Kẻ thù bên gối [C152: Trường đua ngựa]

Tại lúc mọi người đang “tán thưởng” nông trường này tốt bao nhiêu, một tiếng hí dài vang lên cách đó không xa. Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một con ngựa đỏ như lửa đang chạy như điên trên đồng cỏ, bốn vó chồm lên, phi nước đại. Mà ở phía sau nó, một đàn ngựa đủ màu phi nhanh theo, bờm ngựa dài kết hợp cùng một chỗ thật giống như biển cả đang nhấp nhô chuyển động.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C149: Không quên ước nguyện ban đầu, mới có thể vẹn toàn trước sau]

Lăng Tuyết nhìn chằm chằm điện thoại lăn qua lộn lại không ngủ được, lưỡng lự thật lâu, nghĩ rốt cuộc có nên gọi hay gửi tin nhắn cho Thân Đồ Dạ hay không. Theo lý mà nói ban đầu không nghe không trả lời còn được, nhưng lúc này rõ ràng đã đọc rồi, còn không chịu hồi âm dường như có hơi vô tâm; nhưng giờ muộn quá rồi, nếu đối phương ngủ rồi thì sao, gửi tin nhắn đến, chắc chắn anh sẽ bị đánh thức… Lăng Tuyết lại có chút không đành lòng.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C146: Nhà của Dukabad]

Bởi vì Cung Thiên Long mỗi lần ra ngoài đều phục sức lộng lẫy, cho nên nửa đường Lăng Tuyết không thể không thay trang phục đắt tiền, túi xách hàng hiệu, thậm chí ngay cả trang sức, mỹ phẫm cũng không quên. Nhìn thấy mớ quần áo và trang sức đã lâu không gặp này, Lăng Tuyết không khỏi than thở, mặc dù thời gian rời khỏi nhà họ Cung cũng khá ngắn, nhưng hiện tại hồi tưởng lại đúng là có cảm giác như cách một đời.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C144: Đàm phán]

– Vì sao tôi phải khuyên cô ấy?- Thân Đồ Dạ nhíu mày, hơi cau có- Tôi đã ám chỉ với cô ấy rồi, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn chọn giúp họ, một khi đã vậy, cứ để cô ấy muốn làm gì thì làm đi. Nếu tôi không cho cô ấy đi, trong lòng cô ấy sẽ luôn có chuyện không bỏ xuống được, người họ Cung có thể có lần tiếp theo, lần tiếp theo nữa, nếu đã vậy, chi bằng lần này cứ giả như không biết. Là đàn ông, thỉnh thoảng cũng nên buông tay để người phụ nữ của mình đi làm chuyện cô ấy muốn làm, cho dù thực sự xảy ra vấn đề gì, cũng có tôi hỗ trợ cô ấy mà!

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C141: Khi người đàn ông yêu]

– Ừ được!- Lăng Tuyết gật đầu.

Mấy chuyện sắp xếp hậu cần thế này với Tần Tuệ mà nói là dễ như trở bàn tay. Chị chủ động trao đổi số điện thoại với Lăng Tuyết, lại tường trình một số hạng mục công việc cần chú ý, một mình lải nhải mất gần mười lăm phút.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C140: Yếu lòng]

Trước nay, Lăng Tuyết luôn có một loại cảm giác rất vi diệu đối với Cung Thiên Long, tuy rằng gần như chưa từng cùng cô ấy giáp mặt tiếp xúc, nhưng trong lòng Lăng Tuyết lại có một cảm giác đặc biệt khó hiểu, loại cảm giác này hệt như sáng sớm thức dậy soi gương, cử chỉ hành động, luôn cảm thấy thân thiết.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C138: Báu vật trong lòng]

– Tôi thấy tốt lắm, hệt như không bị thương vậy- Hàn Vũ Thần vẫn tùy tiện như trước, nhấc chân lên thử, không ngờ lại đụng đến vết thương, đau đến hít sâu một hơi, mau chóng thả xuống, nói- Không sao không sao, không cử động sẽ không đau. Vết thương này cũng lạ, rõ ràng chỉ là chuyện nhỏ, nhập viện lại chuyện bé xé to, nhưng khôi phục lại khá chậm, tôi cứ tưởng hai ba ngày là có thể xuống giường đi lại rồi chứ.

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C137: Cảm giác khi yêu]

– Nếu em không có ý kiến, vậy chúng ta ký hợp đồng đi- Chị An lấy phần hợp đồng trong túi xách ra nói- Em đọc đi, hợp đồng hiện tại đã được sửa lại một chút rồi, điều kiện tốt hơn trước rất nhiều. Hơn nữa không chỉ mình em, mà hợp đồng của Đoạn Ngũ và Hàn Bắc cũng được thay đổi, nâng cao đãi ngộ cho họ. Về phần Lăng Ngạo và Hàn Giai, dù sao Hàn Giai cũng còn nhỏ, không có kinh nghiệm như mọi người, cho nên có thể phải làm thực tập sinh ở công ty một thời gian nữa, nhưng em có thể yên tâm, bọn chị nhất định sẽ cho cô ấy tài nguyên tốt nhất để học tập. Còn Lăng Ngạo thì…

Đọc tiếp

Kẻ thù bên gối [C135: Tình thân (2)]

Lăng Ngạo cụp mắt hồi tưởng, im lặng không nói gì…

Hồi đó, Lăng Ngạo rất hâm mộ thứ gọi là tình thân, anh sẽ cùng bạn bè chơi trò miêu tả bộ dạng của cha mẹ trong tưởng tượng của mình, còn ghé vào khung cửa sổ nhìn những bạn nhỏ được cha mẹ nắm tay dẫn qua đường.

Đọc tiếp