Công chúa, ngoan một chút!

Chương 65: Công tắc


Lúc ăn cơm, Chúc Yểu cực kỳ yên lặng. Cô không nói chuyện, trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng chén đũa va vào nhau cùng tiếng nhai nuốt nho nhỏ.

Nguyên Trạch gắp một miếng sườn đặt vào chén cô, khẽ nhướng mày, giọng ôn hòa: “Sao em không nói gì?”

Bình thường hai người ở bên nhau, cô luôn ríu ra ríu rít không thôi, như muốn kể cho anh nghe tất cả những việc đã xảy ra hôm đó. Bây giờ thì cụp mắt, phồng má ăn. Có lẽ vì đói quá nên chỉ chốc lát chén cơm đã sạch trơn.

Đúng là Chúc Yểu đang rất đói, nhưng còn có một nguyên nhân khác là trải qua một đêm lao lực, cô đã ngoan hơn, không dám khiêu khích anh nữa.

Cô luôn cảm thấy Nguyên Trạch thanh tao nho nhã, lúc hôn cô cũng nhẹ nhàng ôn nhu, còn bây giờ tuy vẫn quần áo chỉnh tề, dáng vẻ đường hoàng nhưng cô đã cảm nhận được sâu sắc bản năng đàn ông của anh. Nguyên Trạch là một người đàn ông bình thường, cũng có lúc bị dục vọng thôi thúc, trở thành “dã thú”.

Mấy ngày sau đó, Chúc Yểu nhớ bài học để đời nên không dám nói gì khiêu khích anh nữa. Tối tắm rửa xong, cô cũng mặc bộ đồ ngủ cotton rất kín đáo, mặc xuống lầu đi dạo cũng không có vấn đề gì.

Tối đó, hai người xem chương trình giải trí một lát rồi lên giường đi ngủ. Chúc Yểu thích chơi điện thoại trước khi ngủ, chẳng hạn như lướt Wechat, đọc tiểu thuyết ngôn tình các kiểu. Ở hiện đại đã được ba bốn năm, lên đại học còn ở chung với các bạn trong ký túc xá, cô đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống nơi đây, cũng dần hình thành những thói quen giống như các cô gái trẻ khác.

Nguyên Trạch thì lại không có thói quen nghịch điện thoại trước khi đi ngủ. Cuộc sống của anh rất đơn giản, hơn nữa rất có quy luật, phòng ngủ là dùng để ngủ, đặt lưng lên giường thì không làm chuyện gì khác. Bây giờ thấy Chúc Yểu nằm nghiêng, thích thú đọc tiểu thuyết thì không nhịn được phải nhắc nhở: “Dùng điện thoại như vậy không tốt cho mắt đâu.” Năm lớp 12 Chúc Yểu đã bị cận nhẹ, ba năm nay thường xuyên dùng điện thoại, máy tính mà mắt vẫn không tăng độ thì cũng thật thần kỳ.

Nghe Nguyên Trạch nói vậy, Chúc Yểu ngước mắt nhìn anh một cái, bỗng nghĩ ra cách gì đó rất thú vị, cô nhích tới, đưa điện thoại cho anh. “Vậy anh đọc cho em nghe đi.” Như thế thì cô không cần nhìn, không làm tổn thương mắt.

Nguyên Trạch mỉm cười, nhận lấy điện thọa, sau đó dang tay ôm cô vào lòng rồi bắt đầu đọc tiểu thuyết cho cô nghe.

“X nhìn cô gái trẻ mặt đỏ lựng nằm trong lòng mình, đôi mắt ưng lạnh lẽo lóe lên vẻ kinh ngạc. Đôi môi mỏng nhếch lên, giọng nói như thiên thần nghe cực kỳ dụ hoặc: Tiểu yêu tinh, nếu đã chủ động dâng lên tới miệng thì tôi sẽ không khách khí…”

Đọc một câu, Nguyên Trạch thoáng cau mày. Là một tiểu thuyết tổng tài bá đạo điển hình. Mở màn là cảnh nữ chính uống rượu say gặp nam chính, xảy ra tình một đêm… Mô-típ toàn là vậy.

Chúc Yểu đã đọc rất nhiều nhưng lần nào cũng bị mô-típ này thu hút. Hôm nay cô chỉ tiện tay mở đại ra xem, bây giờ nghe Nguyên Trạch nghiêm túc đọc như vậy, cô bỗng có cảm giác cực kỳ mới mẻ, thú vị.

Chúc Yểu tươi cười, khe khẽ thúc giục: “Tiếp đi.”

Ặc…

Nguyên Trạch chỉnh lại tư thế một chút rồi đọc tiếp. Chúc Yểu nghiêng đầu, mắt nhìn vào mặt anh, nó vẫn giống như thường ngày, có vẻ rất nghiêm túc. Lúc đọc tới những từ ngữ nhạy cảm trong truyện, giọng anh rõ ràng, ấm áp, ngữ điệu không chút thay đổi: “X nắm lấy cằm của cô gái trước mặt mình, nói với giọng lạnh như băng: Đêm qua ở trên giường em đâu có nói như vậy. Cô gái à, cơ thể em thành thật hơn miệng của em nhiều…”

Khi Nguyên Trạch bình tĩnh đọc đến đoạn “Cô gái này, ngọt đến chết được” thì Chúc Yểu không nhịn được nữa, vùi vào lòng anh cười sằng sặc đến đỏ mặt, hai vai cứ run run. Nguyên Trạch cảm nhận được cơ thể cô không ngừng run lên, anh đặt điện thoại xuống, xoa đầu cô, hỏi với giọng bất đắc dĩ: “Bình thường em thích đọc những loại sách thế này à?”

“Ừ.” Chúc Yểu cười đến nỗi nước mắt ứa ra. Nguyên Trạch đưa tay lau khóe mắt cho cô.

Chúc Yểu nói: “Lúc rảnh quá không có gì làm thì đọc giết thời gian, tuy lúc đầu hơi cẩu huyết nhưng có những cuốn phần sau viết cũng hay lắm.”

Mỗi người đều có sở thích của mình, tuy Nguyên Trạch không cảm được sở thích của đám con gái nhưng anh biết tiểu công chúa mê tiểu thuyết. Lúc ở Đại Ngụy cô đã thích xem các dạng sách tranh và kịch. Tuy đều là những thứ vô bổ nhưng cô đã thích cứ tùy cô vậy.

Nguyên Trạch hỏi: “Muốn nghe tiếp không?”

Đương nhiên là cô muốn nghe tiếp. “Muốn.”

Thế là Nguyên Trạch lại cầm điện thoại lên, tiếp tục đọc cho cô nghe. Nửa tiếng sau, Chúc Yểu nghe cũng đã ghiền rồi, Nguyên Trạch mới thả điện thoại xuống, đặt lên chiếc tủ đầu giường, sạc pin cho cô. Chăn bị kéo nghe sột soạt, Nguyên Trạch nằm xuống, ôm cô vào lòng, bắt đầu hôn cô.

Cánh môi anh như ngọn lửa nóng chiếu thiêu đốt làn da trên cần cổ cô. Cảm nhận được tay anh đang thò vào trong vạt áo mình, người Chúc Yểu run lên, đưa tay chống lên ngực anh, đẩy nhẹ.

Nguyên Trạch dừng lại, cụp mắt nhìn cô, giọng khàn khàn. “Còn đau à?”

“Ừm.” Mặt Chúc Yểu đỏ như xuất huyết, đôi mắt ướt long lanh.

Nghe thế, Nguyên Trạch rút tay về, kéo lại vạt áo đã vén lên tới ngực cho cô, ôm vòng eo mềm mại của cô, mặt dán vào cô, nói: “Vậy ngủ đi.”

Chúc Yểu mấp máy, môi lướt qua cằm của anh, chớp mắt, nói khẽ: “Mai nữa là hết đau.”

Giọng cô rất nhỏ, thì thầm bên tai, hơi thở theo làn môi phả vào mặt anh. Đó là một sự ám chỉ vừa ngây thơ vừa thẳng thắn. Cánh tay đang ôm eo cô bỗng chốc siết lại. Thanh niên tinh lực dồi dào, người đẹp yêu kiều trong lòng, đúng là một sự tra tấn…

Giọng Nguyên Trạch bỗng trở nên nghiêm túc: “Mai có muốn đi học không đây?”

“Muốn muốn muốn.” Chúc Yểu nghe được hàm ý trong đó. Nhưng cô đang nói thật mà, mai chắc là hết đau, có thể tiếp tục… Rõ ràng là anh cũng muốn, làm như mình cô muốn vậy.

Chúc Yểu thở dài một hơi như bà già, nhớ đến chàng trai cuồng nhiệt như bão táp đêm đó, cảm thấy thật là khó tin.

Cô chỉnh lại tư thế một chút, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Nguyên Trạch, lẩm bẩm: “Sao hôm đó anh lại…” Chúc Yểu nghĩ tới điều gì, đưa tay sờ soạng lung tung trên ngực anh. “Nguyên Trạch, có phải trên người anh có cái công tắc nào không?”

Cái công tắc mà hễ chạm vào đó là sẽ khiến anh trở nên điên cuồng.

Tay cô bắt đầu mò từ ngực anh mò lên, ngón tay nõn nà lướt qua xương quai xanh của anh, mắt Chúc Yểu sáng lên một chút rồi chọt vào trái cổ nhô lên của anh. “Nơi này, đúng không?”

Hôm đó cô vừa hôn nó là anh trở nên khác hẳn, dù sau đó cô khóc lóc rên rỉ tới đâu anh cũng không chịu dừng lại.

Nguyên Trạch bắt lấy bàn tay lộn xộn của cô, nắm trong lòng bàn tay mình. “Không phải.”

Chúc Yểu ngẩn ra, cằm hơi ngước lên.

Nguyên Trạch nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, sau đó nắm lấy tay cô, từ từ đưa lên, dùng ngón tay  chọc vào chóp mũi xinh xinh của cô. Hơi ngứa, Chúc Yểu không nhịn được bèn khụt khịt mũi. Cô nghe anh thì thầm: “Là nơi này…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.