Mỹ nhân đá [Phần 2- Chương 4: Hy sinh một mảnh hồng nhan]

Không phải ngẫu nhiên mà Phạm Vĩnh Kỳ nói thế

So với Khiết Nhi đã biết chữ, Thiệu Khải Đăng học chữ quả là một chuyện nan giải. Ngày xưa thì cho là việc học không cần thiết (Huyết Ma thì học chữ làm gì), hậu quả là ngoài tên mình, tên vài người thân thiết -hắn chẳng biết gì hơn. Phạm Vĩnh Kỳ phải dạy lại từ đầu.

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Phần 2: Thời không 21- Những cuộc gặp gỡ]

  • Nhìn com nhà hàng xóm mà ganh tị quá đi thôi.

Chương 1: Định cư

Trước khung cảnh xa lạ, cả đám người ngơ ngác nhìn.

Nhà cửa đó sao? Những thứ cao ngất, chắc chắn chắn ngang. Trên đường thì những vật to ngang voi qua lại như mắc cửi, nhiều tiếng động điếc tai. Cả đám đành tập trung ở một chỗ, chờ Phạm Vĩnh Kỳ đi dò xét về:

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 15: Thiên đế-Huyết hồn: Một đám hỗn loạn]

Trong ký ức còn sót lại của Nương Tiên, cha vẫn như thế.

 

Nàng không ngần ngại nhào vào vòng tay rộng mở của cha, đôi mắt trong veo ngước nhìn thiên đế, thật đáng yêu:

– Tiểu Tiên… Nước…

Mắt Thiệu Khải Đăng như nổ đom đóm trước cảnh thân mật bất ngờ kia. Tính chiếm hữu quả là rất cao, Thiên đế thở dài:

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 14: Vòng xoay số mệnh – Đảo tứ tung]

Thiên đế hiện lên bên giường của Nương Tiên. Con gái của ngài đang say giấc ngủ. Lòng ngổn ngang trăm mối. Từng tiếc nuối vì gã hồ yêu kia có nơi có chốn, nhưng bây giờ đã rõ người đang sống cùng con gái của ngài lại là một yêu quái cấp cao, khả năng giấu mình cực tốt, lại có cảm giác sợ hãi. Hắn quá bá đạo, quá ngang tàng, nếu một mai Nương Tiên không chịu đựng nổi, làm sao thoát khỏi hắn đây:

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 13: Bộ mặt thật của Sơn vương]

Cũng trong thời điểm đó, bên ngoài Nương Tiên cứ thơ thẩn.

Nàng không muốn về nhà.

Sư phụ tỷ có nói, nếu thật lòng thích nhau thì chuyện đó… không như nàng đã trải qua. Nương Tiên không thích. Chưa ai làm vậy với nàng. Nàng ghét hắn. Làm cái đó rất khó ngủ, mà hắn cứ lúc thì dụ dỗ, lúc lại bắt buộc, khiến Nương Tiên khó chịu vô cùng. Tuy nhiên ngẫm lại, ngoài chuyện ấy ra thì hắn ở bên cũng không làm nàng chán ghét. Có thể ngồi cùng nhau, dựa vào lòng hắn, để hắn tắm cho cũng rất thoải mái mà. Phải chi….

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 11: Tự trọng của hồ ly]

Nhưng cuối cùng Phạm Vĩnh Kỳ cũng buông mỹ nhân ra.

Sơn vương khác hắn. Người không có ai để lo lắng, có thể toàn tâm toàn ý lo cho phu nhân. Còn Phạm Vĩnh Kỳ, một bầy hồ ly con nheo nhóc, thêm một nương tử, làm sao hắn cam đoan lo được cho người ta chu toàn. Hơn nữa, người và yêu khác biệt. Một ngày nào đó, thiên đế phát hiện ra tội lỗi tày trời, không phải sẽ khiến nàng thành góa phụ sao?

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 10: Tiểu Khánh]

Sáng hôm “trò gặp thầy”, tuy có nghe nói qua điều kiện Phạm Vĩnh Kỳ đưa ra, nhưng Thiệu Khải Đăng vẫn quyết định ở nhà xem. Không dạy vào giờ “sơn vương tại gia” nhưng cũng đâu có nói, lúc đó sơn vương phải vắng nhà.

– Phu nhân ơi! Sư phụ đến…

– Ừ! Ta ra ngay…

Mấy hôm trước, nghe nói “đi học”, Nương Tiên rất ngạc nhiên, sau đó là thích thú. Thắc mắc gì không cần hỏi hắn ta.

– Sư phụ kia à?

Trong một góc, Thiệu Khải Đăng nhìn ra. Thấy “thầy” hắn hất hàm, hỏi thuộc hạ:

– Dạ?

– Ở nhà Phạm Vĩnh Kỳ?

– Dạ!

Hắn thở phào. Thì ra thầy dạy là con gái, thế thì sợ gì nữa nhưng lại có chút tò mò:

– Gã này ở chỗ Phạm sư gia lâu chưa?

– 2 tháng trước ạ. Cũng không nhớ rõ nữa.

– Được rồi. Lui đi!

Nữ thì yên tâm, Nương Tiên có “nắm tay nắm chân” cũng không ngại. Nàng quá tự nhiên, vốn không hiểu mấy về cuộc đời lắm ” ô trọc” này:

– Phạm sư gia ở bên nhà hả?

– Dạ…

– Ta qua đó chút. Các ngươi lấy ít bánh ngọt mời khách đi!

…….-Hôm nay Sơn vương lại đi làm trễ rồi.

– Lo ngắm mỹ nhân của đệ thôi.

Ánh mắt này, là ánh mắt giết người. Nó bén hơn cả dao cạo. Thiệu Khải Đăng khẽ nhún vai.

– Ta không có hứng thú với vợ bạn. Đệ yên tâm!

– Tiểu Khánh là người. Tôi là hồ yêu, sơn vương biết mà.

–  Gì là yêu, gì là người chứ. -Thiệu Khải Đăng tót xuống ghế, đầu nghiêng nghiêng ngắm Phạm Vĩnh Kỳ -Đệ hoàn toàn như con người mà… Hay là…

Hắn nheo mắt, tinh quái.Con hồ ly ngàn năm này hình như cũng còn “nguyên lành” thì phải, nhiều lúc rất ngây thơ:

– Đệ làm ta nghi ngờ cái… bản lĩnh giống đực của đệ đấy, hồ yêu…

Thật ra cũng không phải là không biết. Lúc xưa còn là hồ, có quan hệ bản năng với con cái. Nhưng cũng đã lâu, từ lúc tu luyện thành người, không có hứng thú với nhu cầu thân cận. Chỉ phí thời gian mà chẳng tới đâu.

– Không phải là không có. Nhưng không thích làm với hồ ly, người thì phải mắc công dụ dỗ, rất là phí thời gian. Vả lại, tôi là hồ yêu mà, có yêu khí đấy, con người sẽ không chịu nổi.

– Cô gái đó ở với đệ không phải là mộtngày, sợ gì chứ?

– Con của hai đứa sinh ra sẽ thuộc loài gì? Sơn vương có nghĩ tới điều đó không?

Đúng là… Hết chuyện này tới chuyện khác. Mà Phạm Vĩnh Kỳ lại nghĩ quá nhiều:

– Từ từ rồi có con. Mà ta nghĩ thế nào cũng là con mình, mình thích mình yêu là được. Người và hồ, có lẽ là nửa người nửa hồ…

– Sơn vương không biết. Con người không giải thích được cái gì, liền gọi cái đó là quái vật. Con tôi sẽ là quái vật nên tôi từng nghĩ sẽ không lấy con người.

– Thì đừng sống với con người làm gì. Chỉ có hai người các ngươi thôi!

– Phu nhân là đá, đương nhiên là không cần gia đình. Còn chúng tôi, một hang hồ 18 con, còn nàng cũng có không ít điều phải lo. Tốt nhất là để đó,chỉ cần….

– Ta nghĩ thích người ta như vậy thì “tiến” tới đi… . – Thiệu Khải Đăng hào hứng – Con người, phụ nữ thì coi trọng trinh tiết. Đệ ăn nàng trước, sau đó có xa nhau, nàng cũng tự động tìm về.

– Ăn nàng?

– Ừ! Ăn là chuyện kia kìa – Hắn làm hiệu tư thế hai người đang hòa hợp – Đệ dụ nàng như ta đã dụ Nương Tiên. Loài hồ ly vốn có sức quyến rũ mà.

– Nhưng làm thế không nên. Tôi không thích ép buộc người khác.

– Đừng cứng nhắc vậy. Cái này không gọi là ép buộc mà là “tận dụng ưu thế”. Nghe lời ta là không thiệt đâu.

Không phải Phạm Vĩnh Kỳ không hiểu, nhưng hắn thích giả ngu hơn.

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 7: Cướp làm ăn]

Trong động cướp lại có một thư phòng dày đặc sách. Lũ thuộc hạ không dám đụng tay vào đó. Thân phận chúng võ biền thô lỗ, có lần lỡ tay sắp xếp sai vị trí khiến sơn vương không tìm được cái cần tìm đã nổi trận lôi đình thịnh nộ. Mà sơn vương nổi giận thì cực kỳ đáng sợ. Người duy nhất bước được chân vào trong đó là Phạm sư gia. Cũng trạc tuổi sơn vương, nhưng khác với sơn vương tính cách thất thường, Phạm sư gia điềm đạm, nhẹ nhàng. Đúng là người có học có khác.

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Chương 5: Đằng sau những nụ cười]

…..- Hay là như vầy… Đêm nay ta để ngươi hưởng dụng nàng thêmMộtlần cho đúng nghĩa tân hôn. Ngày mai ta mới mang nàng đi. Dù sao chắc ngươi cũng đã hưởng đủ nàng rồi, phải không?

Những tràng cười khả ố. Thiệu Khải Đăng cũng cười. Bất ngờ hắn vung tay lên:

– Bốp!

Gương mặt công tử yêu của đại vương lãnh trọn cái tát của hắn vì bất ngờ. Thiệu Khải Đăng sau khi ra tay, gương mặt chợt hiện ra nuối tiếc. Tay thuận vốn là tay trái cơ mà. Đánh bằng tay phải, lực rõ ràng yếu hơn nhiều.

– Ngươi…

Đinh Bộ nhào tới… Thiệu Khải Đăng né người, chân gạt mạnh khiến hắn ta ngã sấp xuống đất. Trên tay là một thanh gỗ dài bịt sắt nhọn, ánh mắt Thiệu Khải Đăng trở nên thật dữ dội:

– Ngươi tưởng ta may mắn mà bò lên được cái ngôi sơn vương này sao? Đồ công tử bột vô sỉ, khốn kiếp!

Hắn họ Thiệu. Sơn vương cũ là họ Bàng…

– Ngươi bớt nóng đi. – Đinh Khải đại vương vội lên tiếng. Gã này, ra tay không kiêng dè, lá gan không nhỏ, quả thật ông ta đã quá xem thường hắn rồi – Chỉ là một đứa con gái thôi mà…

– Đứa con gái? Ừ, chỉ là một đứa con gái. Nhưng đó là nương tử của thuộc hạ mình. Đại vương, cướp nương tử của thuộc hạ cho con trai, có đáng làm một đại vương thống lãnh 15 động không?

Chiếc gậy sắt của hắn kêu rắc một tiếng. Phía đầu gậy bỗng bật ra một lưỡi kiếm nhỏ, mảnh như tơ nhưng sức sát thương thì không nhỏ một chút nào.

– Ngươi không cần kích động vậy! – Đinh Khải xuống nước – Xem như ta sai… Nhưng ngươi trái lại mệnh lệnh, không đến theo triệu tập. Muốn làm phản à?

– Đại vương! Chuyện ông đưa con trai lên kế vị là chuyện của ông, tôi không quan tâm tới việc đó, chỉ tổ mất thời gian. Vắng mặt tôi thì mọi chuyện vẫn được tổ chức đúng như ý định của nó thôi mà!

– Kháng lệnh đại vương… ngươi…

– Đại vương nên nhớ, Thiệu Khải Đăng tôi chưa bao giờ đến xin xỏ ông một cái gì. Trước đây lão Bàng đúng là đến cầu cạnh ông thường xuyên nhưng tôi thì không đâu! – Hắn rút cây lại, trao cho thuộc hạ – Ông có 14 động khác để cai quản, phần nộp hàng tháng của động tôi thì vẫn đủ. Chuyện còn lại không cần ông quản…

– Ngươi…

Vẻ giận dữ của ông ta đã không thể kềm nén. Nhưng cũng do chủ quan, đi đến đây chỉ với vài người. Nếu gã thanh niên này thực sự liều mạng, thật là chẳng thể xem thường.

– Không cần hù dọa tôi – Thiệu Khải Đăng cười khẽ – Không được bảo hộ của Ngọc Túy San, động phủ của tôi sẽ bị triều đình tiêu diệt à? Trước khi bị tiêu diệt, tôi có nên mang chuyện ông và bọn triều đình cấu kết với nhau cho 14 động còn lại cùng biết không? Đại vương lại là tay sai hạng sang của triều đình, ông nghĩ những người còn lại đủ vị tha để tha cho ông không hả? Đại vương!

– Ngươi… thì ra ngươi…

– Tôi còn biết nhiều chuyện lắm! – Giọng Thiệu Khải Đăng nhẹ như gió – Nhưng nước sông không phạm nước giếng. Ông làm đại vương của ông, tôi làm sơn vương trại nhỏ của tôi. Vợ của tôi, tôi dùng thế nào không cần cha con ông quản. Còn chuyện vừa gặp đã yêu của công tử cũng nên tự trách mình yêu không đúng người, đúng lúc. Thành thật cáo lỗi, nương tử đang chờ. Hôm nào rảnh rỗi cùng chuyện phiếm với hai vị sau.

Hắn đưa tay làm động tác tiễn khách, nhìn theo hai cha con đại vương người hậm hực, kẻ tiu nghỉu bước đi, khinh bỉ không làm sao nói hết. Cướp bóc cũng phải có đạo đức của cướp bóc chứ. Đám thuộc hạ nhìn hắn đầy ngưỡng mộ. Ôi, sơn vương…

– Phu nhân đã vào phòng chưa?

– Rồi ạ… Vào “tròng” … à không… vào phòng rồi ạ!

– Ừ! Mang rượu Nữ hồng quỳnh vào.

Tuy là hắn rất thích nhìn bộ dạng thẹn thùng của nàng nhưng đau đớn lần đầu của phụ nữ nghe nói rất khủng khiếp. Thiệu Khải Đăng cũng thoáng rùng mình. Thực lòng mà nói, tuy là hắn cũng không phải là lần đầu, nhưng cũng không phải kinh nghiệm tràn đầy gì, tốt nhất là cứ phục rượu cho nàng say, sau đó từ từ hưởng thụ.

Trên thiên giới, con vật cưng quay sang Ti Mệnh, khó chịu:

– Khúc sau là chuyện riêng tư. Khỏi xem nhé?

– Ừ!

Tay áo đỏ chóe đặt lên vai thiên đế đang cứng đờ người:

– Không sao! Gả con gái đi là vậy, rồi sẽ quen thôi. Về nhà nhắm mắt ngủ một giấc đi, không nên làm phiền đôi trẻ.

Thiên đế đơ ra, không biết nên khóc hay cười. Con gái yêu ơi! Số phận quả là khốn kiếp!

Đọc tiếp