Mẹ kế không dễ làm [Chương 12]

Chương 12

***

Làm xong một đống chuyện của Kiều gia, Kiều Nhu mới trở lại Hầu phủ. Lão thái thái có phần không hài lòng lắm đối với chuyện này, bởi vì chuyện Kiều phu nhân muốn hoà ly dẫn đến chiều ngày trung thu Kiều Nhu mới vội vội vàng vàng trở về, ngày hôm sau vừa rạng sáng lại rời đi, hoàn toàn vắng ngắt không có ăn mừng gì.

Đọc tiếp

Mẹ kế không dễ làm [Chương 11]

Chương 11

***

“Ta suy nghĩ nhiều ngày, vẫn quyết định hoà ly cùng phụ thân ngươi.” Vẻ mặt Kiều
phu nhân có phần tiều tuỵ nhưng ánh mắt rất kiên định, rất hiển nhiên là đã trải qua
suy nghĩ cặn kẽ: “Nhưng ta sẽ không nói nguyên nhân hoà ly với bên ngoài, coi như vì
mấy năm nay ngươi và đệ đệ ngươi đối với ta tôn kính cùng hiếu thuận.”
Nàng ta khoát khoát tay, cắt ngang lời Kiều Nhu muốn nói: “Lúc trước bất kể ngươi
nói đạo lý hay là giả bộ đáng thương, ta đều suy nghĩ cẩn thận, cũng thừa nhận ngươi
nói rất có lý. Nếu như hoà ly, ta không nhất định có thể sống tốt hơn hiện giờ, nói
không chừng tương lai sẽ gặp phải kẻ càng xấu hơn phụ thân ngươi, nhưng nếu
không hoà ly, cả đời này của ta cũng cứ như vầy, sống hết đời với một người lừa gạt
dấu giếm mình, nghĩ thế nào cũng đều cảm thấy có phần đáng thương.”
“Cho nên ta vẫn muốn hoà ly. Với tính tình này của ta, cả đời cũng sửa không xong.
Cho nên, xin lỗi, đã uổng phí tâm tư ngươi những ngày gần đây.” Kiều phu nhân nói
nàng ta thật sự đã cân nhắc qua những trường hợp mà Kiều Nhu nói lúc trước.
Cùng lắm thì cả đời sẽ không lập gia đình, nếu muốn con cái thì sẽ nhận con thừa tự
từ huynh đệ tỷ muội trong nhà, nếu không muốn con cái thì cả đời thong dong tự tại
thật tốt. Dù thế nào đi nữa, nàng liếc nhìn bụng của Kiều Nhu, trước đây dùng mọi
cách cũng không mang thai được, nàng đúng là hâm mộ Kiều Nhu, nhưng bây giờ
nàng lại cảm thấy không con cái còn có thể đỡ lo hơn cơ.
Gả lần đầu là do phụ mẫu, gả lần nữa là do mình. Sau khi hoà ly, nếu nàng có thể
gặp được người ngưỡng mộ trong lòng, vậy cho dù không thể sinh con nhưng chắc
chắn sống vui vẻ hơn so với cùng Kiều lão gia. Nếu không gặp được người ngưỡng mộ
trong lòng, cùng lắm thì nhận nuôi mấy đứa trẻ, hoặc nhận mấy đứa trẻ làm con thừa
tự.
Chẳng phải cuộc sống luôn luôn phải tiếp tục sao?
Tất cả lời nàng ta đều nói xong, Kiều Nhu há hốc mồm, không biết mình nên nói cái
gì. Nàng không thể ép uổng Kiều phu nhân theo ý của mình, nhưng cũng không thể nói
cha mình sai lầm. Do dự nửa ngày nàng mới thở dài: “Được, nếu ngài đã quyết định,
vậy ta nói một tiếng với phụ thân.”
Đi tới bước này cũng không cần suy nghĩ vãn hồi gì nữa rồi. Hiện giờ, quan trọng
nhất là giấu giếm nguyên nhân hoà ly thật sự, sau đó bồi thường cho Kiều phu nhân.
Nếu phụ thân mình biểu hiện tốt, không chừng tương lai còn có thể gương vỡ lại lành
chăng?
Kiều Nhu thở dài, đứng dậy hành lễ cáo lui.
Vì Kiều phu nhân một lòng muốn hoà ly, đồng thời kiên quyết không gặp Kiều lão
gia, cho nên phu thê hai người đã ở riêng từ lâu. Kiều lão gia một mình ở thư viện
phía trước. Lúc Kiều Nhu tới, Kiều lão gia đang vẽ tranh.
Kiều Nhu không quấy rầy, chỉ ngồi ở bên cạnh chờ. Đợi khoảng nửa canh giờ, Kiều
lão gia mới buông cọ xuống: “Phu nhân có quyết định rồi?”
“Dạ, mẫu thân vẫn muốn hoà ly.” Kiều Nhu gật đầu: “Ý của phụ thân thì sao?”
“Nếu như thế, vậy thì hoà ly đi.” Kiều lão gia thở dài: “Ngoại trừ của hồi môn của
nàng ấy, ta muốn cho nàng ấy thêm một ít đền bù. Mấy năm nay là ta sai lầm, làm trễ
nãi thời gian quý báu của nàng ấy, là Kiều gia chúng ta nợ nàng ấy.”
“Cha có thể nghĩ như vậy là con yên tâm. Trước kia con còn tưởng rằng cha do dự
đó chứ.” Kiều Nhu cười nói, Kiều lão gia lắc đầu: “Ngay từ đầu ta đã biết có lẽ con uổng
phí thời gian, con không hiểu phu nhân hơn ta. Tuy nàng ấy ăn mềm không ăn cứng,
nhưng cũng không phải cái gì mềm cũng đều ăn.”
“Phu nhân lương thiện, đồng ý không nói ra nguyên nhân hoà ly.” Kiều Nhu không
biết nói tiếp như thế nào, dừng lại chốc lát, dứt khoát nói cái khác: “Tuy nhiên sau này
hôn sự của đệ đệ e là phải gian nan một chút.”

Đọc tiếp

Mẹ kế không dễ làm [Chương 9]

Chương 9

***
Từ đại phu đứng dậy cáo từ. Sở hầu gia sau khi đưa người đi rồi lại quay về, trên
mặt hơi có vẻ áy náy: “Đã mệt nhọc nàng bôn ba, thời gian cũng không còn sớm, nàng
có muốn ăn chút gì không?”
Kiều Nhu không có chút khẩu vị nào, hữu khí vô lực khoát khoát tay, Sở hầu gia
liền đứng dậy: “Vậy nàng về trước rửa mặt nghỉ ngơi đi, mệt mỏi cả ngày, có chuyện gì
ngày mai lại nói, A Dao ở đây nàng không cần phải lo lắng, có ta cùng mẫu thân canh
chừng, không có việc gì đâu.”
Kiều Nhu gật đầu, nàng cũng không có hỏi tới bệnh tình của Sở Dao, nàng không
muốn hỏi.
Nếu Sở Dao thật sự đã trở về, nàng ước gì cơn sốt lần này có thể mang người đi
luôn đi. Nếu Sở Dao không trở về… Lỗ tai nàng vẫn tốt, mắt cũng dùng được, chắc chắn
sẽ không nhận sai hai từ kia!
Được Cố ma ma dìu, Kiều Nhu ra khỏi viện của Sở Dao, trở về viện của mình.
Sở hầu gia đưa tới cửa thì quay người đi xem Sở Dao. Lão thái thái ngồi ở bên
giường, thấy bóng dáng hắn thì mặt không cảm xúc hỏi: “Đi rồi?”
“Dạ, Từ đại phu nói là động thai, hôm nay đi đường mệt nhọc.” Sở hầu gia nói, lão
thái thái nhíu mày: “Con đang chỉ trích ta không nên cho người đón Kiều Nhu về ư?”
“Nương, con không phải ý này. Kiều Nhu trở về cũng không dùng được nàng ấy,
nàng ấy có thể bệnh thay A Dao hay có thể làm cái gì?” Sở hầu gia nói, xoè tay ra: “Con
chỉ nghĩ trong nhà nhiều chuyện, cho dù không nghĩ cho nàng ấy thì cũng nên nghĩ cho
đứa bé trong bụng nàng.”
“Một đứa bé không biết có giữ được không…” Nói nửa chừng, lão thái thái cảm thấy
mình nói quá đáng nên dừng lại. Cho dù bây giờ khả năng giữ được em bé còn ít,
nhưng trước khi em bé sinh ra mà đã nói lời như vậy thì có vẻ như tự nguyền rủa,
không tốt lắm.
Sở hầu gia hơi có chút không hài lòng, nhưng rốt cuộc không nói thêm cái gì, chỉ
đứng dậy: “Con về trước, chỗ này của A Dao nương lưu lại vài người canh, bản thân
ngài cũng đã có tuổi, không thể thức đêm được, về nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì thì
bất cứ lúc nào cũng có thể đi thư phòng bên kia gọi con là được.”
Suy cho cùng, Sở Dao đã sáu bảy tuổi, dĩ nhiên hầu gia không tiện ở lâu nơi này.
Lão thái thái lắc đầu: “Hôm nay ta sẽ lưu lại đây xem tình hình, con trở về đi, ngày
mai còn phải lâm triều đấy.”
Cả đêm Kiều Nhu ngủ không ngon, hôm sau trời chưa sáng hẳn đã mở mắt. Hỉ Xuân
bưng chậu nước đi vào, thấp giọng nói với nàng chuyện bên Sở Dao: “Sáng sớm nhiệt
độ hơi hạ xuống, lão thái thái theo bên cạnh cả đêm đấy. Đợi lát nữa chúng ta có nên
đi qua một chuyến không?”
Kiều Nhu không lên tiếng, bây giờ nàng không mấy muốn gặp Sở Dao. Nhưng nếu
thật sự không đi thì cũng không có lý do.
“Nấu thuốc dưỡng thai chưa?” Dừng một chốc, Kiều Nhu hỏi. Hỉ Xuân gật đầu, nghe
hiểu ý: “Đợi lát nữa nô tỳ cùng Cố ma ma đi một chuyến? Nói là dạ dày phu nhân khó
chịu, hôm nay sợ là không thể rời giường.”
“Không đến nỗi không dậy được.” Kiều Nhu lắc đầu, chút thời gian trước ói dữ dội
nhưng vẫn còn có thể theo lệ thường đi thỉnh an lão thái thái đấy, bây giờ không còn
ói mà trái lại không rời giường được, lão thái thái không nghi ngờ mới là lạ.
“Ta vẫn phải đích thân đi thăm một chút.” Cũng để xác định Sở Dao có phải thật sự
đã trở về hay không.
Hỉ Xuân thấy Kiều Nhu quyết định nên không dám khuyên nhiều, sau khi hầu hạ
rửa ráy sơ liền bưng cháo trắng đến. Nửa đêm Hỉ Hạ đã dậy nấu, lúc này cháo nấu
được đặc sệt nhìn vô cùng đậm đà.

Đọc tiếp

Mẹ kế không dễ làm [Chương 8]

Chương 8

***
Kiều Nhu sống cuộc sống tiêu diêu tự tại ở thôn trang, bởi vì không cần gặp người
không thích khiến tâm tình trở nên không tốt do đó ảnh hưởng xấu với thân thể, cho
nên nàng dự định ở lại thôn trang đến hai ngày trước trung thu. Cuối thu thời tiết dễ
chịu, đồ ở thôn trang lại phong phú, sáng sớm mỗi ngày nàng thức dậy đều cười híp
mắt.
Nhưng không ngờ đến cuối tháng bảy, người bên hầu phủ đã tới.
“Đêm hôm qua đại cô nương không cẩn thận rơi xuống nước.” Tới là ma ma bên
người lão thái thái. Huynh đệ tỷ muội của Sở hầu gia tổng cộng bốn người, tỷ muội đã
xuất giá thì không thể nhúng tay vào chuyện nhà mẹ đẻ, hai huynh đệ còn lại, một
người là ruột một người là thứ, đều ra ngoài làm quan không có ở kinh thành. Cứ như
vậy, toàn bộ hầu phủ, nữ chủ có thể làm chủ quản gia một là lão thái thái, một là Kiều
Nhu.
Bởi vì Kiều Nhu mang thai nên chuyện quản gia đã giao cho lão thái thái. Nhưng
bây giờ Sở Dao rơi xuống nước, trong lòng lão thái thái rất coi trọng đứa cháu gái này,
dĩ nhiên là muốn tự mình chăm sóc một chút, cứ thế nên có chút lực bất tòng tâm, dù
sao cũng đã có tuổi rồi.
Vì vậy lúc này mới cho người tới gọi Kiều Nhu. Dù sao đã qua ba tháng, thai này của
Kiều Nhu coi như là đã vững.
“Có mời đại phu tới xem chưa?” Kiều Nhu khẽ nhíu mày, nét mặt mang theo chút lo
lắng quan tâm: “Thời tiết này lạnh, rơi xuống nước không phải là chuyện nhỏ, đại cô
nương lại là bé gái, lỡ như bị lạnh vậy sẽ chịu khổ rồi.”
“Đã mời Từ đại phu xem, bị cảm lạnh chút, vốn lão thái thái không muốn kinh động
phu nhân, nhưng nửa đêm hôm qua đại cô nương bắt đầu phát sốt, sáng sớm hôm nay
lúc nô tỳ ra cửa, đại cô nương vẫn nóng lợi hại, cả người hôn mê bất tỉnh, lão thái thái
thật sự rất lo lắng…”
Vẻ mặt ma ma đau khổ cầu xin Kiều Nhu: “Trong phủ ngay cả một người có thể làm
chủ quản gia đều không có, thật sự là… Xin phu nhân hãy thông cảm, có thể hồi phủ
sớm một chút.”
Kiều Nhu liền vội vàng đứng lên: “Vốn nên trở về sớm một chút, cho dù hôm nay
ma ma không đến thì trong hai ngày này ta cũng định trở về.” Dù sao cũng sắp trung
thu rồi, quà tặng tới lui trong ngày lễ, còn có chuyện trong phủ ăn tết nữa, đều phải an
bài. Tuy nàng không quản gia nhưng quà tặng lễ cho Kiều gia nàng vẫn muốn tự mình
xem qua mới được.
“Chuỵên đại cô nương rơi xuống nước…” Mời ma ma chờ ở bên ngoài, Kiều Nhu
mang Hỉ Xuân trở về thu dọn đồ đạc. Cố ma ma lại gần thảo luận với Kiều Nhu: “Ban
đêm rơi xuống nước, chuyện này ngược lại có chút không đúng lắm, trong phủ chúng
ta một cái hồ nhỏ như vậy ban đêm nhiều muỗi, đại cô nương qua bên đó làm cái gì?”
“Trần ma ma không nói, sợ là lão thái thái đã dặn không cho nói.” Kiều Nhu cũng
không quá quan tâm: “Truy hỏi cái này có ích lợi gì? Chẳng lẽ đại cô nương còn nhỏ
tuổi có thể làm ra chuyện gì không quy củ sao? Đoán chừng là như một đứa con nít,
không muốn làm bài tập mà muốn lén đi chơi, có lẽ mà câu cá bắt chuồn chuồn gì gì
đó, không phải chuyện lớn.”
Tuổi còn nhỏ, làm gì sai cũng đều có thể được tha thứ. Giống như kiếp trước.
Cố ma ma gật đầu: “Là lão nô nghĩ nhiều rồi. Nếu có lão thái thái chăm sóc, đại cô
nương sẽ sớm khoẻ lại.”
Gần giữa trưa mới lên đường, bởi vì lo lắng cho thân thể Kiều Nhu nên xe ngựa
cũng đi không nhanh. Trước khi lên đường Kiều Nhu không ăn cơm trưa, sợ xóc nảy
ói ra. Ngược lại, không phải là Trần ma ma không thông cảm, mà là bất kể xuất phát

Đọc tiếp

Mẹ kế không dễ làm [Chương 6]

Chương 6

***
Kiều Nhu đề ra đến thôn trang ở vài ngày, nhưng Sở hầu gia và lão thái thái không
mấy đồng ý. Thứ nhất là Kiều Nhu nôn nghén nghiêm trọng, ngay cả cơm ngon canh
ngọt của phòng bếp nhà mình làm đều ăn không vô, thức ăn thô sơ dân dã sợ là ăn
càng không trôi. Với lại khí hậu tháng sáu rất nóng, tốt xấu gì trong phủ còn có chút
bồn băng, tuy rằng không thể dùng nhiều nhưng còn đỡ hơn là không có, trên thôn
trang không có gì cả, nhiều lắm là có vài cây đại thụ.
Thêm nữa, khoảng cách giữa thôn trang và phủ đệ hơi xa, nếu lỡ có gì đại phu
không kịp tới, xảy ra chuyện gì ai có thể gánh nổi?
Nhưng thấy Kiều Nhu ăn uống ngày càng kém hơn, ngay cả đại phu trong phủ cũng
hơi lo lắng, Sở hầu gia không cần nghĩ tới tìm kiếm biện pháp khác, liền chọn cách
Kiều Nhu đề ra đến thôn trang ở vài ngày.
Đích thân hắn đưa người đến, sợ xe ngựa xóc nảy, cố ý tìm xa phu tốt nhất trong
phủ, ngày thường lộ trình hai ba canh giờ thật sự là đi từ sáng sớm tới gần tối. Kiều
Nhu ở trên xe ngựa ói đến rối tinh rối mù, ngày trước nàng rất thích ngồi xe ngựa, bây
giờ chỉ cảm thấy bên trong vừa ngộp vừa xóc nảy, hận không thể ói ra cả lục phủ ngũ
tạng.
Kiên trì tới được thôn trang, ngay cả cơm tối cũng không ăn, Kiều Nhu vội vàng rửa
mặt đi ngủ, thật sự là quá mệt mỏi, trước đây chưa từng mệt như vậy.
Sở hầu gia nhịn không được thở dài, kêu mấy người Hỉ Xuân tới dặn dò lần nữa:
“Trong phòng bếp thường xuyên dự trữ sẵn điểm tâm cùng cháo, món ngọt món mặn
đều dự trữ sẵn, đầu bếp nữ trong phủ cũng theo tới mấy người, các ngươi quyết định,
đừng để phòng bếp tắt lửa là được. Trời nóng nực, ngươi thay chủ tử mình khen
thưởng nhiều chút, bảo bọn họ tận tâm chút.”
Trời nóng bức coi chừng bếp lò rất không dễ chịu.
Hỉ Xuân vội vàng hành lễ đáp một tiếng, đưa Sở hầu gia ra cửa đi rửa mặt, lại
nhanh chóng rón rén trở lại hầu hạ Kiều Nhu. Sợ nàng buổi tối muốn ăn, bên ngoài
viện còn cố ý để một bếp lò nhỏ, hâm nóng một ít cháo trắng.
Nhưng kỳ lạ, sáng sớm hôm sau Kiều Nhu ngủ dậy bỗng nhiên có khẩu vị, muốn
một chén canh gà cho nhiều dấm, nàng một hơi ăn hết một chén, khẩu vị gần giống
như ngày thường.
Tuy rằng đến trưa lại ói ra, nhưng rốt cuộc cho mấy đầu bếp nữ một nhắc nhở, khi
nấu ăn cho thêm dấm, nấu thành vị chua ngọt là có thể khiến Kiều Nhu ăn nhiều một
chút.
Đối với lần này Sở hầu gia rất vui mừng, vừa xem Kiều Nhu ăn vừa nói: “Người ta
nói chua là con trai cay là con gái, cái thai này của nàng hết sức không yên tĩnh, xem ra
là một thằng nhóc.”
Kiều Nhu cười lắc đầu: “Vậy cũng không nhất định, không chừng bữa nào ta lại đổi
khẩu vị ấy chứ.”
Dừng một chút, Kiều Nhu mới hỏi: “Chàng hy vọng là con trai?”
“Con trai hay con gái đều được.” Sở hầu gia nói, gắp cho Kiều Nhu chút dưa leo
chua, là của đầu bếp nữ làm để gia đình nàng ta ăn sáng, nghe nói phu nhân ăn không
ngon miệng nên cố ý đưa tới, nếu ăn ngon không chừng có thể được ban thưởng.
Kiều Nhu đúng là ăn ngon lành. Sở hầu gia không thiếu con trai, tuy rằng chỉ một
con trai trưởng nhưng đã có nên không cần ngóng trông đứa thứ hai. Nếu có đứa thứ
hai dĩ nhiên cũng vui vẻ.
“Buổi chiều ta sẽ trở về, nếu nàng ở không thoải mái thì cho người về phủ nói một
tiếng, ta tới đón nàng.” Sở hầu gia không tiếp tục chủ đề kia, hai ba ngụm ăn xong
cơm, để chén đũa xuống: “Nếu ta rảnh cũng sẽ thường xuyên tới thăm nàng.”

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Phần 2- Chương 4: Hy sinh một mảnh hồng nhan]

Không phải ngẫu nhiên mà Phạm Vĩnh Kỳ nói thế

So với Khiết Nhi đã biết chữ, Thiệu Khải Đăng học chữ quả là một chuyện nan giải. Ngày xưa thì cho là việc học không cần thiết (Huyết Ma thì học chữ làm gì), hậu quả là ngoài tên mình, tên vài người thân thiết -hắn chẳng biết gì hơn. Phạm Vĩnh Kỳ phải dạy lại từ đầu.

Đọc tiếp

Mỹ nhân đá [Phần 2: Thời không 21- Những cuộc gặp gỡ]

  • Nhìn com nhà hàng xóm mà ganh tị quá đi thôi.

Chương 1: Định cư

Trước khung cảnh xa lạ, cả đám người ngơ ngác nhìn.

Nhà cửa đó sao? Những thứ cao ngất, chắc chắn chắn ngang. Trên đường thì những vật to ngang voi qua lại như mắc cửi, nhiều tiếng động điếc tai. Cả đám đành tập trung ở một chỗ, chờ Phạm Vĩnh Kỳ đi dò xét về:

Đọc tiếp