Ngược duyên[ Chương 9: Yếu đuối]

Hết một ngày quay phim, Ân Dĩnh trở về căn phòng nhỏ của mình.

Còn một số thứ chưa dọn dẹp. Có một thời gian Ân Dĩnh “lên cơn” lên mạng mua sắm mua nhiều thứ trên taobao về. Giày thì có gần chục đôi giá rẻ chỉ mấy trăm tệ. Váy áo thì có Trịnh Diên tài trợ nên không tốn mấy nhưng thấy áo sơ mi và áo thun giảm giá cô vẫn đặt hàng. Son thì có trên 10 thỏi, đa số là son Hàn quốc, thỏi giá trị nhất là của người cũ tặng.

Đọc tiếp

Ngược duyên [Chương 8: Nụ cười]

Phận làm diễn viên phụ, lại là phụ của phụ thì vẫn phải ngồi đợi đến lượt mình dù có 8 hay 80 phân đoạn. Ân Dĩnh đã quen với việc ngồi đợi, trong thời gian này cô tranh thủ đọc lại kịch bản, học thoại cho thật thuộc. Đọc xong thuộc làu rồi thì đi loanh quanh một chút. Trong một góc, cô nhìn thấy Tạ Khang Yên đang ngồi:

Đọc tiếp

Ngược duyên [Chương 5: Tạ Khang Yên]

Tạ Khang Yên năm nay 26 tuổi, có một tiệm Trung y gia truyền. Trước năm 20 tuổi, con người bình thường, được cái mã đẹp trai, đầu tóc lúc nào cũng nhuộm thời thượng, thời gian ngồi quán net nhiều hơn đi học. Ông nội Tạ Khang Yên là Tạ Đình rất thất vọng vì đứa cháu duy nhất có nguy cơ “phá sản” hơn là kế thừa gia nghiệp nên đã có di chúc, sau này nếu Tạ Khang Yên không đậu vào đại học Trung Y Dược Bắc Kinh thì toàn bộ tài sản sẽ sung vào quỹ của Hội trung y.

Đọc tiếp

Ngược duyên [Chương 4: Cố vấn]

Y nữ có nhiều tình tiết nói về Trung y, đặc biệt là y thuật cổ đại. Đạo diễn Vương vốn là người cầu toàn, đã đến Trường đại học Trung Y Dược Bắc Kinh để mời cố vấn chuyên môn để bồi dưỡng kiến thức thêm cho biên kịch. Sau khi hoàn thành kịch bản, lại mời tiếp người về chỉ cách bốc thuốc, cách cầm kim châm cứu sao cho đúng, nhằm tạo hiệu ứng thật cho phim.

Đọc tiếp