Cô vợ minh tinh của đại boss

Chương 35: Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất


Liên hoan phim Kim Ảnh là một trong những liên hoan phim lớn nhất trong nước, tổ chức vào tháng tám hàng năm, những minh tin lớn cả nước tề tụ về thành phố C.

Trời mưa phùn vào ngày thảm đỏ, toàn bộ nhân viên chủ sự của đoàn phim “Công tử Khuynh” cùng nhau bước trên thảm đỏ.

Tưởng Tịch và Nghiêm Nham đi cùng nhau, ở chính giữa là Lý Mặc, bên tay trái Lý Mặc là Tề Minh Lật và Nguyên Tấn Thần.

Đi ở đằng trước bọn họ là nhân viên đoàn phim “Tử cấm quyết” – đối thủ lớn nhất năm nay của bọn họ.

So sánh hai bộ phim, không cần phải nói, “Công tử Khuynh” vẫn nổi tiếng ở phòng bán vé hơn, nhưng lúc này thật sự không ai biết được.

Giải thưởng của Liên hoan phim không đơn giản chỉ dựa vào phòng bán vé, bên trong thường xen vào đủ loại tình nghĩa.

Chuyện thay đổi người được giải trước giờ khắc trao giải không phải là chưa từng xảy ra.

Tưởng Tịch hơi hồi hộp một chút.

Hai bên thảm đỏ lố nhố camera, phóng viên ở mọi hướng chen chúc chìa micro về phía trước, còn có fan tới từ khắp nơi trong nước, gào thét tên thần tượng của mình.

Đoàn người của Tưởng Tịch đi đến phía trước, lập tức bị hai người MC chận lại.

Người nữ MC hỏi Lý Mặc trước: “Đạo diễn Lý, ông thấy các diễn viên chính của bộ phim thế nào?”

Lý Mặc trả lời thật trịnh trọng: “Bọn họ không tệ, cho tôi rất nhiều ngạc nhiên vui mừng.”

Người nữ MC ồ một tiếng: “Xem ra đạo diễn Lý rất vừa lòng bọn họ.”

“Tưởng Tịch đâu?” Người nam MC đẹp trai phóng khoáng cầm microphone hỏi khó: “Tưởng Tịch cảm thấy diễn xuất của ai tốt nhất?”

“Vấn đề này thật sự rất khó trả lời.” Tưởng Tịch cười tinh nghịch, nâng giọng nói lên: “Hay là hỏi mọi người thì tốt hơn.”

Thần tượng nói chuyện với mình, nhóm fan đều rất kích động, cùng hét lên: “Tưởng Tịch, Tưởng Tịch.”

“Các chị em đều nghĩ rằng tôi tốt, làm sao bây giờ? Có thể kéo đến nhiều oán hận hay không?” Tưởng Tịch ra vẻ bất đắc dĩ, động tác đáng yêu trong nháy mắt khiến các fan ở bên dưới liên tục gào thét.

Không ít fan của các ngôi sao khác vừa thấy thần tượng của người ta thân thiết gần gũi, cũng chuyển sang làm fan qua đường.

Không khí ở hiện trường đặc biệt náo nhiệt.

Người nam nữ MC hoàn thành nhiệm vụ, mời bọn họ để lại tên của mình rồi mới thả người đi.

MC của lễ trao giải cũng là một nam một nữ, nam chính là ngôi sao MC mới của chương trình giải trí, nữ chính là Chu Lộ – người mà Tưởng Tịch đã từng giúp một lần.

Lăn qua lăn lại mấy tháng ngắn ngủi làm đến MC của Liên hoan phim, nói Chu Lộ không có người chống lưng, Tưởng Tịch cũng không tin.

Nhưng cô không để ý.

Giải thưởng được lần lượt trao, đại diện của “Công tử Khuynh” đã lên ba lần rồi, chia ra là âm nhạc xuất sắc nhất, đạo diễn và kịch bản xuất sắc nhất.

Tiếp theo là nam nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất và nam nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, cùng với giải diễn viên mới xuất sắc nhất.

Trước tiên là công bố nam nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, khách mời danh dự đến trao giải là Lâm Dật và Trương Vân. là người đóng vai Tiêu Hàm và Âu Dương Tình ở kiếp trước.

Quá mức trùng hợp khiến cho Tưởng Tịch chột dạ một chút. Nếu hai người này biết cô và Nghiêm Nham đoạt đi vai diễn của bọn họ, không biết còn có thể cười nổi hay không.

Trên màn hình lớn giới thiệu xong hơn mười người được đề cử, Lâm Dật mở tấm thiếp danh sách tên người thắng ra.

Trái tim Tưởng Tịch như nghẹn trong cổ họng.

Lâm Dật và Trương Vân nhìn nhau cười, cũng không vội tuyên bố kết quả, trái lại gợi ý nói: “Hai người được giải lần này là diễn viên mà tôi và Trương Vân đều vô cùng thích đó! Thật khéo, vừa rồi trước khi chúng tôi đi lên còn có nói chuyện cùng cô ấy.”

Tưởng Tịch hồi hộp trong lòng. Người diễn viên mà Lâm Dật và Trương Vân thích, chắc là bọn họ đã quen biết trước kia.

Có lẽ không phải. Kết quả của điện ảnh đều có thể từ cười biến thành khóc, thay đổi người được giải cũng là chuyện tự nhiên.

Tưởng Tịch nắm chặt tay.

Ánh mắt Lâm Dật quét một vòng qua hội trường, nói: “Người đoạt giải nam nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất của Liên hoan phim Kim Ảnh lần thứ ba mươi sáu là…”

Camera chiếu gần đến Tưởng Tịch và năm người được đề cử khác.

“Nghiêm Nham, Tưởng Tịch, đóng vai Tiêu Hàm và Âu Dương Tình trong ‘Công tử Khuynh’.”

“Chúc mừng Nghiêm Nham, chúc mừng Tưởng Tịch, chúc mừng đoàn phim ‘Công tử Khuynh’.”

Xuất hiện trên màn ảnh lớn là nhân vật của Nghiêm Nham và Tưởng Tịch trong phim.

Cùng ôm vài người ở bên cạnh một chút, Tưởng Tịch nắm tay Nghiêm Nham cùng nhau đi lên đài lãnh thưởng.

Dưới khán đài, một người đàn ông mang kính râm ném ánh mắt qua.

Người ngồi bên cạnh anh ta nói: “Thế nào?”

“Cũng không tệ lắm, nhưng mà…”

“Đạo diễn Dung của tôi ơi!” Phạm Vân Phàm muốn điên lên. Sau khi Tưởng Tịch thử ống kính, Dung An xem diễn xuất của những người khác, trước sau đều soi mói khuyết điểm, khiến cho đến nay vai chính của phim còn chưa được chọn xong.

Cấp cao của công ty bị anh ta giày vò gần như nổi giận.

Có lúc Phạm Vân Phàm thật sự nghi ngờ “2033” sẽ không được quay.

Nhưng mà Dung An lại bướng bỉnh như vậy, làm sao cũng không chịu dùng diễn viên cũ.

Phạm Vân Phàm thật sự hết cách, mới mạo hiểm thuyết phục Dung An đến xem lễ trao giải.

Anh ta thật sự hy vọng nhanh chóng quyết định vai chính, lâu rồi anh không được làm việc, trên người đã mọc lên vài cây nấm.

Trên đài, Tưởng Tịch và Nghiêm Nham nói lời cảm ơn rồi đi xuống.

Tiếp theo là nam nữ diễn viên chính xuất sắc nhất được chọn.

Ngoài dự kiến của Tưởng Tịch, chỉ có Nguyên Tấn Thần đoạt giải. Giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất là  nữ diễn viên của một bộ phim nhỏ, không phải Tề Minh Lật.

Kết quả như vậy, Tưởng Tịch không khỏi cảm thấy buồn cho Tề Minh Lật.

Nhưng giải diễn viên mới xuất sắc nhất lại thuộc về Tề Minh Lật.

Trong lòng Tưởng Tịch có chút không thoải mái, bởi vì giải diễn viên mới xuất sắc nhất cũng là mục tiêu của cô. Tiếc là cô không thắng được.

Nhưng Tề Minh Lật xứng đáng đoạt giải, cậu ấy thật sự không tệ, bản thân cô còn có chỗ phải học hỏi.

Nghĩ như thế, Tưởng Tịch cười thật tình với Tề Minh Lật.

Về giải thưởng diễn viên mới, để sang năm đi. Sang năm cô nhất định phải giật được giải diễn viên mới xuất sắc nhất.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, Tưởng Tịch bị các phóng viên vây quanh như ong vỡ tổ.

“Xin hỏi Tưởng Tịch, được giải thưởng này cô có cảm giác gì?”

“Tưởng Tịch, cô cảm thấy thế nào về việc Nguyên thiên vương đoạt được giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất?”

“Tưởng Tịch, cô không đoạt được giải diễn viên mới xuất sắc nhất của năm nay có khó chịu hay không?”

“Tưởng Tịch, trong khoảng thời gian này cô không có vẻ đóng phim nào cả, xin hỏi cô đang lựa chọn hay ghét những kịch bản đó?”

Phía trước phía sau đều bị kẹp, Tưởng Tịch đi nửa bước cũng khó.

Vương Mộng vừa che chở Tưởng Tịch, vừa la lên: “Xin các người nhường đường một chút, lát nữa công ty có tiệc chúc mừng, đến lúc đó các người hỏi được không?”

Cô gái nhỏ đã được rèn luyện trong khoảng thời gian này, đối phó với truyền thông không hề không miệng mồm giống như lúc trước nữa.

Nhưng đối diện với đám phóng viên người đông thế mạnh như vầy thì vẫn là có lòng mà không có sức

“Hừ, không phải chỉ là nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất sao? Leng keng cái gì, không kiến thức!”

Giọng nói của người này rất lớn, sau khi các phóng viên đang lộn xộn nghe thấy, tất cả đều yên lặng xuống.

Tưởng Tịch nhìn cách đám người, nhận ra người phụ nữ nói chuyện là người cùng được đề cử giải nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất – diễn viên Phan Hân Hân.

Cô quay đầu lại cười, nói với các phóng viên: “Đạt được giải thưởng tôi rất vui, cám ơn mọi người đã ủng hộ.”

Tưởng Tịch cười khéo léo càng kích thích Phan Hân Hân. Cô ta tức giận trừng mắt liếc Tưởng Tịch một cái, ngẩng cao đầu bỏ đi.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.