Vô hạn triền miên [C5: Cô gái bảy năm trước]

Khi Diệp Thanh và Thẩm Trường Hỏa chuẩn bị ra ngoài, Thẩm Trường Thủy đúng lúc trở về, Diệp Thanh và Thẩm Trường Hỏa đồng thời nháy mắt với nhau, mấy người họ tuy rằng đều tự có công việc cần xử lý, nhưng lại thường đi theo bên cạnh Thẩm Định Trạch, chỉ có Thẩm Trường Thủy rồng thấy đầu không thấy đuôi, hiếm khi gặp anh vài lần. Trong lòng họ đều rõ, Thẩm Trường Thủy nhất định được an ban xử lý chuyện khác, hiện giờ có thể gặp được anh, cũng có hơi bất ngờ.

Đọc tiếp

Vô hạn triền miên [C4: Tôi chỉ muốn làm Kỷ Thừa Ca]

Trở lại đại bản doanh Trường Sinh Đường, cả đám người không nhận được lệnh gì, bắt đầu tự giải tán. Diệp Thanh đi theo Thẩm Định Trạch, sau đó nhìn thấy Thẩm Định Trạch phất tay ra hiệu anh không cần đi theo tiếp, Diệp Thanh nhăn mặt nhíu mày, nhưng không dám phản bác, chỉ có thể nhìn theo Thẩm Định Trạch rời khỏi, sau đó cảm thấy may mắn vì Thẩm Định Trạch không một mình đi khỏi Trường Sinh Đường.

Đọc tiếp

Vô hạn triền miên [C3: Giống thật à?]

Thẩm Trường Kim nhận được lệnh, trên mặt lộ ra mấy phần ngại ngùng hiếm có, theo lý mà nói, loại người như họ không nên có loại cảm xúc này, nhưng mà mới đây thôi, anh vừa mời cô lên xe đưa cô về nhà, hiện giờ lại phải đuổi cô xuống, sao cũng thấy rất khó mở lời. Nhưng cả đời họ, thứ duy nhất không học được chính là từ chối lời yêu cầu của Thẩm Định Trạch, cho dù anh muốn mạng họ, họ cũng không dám nhiều lời.

Đọc tiếp

Vô hạn triền miên [C2: Kêu cô ta cút]

Dương Mỹ Na cảm thấy cơ thể mình lâng lâng, hoàn toàn quên bản thân đang ở đâu, bàn tay nắm vai cô này, lại khiến cô cả trong lòng lẫn bên ngoài đều phừng phừng lửa nóng, cô phải cố gắng khống chế mình, mới có thể đè nén được sự kích động kia. Trong lòng rối rắm, người đàn ông như vậy, chỉ liếc nhìn một cái, cũng khiến lòng sinh khao khát, cho dù cô không biết diễn tả bằng lời anh tốt chỗ nào, cô thích anh ở chỗ nào, chỉ là cô không nén nổi cảm giác trở nên nhỏ bé khi ở trước mặt anh.

Đọc tiếp

Đừng nên gặp lại [Chương 97 (1)]

Diệp Hải Thần đến bệnh viện đón Sandy xuất viện.

Họ Hạ cũng phái người đến, nhưng Sandy không muốn theo họ về nhà. Nói là do khách sáo, nhưng ý tứ vẫn có thể hiểu được. Em họ của Sandy còn muốn nói gì đó, Diệp Hải Thần đến nói giúp vài câu, người em họ kia cũng chỉ có thể ngoan ngoãn quay về.

Đọc tiếp

Vô hạn triền miên [C1: Hồng Môn Yến]

Thành phố Thịnh Châu, một thành phố vang danh khắp thế giới, nơi này là thiên đường trong mơ của người muốn một đêm giàu lên, mỗi ngày đều có vô số người mang theo rất nhiều tiền đi vào thành phố này, nó thỏa mãn một bộ phận người muốn một đêm phất lên như diều gặp gió, trở thành người thượng lưu, nó cũng khiến vô số người táng gia bại sản vợ con ly tán, có người thống hận nó, cũng có người vô cùng yêu thích sắc thái thần thoại của nó.

Đọc tiếp