Kẻ thù bên gối [C132: Trong phòng có giấu đàn ông (1)]

Không biết có phải tối qua xảy ra rất nhiều chuyện, hay vì cơ thể thật sự quá tải, Lăng Tuyết sau khi ngủ liền nằm mơ, lúc thì đua xe, lúc thì rơi xuống vực, nhưng bất luận là cảnh tượng gì, trong mơ luôn ẩn hiện khuôn mặt lạnh lùng ngạo nghễ đầy ma mị của Thân Đồ Dạ…

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C130: Ngoan ngoãn]

– Hửm? Bất ngờ gì?- Lăng Tuyết tò mò hỏi.

– Đến lúc đó em sẽ biết thôi.

Thân Đồ Dạ không nói nhiều, chỉ lo quan sát nhà cửa nơi này, đây là khu chung cư theo lối kiến trúc cổ, có chút dấu ấn thời gian, trang nhã duy mĩ, tuy rằng không thể nói rõ quý giá bao nhiêu, nhưng giá trị xa xỉ.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C126: Anh cũng có chút ấm áp]

– Mẹ kiếp, em không lên còn cầu cứu tôi làm gì?

Thân Đồ Dạ nổi giận, đấm mạnh vào kính xe, xoảng một tiếng, kính xe bằng thủy tinh vỡ vụn văng tung tóe, không ít mảnh nhỏ bắn lên người Lăng Tuyết, cô nhắm mắt lại theo bản năng, nhưng chỗ vai và cánh tay vẫn bị mãnh vụn thủy tinh cứa bị thương.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C124: Quyết đấu (3)]

Đêm yên tĩnh như nước, núi Tiên Nữ bốn bề vắng lặng.

Lăng Tuyết bị Thân Đồ Dạ ôm hôn hồi lâu, gần như sắp tắt thở, cả người mềm nhũn dựa hẳn vào lòng anh, Thân Đồ Dạ cũng động tình triệt để, nụ hôn nồng nhiệt này đã không thể thỏa mãn được nhu cầu của anh, tay anh bắt đầu làm càn…

Đọc tiếp

Tình không dao động [Chương 46]

Chương 46: Có từng yêu (2)
“An Nguyện, em đang tìm gì vậy?”
Như bị sét đánh trúng, An Nguyện giơ cao tay, chân vẫn còn đứng trên chiếc ghế nhỏ. Cô đã nắm được một nửa chiếc điện thoại di động, thứ đồ nho nhỏ ấy lúc này đã trở thành củ khoai lang bỏng, khiến cô vô cùng kinh hoàng. Tim cô đập thình thịch, nỗi bất an lan ra, đến đầu ngòn tay thì trở nên lạnh như băng. Cô lập tức đẩy mạnh chiếc điện thoại vào trong, thả tay xuống vẫy vẫy vài cái, nghiêng đầu qua đáp: “Không có gì.”
Ánh mắt Kinh Phục Châu rất u ám, hoàn toàn khác hẳn với lúc nãy. An Nguyện càng trở nên hoảng hốt, cô biết bây giờ mình có nói gì cũng vô ích, nhất định là anh đã phát hiện chiếc điện thoại đó rồi. Giơ hai tay che trước ngực, cô lảng sang chuyện khác với vẻ mặt trắng bệch. “…Ai bảo anh đột nhiên vào đây? Làm em giật mình.”
Câu này nói chẳng đúng lúc tí nào, gần như vừa mở miệng ra là cô liền hối hận ngay. Không có người đàn ông nào đến giờ phút này còn nhân nhượng cho cô nũng nịu. Kinh Phục Châu cười lạnh một tiếng, ném chiếc áo sơ mi của mình cho cô, che đi vùng da thịt nõn nà trước ngực. An Nguyện bị ép phải chụp lấy nó, sau đó đưa tay tắt vòi sen.
Cô mặc chiếc áo sơ mi vào, phòng tắm còn có hơi nước nóng lượn lờ, chiếc áo ẩm ướt dán vào người chẳng dễ chịu chút nào. Kinh Phục Châu đá chiếc ghế nhỏ về phía vách tường, hất hàm bảo: “Đứng lên, lấy thứ trên đó xuống đây.”
Lúc nói câu này anh đã bình tĩnh hơn khi nãy rất nhiều, nhưng lại khiến An Nguyện khiếp đảm, nó giống như sự bình yên trước khi giông bão kéo đến vậy. Trong đầu cô nhanh chóng suy nghĩ kế sách ứng phó, cân nhắc xem rốt cuộc lúc này Kinh Phục Châu phẫn nộ đến mức nào. Cô không biết trải qua hai lần phản bội, Kinh Phục Châu có còn muốn giữ cái mạng này của cô hay không. Lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh, An Nguyện không dám nói nhiều, ngoan ngoãn đứng lên chiếc ghế, giơ tay lên.
Cô sờ soạng mấy cái nhưng không đụng trúng thứ gì cả. Cô lại nhón chân lên sờ soạng tiếp, vẫn không có. Có lẽ lúc nãy đẩy vào sâu bên trong nên giờ với không tới. An Nguyện liếm môi, cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nhìn Kinh Phục Châu một cái: “Em với không tới…”
Kinh Phục Châu nhìn cô bằng gương mặt không chút biểu cảm.
Ánh mắt này như đang lăng trì An Nguyện, khiến cô không chịu nỗi nữa. Vẫn đứng trên chiếc ghế, vẻ hoạt bát đáng yêu ngụy trang trên mặt khi nãy rốt cuộc biến mất, cô cúi đầu, quyết định nhận tội trước. “Em đã mua một cái điện thoại di động.”
Ánh mắt Kinh Phục Châu vẫn không thay đổi, anh đứng nguyên tại chỗ, bởi vì câu này mà khinh thường cười xùy một tiếng. “Em liên lạc với ai?”
Cô lẳng lặng nhìn anh, không trả lời.
Trong cơn im lặng, sự phẫn nộ và không cam tâm lập tức bị khuếch đại. Kinh Phục Châu hít sâu một hơi. Tuy đã sớm biết sự tồn tại của chiếc điện thoại này, nhưng khi tận mắt chứng kiến sự phản bội của cô thì cảm nhận lại hoàn toàn khác. Cơn phẫn nộ thôi thúc anh làm ra chuyện tàn bạo, hận không thể làm thịt cô gái đứng trước mặt mình. Lúc giơ tay lên, anh nhìn thấy đồng tử trong mắt An Nguyện co lại. Bàn tay giữa không trung lập tức chuyển hướng, chộp lấy món đồ trang điểm để trên chiếc giá bên cạnh, đập thật mạnh vào bức tường sau lưng An Nguyện.
Chiếc bình thủy tinh va mạnh vào tường ốp men trắng, tạo ra những tiếng vang chát tai. Người An Nguyện run lên, môi mím chặt lại.
“Tôi không tốt với em sao?” Kinh Phục Châu từng bước ép sát cô, khí thế như muốn ăn tươi nuốt sống ấy khiến An Nguyện không kìm được muốn lùi ra sau. Người đàn ông trước mặt điên lên, như con thú giương nanh múa vuốt: “Mẹ nó, tôi đang hỏi cô đó! Tôi không tốt với cô sao?”
An Nguyện nhắm mắt lại, do căng thẳng nên hơi thở không đều đặn.
Câu hỏi của anh khiến cô hoảng hốt. Anh không tốt với cô sao? Nhưng, anh thật sự tốt với cô sao? Cô vẫn nhớ như in cảnh anh đứng trên sườn núi hoang vu ấy, ôm chặt hông cô, bắt cô trơ mắt nhìn tro cốt Trình Kỳ tan biến trong gió bụi.
“Cô thích chơi đàn, tôi cho cô cả căn phòng chứa nhạc cụ, thích hay không thích gì cũng mua về chất thành đống cho cô. Cô mang thai, tôi nâng niu cô như cung phụng tổ tông, ước gì mọi chuyện có thể gánh chịu thay cô, cô vừa cau mày một cái tôi đã lo lắng cả ngày trời. Cô nói không giữ được đứa bé, tôi không trách gì cả, còn an ủi cô sau này sẽ có đứa khác… An Nguyện, do cô không có trái tim hay là do cô thật sự cho rằng tôi không nỡ lấy mạng cô, nên mới lợi dụng tôi như vậy? Cô thật sự cho rằng tôi không dám giết cô sao? Thật sự cho rằng cả đời này tôi sẽ không gặp được cô gái nào như cô ư?
Kinh Phục Châu vẫn bước tới trước, An Nguyện bị buộc lùi ra sau đến khi lưng dán vào vách tường. Hơi nước trên vách tường đã lạnh đi, giọt nước thấm qua làn áo chạm vào lưng An Nguyện. Cô cúi đầu, người không kiểm soát được cứ run lên bần bật. Ngay sau đó, Kinh Phục Châu đột nhiên đưa tay ra bóp cổ cô.
Ngón tay anh xương xương, các khớp cứng rắn. Khi sức lực được gia tăng, những khớp xương ấy như muốn cắm sâu vào cổ An Nguyện. Cô bị buộc phải ngẩng đầu lên, đôi mắt hẹp dài trợn to, ánh mắt vốn lạnh lùng nay ngập nước mắt. Cô biết anh yêu cô, nhưng giây phút này cũng hiểu rằng, người như Kinh Phục Châu, sao có thể vì chút tình yêu nhỏ bé ấy mà tha thứ cho sự phản bội cùng lừa gạt.
Dù rõ ràng là, trong căn phòng này, mới đây thôi, họ đã từng triền miên ân ái.
An Nguyện đưa tay bấu lấy cổ tay Kinh Phục Châu, lực trên tay anh vẫn không thay đổi. Nước mắt cô trào ra, rơi xuống, hai chân bất lực giãy giụa vài cái. Cô bỗng tin rằng, anh thật sự muốn cô chết. Trước mắt cô bỗng hiện lên hình ảnh cô hỏi anh có thể rửa tay gác kiếm hay không, nghĩ lại chỉ cảm thấy vô vàn mỉa mai.
An Nguyện cảm thấy mình sắp chết đến nơi, người trước mặt dần trở nên mơ hồ, gương mặt cô đã xanh tím. Môi Kinh Phục Châu mím rất chặt, tay thì khẽ thả lỏng ra. Anh nhìn cô, nhìn gương mặt khiến anh vừa yêu lại vừa hận này, rõ ràng lúc bắt đầu là cô đến khiêu khích anh cơ mà. Thì ra tình yêu là không công bằng như vậy đấy.
Bóp chết cô. Vậy thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Năm nay anh mới ba mươi hai tuổi, sợ gì không có người khác tốt hơn.
Bàn tay An Nguyện đang đặt trên cổ tay anh bất lực rũ xuống, không giãy giụa nữa, cuối cùng cũng chấp nhận số phận, chỉ còn đợi trút hơi thở cuối cùng. Người đàn ông trước mặt cô bỗng nhiên buông tay ra, cô không kịp chuẩn bị, giống như người sắp chết đuối bỗng được vớt lên khỏi mặt nước, trước mắt một màn trắng xóa, hai chân mềm nhũn, cô ngồi phịch xuống trước mặt anh.
Phòng tắm rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở của An Nguyện. Mặt Kinh Phục Châu u ám như tro tàn, cứ thế mà nhìn cô từ trên cao xuống, rồi từ từ, đưa tay ra.
Trong khoảnh khắc An Nguyện rơi thõng xuống, anh đã sợ hãi. Năm nay anh đã 32 tuổi, sẽ không thể tìm đâu được người phụ nữ như An Nguyện. Cô không phải là người tốt nhất, nhưng cô là một phiên bản khác của anh, một phiên bản không chịu thỏa hiệp và khuất phục.
Bàn tay đang chìa ra có những khớp xương cứng rắn, là bàn tay vừa rồi còn bóp chặt cổ cô. Mặt An Nguyện đầy nước mắt, mắt đỏ hoe, ngẩng đầu lên. Vẻ thù hận trước đây nay như bùng lên trong lớp tro tàn, cô nhìn thẳng vào anh, như đang tuyên bố kết quả của trò chơi: “Kinh Phục Châu, anh lại thua rồi.”
“Đúng vậy, tôi thua rồi.” Kinh Phục Châu ngồi xuống trước mặt cô. Anh yêu cô, cho nên anh đã thua, thua một cách cam tâm tình nguyện, bị người khoét lấy trái tim mà còn vui vẻ chịu đựng. Vẻ tàn nhẫn trong mắt biến thành nỗi bi thương, dáy mắt anh hiện lên vẻ chán chường, cùng với sự bất lực trầm trọng. “Em đoán đúng rồi đó, tôi không nỡ lấy mạng em. An Nguyện, em luôn thắng.”
Anh nhích lại gần hơn, An Nguyện rụt vai lại vì sợ hãi. Mắt Kinh Phục Châu sững lại một cái, bàn tay đặt lên má cô, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve. “An Nguyện, đừng giở những trò mèo vô ích ấy nữa. Câu này tôi đã nói một lần, đây là lần cuối cùng. Chuyện trước đây tôi sẽ không truy cứu, tôi chấp nhận. Từ hôm nay trở đi, chúng ta hãy sống thật tốt, đừng có lôi những thứ mà em gọi là lý tưởng chính nghĩa gì đấy ra. Bắt đầu từ cái ngày em vung dao đâm vào ông Tiết thì em đã không còn quan hệ gì với hai chữ người tốt nữa rồi.”
Anh vừa nói vừa nhích lại gần, bất chấp sự kháng cự của An Nguyện, dán môi mình lên môi cô. Nụ hôn này cứng nhắc, không có triền miên, không nồng nàn sâu sắc, chỉ máy móc chạm vào nhau rồi liền tách ra. Kinh Phục Châu cúi đầu, dang cánh tay ra ôm cô vào lòng mình, nhưng sự dịu dàng trong mắt anh lại như là tín hiệu của một kẻ xâm lược, khiến An Nguyện không rét mà run.
Anh nở nụ cười lạnh, hôn nhẹ lên mí mắt cô, bao phủ ánh mắt sợ hãi của cô. “An Nguyện, chúng ta cùng xuống địa ngục đi.”
Về phần chiếc điện thoại di động đó, cuối cùng bị Kinh Phục Châu lấy xuống, ném vỡ tan tành. An Nguyện đứng bên cạnh nhìn. Anh quay lại, trong im lặng, An Nguyện nở một nụ cười nhợt nhạt.
“Kinh Phục Châu, tôi đến không phải để xuống địa ngục với anh, tôi đến là vì tiễn anh xuống địa ngục.”
“Được thôi, tôi vẫn nói câu ấy, vậy phải xem em có bản lĩnh đó hay không.”
Anh bế cô lên, trên nền nhà toàn là những mảnh vỡ điện thoại, anh cẩn thận tránh đi, bước ra khỏi phòng tắm, đặt cô lên giường. Mái tóc dài của An Nguyện xõa tung, hơi uốn cong. Anh cúi người, chỉ cách cô chưa đầy một nắm tay, hai khuôn mặt dán gần nhau.
Áo sơ mi của anh vừa rộng thùng thình vừa mỏng manh, nằm xuống như thế, những đường cong trên cơ thể cô liền phô hiện rõ ràng. Kinh Phục Châu đưa tay cởi cúc áo sơ mi, đèn trong phòng ngủ sáng trưng, An Nguyện như sắp nổ tung, nhìn thẳng vào mắt anh, nghiến răng nói: “Kinh Phục Châu, tôi không muốn.”
“Tôi muốn.” Anh không do dự cúi đầu, bóp chặt cằm cô, đè mặt cô qua một bên. Trên chiếc cổ nõn nà có lưu lại dấu tay của anh, giờ vẫn còn ửng đỏ, có lẽ sáng mai sẽ chuyển thành xanh tím. Lúc đó anh hạ quyết tâm, không cho cô còn đường sống, giờ nhìn kỹ lại… Anh nhắm mắt, hôn mút lên vùng da đó.
An Nguyện nhíu mày. Dưới đôi môi của anh, máu trong động mạch cô từ từ lưu thông nhanh hơn, mang theo vẻ dụ hoặc khiến người ta khát máu.
Đây rốt cuộc là khẩn trương hay hưng phấn, anh không muốn nghĩ. Tay anh đặt lên trên vai cô, che lại chữ Đàn kia. An Nguyện biết giãy giụa cũng vô ích, sức lực giữa họ chênh lệch quá lớn nên nhắm mắt lại, lúc anh đi vào bởi vì đau đớn nên phát ra tiếng than nhẹ, sau đó thì mặc kệ anh.
Nhưng anh đâu để cô được như ý, sự ngang bướng thôi thúc anh buộc cô phải quay thẳng mặt qua, mở mắt ra nhìn vào mắt anh. Trước giờ anh không phải là người tốt gì, càng miễn bàn chuyện ga lăng. Anh giữ thẳng mặt cô, người dưới thúc mạnh một cái, nghiến răng hỏi: “Nói, người đang chơi em là ai?”
An Nguyện trợn tròn mắt trong chốc lát, dường như không ngờ được anh sẽ hạ lưu thô tục đến mức này. Động tác của anh không nhẹ nhàng, cô vô cùng đau đớn, như sắp nghiến nát răng. Kinh Phục Châu cười lạnh, bế cô lên đổi sang tư thế khác. Mặt An Nguyện quay vào tường, anh từ sau nhoài tới, hơi thở phả vào tai cô. Anh cắn vành tai cô, hỏi lại lần nữa. “Là ai đang chơi em?”
Trong cơn giao hòa kịch liệt này, các giác quan trở nên vừa nhạy cảm vừa tê dại, An Nguyện ra sức lắc đầu, bị anh thúc đến hừ nhẹ vài tiếng, ngón tay bấu chặt vào cánh tay anh. “……”
“Nói…” Kinh Phục Châu đưa tay lướt dọc theo cơ thể cô, An Nguyện nức nở mấy tiếng, đành phải chịu thua. “Kinh Phục Châu… Kinh Phục Châu…”
Cô ngỡ là nói ra những lời anh muốn nghe thì sẽ được bỏ qua, nhưng sau đó động tác của Kinh Phục Châu lại bỗng trở nên nhanh mạnh hơn. Hồn An Nguyện cũng phiêu lưu chốn nào, khi cô ngã xuống thì được anh ôm vào trong lòng. Giọng anh mang theo vẻ khàn khàn sau cơn khoái lạc, cùng với chút lạnh lùng. Anh ôm cô, dùng chăn che lại cơ thể đang quấn lấy nhau của họ. “An Nguyện.”
Cả người cô mồ hôi ròng ròng, đầu gác trên vai anh, cố gắng giãy giụa muốn thoát ra nhưng vài lần đều thất bại. Đầu óc còn mang theo cơn choáng váng, trong mơ màng cô chỉ nghe anh gọi tên mình. Giọng nói này khiến cô càng căm hận, nhắm mắt lại, không lên tiếng.
Tay Kinh Phục Châu phủ lên tấm lưng ướt mồ hôi của cô, dường như có chuyện gì muốn nói nhưng lại không nói nên lời. Hình như mỗi lần đối mặt cô anh đều như vậy, muốn nói nhưng lại thôi, trở nên lề mề cân nhắc như đàn bà. Anh xoay người ngồi dậy, khoác chiếc áo sơ mi lên người rồi đưa tay kéo hộc tủ ra tìm thuốc lá.
Bởi vì dạo trước An Nguyện có thai nên Kinh Phục Châu cũng cai thuốc theo. Nhưng đêm nay, không gì có thể an ủi anh bằng thuốc lá. Tầng cuối cùng trong hộc tủ còn đặt một bao thuốc lá, lúc lấy thuốc ngón tay anh khựng lại một chút, nhìn về phía vật gì đó.
Là một cái ống tiêm chưa xé bao bì.
Kinh Phục Châu ngồi bên mép giường, châm thuốc. Mùi vị cây nồng đã lâu không gặp làm anh hơi khó chịu, hít sâu vào một hơi liền ho sặc sụa. Anh lại hít mạnh vài hơi, khói thuốc lượn lờ, anh lại đưa mắt nhìn vào ống kim tiêm trong ngăn kéo.
Hơn ai hết, anh rất biết cách làm thế nào để hủy hoại một người. Bao nhiêu năm nay, bất luận là người ngoài hay thuộc hạ dưới trướng mình, có không ít người không cưỡng lại được cám dỗ mà vướng vào nghiện ngập. An Nguyện cũng là một loại thuốc phiện, đối với anh mà nói là như thế. Anh quá rõ ràng cảm giác lên cơn nghiện mà không thể cai được ấy. Anh nhìn sang người nằm trên giường, cứ cảm thấy không cam tâm.
Đầu An Nguyện từ trên gối trượt xuống dưới, chăn chỉ đắp tới vai cô. Mái tóc cô rối tung, mặt còn mang vẻ ửng hồng, thở hơi dốc. Kinh Phục Châu đưa tay vén tóc cô qua một bên. Mí mắt cô run lên, từ từ mở ra nhìn anh.
Anh phun khói vào mặt cô, hỏi: “An Nguyện, em có biết cảm giác lên cơn nghiện là thế nào không?”
An Nguyện không trả lời.
Cười khổ một tiếng, Kinh Phục Châu giơ chân đạp vào ngăn kéo để đóng nó lại. Ống tiêm kia biến khỏi tấm mắt anh, anh nghe thấy giọng nói mệt mỏi uể oải của mình. “Mẹ kiếp, nó rất khó chịu.”
Cầm lên không được, để xuống không xong, vứt đi không nỡ.

Đọc tiếp