Đừng nên gặp lại

Chương 83


Doãn Ước có hơi căng thẳng, lần trước Doãn Hàm vừa ra ngoài, đêm hôm đó Phương Thành Tựu liền tự sát.

Tuy rằng sau đó đã chứng minh hai chuyện này không có liên quan gì nhau, nhưng Doãn Ước vẫn lo lắng.

– Là theo dì giúp việc ra ngoài. Dì ấy đi mua đồ, kéo nó đi làm khuân vác.

Lúc này Doãn Ước mới thở phào, lấy lại vẻ mặt ngượng ngùng. So với chuyện em trai ra ngoài, hai tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ thắm ở trong túi của cô, hiện giờ càng đủ lực sát thương hơn.

Cô liếc nhìn Kỷ Tùy Châu, đối phương đang đặt quà lên bàn. Ông nội miệng nói khách sáo quá, nhưng nụ cười trên môi ngày càng rộng.

Cô chưa từng biết, ông nội cô sống một đời không có đòi hỏi gì, có một ngày lại bị mấy món đồ bổ này thu phục.

Kỷ Tùy Châu rất biết lấy lòng người.

Thấy họ chuẩn bị nói chuyện, Doãn Ước liền đi vào bếp châm trà gọt trái cây. Lúc đi ra, cô nghĩ Kỷ Tùy Châu đã nói với ông nội rồi, kết quả hai người đang xem trận bóng đá trên ti vi, một già một trẻ rất hưng phấn, dồn toàn bộ chú ý lên đó.

Khi Doãn Ước đặt trà xuống trước mặt Kỷ Tùy Châu, nháy mắt với anh, bảo anh tuyên bố chuyện này. Nhưng con người này bình thường thông minh, lúc này lại cố ý giả ngốc, vẻ mặt mờ mịt vô tội.

Ngược lại ông nội thấy cô như vậy, quan tâm hỏi:

– Tiểu Ước, bụi bay vào mắt con à? Tiểu Kỷ thổi cho nó đi.

Doãn Ước mau chóng nói không có, trừng mắt với Kỷ Tùy Châu, xoay người trở vào phòng mình.

Chứng nhận kết hôn phải đặt ở đâu, cô chưa nghĩ ra.

Cô cầm hai tờ giấy khẽ vuốt ve, lại mở ra xem kỹ ảnh chụp dán bên trong. Nhìn thế nào cũng thấy ngốc như vậy. Cô vẫn là lần đâu tiên nhìn thấy bộ dạng này của anh. Tuy rằng vẫn đẹp trai, nhưng lại có thêm vẻ độc đoán gia trưởng.

Kỷ Tùy Châu trong tấm ảnh, giống hệt như anh trai nhà bên. Rõ ràng là anh già mà, khí chất tráng niên trong tấm ảnh là gì vậy nhỉ?

Nhớ đến lúc nhận giấy, gặp được đôi vợ chồng nhận cùng lúc với họ, đối phương liền lên tiếng chúc mừng họ sớm sinh quý tử. Cô gái ấy còn nói:

– Chồng cô cao to đẹp trai như thế, tương lai sinh con sẽ đẹp lắm.

Doãn Ước vốn không có suy nghĩ đó, được cô ấy khen như vậy cũng hiếu kỳ hơn. Nếu sinh con trai chắc mẻm là Tiểu Kỷ Tùy Châu rồi, hay là sinh con gái?

Giống cô đương nhiên không thành vấn đề, nhưng lỡ như giống Kỷ Tùy Châu?

Doãn Ước cầm tấm ảnh kia nghiên cứu hồi lâu, tưởng tượng bộ dáng Kỷ Tùy Châu tóc dài bay trong gió, liền bật cười thành tiếng. Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Doãn Hàm đứng đó nói:

– Chị, em về…

Đang nói giữa chừng, tầm mắt rơi xuống thứ Doãn Ước đang cầm trong tay.

Doãn Ước vốn đang nghĩ phải nói như thế nào với em trai, hiện giờ bị Doãn Hàm phát hiện như vậy trong lòng ngược lại nhẹ nhõm. Cách thức tự nhiên nhất cũng bất ngờ nhất, có thể là cách tốt nhất.

Doãn Hàm không nói lời nào, đi tới cầm lấy giấy chứng nhận trong tay cô, mở ra xem thật kỹ. Doãn Ước có hơi căng thẳng, hỏi anh ta:

– Sao vậy, chụp không đẹp đúng không?

– Đẹp, chị đẹp lắm.

Câu này quả thật ngọt ngào hơn một trăm lời khen của Kỷ Tùy Châu. Doãn Ước thấy tóc Doãn Hàm hơi rối, cười nói:

– Sau này em có thêm một người anh trai rồi, vui không?

Doãn Hàm không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ảnh của Kỷ Tùy Châu. Cuối cùng trả lại Doãn Ước, nói:

– Chị, ăn cơm.

Doãn Ước không nhận được câu trả lời cũng không buồn, cô để hai tờ giấy chứng nhận vào hộc tủ, đi theo em trai ra ngoài. Lúc ăn cơm, Doãn Ước làm như vô tình nhắc đến chuyện này. Ông nội nghe xong đứng hình hai giây, rồi nói:

– Giấy chứng nhận đâu?

– Thôi đừng xem giấy chứng nhận, ảnh chụp nhìn ngốc lắm.

– Tiểu Kỷ, con đưa chứng nhận cho ông xem nào.

Doãn Ước đột nhiên hối hận về nhà ăn cơm vào hôm nay, nên giấu mới đúng. Trước mặt nhiều người như vậy mang giấy chứng nhận ra, khiến cô rất mắc cỡ.

Nhất là dì giúp việc, biểu cảm nhiều chuyện hưng phấn, còn ở đó nghiên cứu diện mạo của Kỷ Tùy Châu:

– Tiểu Kỷ thế này, chụp hình kết hôn sẽ thế nào đúng là không nghĩ ra được, dì phải xem thật kỹ.

Có gì đẹp đâu, chẳng lẽ nhìn thêm mấy lần là có thể đẹp hơn à?

Doãn Ước quay về phòng, đem giấy chứng nhận ra cho mọi người xem. Ông nội xem xong rất hài lòng, đặt xuống bắt đầu nói đạo lý:

– Nếu đã kết hôn rồi, sau này chính là người một nhà, phải giúp đỡ nhau quan tâm nhau, đừng cãi vã, quan trọng nhất là…

Doãn Ước nhủ thầm không ổn rồi, không lẽ ông nội định nói vụ sinh con. Cô mau chóng đáp cho qua chuyện:

– Dạ con biết rồi biết rồi.

– Biết gì?

– Biết… chuyện nội sắp nói đó.

– Con biết nội sắp nói gì à?

Đây là đang chơi đọc khẩu lệnh à?

Kỷ Tùy Châu không im lặng nữa, nói chen vào:

– Chúng cháu nhất định sẽ mau chóng sinh con, nội yên tâm đi.

– Vẫn là Tiểu Kỷ hiểu chuyện nhất- Ông nội hài lòng nhìn Kỷ Tùy Châu.

Doãn Ước thật sự bị hai người họ làm tức chết. Sau này nhất định không dẫn Kỷ Tùy Châu về nhà nữa.

Ăn xong, cô bị ép phải gọi điện cho ba cô, báo cáo chuyện đã đăng ký kết hôn. Ông Doãn vẫn không quá vui, chỉ “ừ” một tiếng. Tuy không vui vẻ mấy, nhưng có một chuyện ông lại nói y hệt ông nội.

– Nếu con đã muốn kết hôn, vậy kết hôn đi. Chuyện sinh con tính thế nào rồi, có nhắc đến chưa?

Doãn Ước bị giục đến chóng mặt, buồn bực chạy về phòng. Kỷ Tùy Châu còn ở bên ngoài tán dóc với ông nội, chẳng có ý định ra về.

Dì giúp việc bê một thùng đồ to đi vào, đứng lại tìm chỗ đặt thích hợp.

– Cái gì vậy dì?- Doãn Ước mau chóng đón lấy.

– Dọn lại phòng khách cho gọn gàng hơn, cũng không biết là của con hay là của Tiểu Hàm. Hay là con xem thử, đồ đạc của con có cần mang đến nhà Tiểu Kỷ không?

Sau khi nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn, dì giúp việc tự nhiên xem Doãn Ước thành người nhà họ Kỷ, thậm chí đêm nay chuẩn bị không cho Doãn Ước ở lại phòng này.

Dì thật thà cho rằng, vợ chồng mới cưới rất muốn ở cùng nhau, tốt nhất nên nắm chắc thời gian sinh một đứa bé mới đúng đạo lý.

Doãn Ước bê thùng đồ đặt lên bàn, bắt đầu lật xem những thứ trong thùng. Dì thì đi rửa chén, để phòng lại cho mình Doãn Ước.

Trong thùng đều là mấy đồ đạc vặt vãnh, có tập vở Doãn Ước từng dùng, còn có bịt tai lần trước cô mua về cho nội giữ ấm. Ông không thích, nói đeo vào nhìn rất tếu, có nói gì cũng không chịu nhận. Có lẽ nhân lúc cô ra ngoài liền bỏ vào trong thùng.

Kế đến là cái hũ, trước kia cô gấp ngôi sao bỏ vào. Cô hoài nghi có phải tất cả những thứ ông nội không muốn nhìn thấy đều bỏ vào đây không.

Cũng có thứ của Doãn Hàm. Cái ly nó cầm từ bệnh viện về, một ít giấy ghi chú, còn có mấy bức tranh nó vẽ nữa.

Doãn Ước luôn rất thích mấy bức tranh em trai vẽ. Họ tuy là thai long phụng, nhưng thiên phú vẽ tranh lại cách biệt một trời một vực. Ngay cả quốc kỳ năm sao cô cũng vẽ không đẹp, em trai cô không cần học đã biết, hơn nữa phác họa người thật rất giống.

Lần trước bức phác họa Ngải Băng, ít nhất tương tự người thật tám phần.

Cô cẩn thận lật xem hai bức tranh kia, cả hai đều là tranh phong cảnh, còn tô màu, như là kết quả của sự nhàm chán trong bệnh viện vẽ ra. Bức thứ ba vẽ người thật, một người đàn ông với vẻ mặt uể oải, Doãn Ước xem chợt nghĩ không lẽ em trai cô đang vẽ bản thân mình.

Nhưng nhìn kỹ gương mặt có hơi khác, người này trông rất sa sút, bộ dạng bình thường, biểu cảm trên mặt vô cùng phòng bị và ủ rũ. Cả bức tranh làm cho người ta xem mà áp lực, một loại cảm giác rất khó diễn tả.

Cô nghĩ em trai cô nhất định muốn biểu đạt cái gì đó, mượn một người như vậy để phát tiết áp lực nội tâm đã chịu đựng trong thời gian dài.

Em trai cô còn có nhiều khúc mắc chưa gỡ được, cô cần dành thời gian nói chuyện với nó nhiều hơn. Đây không phải là một công việc dễ dàng.

Doãn Ước thở dài, đang chuẩn bị để bức tranh xuống, một bàn tay vươn đến từ sau lưng, rút tờ giấy khỏi tay cô.

– Sao anh vào đây được?

– Hỏi xem em muốn về nhà chưa, em đang xem gì vậy?

– Vài món đồ thôi, dì đang dọn dẹp lại, em xem coi có thứ gì của em không đó mà.

Kỷ Tùy Châu ừ à, cầm bức tranh kia xem rất nhập tâm. Doãn Ước nhìn vẻ mặt anh, trực giác mách bảo có vấn đề, cũng không dám quấy rầy anh, tay cô vô thức nắm chặt lại.

Xem một lát Kỷ Tùy Châu để bức tranh xuống, lấy điện thoại ra tìm hình. Sau khi lướt một hồi, anh đột nhiên dừng lại, đặt điện thoại xuống trước mặt Doãn Ước.

Trên tấm ảnh là một nam sinh còn trẻ nhưng khá suy sụp, không lớn tuổi lắm. Doãn Ước giật mình, lại cầm bức tranh nọ lên xem.

– Kỷ Tùy Châu, hai người này có phải là cùng một người không? Nhưng mà trong tranh hình như già hơn một chút.

– Người này là Trương Thiêm.

– Cái gì?

– Chính là hung thủ Trương Thiêm trong vụ án sát hại Lý Minh Hà, hiện nay vẫn đang lẩn trốn. Trong ba vụ án này có thể nhìn thấy thủ pháp gây án tương tự nhau, hắn là kẻ tình nghi duy nhất vẫn còn chưa bắt được.

Doãn Ước không thể tin vào mắt của mình, cô chụp lấy điện thoại, đặt xuống bên cạnh bức tranh cẩn thận so sánh.

Gương mặt hai người này rất giống, tuyệt đối là một người. Chẳng qua trong ảnh của Kỷ Tùy Châu đưa là lúc Trương Thiêm còn trẻ, còn người trong tranh của Doãn Hàm lại trải đời nhiều hơn.

– Tấm ảnh này là chụp trước khi Trương Thiêm gây án, lúc ấy hắn đang học trung học. Về phần trong tranh của em trai em, anh đoán là bộ dạng sau khi hắn lẩn trốn truy nã.

Quả thật rất giống. Tóc bù xù mắt vô hồn, trên mặt chằng chịt nếp nhăn. Người trốn tránh truy nã, sống cũng không mấy dễ dàng. Doãn Ước chưa từng nhìn thấy bộ dạng lúc em trai bị bắt là thế nào, nhưng giờ có thể tưởng tượng ra được rồi.

Trương Thiêm trong bức tranh, rõ ràng là bộ dạng kinh hoảng quá độ. Hắn chắc là rất sợ bị cảnh sát tóm được.

Doãn Ước lập tức đi ra cửa, lại bị Kỷ Tùy Châu kéo về, anh lắc đầu với cô:

– Còn chưa phải lúc.

– Vậy phải chờ đến khi nào?

Đầu tiên là Ngải Băng, giờ là Trương Thiêm, Doãn Hàm rốt cuộc có quan hệ gì với những người đó. Mấy năm nay em trai cô ở ngoài, thật sự chỉ để tránh né cảnh sát hay sao?

– Hiện tại em không hỏi được gì đâu. Sau này rồi hỏi, dù sao hai người này có lẽ vẫn còn sống, không nên nôn nóng nhất thời.

Doãn Ước nghe được tiếng tim đập hỗn loạn của mình, cô nghĩ nghĩ, chuẩn bị đặt bức tranh lại chỗ cũ. Kỷ Tùy Châu đưa tay cản cô:

– Mang về rồi tính.

– Để làm gì?

– Nói không chừng sẽ hữu dụng.

Tâm trạng ngọt ngào vì nhận giấy chứng nhận kết hôn của Doãn Ước, bởi vì bức phác hoạ của tên Trương Thiêm kia, lập tức rơi vào đáy cốc.

Lúc em trai cô vừa về, cô là người rất vui mừng đến độ nhảy nhót. Nhưng theo thời gian trôi qua, điểm đáng ngờ trên người nó ngày càng nhiều, Doãn Ước cũng càng lúc càng sợ hãi. Ngay từ đầu tin tưởng chắc chắn nó vô tội, từ từ đến sau này nhận được kết luận của cảnh sát bắt nó, cho đến gần đây còn nghi ngờ năm đó nó gánh tội dùm người ta.

Mà hôm nay, suy nghĩ của cô lại thay đổi một lần nữa. Cô không biết nên làm gì.

Kỷ Tùy Châu vỗ vỗ hai má cô, để cô xốc lại tinh thần. Chờ sau khi Doãn Ước hồi phục lại tâm trạng, hai người mới tay trong tay đi ra ngoài.

Họ chuẩn bị về nhà, trước khi đi Kỷ Tùy Châu có mời Doãn Hàm đến nhà anh chơi.

– Chị cậu sẽ nhớ cậu lắm, cuối tuần này có rãnh thì đi thăm chị cậu nhé.

Cảm xúc của Doãn Hàm không mảy mảy dao động, chỉ gật đầu, tiễn họ ra ngoài. Đến cửa Doãn Ước nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của em trai, lại bị Kỷ Tùy Châu một phen kéo cô đi về.

Doãn Hàm đứng ở ngưỡng cửa, sắc mặt có chút u ám.

***

Tin tức Doãn Ước nhận hôn thú lan truyền rộng rãi, nhanh chóng đến tai Từ Tri Hoa.

Ngày đó trong công ty có cuộc họp, hiếm khi bà không làm trái ý của Kỷ Tùy Châu. Sau khi kết thúc hai người là người rời khỏi phòng họp cuối cùng, bà bước đến vỗ vai đối phương, sắc mặt một lời khó nói hết.

Kỷ Tùy Châu rất muốn liếc bà một cái, nghĩ lại vai vế của mình nên thôi vậy.

– Tôi sẽ chăm soc cô ấy thật tốt, đừng ra vẻ như cô ấy theo tôi sẽ thiệt thòi lắm vậy.

– Hừ, sau này ngày tháng chịu thiệt thòi còn ít sao? Cậu không dẫn nó về nhà ăn cơm à.

Nói xong, bà nghênh ngang đi khỏi, Kỷ Tùy Châu ở đằng sau bật cười. Sao anh lại tìm được một bà mẹ vợ cực phẩm thế này!

Đưa Doãn Ước về nhà ăn cơm là chuyện đương nhiên, nhưng mà thời cơ rất quan trọng. Anh đã báo cho ba anh biết chuyện đã đăng ký kết hôn trước rồi, nghe xong ông im lặng một lát, sau đó mới ngẩng đầu nhìn anh:

– Vậy con dẫn nó về nhà đi. Đã là người của họ Kỷ chúng ta rồi, mà chưa đến nhà lần nào.

Ba anh có hơi gia trưởng, anh luôn biết điều đó, nếu không thì người mẹ nghệ thuật gia của anh cũng sẽ không chạy sớm như vậy. Trong mắt ba anh, phụ nữ nên ở nhà, là người đứng sau lưng người đàn ông thành công, không cần có sự nghiệp của riêng mình. Hoặc coi sự nghiệp thành thú vui là được.

Kỷ Tùy Châu không đồng ý với cách nghĩ này của ông, nhưng trước mắt giai đoạn này không cần phản bác ông thẳng mặt. Người già mà, nói xong rồi quên, tranh cãi nhiều cả hai bên đều mệt.

Kỷ Tùy Châu nói rõ sắp xếp của mình:

– Thứ bảy đi, Tiểu Ý cũng đến, cùng nhau ăn cơm.

Đến cùng Tùy Ý cũng có lợi. Cô ấy nói nhiều lại hoạt bát, không khí sẽ bớt ngượng ngập. Ăn bữa cơm cũng mất hai tiếng đồng hồ rồi, ăn xong thì về, về phần sau này có đến nữa hay không, thì phải xem kết quả của bữa ăn hôm đó đã.

Anh không phải loại người đẩy bà xã lên trước để cô ấy phải chịu ấm ức.

Doãn Ước vừa nghe phải đến nhà của ba chồng ăn cơm liền hồi hộp, không biết phải mặc quần áo như thế nào.

– Ba anh thích phong cách gì?

– Bảo thủ.

Làm chính trị lâu năm, óc thẩm mỹ cũng trở nên kỳ lạ, Kỷ Tùy Châu đôi khi cảm thấy cuộc sống của ba mình thật sự rất nhàm chán.

Anh đứng lên đi đến trước tủ quần áo của Doãn Ước chọn đồ giúp cô, cuối cùng chọn một chiếc sườn xám màu trắng họa tiết xanh.

– Mặc cái này đi, ông ấy chắc chắn sẽ thích.

Doãn Ước bóp lớp mỡ bụng trên người mình, cảm thấy có hơi khó khăn. Gần đây cô ăn hơi nhiều, Kỷ Tùy Châu xem cô như thú cưng, cơm cũng phải đút cô ăn đến no căng mới được. Báo hại mỗi lần bước lên cân đều vô cùng buồn bã.

Vì thế cô quyết định từ nay đến thứ bảy phải tiến hành kế hoạch giảm cân, không ăn cơm trưa. Kỷ Tùy Châu ở bên cạnh nhéo thịt cô:

– Không sao, ba anh không coi trọng vóc dáng đâu.

– Nhưng anh rất coi trọng.

Quà cáp đã được Kỷ Tùy Châu chuẩn bị trước, Doãn Ước chỉ xem qua một lượt, đến lúc đó mang đến là được. Phương diện này Kỷ Tùy Châu lo rất chu toàn, ngoại trừ em trai và mẹ kế của anh, Tùy Ý đến ăn cơm cũng giúp cô ấy chuẩn bị một phần quà cáp.

Cho nên lúc gặp mặt, bầu không khí xem như hòa hợp. Người nhà họ Kỷ rất thức thời, cũng rất biết nhìn người. Họ thấy Kỷ Tùy Châu vô cùng xem trọng Doãn Ước, đương nhiên sẽ không lên tiếng gây khó dễ cô.

Sự niềm nở điểu chỉnh vừa đủ, nhưng luôn khiến người ta cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Dù sao cũng không phải là thật lòng.

Doãn Ước cũng nương theo cục diện mà nói chuyện. Chỉ có lúc nói chuyện với Tùy Ý, mới có thể thêm nhiều lời trong lòng thôi.

Hiện tại quan hệ giữa cô và Tùy Ý có hơi màu nhiệm. Không phải quá thân thiết, nhưng cũng không phải quá tệ. Chủ yếu là con người Tùy Ý vốn hoạt bát, không còn khí chất hắc ám oán trời trách đất như mới vừa hôn mê tỉnh dậy nữa, gần giống với cô gái đôi mươi.

Đề tài nói chuyện với những người họ Kỷ không nhiều, ngoại trừ thỉnh thoảng nịnh bợ, nhận được chút lợi ích, còn những chuyện khác Doãn Ước chỉ đứng ngoài. Phụ nữ mà, tụm lại chỉ tán gẫu về quần áo, túi xách, nếu không thì nói về thần tượng…v.v…

Trên phương diện này Tùy ý vô cùng hiểu biết, trong ti vi có diễn viên nam nào đẹp trai cô cũng thích. Cô luôn than thở mình ngủ suốt tám năm, bỏ lỡ rất nhiều “tiểu thịt tươi”.

– Tám năm lận đó, có kháng chiến cũng đã đánh xong, nhiều tiểu thịt tươi cũng nấu thành thịt khô mất rồi, mà em lại không thể biết họ ngay lúc nhan sắc họ còn tươi trẻ.

Nghe cô nói vậy, Doãn Ước vô cùng hoài nghi cô có phải em gái Kỷ Tùy Châu không. Tính tình hai anh em nhà này đúng là chênh lệch quá lớn.

Cô liếc đức ông chồng đang ngồi bên cạnh ba chồng nói chuyện, cảm thấy anh không theo chính trị thật sự đáng tiếc. Trời sinh nên làm nghành nghề đó, ngồi cơ quan họp hành mới đúng.

Mẹ kế của Kỷ Tùy Châu là một phụ nữ thanh lịch, ăn nói trôi chảy lại không có tình cảm gì. So ra, em trai anh non nớt hơn, cảm xúc đều biểu hiện ra mặt. Hơn nữa, khi nhìn thấy ba mình cùng anh trai nói chuyện, trong mắt lộ vẻ không vui, gần như không cách nào che giấu.

Doãn Ước đã hiểu tại sao Kỷ Tùy Châu không thích về nhà, không khí áp lực thế này, đổi lại là cô cũng không muốn về. Cũng may còn có Tùy Ý ở đây, thứ cảm giác nặng nề này được giảm bớt.

Ăn xong, mọi người lại cùng nhau uống trà, không biết thế nào, đề tài lại chuyển sang Tùy Ý. Gần đây nghe nói cô có bạn trai, lúc nào cũng không ở nhà, Kỷ Tùy Châu liền nhắc đến chyện này, ba anh nhắm ngay trọng điểm bắt đầu triển khai giáo dục tẩy não con gái.

Chỉ là lý luận của ông đã cổ hủ, từ lý lịch bản thân đến gia đình, rồi đến nhân phẩm và học vấn, dường như muốn thẩm tra hết mười tám đời tổ tiên của anh chàng kia.

Tùy Ý khổ không tả nổi, thật lòng hối hận đã về đây ăn bữa cơm này.

Doãn Ước liếc nhìn Kỷ Tùy Châu một cái, đột nhiên hiểu được dụng ý khi anh kéo Tùy Ý về nhà ăn cơm. Hóa ra đem người ta ra làm bia đỡ đạn.

Hiển nhiên bí thư Kỷ vô cùng xem trọng hôn nhân của con gái. Con trai đã như vậy, ông không thay đổi được nó, vả lại nó đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, mắt nhìn người cũng không tệ. Doãn Ước trước mặt này không có gì không tốt, ông thấy không có vấn đề gì.

Tùy Ý thì khác, như một cô gái đôi tám, chẳng có chút cơ mưu gì. Vừa mở miệng, bao nhiêu cảm xúc đều hiện lên mặt. Gia cảnh cô lại khá, bao nhiêu đàn ông đều dòm ngó tiền tài trong túi của ba và anh trai cô, nhưng sẽ bỏ ra bao nhiêu chân tình đối đãi cô.

Cô không giống với những cô gái khác, cô đã trải qua một tai nạn lớn. Kỷ Chính Phong trước kia không có tình cảm gì với cô, sau khi vụ việc kia xảy ra lại không thấy thương tâm khổ sở gì.

Nhưng hiện tại không giống, tình cảm đã được bồi dưỡng thành, ông lại đặc biệt xem trọng Tùy Ý, luôn muốn bù đắp lại tình thương của cha mà hai mươi năm trước đã nợ cô.

Ông Kỷ thương con gái đến người khác phải sợ, ông còn muốn nhúng tay vào cả sinh hoạt cá nhân của Tùy Ý, đặc biệt nghiêm khắc nữa.

Đến cuối cùng Tùy Ý bị ông làm cho sợ, lúc ra về còn không ngừng trách móc anh cô:

– Sau này anh còn dám đem em ra làm lá chắn, cẩn thận em đánh anh đó.

Kỷ Tùy Châu nhủ thầm em gái anh đúng là không quá ngốc, xem ra cái thằng muốn lừa tình lừa tiền này sẽ không thành công đâu.

Anh nắm tay Doãn Ước, cười cười nhìn em gái:

– Nào, hôm nay xem như anh chị nợ em, lần sau bồi thường lại nhé.

Lúc Tùy ý nhìn hai người họ, trên mặt lộ vẻ ghét bỏ:

– Thôi khỏi, sau này chú ý một chút, đừng ở nhà chơi lớn quá là được.

Ngẫm lại lần trước khi vào nhà bếp cô đã bị kích thích thế nào, đến bây giờ còn chưa tiêu hóa được. Chắc không phải đàn ông đều giống anh trai cô, có sở thích như thế đâu.

Doãn Ước làm sao chịu nổi nhỉ?

Kỷ Tùy Châu đắc ý cười cười, kéo bà xã đi. Khi hai chiếc xe đồng thời chạy ra khỏi cổng, Kỷ Chính Phong đứng trước cửa sổ vẫn không nhúc nhích, ngay cả vợ vào lúc nào cũng không biết.

Đối phương bưng chén canh vào cho ông, tận mắt nhìn ông uống xong mới yên tâm. Ông ngày càng già đi, hai người kém nhau tận mười tuổi, bà rất sợ còn trẻ mà phải thủ tiết.

Kỷ Chính Phong vỗ vai bà, nói trúng lòng bà:

– Đừng lo, tôi còn đợi bồng cháu mà, tốt nhất ngay cả cháu cố cũng có để bồng, sẽ không bỏ em sớm vậy đâu.

– Trong lòng anh, chỉ có mình con trai lớn thôi.

– Đừng nói mấy lời vô nghĩa đó. Địa vị quyền lực của nó hiện giờ, chúng ta trái lại nên dựa dẫm vào nó mới đúng. Có nó ở đây, thằng út nhà chúng ta mới không phải mệt. Làm người phải biết nghĩ rộng ra, đừng có nhìn chằm chằm cái lợi nhỏ trước mắt. Nói thật, hai mẹ con em đâu có thiếu ăn thiếu mặc, tranh giành tài sản của tôi thì có ý nghĩa gì. Nó còn nhiều tiền hơn cả tôi, cũng chướng mắt với sự nghiệp của tôi. Sao em không tự nhiên một chút, em cảm thấy nó là loại người sẽ tranh giành chút tiền đó với em à?

Bà không nói lời nào, vẻ mặt có chút xấu hổ.

– Em phải tin tôi, làm bạn sẽ tốt hơn nhiều khi đối địch với nó. Em xem nó đối xử với Tiểu Ý rất tốt, năm đó vì con nhỏ mà suýt mất mạng. Nếu thằng út có thể thân thiết hơn với nó, có người anh như cây to làm chỗ dựa, sau này dù tôi có về hưu, nó cũng không tổn thất. Em đó, ngốc cả đời.

Câu cuối cùng hiếm khi có chút yêu thương trong đó, bà Kỷ nghe mà vui vẻ, cũng vâng lời của chồng mình.

Nói cũng đúng, cuối cùng vẫn là người một nhà, cãi vã trở mặt đối với ai cũng không tốt. Một cây bút đâu thế nào viết ra hai chữ cùng một lượt được.

Doãn Ước ngồi xe về nhà, sau khi về nhà phát hiện mình chưa no.

Ăn cơm ở nơi có không khí như họp đại hội Đảng đó, có thể ăn no được sao. Cô định xuống bếp nấu cho mình gói mỳ.

Vừa đi vào lại nghĩ đến câu nói kia của Tùy Ý, nhất thời đỏ mặt. Lần trước đúng là huyên náo hơi lớn, nghe nói sau đó Kỷ Tùy Châu kêu người dọn dẹp, đối phương còn càu nhàu mấy câu, anh phải nhét cho ba trăm đồng mới chặn được miệng người ta.

Chắc người ta cũng đuối luôn nhỉ!

Đưa tay lấy ấm nước, đằng sau đột nhiên có người vươn tay đến ôm lấy cô, còn cắn vành tai cô nói:

– Hay là thử lại lần nữa?

– Anh điên rồi.

– Đây là nhà anh.

– Nhưng như vậy cũng không thể làm bậy. Lần trước đã để người ta dọn mệt chết rồi.

– Vậy lần này anh tự dọn.

– Lần đó làm bể bao nhiêu là chén bát.

– Làm bể bao nhiêu anh mua lại bấy nhiêu.

Lúc Kỷ Tùy Châu nói chuyện, tay đã bắt đầu cởi đồ bà xã ra. Đã nhận giấy rồi, chính là vợ chồng hợp pháp. Với quan hệ thế này mà làm chuyện như vậy, cảm giác không còn giống như lần trước nữa.

Doãn Ước xoay người, muốn đẩy anh ra, nhưng cọ xát như thế, lại châm lửa vào Kỷ Tùy Châu.

– Đừng lộn xộn.

Cô gái này không biết bản thân chính là “xuân dược biết đi” sao? Lại còn dám chọc anh như vậy.

– Kỷ Tùy Châu, chỗ này thật sự không được.

– Không có gì là không được hết.

– Hay là chúng ta đổi chỗ khác.

– Em nói đi, ở đâu?

Hôn đã như bão táp rơi xuống, biến thành đầu óc Doãn Ước chập mạch, nhất thời cũng không nghĩ ra nơi nào thích hợp.

– Phòng khách?- Kỷ Tùy Châu đề nghị.

– Không được- Một nơi rộng như thế, làm người ta rất mắc cỡ. Cô muốn tìm một nơi nhỏ hơn, như vậy sẽ có cảm giác an toàn hơn.

– Vậy em nghĩ nhanh lên, anh không thể chờ em quá lâu.

Doãn Ước bị anh mò mẫm đến suy nghĩ hỗn loạn, hoàn toàn không nghĩ ra được nơi nào nhỏ hẹp ở trong nhà.

Căn nhà lớn như vậy, hình như không có chỗ nào nhỏ hết.

– Hay là… thư phòng đi- Cuối cùng cô chỉ có thể lùi lại xin xỏ.

Còn tốt hơn phòng khách nhiều, hơn nữa thư phòng có sô pha, nằm trên đó cảm giác cũng dễ chịu hơn.

Kỷ Tùy Châu gật đầu đồng ý, bế bổng cô lên, lập tức đi đến đá văng cửa thư phòng.

Nhưng anh không đến sô pha, mà đi về phía bàn làm việc, đặt Doãn Ước lên đó, vơ những thứ trên bàn đặt lên giá sách. Doãn Ước chỉ ngây ngốc nhìn anh:

– Anh làm gì vậy?

– Dọn chỗ.

– Không phải có sô pha sao?

– Sô pha sao tốt bằng chỗ này- Kỷ Tùy Châu đẩy cô nằm xuống.

Cứu mạng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.