Cô vợ minh tinh của đại boss

Chương 11: Bạn thân tụ họp


“Sao thế, có chuyện gì xảy ra?” Tân Thành nhìn thấy bạn thân đang cúi đầu xem di động, quơ quơ cái ly.

“Không có gì.” Tề Dịch thả di động vào lại trong túi, rót đầy ly rượu, uống ực một ngụm. Chất lỏng kích thích chảy vào cổ họng, rồi sau đó anh ta mặt không đổi sắc ăn cơm.

Tần Thành chẳng nói gì cả.

Hôm qua Tề Dịch mới từ nước ngoài trở về một chuyến. Hai người bạn thân lâu rồi không gặp mặt tụ họp với nhau. Kết quả, cả đêm cậu ta xem di động tám lần, thật vất vả chờ được tin nhắn này, lại vẫn còn mặt nhăn mày nhó.

Ngoài Tề Minh Lật ra, anh thật nghĩ không ra ai có thể khiến cho cái vị thiếu gia nhà họ Tề, hai mươi ba tuổi liền nổi tiếng cả thành phố C, này lo lắng.

“Tần Thành.” Tề Dịch làm dịu tâm trạng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Tần Thành: “Các nghệ sĩ mới của công ty cậu phải chủ động đi uống rượu với nhà đầu tư sao?”

“Hả?” Tần Thành bị anh ta hỏi nên sửng sốt một chút, qua một lúc thì hỏi trêu tức: “Sao, nhìn trúng người mới nào của công ty tôi? Có muốn tôi giúp cậu hay không?”

Hai người quen nhau từ khi mặc quần yếm, hơn hai mươi năm qua, Tần Thành còn chưa từng thấy qua Tề Dịch bàn luận về một người phụ nữ nào ngoài Tề Minh Lật. Hiện tại, thật vất vả nói ra một người phụ nữ không phải là Tề Minh Lật, anh là bạn thân tự nhiên sẽ tận hết sức lực đứng giữa giật dây. Đương nhiên nhà gái có bằng lòng hay không thì phải dựa vào bản lãnh.

Tề Dịch vừa thấy sắc mặt của Tần Thành, liền nghĩ ra cậu ta đang suy nghĩ chuyện lộn xộn gì. Ấn lên huyệt Thái Dương, anh ta nói: “Minh Lật nhắn tin lại đây nói hôm nay không trở về nhà, cô ấy đang ăn cơm cùng với mấy nhà đầu tư.”

Tề Dịch thay đổi giọng điệu, hơi bất đắc dĩ, lại có chút cưng chìu. “Tần Thành, Minh Lật là em gái của tôi, tôi hy vọng lúc không có tôi ở đây thì cậu sẽ tận khả năng che chở cho em ấy. Chuyện giống như ngày hôm nay ăn cơm cùng với nhà đầu tư, tôi không muốn lại nghe thấy nữa.”

Chuyện trong giới giải trí rất lộn xộn, nhà họ Tề lại có quyền thế, cũng không thể cả ngày tìm người đi theo Tề Minh Lật. Chuyện giống như ngày hôm nay, Tề Dịch không yên tâm mấy, song không có biện pháp khác, ai kêu anh cách xa như vậy chứ?

Tề Minh Lật không phải là một cô bé, không có khả năng đi theo anh ta cả đời.

Tề Dịch ở bên cạnh thương cảm không thôi, Tần Thành ở bên này đã nổi giận.

Anh cũng không rõ, dường như khi nghe thấy Tề Dịch nói người mới phải đi ăn cơm cùng, trong lòng có một ngọn lửa từ từ bốc lên, đốt khiến anh đau lòng. Loại cảm giác này trước kia chưa từng có, anh cũng không rõ đó là cái gì.

“Cô ấy cùng đi với ai?” Tần Thành nghe thấy bản thân mình lạnh lùng đặt câu hỏi.

“Diễn viên chính của bộ phim và đạo diễn.” Tề Dịch dựa mạnh vào lưng ghế, ánh mắt lo sợ, nghi hoặc. “Cậu nói xem trước kia em ấy nhỏ như vậy, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo, động một chút là tôi muốn ẳm em ấy. Làm sao bỗng nhiên lập tức lớn như thế? Còn vào giới giải trí, đi ăn cơm với nhà đầu tư. Em ấy tính tình bướng bỉnh, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?”

Cơn giận của Tần Thành bị lời nói của anh ta đè xuống.

Anh hắng giọng vài tiếng, vỗ vỗ bả vai Tề Dịch: “Đưa điện thoại di động cho tôi.”

Tề Dịch lấy điện thoại di động đưa cho anh. “Cậu làm cái gì?”

“Gọi điện thoại.” Tần Thành mở khoá màn hình, tìm được dãy số của Tề Minh Lật, ấn xuống. Không ai tiếp, lại ấn, lần này có người tiếp.

“A lô.” Giọng nói Tề Minh Lận đè nén rất thấp, như là lo lắng cái gì. “Anh, em ở khách sạn. Hiện giờ…”

“Tôi là Tần Thành.” Lạnh lùng ngắt lời cô, Tần Thành nhìn đồng hồ, nói: “Mấy người các cô ở đâu, hiện giờ tình huống thế nào? Lưu Viện có ở bên cạnh cô hay không, kêu cô ta tiếp điện thoại của tôi.”

Anh ta hỏi liên tiếp không ngừng, Tề Minh Lật thoáng cái trả lời không hết, Nghiêm Nham đang đợi cô bên ngoài, liền trả lời tóm tắt: “Tổng giám đốc Tần, chúng tôi đang ở khách sạn bên ngoài phim trường, chị Lưu không có ở đây, Tưởng Tịch không thấy, tôi và Nghiêm Nham đang tìm cô ấy.”

“Cái gì?” Tần Thành nâng cao giọng nói: “Sao lại thế này?”

“Đợi khi tìm được thì anh hỏi cô ấy. Thật xin lỗi, tôi phải cúp máy đây.” Nghiêm Nham đang ở bên ngoài gọi, điện thoại của Lý Mặc lại không ngừng gọi tới. Tề Minh Lật không chịu được, cúp điện thoại, lập tức mở nắp lưng di động ra, móc pin ra, tắt điện thoại.

“A lô, Tề Minh Lật, A lô.” Tần Thành nhìn màn hình tối lại, năm ngón tay nắm chặt, khớp xương đều trắng bệch.

Tề Dịch nghe được nội dung cú điện thoại, giọng nói của em gái xa như vậy, nhưng cũng gần như vậy. Trong lòng anh ta thoáng cái kích động, lập tức lo lắng cho hoàn cảnh của cô.

Nếu anh không nghe lầm, là có người mất tích.

Nghe tên, hình như là phụ nữ. Tề Dịch ngẩng đầu liếc nhìn bạn. Trong mắt anh, Tần Thành chưa từng gặp phải lo lắng, anh bỗng nhiên muốn đi xem.

Con cái nhà họ Tề luôn luôn rõ ràng, Tề Dịch rất muốn đi gặp Tề Minh Lật, lúc này một bàn cơm không hề được động đũa, lấy chìa khoá xe ra, nói: “Tôi muốn đi thành phố Z một chuyến. Thế nào, muốn cùng đi hay không?”

Con cái của nhà họ Tề từ trước đến nay luôn dứt khoát, Tề Dịch rất muốn đi gặp Tề Minh Lật, lúc này một bàn cơm không hề được động đũa, lấy chìa khoá xe ra, nói: “Tôi muốn đi thành phố Z một chuyến. Thế nào, muốn cùng đi hay không?”

Tần Thành đang muốn gọi điện thoại cho Lưu Viện hỏi, vừa nghe cậu ta nói thì dừng tay lại.

Tề Dịch bình tĩnh nhìn anh.

Tần Thành nhìn di động ở trong tay, lại nhìn Tề Dịch, nói: “Được.”

Chiếc Land Rover chạy như bay trên con đường lớn bằng phẳng, những ngọn đồi trùng điệp xa xa. Tần Thành dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.

“Lần này trở về, tôi không cho phép đi ra ngoài nữa.” Cửa ngăn đã hạ xuống, Tề Dịch cũng không lo lắng lời nói của anh ta sẽ bị tài xế nghe thấy.

“Sao?” Tần Thành nghiêng đầu, ánh sáng trong mắt âm trầm. “Chuẩn bị tiếp nhận Tề gia?”

“Ừ.” Tề Dịch trượt mở điện thoại di động, muốn xem tin nhắn tới nhưng không có, đành phải để trở lại, không đến hai giây lại lấy ra, nắm chặt ở trong tay.

“Vậy về sau cậu cần phải nể tình nhiều hơn, đừng làm khó nhà họ Tần chúng tôi quá.”

Tần Thành hay nói giỡn Tề Dịch là nhân tài như vậy, vốn nên làm thương nhân. Nếu không, thế hệ trước của nhà họ Tề này không còn dùng được. Thật đúng là coi bản thân mình là người đứng đầu của nhà họ Tề mà.

Tề Dịch cũng không muốn tiếp tục nói về đề tài này. Anh ta giơ di động lên, trầm giọng nói: “Ông cụ chuẩn bị trước lúc tôi chính thức kế nhiệm công ty thì bàn chuyện hôn nhân.”

Năm nay anh ta ba mươi tuổi. Mấy năm trước, lúc trong nhà đề cập tới còn có thể dùng tuổi nhỏ để chống đỡ, bây giờ không cưới là không được. Trước khi gặp Tần Thành, Tề Dịch đã bị buộc đi xem mắt. Đối phương là tiểu thư của một thế gia vọng tộc, xinh đẹp đoan trang, nhưng sao anh đều cảm thấy không vừa mắt, không phải loại mình thích.

Tề Dịch nghĩ, đời này của anh ta, cố gắng tìm một người không yêu để kết hôn sinh sống, giống như nhiều cuộc hôn nhân thương nghiệp, thanh tỉnh mà qua một đời.

“Cậu thì sao?” Tề Dịch phục hồi lại tinh thần từ trong xúc cảm, nhìn về phía Tần Thành.

“Chẳng ra sao cả.” Tần Thành khẽ cười, đùa nghịch cái bật lửa. “Tháng hai sang năm thì anh hai kết hôn, mấy ngày nay mẹ tôi lúc nào cũng gọi điện thoại bức bách.”

Mỗi lần gọi điện thoại đều lải nhải lẩm bẩm muốn con dâu, Tần Thành thấy phiền chết đi được.

“Vậy nếu không tìm được một người, mấy ngôi sao nữ trong công ty của cậu mỗi người như hoa như ngọc, không tin là không tìm được người thích hợp.”

“Nói đến thích hợp.” Tần Thành ngồi thẳng dậy. “Thật là có một người, nhưng mà rất xảo quyệt, khó thuần phục.”

“À?”

“Có khi anh nói cô ta nghe lời, nhưng trong ánh mắt lại lộ vẻ bướng bỉnh, anh nói cô ta không nghe lời, gặp phải chuyện không thích nhưng cũng không cự tuyệt.”

“Cậu thích cô ta?”

“Cậu cho rằng như thế nào chứ?” Tần Thành nói: “Tôi chỉ cảm thấy cô ta thú vị mà thôi.”

“Vậy giữ lại đi.” Tề Dịch thâm ý nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.