Cô vợ minh tinh của đại boss

Chương 47: Đấu đá nhau


“Nam diễn viên trẻ đang nổi Nghiêm Nham bị nghi là hít thuốc phiện!”

Tưởng Tịch nhìn chằm chằm đầu đề tin tức giải trí trên màn hình máy tính, ánh mắt gần như phun lửa.

“Cậu thấy thế nào?” Cô chế ngự cơn giận, để thẳng máy tính bản lại, hỏi người bên cạnh.

“Là giả!” Tề Minh Lật nhìn thoáng qua màn hình, ảnh chụp người đàn ông đang phê ở quán bar rất rõ ràng, ngay cả hai nốt ruồi trên mép tai cùng thấy rõ không sót gì.

“Người đàn ông trong bức ảnh chỉ rất giống Nghiêm Nham mà thôi. Nhưng phải công nhận giống Nghiêm Nham tới chín phần, nhất là sườn mặt.”

Tưởng Tịch vô cùng đồng ý. Cô vừa mới nhìn thấy tin tức thì hoảng sợ, nhưng khi xem ảnh chụp thì phát hiện không thích hợp.

Lúc hai người bọn cô quay “Công tử Khuynh”, bởi vì yêu cầu một ít cận cảnh, nên cô không thể không thường xuyên nhìn sườn mặt của Nghiêm Nham.

Cô nhớ rất rõ ràng vành tai của Nghiêm Nham không có nốt ruồi.

Mà vành tai của người đàn ông này có hai nốt ruồi lớn nhỏ khác nhau. Cho nên hắn ta không phải.

Không phải là Nghiêm Nham, nhưng tin tức như thế này cũng đủ để huỷ diệt con đường minh tinh của anh ta.

Nói cách khác, có người muốn hãm hại Nghiêm Nham.

Người sau màn là ai? Đinh Mi? Hay là người nào khác?

Tưởng Tịch dựa vào gối nằm mềm mại, nhéo nhéo ấn đường.

Tề Minh Lật bỏ dao cắt trái cây xuống, đưa táo đã gọt vỏ tới trước mặt Tưởng Tịch, nói: “Lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại cho anh tôi, kêu anh ấy cố hết sức khống chế đừng để tin tức này phát trên báo.”

“Cảm ơn cậu!” Tưởng Tịch nói: “Chỉ mong không phải bởi vì tôi mà đem phiền tới cho Nghiêm Nham!”

Ánh mắt của Đinh Mi nhìn cô tối hôm qua hơi hung ác, nếu chị ta tìm không được cách đối phó chính diện với cô thì rất có khả năng sẽ bắt tay từ trên người Nghiêm Nham và Tề Minh Lật.

Tưởng Tịch không muốn nhìn thấy chuyện này xảy ra.

Cho nên cô phải giải quyết chuyện này nhanh một chút. Mặc kệ rốt cuộc là bởi vì cái gì, cô sẽ không để cho Đinh Mi có thêm cơ hội tổn thương cô và người bên cạnh cô.

Tề Minh Lật ngây người trong phòng bệnh hơn nửa tiếng đồng hồ rồi đi về. Hôm nay ông cụ Tề từ nước ngoài trở về, cô ấy phải về nhà cho kịp trước mười hai giờ.

Tề Minh Lật mới vừa đi thì tiếp đó Lục Mạnh Nhiên chạy vào.

“Tưởng Tịch, mấy ngày nay cô cố gắng đợi ở bệnh viện, đừng đi ra ngoài, cũng đừng tiếp điện thoại của người lạ!”

“Tôi hiểu rồi.” Tưởng Tịch bình tĩnh nhìn thoáng qua tin tức đang leo thang, nhắc nhở Lục Mạnh Nhiên: “Trong ảnh chụp không phải là Nghiêm Nham.”

Suy nghĩ của Lục Mạnh Nhiên ngưng lại vài giây. “Không phải Nghiêm Nham?”

Tưởng Tịch phóng to ảnh chụp, để máy tính bản đối diện Lục Mạnh Nhiên. “Lổ tai của Nghiêm Nham không có nốt ruồi.”

Lục Mạnh Nhiên nhìn sát vào, đầu óc chợt bừng tỉnh.

“Hơn nữa, Nghiêm Nham không cao như người này.”

Tin mới truyền ra chính là tấm ảnh toàn thân, chỉ cần mọi người có năng lực phân biệt là có thể nhìn ra, người này ít nhất 1,9m.

Trong lòng Lục Mạnh Nhiên rõ ngọn ngành, sắc mặt khôi phục một chút. “Tôi sẽ cho Thư Minh biết hai điểm này.”

“Vâng.” Tưởng Tịch lấy máy tính về. “Người cung cấp tin tức này có thể làm chuyện gì khác tiếp theo, anh Lục, mấy ngày nay có thể sẽ làm phiền anh một chút.”

Từ khi anh ta tiếp nhận ba người bọn họ, đã chưa từng không bị phiền phức.

Khoé miệng Lục Mạnh Nhiên co rút dữ dội.

Bên kia, trong phòng nghỉ của khách quý, Tần Thành ấn nút điều khiển từ xa, hình ảnh trên màn hình dừng lại.

Video là được Dung An copy lại, đưa tới trong đêm, chưa hề trải qua xử lý hậu kỳ, dài hơn nửa tiếng đồng hồ, bắt đầu từ Tưởng Tịch đứng ở vách núi, chấm dứt ở chỗ cô hôn mê.

Tần Thành xem hơn mười lần, không bỏ qua một vẻ mặt nào của những người trong video.

Kết quả, càng xem càng phẫn nộ.

Andy kia thật sự là cố ý muốn hại Tưởng Tịch. Không thấy bản thân mình chỉ là một người mới sao? Vậy anh sẽ khiến cho cô ta vĩnh viễn xa rời giới showbiz!

Liếc nhìn Dung An ở bên cạnh, Tần Thành không nóng không lạnh nói: “Đạo diễn Dung, bây giờ anh có còn cho rằng là ngoài ý muốn không?”

Dung An nhắm mắt lại, nói: “Không phải ngoài ý muốn.”

Anh ta là người đầu tiên biết không phải là ngoài ý muốn. Lúc trước nói ngoài ý muốn cũng là bởi vì…

Chân mày Dung An thả lỏng, nói một câu không nhập đề: “Tổng giám đốc Tần quan tâm đến nghệ sĩ của công ty như vậy khiến cho tôi mở rộng tầm mắt…”

“Tôi không quan tâm đến nghệ sĩ của công ty.” Tần Thành liếc nhìn Dung An một cái, người đàn ông này có ý với Tưởng Tịch.

Nhưng vợ của anh, người phụ nữ của anh, làm sao để cho người đàn ông khác mơ ước được, cho dù là đạo diễn tiếng tăm lừng lẫy cũng không được.

Tần Thành không hợp với cảnh ghen tuông quá đáng, nói: “Tôi chỉ quan tâm tới người nhà của tôi.”

Dung An nhướng mày.

Tần Thành chuyển động bánh xe, khi đi tới ngưỡng cửa thì nói: “Tưởng Tịch là người nhà của tôi, chắc chắn đạo diễn Dung hiểu được là ý gì!”

Người nhà sao?

Dung An nắm tay lại, nhưng trong lòng bàn tay không có gì cả.

Buổi chiều, nhân viên trong đoàn phim tới thăm Tưởng Tịch.

Vương Mộng cũng chạy lại đây. Một phòng đầy người, cô nói một câu, anh nói một câu, náo nhiệt đến nỗi không giống như phòng bệnh.

Tưởng Tịch dùng ánh mắt ra hiệu Vương Mộng đi tìm Lưu Viện, sau đó xoay mình, tiếp tục nói: “Vì tôi mà đoàn phim thêm loạn, thật sự xin lỗi mọi người.”

Phan Hân Hân che miệng cười duyên, nói với vẻ kỳ quái: “Tưởng Tịch, cô không cần phải nói xin lỗi, là đạo diễn Dung tuyên bố ngừng quay một tháng, cũng không phải cô.”

Lâm Dật không thích nhìn Phan Hân Hân mỉa mai bóng gió, phản bác lại: “Không sao, Tưởng Tịch như vậy hoàn toàn không đóng phim được, không bằng dưỡng cho tốt rồi quay lại đoàn phim. Đúng lúc tôi cũng có thể nhân cơ hội mà nghỉ ngơi!”

“Nghỉ ngơi?” Hừ mũi một tiếng, Phan Hân Hân nói: “Anh Lâm gần đây rất nhàn rỗi a?”

Trương Vân và Lâm Dật là bạn thân. Bạn thân bị châm chọc, trong lòng của cô ta không vui, liền nhập vào cuộc chiến, nói: “Hân Hân gần đây bận rộn hơn so với chúng tôi. Tối hôm qua tôi gặp giám đốc Lưu, ông ta có nói gần đây cô bận đến nỗi không gặp ông ta. Sao, bận đến nỗi không thể gặp ông ta?”

Chuyện Phan Hân Hân là con gái nuôi của một thương gia bất động sản đã truyền khắp giới showbiz. Mọi người đang ngồi đây đều hiểu được cái gọi là quan hệ giữa cha nuôi và con gái nuôi.

Phan Hân Hân khẽ mấp máy môi, cơn giận âm ỷ nổi lên. “Chị Vân, chị có ý gì?”

Trương Vân là con của một người dân thành phố bình thường, lăn lộn cho tới bước này, nói sau lưng không có chỗ dựa tuyệt đối là giả.

Cô ta hoàn toàn không sợ Phan Hân Hân.

Nhướng mày mỉm cười, Trương Vân nói: “Tôi không có ý gì, nếu cô nghe ý tứ vậy chỉ có thể nói là cô đã hiểu lầm rồi.”

Tưởng Tịch rút tờ khăn giấy lau đi nước ở khoé miệng, không nói một lời.

Đêm hôm qua cô đã mơ thấy trận giằng co trong phòng bệnh này được diễn thật tốt.

Không ngờ rằng mấy giờ sau mộng đã thành sự thật.

Có nên nói là ông trời đối đãi với cô không tệ hay không?

Đang nghĩ ngợi thì một người hấp tấp đẩy cửa tiến vào.

Là Andy!

Có lẽ là đã được Đinh Mi dạy dỗ qua, hành vi cử chỉ của cô ta hôm nay bình tĩnh đi rất nhiều.

“Chị Tưởng.” Andy nhu nhược kêu một tiếng, nhìn nhìn người trong phòng, nói: “Hôm nay em nhìn thấy tin tức liền lập tức chạy tới đây! Chị không sao chứ?”

Huyệt Thái Dương của Tưởng Tịch giật giật, nhếch môi hỏi lại: “Tôi có thể có chuyện gì?”

“Nhưng mà Nghiêm Nham…”

Andy muốn nói lại thôi, những người đang ngồi, hễ có đầu óc đều có thể nghe ra ẩn ý.

Tưởng Tịch mỉm cười thản nhiên: “Tôi và Nghiêm Nham là bạn bè bình thường, vả lại…”

Cô chậm rãi quét một vòng. “Trong ảnh chụp hoàn toàn không phải là Nghiêm Nham!”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.