang đánh nhau cùng chú Tuyền và A Tán. Súng trường liên tiếp bắn ra ba phát đạn, thành công bắn trúng hai người, đến khi bóp cò súng lần thứ tư thì rốt cuộc đạn trong súng trường đã hết.

Trần Chi Nghị quay đầu nhìn Dư Y với hai mắt đẫm lệ mịt mù, nói: “Đừng sợ, anh đã báo với trợ lý Lâm.”

Ót anh vẫn còn dán băng gạc, trên áo cùng ống quần đều bẩn bùn, tươi cười sáng lạn. Nhìn thấy Dư Y rơi lệ, anh nắm lấy tay cô một chút, Dư Y đột nhiên rút ra, đứng lên nhìn về phía rừng cây xa xa. Nơi đó có một làn khói dày đặc, đâu còn có thể nhìn thấy bóng dáng của Nguỵ Tông Thao.

Dưới sườn núi, cả ba tên lính đánh thuê ngã xuống đất, A Tàn và chú Tuyền thở hồng hộc, vừa nhìn quanh bốn phía tìm người bắn lén vừa mở trói cho Trần Nhã Ân, bỗng nhiên chợt nghe người nào đó la lớn: “Nhanh đi tìm A Tông, nhanh đi tìm A Tông!”

Ba người chú Tuyền ngẩng đầu mạnh theo tiếng la, thấy trên sườn núi có một bóng người nhỏ xinh, dường như đang giãy dụa hướng về phía chân núi, bên cạnh có một người đang ôm lấy cô, không cho cô đi. Chú Tuyền bỗng nhìn về phía rừng cây, hô lên: “Tìm anh Nguỵ nhanh lên!”

Không ai biết khói dày đặc dưới rừng kia là như thế nào, cũng không biết là có còn mìn chôn chưa nổ hay không.

Sức sát thương của mìn rất lớn, sườn núi tựa như bị chấn động, bầu trời u ám, chú Tuyền quyết định thật nhanh: “Các người mang cô Dư rời đi, tôi đi tìm ông chủ!”

A Tán cũng hô lên: “Các người đi trước đi, tôi đi tìm người!”

Anh ta và chú Tuyền, hai người đều ở lại, thề sống chết cũng phải tìm ra Nguỵ Tông Thao. Dư Y còn đang ở trên sườn núi, không chút nghĩ ngợi muốn xông xuống, Trần Chi Nghị ôm chặt lấy cô, Dư Y quát to: “Anh buông tay ra cho tôi, anh buông tay ra cho tôi, có nghe hay không!”

Trần Chi Nghị hung hăng dùng sức: “Không buông!”

Anh phải lập tức mang Dư Y rời khỏi nơi này. Anh thật vất vả chạy từ bệnh viện tới, thật vất vả mới có thể dựa theo làn khói tìm được Dư Y, dù thế nào đi nữa cũng không bằng lòng buông tay. Làn khói dày đặc kia ngăn cách Dư Y, từ nay về sau không còn có sự tồn tại của Nguỵ Tông Thao.

***

Giờ phút này Dư Y cực kỳ hận Trần Chi Nghị. Anh ta rõ ràng biết đầu sỏ phía sau là A Sâm, rõ ràng biết mục đích của A Sâm, nhưng cố ý không làm cái gì cả, muốn cho Nguỵ Tông Thao đi tìm cái chết. Dư Y nghiến răng nghiến lợi: “Anh ấy chết tôi cũng sẽ không yêu anh!”

“Không cần!” Ánh mắt Trần Chi Nghị đỏ ké, có lẽ là bị khói trong rừng cây hun, đốt đi mặt nạ dịu dàng của anh ta. Một tháng trước, khi anh điều tra Quách Quảng Huy đã điều tra được mục đích của A Sâm. Anh chính là muốn Nguỵ Tông Thao đi chịu chết, thì sao chứ, anh chỉ cần lưu lại Dư Y. Vẻ mặt của Trần Chi Nghị tàn nhẫn, lực ôm lấy Dư Y càng tăng thêm: “Anh không cần em yêu anh, anh chỉ muốn em đi theo anh!”

“Tôi điên rồi mới đi theo anh…Đừng…” Dư Y đột nhiên bị anh ta hôn lấy, mắt trợn trừng không dám tin. Qua hai giây, cô lập tức phản ứng lại, hai tay để ở ngực anh ta lập tức dùng sức. Trần Chi Nghị chưa bao giờ dữ như vậy, muốn cắt đứt miệng của cô. Giờ phút này trong đầu anh ta trống rỗng, quên Dư Y vì ai mà đến Singapore, vì ai mà đến Campuchia, cũng quên là Dư Y vì ai mà liều chết muốn xông vào khu rừng rậm này. Anh ta chỉ nhớ rõ vài phút trước đây Dư Y nằm sấp ở trong bụi cỏ, một cô gái được nuông chiều từ bé, vậy mà ăn mặc lôi thôi như thế, bò lếch ở nơi rắn rết thường hay lui tới như thế này, sử dụng súng trường, thứ mà vốn cả đời cô ấy cũng không thể nào đụng tới. Những thứ này cô ấy chỉ là vì một người, vì Nguỵ Tông Thao kia, không phải vì anh. Anh bảo hộ cô nhiều năm như vậy, yêu cô cả đời, cô cười anh cũng cười, cô khóc anh đau lòng. Anh thậm chí muốn dâng cả bầu trời cho cô, muốn hai tay dâng lên mạng của chính mình, nhưng mà cô tâm tâm niệm niệm chỉ có người đàn ông kia.

Dư Y liều mạng giãy dụa, môi đã phát đau, hai chân lảo đảo tựa như có thể ngã xuống sườn núi bất cứ lúc nào. Hương vị trong miệng rất xa lạ, Trần Chi Nghị không hề bận tâm cô đau hay không. Nước mắt Dư Y tiếp nối, hai tay ra sức đánh đấm, giữa hỗn loạn đột nhiên nghe thấy một tiếng rống to: “Buông cô ấy ra!”

Dư Y ngẩn ra, bỗng chốc dừng tất cả động tác, ngay cả Trần Chi Nghị cũng ngừng lại. Hai người cùng quay đầu thì thấy dưới sườn núi có một người đàn ông đứng dựa vào vách núi, trên người lôi thôi lếch thếch, đứng cũng không vững, sắc mặt xanh mét. Bọn chú Tuyền hô lớn: “Anh Nguỵ!”

Dư Y đẩy mạnh Trần Chi Nghị ra, cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra, tất cả đều tập trung ở dưới chân. Cô nhanh chóng chạy xuống sườn núi, dưới chân liên tục trượt, trong lòng trong mắt đều là người đàn ông ở dưới sườn núi kia.

Vẻ mặt Nguỵ Tông Thao bình tĩnh, nhưng động tác thì đi trước vẻ mặt một bước, lập tức đi về phía Dư Y. Chưa đi được vài bước thì anh đã giang hai tay ra, bị quán tính xông tới mà lui về sau một bước.

Anh đứng không được vững vàng như bình thường, nhưng Dư Y cảm thấy anh cao lớn hơn bất cứ lúc nào. Hai cánh tay cô đang run rẩy, ôm chặt lấy Nguỵ Tông Thao, Nguỵ Tông Thao cũng ôm chặt cô. Sau lưng bị lực nổ của mìn đánh rách da, đang chảy máu nhưng anh lại không có cảm giác đau đớn gì, môi không ngừng chạm vào đỉnh đầu Dư Y. Anh đã rất sợ hãi, thiếu chút nữa là đã ngã xuống vách núi kia, tiếng nổ không ngừng ở sau lưng, anh chạy dựa theo tuyến đường mình đã vạch ra, trong đầu luôn nghĩ tới Dư Y. Anh vòng một vòng lớn, rốt cuộc vẫn bị lực nổ đánh té ngã trên đất, ngay cả một câu cũng nói không ra.

Sống lại từ trong cái chết, mất rồi lại được, chắc hẳn chính là cảm giác này. Nhưng Dư Y còn chưa kịp cảm ơn trời thì bỗng nhiên biến cố xảy ra.

Một tiếng “đoàng” vang lên, phía trước xuất hiện năm người, mỗi người tay cầm súng trường, người cầm đầu chính là người đã lâu không thấy, Lý Tinh Truyền. Giờ phút này, Lý Tinh Truyền quần áo rách bươm, rất là nhếch nhác, hắn ta đến gần liền giơ súng lên trước bắn A Tán một phát. Cánh tay A Tán bị bắn trúng, nháy mắt súng trường rơi xuống. Chú Tuyền ở bên kia lập tức nổ súng về phía Lý Tinh Truyền, nhưng mà khẩu súng trường này của tên lính đánh thuê lại không có viên đạn nào, tiếp theo sau đó thì trên đùi đau đớn, chú Tuyền đột nhiên đau kêu lên một tiếng ngã xuống đất.

Lý Tinh Truyền hung ác nhìn về phía Nguỵ Tông Thao, giơ súng lục lên nhắm ngay anh: “Không ngờ là tôi còn sống phải không?”

Hắn ta vốn đi theo sau Nguỵ Tông Thao tiến vào rừng rậm, kết quả mới vừa đi không bao lâu thì hắn và bốn tên thuộc hạ liền gặp phải lính đánh thuê. Hắn ta trốn suốt một đêm, thiếu chút nữa là chết ở trong rừng rậm này rồi. Mới vừa rồi, hắn ta nhìn thấy nơi này có khói bốc lên nên đã mạo hiểm tới đây tìm hiểu, không ngờ tới lại có thu hoạch ngoài ý muốn.

Nguỵ Tông Thao nhanh chóng kéo Dư Y đến phía sau mình. Lý Tinh Truyền bỗng cười lên: “Đường đường là ông chủ Nguỵ, thế nhưng lại không để ý đến sự an nguy của mình, chắn ở trước một người phụ nữ, thú vị thật.”

Hắn ta thu hồi súng lục, tràn đầy hứng thú nói: “Cô Dư, chúng ta lại gặp mặt, không bằng cùng ôn lại chuyện xưa?” Súng lục trong tay hắn xoay vòng, hắn ta lại đột nhiên chĩa họng súng vào Nguỵ Tông Thao: “Nếu không muốn ôn chuyện thì người đàn ông của cô sẽ chịu khổ!” Hắn vừa dứt lời thì lập tức bóp cò, “đoàng” một tiếng, một viên đạn nhanh chóng bắn vào đùi Nguỵ Tông Thao. Thân mình Nguỵ Tông Thao lảo đảo một chút, Dư Y sợ hãi kêu lên: “A Tông!”

Lý Tinh Truyền lộ vẻ thất vọng: “Cô Dư thật sự nhẫn tâm, lúc trước tôi cứu cô ra từ trên giường của người khác, nhưng cô lại vong ân phụ nghĩa như vậy, chỉ ngây ra ở trên giường của một một tiếng đồng hồ.” Hắn ta lại cười cười: “Tiếc là tôi đối với cô Dư nhớ mãi không quên, hiện giờ còn nhớ rõ thân thể của cô, muốn cùng cô ôn lại chuyện, không bằng ngay tại trước mặt anh Nguỵ đây?”

Bốn tên tuỳ tùng ở phía sau cười vang. Dư Y giận không sao kềm nén được, trên cổ tay đột nhiên căng thẳng. Màng tang của Nguỵ Tông Thao đổ mồ hôi, anh nhéo tay cô một cái. Đầu kia bỗng nhiên có người mở miệng: “À, xem ra lời nói của đàn ông cũng không thể tin.”

Ngừơi nói chính là Trần Nhã Ân, tuy rằng có vẻ nhếch nhác, những vẫn xinh đẹp cao ngạo như trước. Cô bị Lý Tinh Truyền ném sang một bên hồi lâu, giờ phút này rốt cuộc mở miệng. Lý Tinh Truyền cười lớn: “Không, những lời tôi nói với em là sự thật!” Hắn ta nhìn về phía Nguỵ Tông Thao, cười nói: “Anh Nguỵ nhất định không ngờ rằng người phụ nữ của anh đã đi theo tôi. Bây giờ tôi muốn bạn gái của anh cũng đi theo tôi, tôi muốn từ từ tra tấn anh, cho anh nhìn thấy lòng của anh chảy máu đến chết, mà bạn gái của anh sẽ khoan khoái ở dưới thân tôi!”

Trần Nhã Ân chậm rãi đi về phía hắn ta, khoé miệng mỉm cười, dĩ nhiên vẫn có chút không vui: “Lý Tinh Truyền, nói như vậy, anh nhất định muốn làm trò trước mặt tôi?”

Lý Tinh Tuyền nhanh chóng túm cô ta qua, kéo cô vào trong ngực, đang muốn trấn an vài câu thì đột nhiên cảm thấy trên tay cứng đờ, bị người bóp chặt, theo sau đó thì súng lục rời khỏi tay hắn ta. Trần Nhã Ân đang ở trong ngực đột nhiên lui về sau một bước, giơ súng nhắm ngay hắn ta, lạnh lùng nói: “Kêu người của anh buông súng xuống!” Toàn bộ chỉ trong chớp mắt.

Lý Tinh Truyền không dám tin: “Nhã Ân?”

Còn chưa nói xong thì Nguỵ Tông Thao ở xa xa đột nhiên mở miệng: “Nhã Ân, lui lại đằng sau một bước.”

Trần Nhã Ân thế nhưng nghe lời, lui lại đằng sau một bước, giữ khoảng cách an toàn với Lý Tinh Truyền. Ngay cả Dư Y cũng không hiểu, cô đỡ lấy Nguỵ Tông Thao, không khỏi nhìn về phía Trần Nhã Ân.

Lý Tinh Truyền giận tái mặt: “Cô phản bội tôi?”

Trần Nhã Ân giống như nghe chuyện nghìn lẻ một đêm, cười nói: “Cho tới bây giờ tôi cũng không có phục tùng thì làm sao nói đến phản bội. Anh cố ý gọi điện thoại đến quầy bar, mưu tính Ngô Văn Ngọc, để cho cô ta hãm hại cô Dư, tự cho là thần không biết quỷ không hay, nhưng không biết rằng anh Nguỵ đã sớm có suy tính.”

Sau khi Ngô Văn Ngọc bị mang đi Geylang, Nguỵ Tông Thao lại phái Trang Hữu Bách đến một lần nữa. Lần này Trang Hữu Bách mang theo hình của Lý Tinh Truyền đưa cho Ngô Văn Ngọc nhận dạng. Lúc trước đúng là Lý Tinh Truyền gọi rượu, cô ta mới nghe được Smith nói với bạn của mình là ông ta có hứng thú với Dư Y.

Trần Nhã Ân nói: “Anh muốn oan uổng tôi, nhưng đã tính sai lầm một bước. Anh muốn làm hại cô Dư, gây chia rẽ quan hệ của tôi và anh Nguỵ, kêu tôi làm phản. Anh Nguỵ lúc này mới tương kế tựu kế.”

Mỗi một lần đối đầu với nhau đều là biểu hiện cho Lý Tinh Truyền xem. Các loại tin tức đều có thể truyền tới tai Lý Tinh Truyền. Bọn họ giấu diếm mọi người là vì đề phòng giờ phút này.

Lý Tinh Truyền nghiến răng nghiến lợi, tiến lên một bước: “Cô cho là cô lấy súng chỉa vào người tôi thì cô sẽ sống? Bọn họ vẫn có thể nổ súng như thường!”

“Chúng ta đây sẽ cùng chết chung!”

Trần Nhã Ân vừa dứt lời, đột nhiên nghe thấy Nguỵ Tông Thao hô: “Nhã Ân, lui về phía sau!”

Nhưng đã không kịp rồi, ngay khi anh hô lên hai chữ cuối cùng thì Lý Tinh Truyền tiến nhanh lên một bước, rốt cuộc phá bỏ khoảng cách an toàn. Hắn ta nhanh chóng bắt lấy cổ tay Trần Nhã Ân, vặn một cái, họng súng hướng lên trên, viên đạn bắn lên trên trời. Bốn tên tuỳ tùng ở phía sau lập tức nhắm họng súng ngay Nguỵ Tông Thao và Dư Y. Nhưng vào giây phút đó đột nhiên liền nghe một tiếng “đoàng”, đầu của một tên tuỳ tùng bị vỡ tung , máu lập tức chảy ra. Trong lúc mọi người còn chưa có phản ứng lại thì đạn liên tiếp được bắn về phía trước. Lý Tinh Truyền giữ chặt lấy Trần Nhã Ân chắn ở trước người, vừa lùi về phía sau vừa nhắm họng súng về phía nơi đạn phát ra. Hắn ta vừa thấy liền kinh hãi, thế nhưng lại là Trần Chi Nghị!

***

Ngay lúc Lý Tinh Truyền xuất hiện, Trần Chi Nghị đã lặng lẽ núp đi. Không ai ngờ nửa đường anh lại đánh ra, giờ phút này sắc mặt của anh xanh xạm, mắt long lên, tựa như muốn Lý Tinh Truyền ‘thiên đao vạn quả’, không hề để ý tới viên đạn của đối phương đang phóng tới nơi này.

Sức bắn xa của súng lục không bằng súng trường, Lý Tinh Truyền kéo Trần Nhã Ân lui về phía sau. Ba tên tuỳ tùng còn lại, hai người ngã xuống đất, một người che chở hắn. Trần Nhã Ân ra sức giãy dụa, Lý Tinh Truyền nhanh chóng ném cô ra, quay người ra sau bỏ chạy. Tiếng đấu súng ở sau lưng càng ngày càng vang, đạn tựa như dùng không hết. Trần Chi Nghị đuổi theo phía trước, từng phát súng rồi lại từng phát súng, bức Lý Tinh Truyền lui vào trong rừng rậm. Đạn của Lý Tinh Truyền đã dùng hết, đạn ở sau lưng bắn xẹt qua hai má của hắn ta. Hắn ta sợ tới mức tè ra quần, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, hoàn toàn không biết mình đã chạy vào bên trong làn khói dày đặc.

Rừng rậm gần ngay trước mắt, Trần Chi Nghị đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía Dư Y ở xa xa, tầm mắt cùng chạm vào với Dư Y.

Cô gái này, mắt trừng lớn nhìn về nơi đây, rốt cuộc cũng biết khẩn trương và sợ hãi vì anh, trong mắt không hề chỉ có Nguỵ Tông Thao, sẽ không chỉ nhìn Nguỵ Tông Thao mà đẩy anh ra. Anh không cho phép cô bị tổn thương, ai cũng không thể vũ nhục cô, khinh bạc cô. Anh yêu cô còn hơn chính mạng sống của mình, từ lúc hai mươi mốt tuổi cho đến ba mươi hai tuổi, anh luôn sống vì cô.

Trong đời của mỗi người đều có một sự cố chấp nào đó, mà sự cố chấp của anh gọi là Dư Y.

“Ầm…Ầm…” Cả rừng cây giống như bị nổ banh ra, khói dày đặc nổi lên, ùn ùn kéo đến, mặt đất đều chấn động, mây đen bao phủ khắp bầu trời, mưa như trút nước.

Dư Y không dám tin nhìn luồng khói dày đặc ở phía kia, há hốc miệng, toàn thân đều run rẩy. Cô nghe thấy mình đang niệm: “Trần Chi Nghị… Trần Chi Nghị…”

Trần Chi Nghị không thấy nữa, biến mất trong làn khói dày đặc. Ngọn núi này giống như muốn sụp xuống, cô không nhìn thấy cái gì cả, không nghe thấy cái gì cả, trong mắt rốt cuộc chỉ còn lại Trần Chi Nghị. Cô hoàn toàn không biết đất đá ở trên đầu đang rơi xuống, bên cạnh có người hô to: “Nhất Nhất…”

Trong nháy mắt, trời đất mịt mù, cô bất tỉnh nhân sự.

Không khí loãng, trên người rất nặng, Dư Y giống như bị tảng đá lớn đè, có chút không thở nổi. Cô dường như có thể nghe thấy tiếng mưa rơi tầm tã, bên tai còn có một ít tiếng gầm rú, có người nhỏ giọng nói: “Nhất Nhất, Nhất Nhất.”

Dư Y chậm rãi mở mắt ra, trước mắt là một mảnh tối đen. Nhận thấy được động tĩnh của cô, đối phương nói tiếp: “Nhất Nhất, em tỉnh rồi?”

Dư Y giật giật, phát hiện thân thể không thể động đậy, cô vô tri vô giác nói: “A… Tông?”

“Ừ.” Đúng là giọng nói của Nguỵ Tông Thao, gần trong gang tấc, anh đang nằm trên người cô.

Dư Y không biết đã xảy ra chuyện gì, cô không lấy cánh tay ra được, cũng không thể động đậy chân. Nguỵ Tông Thao thấp giọng nói: “Đừng nhúc nhích, bị lở đất khiến cho đất đá trôi, hiện giờ chúng ta ở trong khe nứt, có hai thân cây bị ngã, vừa khéo chặn tảng đá lại.”

Dư Y nhớ lại, bọn họ đang đứng ở dốc núi, sau lưng chính là vách núi, phía trước núi đang chấn động, cô nhìn thấy mây đen đầy trời và khói dày đặc.

Dư Y nghẹn giọng hỏi: “Anh có sao hay không?”

“Không sao.” Nguỵ Tông Thao chống phía trên người cô, nói: “Anh có thể nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên ngoài, em có nghe thấy không?”

Dư Y tĩnh tâm lại, tập trung lắng nghe, quả nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng người đang nói chuyện, nhất định là có người đang cứu hộ.

Cô nói: “Em có thể nghe thấy.”

Đầu cô choáng váng nặng nề, nói một câu như vậy lại hơi khó mở miệng, mê man muốn ngủ, cô vừa muốn nhắm mắt lại thì trên môi mềm nhũn. Nguỵ Tông Thao đưa lưỡi vào, hô hấp nhợt nhạt đưa vào cổ họng cô. Dư Y kêu lên một tiếng đau đớn, tỉnh táo lại. Nguỵ Tông Thao nhỏ giọng nói: “Đừng ngủ nữa, anh rất sợ.”

Dư Y sửng sốt: “Hả?”

Nguỵ Tông Thao tựa như dán vào hai má cô, cọ xát nói: “Đừng ngủ, đừng nhắm mắt lại ở trong này, anh muốn nghe thấy giọng nói của em, muốn nghe thấy tiếng hít thở của em.”

Hốc mắt Dư Y nóng lên, cố gắng duy trì ý thức: “Em không ngủ.” Dừng một chút, cô đột nhiên nhớ tới Nguỵ Tông Thao bị thương: “Vết thương của anh… Bây giờ anh…”

“Anh không sao.” Nguỵ Tông Thao cắt ngang cô: “Em đừng ngủ, anh sẽ không sao.”

Nhưng giọng nói của anh nghe thật suy yếu, lúc này Dư Y mới phát hiện, từ khi cô tỉnh lại, giọng nói của Nguỵ Tông Thao vẫn luôn suy yếu như thế.

“Suy nghĩ cái gì vậy?” Nguỵ Tông Thao muốn Dư Y mở miệng, không muốn cô giữ yên lặng.

Dư Y há miệng thở dốc, trong đầu là một mảnh trống rỗng. Trong bóng tối cô nhìn không thấy mặt của Nguỵ Tông Thao, chỉ có thể nghe được giọng nói của anh, cô trả lời: “Nghĩ tới anh.”

Nguỵ Tông Thao cười một tiếng: “Nhất Nhất, em thật xinh đẹp.”

Lần đầu tiên anh bị Dư Y hấp dẫn chính là bởi vì diện mạo của cô. Ở trong mưa, quần áo của cô trong suốt, thuần khiết không nhiễm một hạt bụi nào. Lâu rồi anh không có thấy qua thứ gì xinh đẹp như vậy, không ngờ trong một ngày dông tố ở một nơi như thế này, anh lại có thể nhìn thấy một cô gái nhỏ xinh đẹp thế này.

“Lần thứ hai nhìn thấy em, em đã thay đổi, lạnh như băng. Anh suy nghĩ, nếu ôm em vào trong xe thì có phải anh không cần mở máy lạnh hay không?” Nguỵ Tông Thao dường như bắt đầu nói hưu nói vượn: “Lần thứ ba, anh nghĩ muốn em, có chút không khống chế được muốn em. Có biết là ngày đó anh có được em, có bao nhiêu hưng phấn hay không?”

Anh vốn không biết mình muốn có được cô đến như thế. Khi anh đi vào cô, đặt cô ở dưới thân tiến vào, mỗi một tế bào trên toàn thân đều đang kêu gào, thì ra anh lại muốn cô lâu như vậy.

Dư Y sợ hãi, khoé mắt dần dần chảy lệ: “A Tông, anh làm sao vậy?”

Nguỵ Tông Thao không có trả lời, chỉ nói: “Anh muốn mang em về nhà, mang em đi gặp bố già. Anh sẽ cho em mọi thứ tốt nhất, sẽ không để cho em chịu một chút uất ức nào. Anh lớn tuổi hơn em nhiều, nhất định sẽ rời đi sớm hơn em…”

Dư Y vội vàng cắt ngang anh: “Em về nhà với anh, chúng ta kết hôn, em và anh đi gặp bố già. Năm đó em không có nhìn thấy anh, về sau, mỗi ngày em đều muốn nhìn thấy anh. Em muốn xem anh đối tốt với em, nếu anh dám để cho em chịu một chút uất ức nào thì em nhất định sẽ không để cho anh sống tốt.”

“Vừa rồi đất đá trôi, anh lớn tiếng gọi em, em không có nghe thấy, cũng không có nhìn anh.”

Nguỵ Tông Thao đột nhiên chen vào nói, Dư Y sửng sốt, trong lòng giống như bị khoét một lỗ: “Em nhìn anh, em muốn nhìn anh.”

Nguỵ Tông Thao cười nhẹ một tiếng, hơi thở càng ngày càng yếu: “Nhất Nhất, bỗng nhiên anh không biết, nếu anh chết, là muốn em tiếp tục sống hay là chết theo với anh.” Anh không để cho Dư Y trả lời, đột nhiên hôn lấy cô, truyền một chút dưỡng khí cho Dư Y. Giọng nói của anh không thể nghe mấy, nhưng Dư Y lại nghe rất rõ ràng.

“Anh yêu em, anh đi đâu đều muốn mang theo em.”

Dưỡng khí vẫn cuồn cuộn không ngừng truyền vào trong miệng Dư Y. Đến tột cùng là anh muốn đi đâu? Anh lại muốn mang Dư Y đi nơi nào? Anh không muốn hít thở tiếp tục sao? Không phải anh đã nói, anh đi đâu đều muốn mang cô đi sao?

Dư Y giãy khỏi cái hôn của anh, nước mắt đầy mặt: “Em yêu anh, Nguỵ Tông Thao, em yêu anh!” Cô không cần anh hôn cô, dùng sức lắc đầu né tránh. Không khí càng ngày càng loãng, giống như ngay sau đó sẽ bị ngạt thở. Cô rốt cuộc biết Nguỵ Tông Thao đã xảy ra cái gì, trên người anh là một thân cây ngã, tất cả chung quanh đều là nước bùn cùng đá. Anh đang dùng mạng mình giữ lại một chút không gian cho cô, trên đùi anh còn đang chảy máu, anh vừa mới đi ra từ trong cơn nổ mạnh.

Anh kêu cô chờ ở trên sườn núi, anh nói anh sẽ lập tức quay lại, anh sẽ không để mặc cô ở lại trong hiểm nguy. Anh nói với Dư Y, cứu chú Tuyền anh sẽ mất bốn mươi phút, nhưng cứu cô, anh sẽ không chùn bước. Khi tảng đá rơi xuống, nước bùn cuộn trào mãnh liệt, anh thét lên ở bên tai Dư Y, dắt cô chạy ra ngoài, nhưng mà chân anh đang bị thương, thể lực cạn kiệt, rốt cuộc vẫn bị đất đá áp đảo. Thế nhưng anh đã bảo vệ Dư Y trước tiên, dùng lưng của anh, chống lên một mảnh trời cho cô.

Nguỵ Tông Thao lại hôn lấy cô, lần này Dư Y không có kháng cự. Cô cố gắng nâng tay, muốn ôm anh một cái, nhưng một chút cũng không nâng lên được, hơi thở càng ngày càng yếu. Hơi thở lần này yếu đi, không nhận của Nguỵ Tông Thao, Dư Y chuyển khí cho anh, cố gắng hôn lấy miệng của anh. Nhưng Nguỵ Tông Thao giống như mất đi ý thức, không đáp lại chút nào.

Dư Y run giọng, khe khẽ, giống như nói mê: “Anh muốn dẫn em…”

Mưa đột nhiên tưới vào khe đất đá, xa xa có máy bay trực thăng, quân đội Campuchia đứng ở trên sườn núi bị sụp, có người hô to: “Tìm được rồi!”

Nửa năm sau, vào đầu mùa hè.

Rừng rậm hoàn toàn bị phong toả, đem thành cổ trở thành truyền thuyết. Căn cứ theo nguyện vọng của Quách Quảng Huy khi còn sống, khu giải trí Kim Huy sẽ được đưa vào dưới cờ của Thế giới giải trí. Lại có tin tức từ Campuchia truyền đến, Dư Y cúp điện thoại, đứng đó một lúc lâu rồi mới đi về phía giường bệnh, vừa mới tới gần đã bị ngừoi nào đó nhanh chóng kéo vào trong ngực.

Sáng sớm Nguỵ Tông Thao mới vừa cạo râu, cố ý giữ lại râu lởm chởm, cọ trên mặt Dư Y. Dư Y nhắm mắt lại tránh né, nằm lên giường, nói: “Thi thể của mọi người đều được tìm thấy rồim chỉ còn lại một người…”

Nguỵ Tông Thao hôn cô một ngụm: “Đừng nghĩ đến những người khác, anh dưỡng thêm nửa tháng nữa là có thể xuất viện, chúng ta lập tức kết hôn.”

Dư Y lườm anh một cái: “Ai muốn gả cho anh!”

“Mấy người chú Tuyền đã chuẩn bị cả rồi, trì hoãn nữa thì sẽ để cho A Trang giành trước một bước.” Nguỵ Tông Thao vuốt vuốt tóc cô, cười nói: “Nửa tháng sau anh đi giáo đường, là ai nói muốn anh dẫn em theo?”

Anh muốn dẫn em theo, không bao giờ xa rời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.