Đừng nên gặp lại

Chương 33: Nhờ vả


Trong quán tối đen như mực, Doãn Ước mở cửa ra, sờ soạng tìm công tắc, mò mẫm cả buổi vẫn không ra.

Kỷ Tùy Châu lại vươn tay đến, ôm trọn cả cơ thể cô, cầm tay cô tìm kiếm một hồi, bên trong nhất thời sáng lên.

Doãn Ước ngẩng đầu, phát hiện người anh gần trong gang tấc, mùi thuốc lá càng thêm nồng, bất giác nói:

– Sau này anh hút thuốc ít thôi.

Nói xong, cảm thấy mình thật nhiều chuyện, Kỷ Tùy Châu lại không mất hứng, đáp:

– Biết rồi.

Lời ít ý nhiều, anh lại không có chút ý định tách ra nào. Lưng Doãn Ước áp sát vào tường, bị anh khóa chặt vào lòng, không thể động đậy.

Hơi ấm trong phòng vẫn chưa tan hết, Doãn Ước cảm thấy nóng nực, đưa tay đẩy đối phương ra. Nhưng Kỷ Tùy Châu như ngọn núi sừng sững, đứng đó không hề nhúc nhích.

Lúc này, suy nghĩ của anh có hơi loạn, lập tức nhớ lại sự việc xảy ra lúc ban ngày.

Xuống máy bay Lão Tần đến đón anh, vừa lên xe liền bật nhạc, còn nói những lời quan tâm anh, lại hừng hực khí thế muốn đưa anh đến đây, nói thêm là do Bùi Nam giới thiệu.

Vốn dĩ Kỷ Tùy Châu cũng muốn đi thư giãn, nhưng suy nghĩ kỹ một chút liền hiểu được. Lão Tần khờ khạo này bị người khác thao túng rồi. Từ khi nào Doãn Ước cũng học được chiến thuật vòng vo, lợi dụng Lão Tần để lôi kéo tiếp cận anh.

Nếu lúc trước cô chủ động như vậy, Kỷ Tùy Châu dám cam đoan, hai người họ đã quấn lấy nhau ở trên giường rồi. Dù sao cơ thể anh cũng không phải không có cảm giác với Doãn Ước, tựa như lần trước có nói, có lẽ là dùng quen rồi, lại có chút nhớ mãi không quên.

Anh cúi đầu nhìn Doãn Ước, đối phương cũng đang nhìn anh, đôi mắt mỏng manh yếu đuối, làm cho người khác ước gì có thể ôm vào lòng mặc sức nhào nát.

Phụ nữ như thế có thể khơi dậy dục vọng sâu thẳm của đàn ông.

Doãn Ước chú ý đến biến hóa ánh mắt của Kỷ Tùy Châu, trong lòng cả kinh, tăng thêm lực đẩy anh ra. Kỷ Tùy Châu một phen bắt lấy cổ tay cô, giọng khàn đi:

– Chẳng phải em gọi tôi tới sao?

– Tôi có việc tìm anh giúp đỡ, có thể… ngồi xuống nói được không?

– Tôi cảm thấy vẫn nên nằm trên giường nói thì tốt hơn.

Doãn Ước quơ quơ cổ tay:

– Có thể nhẹ chút không, đau đấy.

Kỷ Tùy Châu liền xả hơn phân nửa lực ra. Doãn Ước nhân cơ hội rút tay về, thừa dịp anh chưa kịp phản ứng, khom người xuống chui ra ngoài từ dưới cánh tay anh.

Cô ra vẻ trấn tĩnh, xoa xoa cổ tay, cười nói:

– Có vẻ hôm nay không dùng tay được rồi, muốn thử trị liệu bằng điện không?

– Không phải không được, nhưng em chú ý đúng mực đấy.

– Yên tâm đi, điện không giật chết anh được đâu.

Hai người cùng vào phòng làm việc của Doãn Ước, Kỷ Tùy Châu vào trong liền bắt đầu cởi áo. Doãn Ước làm bộ như không thấy, vẻ mặt thản nhiên chuẩn bị dụng cụ chạy điện. Thi thoảng ánh mắt trộm ngắm nửa thân trên tráng kiện của đối phương, trong lòng cô không ngừng niệm ‘A Di Đà Phật’, để lòng mình tĩnh tại như nước.

– Nếu anh thấy buồn ngủ thì cứ ngủ một lát, cố gắng thả lỏng cơ thể.

Lúc Kỷ Tùy Châu nằm sấp lên giường, hoàn toàn không thấy buồn ngủ. Anh vừa xuống máy bay liền về nhà ngủ, thức dậy thì đi nấu đồ ăn, phát hiện trong nhà không còn gì cả, chỉ có một gói mì.

Lúc nấu mì vô thức nhớ đến lần Doãn Ước đến nhà anh. Tưởng tượng tâm trạng cô khi bị mình cho leo cây sẽ như thế nào, mùi vị khổ sở chờ đợi một người có phải rất khó chịu hay không?

Vốn không muốn để ý đến cô, muốn để cô chật vật một lần. Nhưng mì vừa đun chín tới, mới ăn một đũa, anh lại không ngồi yên được. Dứt khoát dẹp mì cầm áo khác ra ngoài.

Không có lý do, chỉ cảm thấy cô còn đang chờ mình, cho nên cứ đến đây. Xe chạy được nửa đường bắt đầu có tuyết rơi, anh chẳng những không giảm tốc độ mà còn đạp mạnh chân ga hơn. Mãi cho đến khi dừng xe lại ở đầu đường, sau khi hút hơn nửa điếu thuốc, tinh thần mới tỉnh táo lại.

Anh nhìn chằm chằm vào trong ngõ, khi nhìn thấy Doãn Ước đội tuyết lao đi, rất tự nhiên bung dù ra trước cho cô. Khoảnh khắc đó như quay trở về nhiều năm trước, dưới cơn mưa mùa hạ, anh ở trong vườn trường che dù cho Doãn Ước, tất cả những người đi ngang qua đều dùng cặp mắt ngưỡng mộ nhìn cô. Cô yếu đuối lại nhiều chuyện, ngại mưa làm dơ giày, bắt anh phải cõng.

Đường đường là chủ tịch của tập đoàn Thịnh Thế, trưởng nam nhà họ Kỷ, ngay lúc đó Kỷ Tùy Châu thật sự không thể khom lưng được. Nhưng Doãn Ước cứ quấn lấy anh, vừa đấm vừa xoa làm lòng anh nổi lửa, cuối cùng trực tiếp bế cô lên, giẫm mưa đi nhanh về phía trước.

Doãn Ước mỉm cười tựa đầu vào ngực anh, mặt ướt sũng áp vào da anh, hơi thở của họ hòa vào nhau, đó là loại cảm giác khó có ngôn từ nào tả được.

Khi nhiều năm trôi qua hồi tưởng lại cảnh tượng đó, vẫn tràn đầy hương vị ngọt ngào như xưa.

Kỷ Tùy Châu đột nhiên có hơi hối hận vừa rồi đã để Doãn Ước chạy thoát, đáng lẽ nên nhân lúc còn nóng mà hôn cô mới đúng.

Doãn Ước cầm miếng dán từ trong tay, dán một cái lên người Kỷ Tùy Châu, không cẩn thận chạm vào da anh, liền nói:

– Sao nóng vậy, anh thấy khó chịu à?

– Ừm.

– Bị gì, sốt à?

Kỷ Tùy Châu chộp lấy tay cô, không phân vân đặt lên ngực mình, nhìn cô bằng ánh mắt cực kỳ nóng bỏng có thể bắn ra lửa.

– Là ở đây.

Doãn Ước như bị điện giật, biến sắc toan rút tay về. Lúc này, Kỷ Tùy Châu không để mặc cô nữa, chỉ lười biếng nói:

– Doãn Ước, em nhờ tôi giúp đỡ, nên có chút thành ý.

– Liên quan đến mạng người đó, nếu không tôi cũng không đến tìm anh. Chỉ là…- Không rút tay ra được khiến Doãn Ước có hơi khốn đốn- Tôi không định bán mình.

Kỷ Tùy Châu bật cười thành tiếng, tiếng cười kia rõ ràng mang theo ý xem thường:

– Sử dụng hai chữ ‘bán mình’ này thì nặng quá. Em yên tâm, tôi không ép em bán thân đâu.

Doãn Ước sợ bầu không khí sẽ căng thẳng, bắt đầu mềm mỏng:

– Tôi làm tốt cho anh, anh giúp tôi kiểm tra một chuyện được không? Nếu còn chưa đủ, tôi mời anh đi ăn.

– Tôi không ăn mì nữa đâu- Lần trước ăn tô mì ba gói kia, giờ Kỷ Tùy Châu nghĩ đến đã muốn nôn.

– Không đâu, mời anh đi ăn ở nhà hàng cao cấp.

– Đủ tiền không đó?

– Không đủ thì anh góp thêm đúng không?

Kỷ Tùy Châu thích Doãn Ước như vậy, cũng không gây khó dễ cho cô nữa:

– Được rồi nói đi, nhờ tôi chuyện gì.

– Triệu Sương em gái tôi đã mất tích, anh có thể giúp tôi điều tra, chuyện này có liên quan đến Giang Thái hay không.

Doãn Ước hoài nghi Giang Thái không phải không có lý. Lần trước, Triệu Sương và hắn chơi đến suýt nữa xảy ra tai nạn chết người, chuyện này tuy không bị truyền ra ngoài, nhưng dù sao Triệu Sương cũng là người biết rõ tình hình thậm chí có tham gia vào. Ngộ nhỡ Giang Thái muốn diệt khẩu…

– Nếu hắn thật sự muốn diệt khẩu, gần đây em có thể sống thoải mái vậy à? Đừng quên, hôm đó người biết sự việc không phải chỉ có một. Nếu phải giết, Giang Thái hắn sẽ mướn cả một đội đột kích.

– Có khi nào tức giận quá lại đánh Triệu Sương, rồi lỡ tay đánh người đến… Lần trước cũng đã đánh đến Triệu Sương nhập viện.

Doãn Ước không dám nói tiếp, hậu quả kia rất nghiêm trọng.

Kỷ Tùy Châu cũng không đồng tình:

– Hắn là như vậy, đánh người là chyện bình thường, nhưng không đến mức đánh chết người. Giang Thái không ngu, vì một đứa con gái mà cược cả bản thân, hắn được cái gì. Liên Chúng lớn mạnh, muốn chia tài sản không chỉ có mình hắn, hắn sẽ không làm ra chuyện tự hủy tương lai của chính mình đâu. Vì một…

Kỷ Tùy Châu dừng lại, tựa như đang tìm một từ thích hợp để hình dung mối quan hệ của Triệu Sương và Giang Thái, cuối cùng chọn được một từ tương đối chính xác.

– Vì một bạn giường không đáng, một người như hắn, cũng có những ranh giới cơ bản.

– Hắn là hạng người gì, là kẻ có tiền giống anh đúng không?

Kỷ Tùy Châu híp mắt, cơ bắp toàn thân bắt đầu căng cứng. Doãn Ước bật điện cho dụng cụ, lúc này bộ phận nào đó trên thân thể anh mất khống chế căng lên, đã bắt đầu thả lỏng. Qua một lúc, bắt đầu mất cảm giác rải rác khắp toàn thân, thật có hơi khó chịu.

Anh thử điều chỉnh tiết tấu để thích ứng với cách trị liệu này, nhất thời không nhớ trả lời câu hỏi của Doãn Ước. Đối phương cũng không hỏi nữa, chỉ nghiêm túc tập trung vào công việc. Thỉnh thoảng có trao đổi vài câu với anh, hỏi một chút về cảm nhận của anh, theo đó điều chỉnh cường độ dòng điện.

Sau đó cô phát hiện, Kỷ Tùy Châu là người có điện trở cao nhất cô từng gặp. Người bình thường tăng một nấc là bắt đầu than phiền rồi, anh lại không nói lời nào, mãi cho đến khi cô vặn đến nấc thứ hai thì mời từ tốn nói một câu:

– Doãn Ước, em có biết giết người phải đền mạng không?

Đợt trị liệu kéo dài nửa tiếng đồng hồ, lúc kết thúc Doãn Ước tắt máy đi, vỗ nhẹ lên lưng anh:

– Tê không?

– Ừm.

– Đau không?

– Ừm.

– Dễ chịu không?

Đối phương không lập tức trả lời, chỉ quay đầu nhìn cô. Doãn Ước vẫn chưa ý thức được câu hỏi của mình rất dễ khiến người ta suy nghĩ xa xôi, vẻ mặt rất nghiêm túc nhìn anh.

– Phụ nữ giỏi không cần trực tiếp hỏi đàn ông vấn đề như vậy.

Doãn Ước làm như không nghe thấy, mau chóng bóc miếng dán từ trên người anh ra. Làm xong liền đứng lên thu dọn, đưa lưng về phía Kỷ Tùy Châu.

Cô vốn định cứ vậy mà đuổi anh, nhưng Kỷ Tùy Châu làm sao dễ lừa như vậy, trực tiếp gọi cô đến mát-xa cho mình.

– Máy móc dù sao cũng không linh hoạt bằng con người, cũng là tay em tốt nhất.

Lời này nói ra càng dễ làm người khác hiểu lầm, Doãn Ước bất giác liếc anh trắng mắt.

Chờ đến khi chấm dứt đã đến giữa đêm, Kỷ Tùy Châu lái xe đưa Doãn Ước về nhà. Tuyết bên ngoài vẫn rơi lả tả, chỉ vài giờ ngắn ngủi đã đọng một lớp dày khoảng nửa tấc trên mặt đường.

Kỷ Tùy Châu dừng xe trước nhà ông nội, cô đang chuẩn bị xuống xe thì bị anh gọi lại. Anh chỉ vào túi đồ trước ghế phụ lại, nói với Doãn Ước:

– Mở ra đi.

Doãn Ước mở ra liền thấy, bên trong là chiếc hộp có thắt nơ, cùng hiệu với hộp quà lần trước anh tặng khăn lụa cho cô.

– Chẳng phải tặng một cái rồi à?

Cái đó tính là tặng sao? Trong lòng Kỷ Tùy Châu, nó chỉ là một đạo cụ. Doãn Ước cũng chỉ thắt một lần, sau lại thắt cho Nhạc Nhạc, sau đó anh không hề thấy Doãn Ước thắt thêm lần nào nữa.

Anh biết trong lòng cô thấy khó chịu, nên chưa từng ép buộc cô. Nhưng lần này không giống, đây quả thật là quà anh đích thân chọn cho cô.

Lần trước sau khi lễ công chiếu kết thúc, anh ở trong phòng Doãn Ước có nhìn thấy một chiếc khăn choàng cổ. Trong ấn tượng, khăn len này là đêm đó Từ Tri Hoa choàng. Tuy rằng họ Từ kia là phụ nữ, nhưng trong lòng anh vẫn thấy khó chịu.

Doãn Ước từ khi nào cần phải dùng đồ của bà ấy chứ.

Vì thế lúc sang châu Âu anh nhất thời nổi hứng, mua một chiếc cho cô.

– Trời lạnh rồi đeo khăn lụa không hợp, sau này rồi đeo. Đồ của tổng giám Từ nhớ trả lại cho bà ấy.

Doãn Ước mở hộp ra, bên trong là khăn quàng cổ bằng len, rất thích hợp với mùa này. Chỉ là đồ của Từ Tri Hoa trong miệng của Kỷ Tùy Châu là cái gì, cô lại nhất thời không nhớ ra.

Cô làm sao còn nhớ chiếc khăn choàng kia nữa, chẳng qua chỉ là một tình tiết nho nhỏ, ngay hôm sau cô đã tìm cơ hội trả lại cho người ta rồi. Nếu cô biết ‘chủ tịch đại nhân’ luôn tâm niệm chuyện thế này, chỉ e sẽ kinh ngạc điếng người.

Kỷ Tùy Châu nhìn biểu cảm ngơ ngác của cô, dứt khoát cầm lấy khăn choàng lên giúp cô, vừa thắt vừa nói:

– Câu hỏi mới nãy em hỏi tôi, giờ tôi sẽ trả lời em.

– Câu hỏi gì?

– Em hỏi Giang Thái là người thế nào. Hắn và tôi nói theo một cách nào đó, quả thật thuộc cùng một loại người.

Doãn Ước sờ khăn len chờ anh công bố đáp án. Kỷ Tùy Châu áp sát vào cô hơn rồi mới nói:

– Giang Thái là tên cặn bã tuyệt đối. Tôi nghĩ tôi ở trong lòng em, cũng không kém hơn hắn là bao.

Doãn Ước có hơi ngây người. Anh là người thế nào? Trước kia, đối với đáp án này cô dám khẳng định một trăm phần trăm , nhưng gần đây lại rất ít nghĩ đến vấn đề này. Những đau khổ và khó chịu đã qua, nếu cố gắng không nghĩ đến nó nữa, thực sự đã phai nhạt đến tìm không ra.

Đối mặt với thắc mắc của đối phương, cô không biết phải trả lời thế nào.

Bởi vì trong lòng cô, đã sớm không có đáp án.

***

Thời tiết ngày càng lạnh, vụ án của Triệu Sương lại không có tiến triển gì.

Cảnh sát vẫn chưa tìm được xe, cũng không tìm được cô, ngay cả người bạn trai thần bí cô thường nhắc đến cũng không có tung tích. Hỏi những người có quan hệ thân thiết với cô, ai cũng từng nghe nhắc đến người đàn ông này, nhưng tròn méo ra sao thì chưa gặp. Chỉ có hai người bạn, bằng trí nhớ có nhắc đến một chi tiết: Nói là làm kinh doanh, rất có tiền, nếu không sao có thể lăng-xê cô ấy thành nữ diễn viên chính chứ.

Tin tức bên Kỷ Tùy Châu truyền đến rất nhanh, người mà anh sắp xếp ở bên cạnh Giang Thái hồi báo lại, không phát hiện ra gần đây Giang Thái có làm chuyện giết người phóng hỏa gì.

Ngẫm lại cũng đúng, một tổng giám đốc công ty đã lên sàn, vì chút chuyện vặt vãnh không cần thiết phải gây khó dễ cho một ngôi sao mới lên. Giang Thái như vậy, muốn trừng phạt Triệu Sương có rất nhiều cách, làm cô sống không bằng chết cũng không phải chuyện khó khăn gì, tội gì phải làm đến mức bản thân mang tội giết người.

Kỷ Tùy Châu còn cười Doãn Ước:

– Không lẽ em lậm phim Hồng Kông? Giang Thái là dân kinh doanh, không phải xã hội đen, không đi chém chém giết giết đâu.

Anh đã nói vậy, Doãn Ước cũng không lấy chuyện này làm phiền anh nữa, chỉ có thể gửi gắm tất cả hy vọng vào cảnh sát.

Tháng mười một có sinh nhật của Doãn Ước, nhưng bởi vì chuyện của Triệu Sương, cô quên mất cả ngày sinh của mình. Hôm sinh nhật tan ca về nhà, đang lấy chìa khóa mở cửa, liền nhận được tin nhắn của Kỷ Tùy Châu:

– Bây giờ đến Hồng Uyển ngay nhé.

Doãn Ước nghĩ chắc lại tham gia tiệc tùng nữa rồi, có hơi mâu thuẫn không muốn đi, đang cân nhắc xem phải từ chối thế nào, cửa đột nhiên mở ra.

Sau cánh cửa có người đứng, không phải ông nội mà là Trịnh Đạc. Trên người đối phương đeo tạp dề, hiển nhiên đang nấu cơm. Anh vừa thấy Doãn Ước, rất tự nhiên chào cô:

– Về rồi à.

Nói xong lại cầm lấy túi xách của cô, kéo cô vào nhà. Khoảnh khắc đó, Doãn Ước cảm thấy, anh như là chủ nhân của nhà này.

Trong phòng khách, ông nội ngồi đọc báo, thấy cô đi vào liền cười tiếp đón:

– Mau rửa tay chuẩn bị ăn cơm, hôm nay con có lộc ăn đó, Tiểu Trịnh đích thân xuống bếp.

Tiểu Trịnh? Một thời gian không thấy, xưng hô này lại thay đổi. Lúc trước khi Trịnh Đạc thường xuyên đến nhà, ‘gia gia tổng quản’ thường gọi anh là bác sĩ Trịnh, hôm nay lại đổi thành Tiểu Trịnh thân mật, cứ tiếp tục như vậy, không biết ông còn có thể gọi ra cái tên khiến người ta khó chấp nhận nào nữa.

Doãn Ước chỉ chỉ Trịnh Đạc:

– Chuyện gì thế này, ông không muốn nấu cơm, cố tình tìm người đến để sai bảo đấy à?

– Nói gì vậy, hôm nay ông đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thì tình cờ gặp Tiểu Trịnh, cậu ấy muốn đưa ông về nhà, thuận tiện làm cơm cho ông luôn mà.

Doãn Ước hoài nghi nhìn Trịnh Đạc, đối phương tươi cười, khiến cô không thể chất vấn. Vì thế, cô chỉ có thể tiếp tục đối phó với ông nội.

– Ông khỏe như vậy sao đột nhiên lại đi kiểm tra sức khỏe, có chỗ nào khó chịu sao?

– Đâu có, là Tiểu Trịnh gọi điện cho ông, nói ông nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe theo định kỳ, cho nên ông đi. Đến bệnh viện thấy cậu ấy đã sắp xếp hết toàn bộ cho ông rồi, đúng là một đứa chu đáo.

– Vừa rồi chẳng phải ông nói tình cờ gặp sao?- Sao lại biến thành cố tình sắp đặt rồi.

Doãn Ước nhìn Trịnh Đạc, đối phương nhún vai với cô. Doãn Ước có hơi thông cảm với anh, gặp phải đồng đội yếu kém thế này, lời nói dối bị vạch trần chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng mà cô lại không bất mãn với tâm tư này của Trịnh Đạc, tuy rằng cô khó chống đỡ nổi lòng nhiệt tình theo đuổi này của Trịnh Đạc, nhưng rất muốn làm bạn với anh.

Anh là người giúp cô hồi phục thị lực, đối với Doãn Ước mà nói có ý nghĩa rất khác.

Trong bếp truyền đến mùi hơi nồng, Doãn Ước bất giác hỏi:

– Có cái gì bị khét à?

Trịnh Đạc hoàn hồn, định chạy vào giải quyết, lại bị ông nội giữ lại:

– Cháu ngồi chút đi, việc còn lại để ông làm cho.

– Ông đừng vội, vẫn là để cháu làm đi.

– Cháu là khách mà, để Tiểu Ước nói chuyện với cháu, ông làm xong ngay mà. Hôm nay cháu cũng đã xem báo cáo của ông, sức khỏe ông rất tốt.

Doãn Ước thực sự cảm thấy ông nội quá trẻ con, vì muốn bán cô cháu gái này đi, mấy lời vô lý cũng dám nói ra. Đây vẫn là sư phụ khí chất tiên tử được người người xưng tụng là ‘bàn tay thần’ ở hội quán hay sao?

Thấy ông nội đi vào bếp, Doãn Ước mời Trịnh Đạc ngồi xuống. Đối phương giải thích:

– Anh cảm thấy người già nên đi kiểm tra sức khỏe định kỳ, như vậy với ông với em đều tốt.

– Cám ơn anh.

– Có phải không vui không?

– Sao vậy được, anh có ý tốt mà- Doãn Ước lại chỉ tạp dề anh mặc- Lần sau đừng vào bếp nữa, ông em nói đúng, anh là khách mà.

Hai người cười cười nói nói, Doãn Ước đang chuẩn bị đi pha trà cho Trịnh Đạc, đột nhiên trong bếp truyền đến tiếng động lớn, tiếp đó là tiếng kêu của ông nội, mặt không khỏi biến sắc.

Trịnh Đạc phản ứng nhanh hơn cả cô, vọt thẳng vào trong bếp. Doãn Ước cũng theo vào, nhìn thấy ông nội ngã sóng soài trên sàn.

Doãn Ước chạy đến tắt bếp ga trước, đồng thời kiểm tra ông nội có bị phỏng không. Ông nội không ngừng trấn an cô:

– Không có không có, chỉ là không cẩn thận bị trượt chân, con đỡ ông ngồi dậy. Mà thôi, để ông tự ngồi dậy.

Ông thử dùng sức, nhưng hoàn toàn không nhấc người nổi. Doãn Ước định dìu ông, bị Trịnh Đạc đưa tay ngăn lại:

– Đừng đụng lung tung, mau gọi xe cấp cứu đi.

Anh là bác sĩ chuyên nghiệp, hiểu biết nhiều hơn Doãn Ước, cô lập tức nghe theo, chạy vào phòng khách gọi điện thoại. Xe cấp cứu mau chóng chạy đến, ông nội được đưa lên xe, Doãn Ước đi theo, còn Trịnh Đạc lái xe chạy theo, một đường chạy thẳng vào bệnh viện.

Bởi vì đi quá gấp gáp, cái gì cũng không đem, đến bệnh viện Doãn Ước mới phát hiện túi xách còn ở nhà, ví tiền đương nhiên cũng không có trên người.

Cũng may có Trịnh Đạc ở đây, giúp đỡ sắp xếp thăm khám, lại ứng tiền thuốc men ra giúp cô, làm Doãn Ước ấm lòng trong tiết trời lạnh lẽo này.

Đôi khi có vài người chúng ta không hề nhớ đến, chỉ khi nào người đó làm chuyện gì đặc biệt cho bạn, sẽ làm cho bạn nhớ họ rất lâu. Trịnh Đạc chính là người như vậy. Anh sẽ xuất hiện vào những lúc Doãn Ước cần nhất, đúng lúc đánh vào nơi mềm mại nhất ở đáy lòng cô.

Thời điểm ông nội vào phòng phẫu thuật, Trịnh Đạc vẫn luôn túc trực bên cạnh cô, Doãn Ước mấy lần đuổi anh về nhà nhưng không thành công. Đối phương không nói nhiều, chỉ im lặng ngồi bên cạnh cô, thỉnh thoảng đưa cho cô ly nước, có khi sẽ kể vài sự việc thú vị xảy ra ở bệnh viện, làm cho thời gian trôi qua nhanh hơn.

Doãn Ước có hơi lo lắng, hỏi anh gãy xương chậu có phải rất nghiêm trọng không. Trịnh Đạc thật thà nói:

– Nếu là thanh niên thì vấn đề không lớn, ông nội em lớn tuổi rồi, khả năng hồi phục sẽ chậm hơn. Nhưng mà đừng quá lo lắng, chỉ cần tịnh dưỡng tốt, là có thể hoàn toàn lành lại, cơ bản sẽ không để lại di chứng gì.

Có bác sĩ cam đoan, tâm trạng Doãn Ước đỡ hơn. Ca phẫu thuật kéo dài mấy tiếng đồng hồ, may mà có Trịnh Đạc ở bên, khi nói chuyện cửa phòng phẫu thuật bật mở, bác sĩ lần lượt đi ra.

Ca phẫu thuật tiến hành thuận lợi, bệnh nhân được theo dõi không có vấn đề gì, sẽ mau chóng đẩy về phòng bệnh. Trịnh Đạc khuyên Doãn Ước nên về nhà nghỉ ngơi, cô lại muốn ở lại bệnh viện.

– Đêm nay ông nội em sẽ không tỉnh lại ngay đâu, cho dù tỉnh lại cũng có y tá trông hộ. Chi bằng em về nhà ngủ một giấc, ngày mai xin công ty cho nghỉ phép rồi đến chăm sóc ông thì tốt hơn.

Trịnh Đạc nói xong lại tìm đồng nghiệp khoa chỉnh hình, nhờ họ để ý đến ông giúp. Tất cả được an bài thỏa đáng, anh lái xe đưa Doãn Ước về nhà.

Doãn Ước mệt mỏi mấy giờ liền ở trên xe ngủ thiếp đi. Sau khi đến nơi, xe dừng lại cô còn mơ màng, Trịnh Đạc cũng không quấy rầy cô, để cô tự tỉnh. Cứ như vậy hai người ngồi trong xe khoảng độ hai mươi phút, Doãn Ước mới hoàn toàn tỉnh táo.

Khi tỉnh hẳn, chuyện đầu tiên cô nghĩ đến chính là gửi tin nhắn cho Kỷ Tùy Châu. Đêm nay sự việc phát sinh đột ngột, cô vẫn chưa kịp trả lời đối phương.

Cô đưa tay lên xem đồng hồ, sắp đến mười hai giờ, Kỷ Tùy Châu lúc này đang ở đâu, không lẽ còn đợi ở Hồng Uyển.

Vừa qua khỏi mười hai giờ, Kỷ Tùy Châu liền đứng lên cầm áo khoác, đi ra khỏi phòng VIP. Anh hút thuốc cả đêm, lúc ngày người nồng nặc mùi thuốc lá. Khi ra ngoài, ở hành lang anh gặp phải Bùi Nam, đối phương thấy anh thì có hơi bất ngờ:

– Đêm nay anh không có chuyện gì chứ, Hải Thần nói anh hủy hết tất cả lịch hẹn, sao lại một mình chạy đến chỗ này hút thuốc vậy?

Nói xong còn nhìn ra đằng sau anh, như chưa từ bỏ ý định bắt gặp ‘ẩn tình’ gì đó.

Kỷ Tùy Châu không để ý đến anh, hỏi ngược lại anh:

– Vợ sắp sinh rồi, còn ra đây chơi gì nữa.

Bùi Nam vẻ mặt bi phẫn:

– Còn không phải do anh hủy hẹn với Trương tổng, tôi phải đi tiếp. Vợ tôi mang thai hơn sáu tháng rồi, anh cũng không biết thông cảm cho tôi.

– Tôi vẫn chưa có vợ- Kỷ Tùy Châu mỉm cười xem thường, ném lại cho anh một câu liền mau chóng đi khỏi.

Bùi Nam có chút không hiểu. Cho nên anh là đang trả oán vì đố kị chuyện mình chưa có vợ đúng không? Hôm này là ngày tận thế à. Nếu anh muốn kết hôn, biết bao cô gái xếp hàng chờ đợi đó chứ. Hạ Tịch kia chẳng phải ngày nào cũng muốn hẹn với anh à, còn khinh thường người ta, ngay cả một cơ hội cũng không cho người ta nữa kìa.

Giờ một mình hút thuốc buồn, chẳng lẽ là đang cùng cô gái nào đó qua lại? Ai có bản lĩnh thế nhỉ. Trong đầu Bùi Nam vô thức hiện lên gương mặt thanh tú thuần khiết của Doãn Ước, nhủ thầm trên đời này đúng là có chuyện vỏ quýt dày có móng tay ngọn, đôi khi không tin tà ma cũng không được.

Kỷ Tùy Châu đợi Doãn Ước ở Hồng Uyển cả đêm, lúc đầu có hơi tức giận, sau loại tức giận này diễn biến thành lo lắng. Anh lo nghĩ suốt một giờ, lại gọi điện cho Doãn Ước. Nhưng điện thoại reo hồi lâu không ai nhận, cơn giận của anh lại nổi lên.

Một mình ngồi trong phòng uống rượu, nghĩ lại tính cách Doãn Ước không phải vậy, vì thế tiếp tục gọi điện. Gọi liên tục mười cuộc, luôn không ai bắt máy. Kỷ đại thiếu gia luôn tràn đầy tự tin kiêu ngạo lạnh lùng, rốt cuộc cảm nhận được một tia bất an.

Doãn Ước có phải đã gặp phải rắc rối gì không?

Thời điểm anh lái xe đến nhà Doãn Ước, trong đầu tưởng tượng ra vô số khả năng, ngay cả chuyện cô bị bắt cóc cũng nghĩ mất hai giây. Kết quả khi xe chạy vào khu nhà cô, xa xa dừng một chiếc xe. Biển số xe có hơi quen mắt, nhìn kỹ thì thấy bên trong có hai người ngồi, một nam một nữ, đang ở đó cười nói.

Doãn Ước khi đó toàn bộ lực chú ý hoàn toàn bị hấp dẫn bởi chiếc bánh Trịnh Đạc lấy ra từ cốp sau, thế cho nên không chú ý đến xe Kỷ Tùy Châu bất giác đã dừng cách cô không đến mười thước.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc bánh kia, Doãn Ước cuối cùng cũng nhớ hôm nay là ngày gì. Chỉ là chiếc bánh ngọt này khiến người ta có hơi…

Trịnh Đạc cũng rất bất ngờ. Khi anh đi mua, nhân viên trong tiệm giới thiệu chiếc bánh ngàn lớp này, nói con gái đều thích, anh cảm thấy không tệ nên quyết định mua nó. Nhân lúc ông nội Doãn Ước làm kiểm tra, anh đi lấy bánh bỏ vào cốp sau, chuẩn bị ăn cơm tối xong, khi Doãn Ước xuống lầu sẽ tạo niềm vui bất ngờ cho cô.

Không ngờ xe chạy tới chạy lui xóc nảy, đến khi mang ra tất cả đều bẹp hết. Bánh bị xô lệch sang một bên, kem và hoa quả trang trí rơi ra, trông vô cùng thê thảm.

Trịnh Đạc trước nay luôn thấy biến không sợ hãi, lần đầu tiên gặp phải chuyện xấu hổ khó giải quyết thế này.

Doãn Ước thấy chiếc bánh liền muốn cười, không khí trong xe ngược lại bất ngờ tốt lên, không hề gượng gạo chút nào. Cô nhịn mấy lần không chịu được nữa, bật cười thành tiếng.

Cô cười, Trịnh Đạc cũng cười theo, hai người cứ ngây ngô nhìn chiếc bánh cười như vậy.

Kỷ Tùy Châu cách đó không xa thu hết cảnh tượng này vào mắt, khóe miệng cũng từ từ nhếch lên. Một tràng cười lạnh lẽo bật ra từ cổ họng, anh cảm thấy mình đúng là tự mình đa tình đến lợi hại.

Anh buông tay kéo cần số giẫm chân ga, nhanh chóng quay đầu xe chạy khỏi khu nhà. Tốc độ xe quá nhanh, khi lốp xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng rít chói tai, thu hút chú ý của Doãn Ước ở gần đó.

Cô quay đầu nhìn xuyên qua kính xe ra bên ngoài, lại chỉ nhìn thấy hai chấm đèn sau đỏ lè nơi đuôi xe, trong lòng hiện lên chút cảm giác quen thuộc, nhưng mau chóng tan đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.