Ngược Duyên

Chương 22: Lý do?


Quan niệm sống của Tạ Khang Yên dù đã sống ở hiện đại mấy năm cũng không bước qua được lề lối cũ. Trước khi cưới mà xảy ra chuyện nam nữ thì phạm vào tội “tuyên dâm” rất nặng, sẽ bị người phỉ nhổ. Nữ tử chủ động mời gọi đàn ông là bất trinh, truy cứu sẽ là bị xử chết, bao người khinh bỉ không có được nấm mồ tử tế.

Ngày xưa, Thúy Vân cũng từng có cử chỉ phóng túng, trong lòng Tạ Yến không hề nảy lên dục vọng, còn thấy nhục nhã vì mình bị người ta trêu chọc. Còn hiện giờ, cô gái trong lòng còn táo bạo hơn Thúy Vân nữa, nhưng lại thắp lên trong lòng Tạ Khang Yên ngọn lửa. Chỉ muốn đè cô xuống, hung hăng cho thỏa, giày vò, chà nát cô ngay tại lúc này.

Song, Tạ Khang Yên hít một hơi thật sâu trong lồng ngực, kiềm nén sự khao khát của cơ thể. Nhìn Ân Dĩnh, anh lại cảm thấy cô đang có một nỗi niềm gì đó. Lúc chủ động ôm anh, có một tia hoảng hốt vụt qua…

Mấy hôm trước vẫn còn bình thường, hôm nay lại như vậy, chuyện không đơn giản chỉ là một vai diễn.

Trong căn phòng nhỏ, Tạ Khang Yên vẫn đang lau mồ hôi cho Ân Dĩnh. Thực sự tửu lượng của cô không tốt lắm. Chắc là đã uống rượu nhưng giờ mới thấm, ngủ say rồi.

Lúc nãy còn khó chịu mà nôn ói nữa. May là Tạ Khang Yên nhận ra dấu hiệu, dìu cô vào phòng tắm, giúp cô ói ra. Anh còn xin khách sạn một ít dầu nóng, thoa cho Ân Dĩnh. Hiện giờ cô ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, đã ngủ say.

Thật là…

Sao lại suy sụp đến mức này, sao lại tỏ ra phóng túng đến mức này?

….Ân Dĩnh thức giấc là đã hơn tám giờ sáng. Cô nhìn sang bên cạnh. Đêm qua đúng là cô ngủ thiếp đi vì mệt nhưng vẫn còn nhớ rất rõ. Ý muốn đó cũng không phải là nhất thời. Ân Dĩnh muốn giao mình cho người xứng đáng. Song, người xứng đáng nhất dường như không muốn dây dưa với cô nữa, ngay cả khi Ân Dĩnh chủ động cũng không hề xao lòng.

-Em ăn sáng đi!

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai. Tạ Khang Yên cầm theo một khay nhỏ, phía trên có một chén cháo nhỏ. Anh đã đích thân xuống dặn dò khách sạn, chỉ cách cho họ nấu món cháo dưỡng dạ dày này.

-Thầy Tạ…

Không có hơi men dẫn dắt, Ân Dĩnh không thể mạnh dạn như đêm qua được. Nhưng mà…tấm lòng của anh, cô xin nhận, chẳng qua là anh quá tốt, không thích hợp với cô.

-Tôi phải đi, chắc công ty sẽ tìm cách liên hệ. Tôi chưa báo với họ gì hết. Tôi…

-Em có chuyện gì khó nói sao?

Tạ Khang Yên chợt hỏi. Anh tin mọi thứ đều có một lý do.

-Không có đâu, tôi say thôi. Tôi….

-Em khóc, em nói rất nhiều. Sao lại khóc?

Như đang dỗ dành một đứa trẻ. Ân Dĩnh không phải là người hay khóc, nhưng giờ lại thấy mắt cay cay:

-Không có gì. Tôi phải về….Tôi….

-Em nói đi!

Tạ Khang Yên chợt lớn tiếng. Ánh mắt nghiêm nghị khiến Ân Dĩnh càng rối bời hơn.

Có tiếng điện thoại reo. Ân Dĩnh vừa liếc qua đã vội vàng bắt máy. Giọng cô run run:

-Tiểu Quân, em bình tĩnh – Nước mắt đã lăn dài trên gò má mà vẫn cố trấn an người ta bình tĩnh, Ân Dĩnh gần như gào lên trong điện thoại- Ba làm sao? Ba thế nào?

Ba đã bị bác sĩ cho về nhà vì không còn cơ hội. Ba còn bị ói ra máu nữa. Tiểu Quân rất sợ. Dù sao cũng chỉ là một cậu bé lớp Mười.

Ba….Tạ Khang Yên chợt hiểu ra.

Anh nghe rõ tiếng “tút…tút…” trong điện thoại. Bên kia đã cúp máy mà Ân Dĩnh vẫn còn chưa hoàn hồn, vậy còn ngây ngẩn ngồi bịch xuống sàn.

-Ba em làm sao?

-Ba tôi ….- Ân Dĩnh mếu máo- Ba tôi bị bệnh nặng lắm. Bác sĩ cho ba tôi về nhà, giờ tôi có tiền cũng không cứu được ba nữa. Tôi….

Đã có không ít tình trạng Tạ Khang Yên nhìn thấy người thân của bệnh nhân suy sụp. Ngày xưa, ca bệnh khó nhất từng khiến Tạ Khang Yên tự hào chính là nối xương chữa cho một người bệnh nặng mười năm. Song bây giờ với nền y học hiện đại, công việc đó dễ dàng hơn rất nhiều. Tạ Khang Yên cũng không chắc sẽ chữa được bệnh cho cha Ân Dĩnh. Không khéo lại khiến xôi hỏng bỏng không.

-Chúng ta về nhà em đi!

Ân Dĩnh ngơ ngác. Cái tin đã tác động đến cô rất lớn, giờ cứ như mất đi khả năng nhận thức. Ba Ân Dĩnh không còn hy vọng, Tây y nói vậy, nhưng Đông y thì dù một tia sáng le lói cũng phải coi như là có hy vọng, không phải sao?

-Đi ra mua vé xe lửa, chúng ta sẽ về nhà nhanh thôi.

-Dạ….

Ân Dĩnh ngoan ngoãn hẳn. Tạ Khang Yên thở ra nhè nhẹ, lại đưa tay vuốt tóc cô.

Trước đây, vẫn còn thận trọng. Nhưng giờ cũng không cần phải làm thế nữa. Nhìn thấy người ta khóc đã đau lòng như vậy, khi đối diện với cảnh Ân Dĩnh đau khổ vật vã vì người thân ở nhà, còn khổ sở thế nào?

Mà tại sao lại phải đột ngột về quê của Ân Dĩnh? Vì sức khỏe của ba cô trở nặng mà Tạ Khang Yên là thầy thuốc, phải cứu bệnh nhân.

Lý do cũng vụng về không kém. Ngay cả Tạ Khang Yên cũng không thể lý giải hành động của mình bây giờ nữa. Tại sao phải lo lắng cho Ân Dĩnh nhiều như vậy, tại sao lại muốn chịu trách nhiệm với cô, tại sao lại không muốn ai đó ức hiếp Ân Dĩnh dù chỉ là một chút thôi?!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Bây giờ Ân Dĩnh mới hiểu, sao có nhiều người đều muốn có ai đó bên cạnh. Khi con gái yếu đuối nhất, có người cạnh bên lo lắng, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người.

-Em đói không?

Một lát thôi thì lại dịu dàng:

-Em buồn ngủ không? Ngủ một chút đi!

Khi cô nhắm mắt, người đó lại dịu dàng chỉnh cho cô tư thế thuận lợi nhất để Ân Dĩnh có thể yên ổn ngủ. Trên xe lửa, có nhiều ánh mắt đầy hâm mộ nhìn cô.

Tạ Khang Yên kiếp trước mỗi khi thấy một đôi tình nhân ân ái thường có cảm giác rất phản cảm, cho là họ không tuân thủ theo lễ giáo. Sau này đến hiện đại, dù chuyện đó không hiếm, anh vẫn không thể tưởng tượng nổi một ngày nào chính mình sẽ không màng đến ánh mắt xung quanh, toàn tâm toàn ý quan tâm đến một người.

Cô ấy đang gặp chuyện, đang suy sụp, nếu thiếu đi cảm giác an toàn thì sẽ càng hoảng sợ. Không tốt, không tốt một chút nào.

Nhưng, khi Ân Dĩnh tựa vào vai mình đầy tin tưởng lại cảm thấy, những hành động này quả thật không tệ. Lần sau….Có thể vẫn tiếp tục làm.

-Thầy Tạ ơi, thầy khát nước không? Thầy uống nước đi!

Ân Dĩnh cũng thật dịu dàng đưa nước cho Tạ Khang Yên. Gương mặt xinh đẹp đã hồng lên đôi chút, dù là mặt mộc nhưng vẫn đẹp, nét đẹp thanh khiết, dù không khác Thúy Vân một nét song càng ngày càng thấy khác biệt. Cô là cô, Thúy Vân là Thúy Vân.

Ân Dĩnh không dám nhìn lại điện thoại thêm lần nào nữa. Cô sợ….sợ một cuộc gọi đột ngột khác. Ba sẽ không chịu nổi, không thể đợi Ân Dĩnh về.

-Thầy Tạ ơi, em sợ….Em sợ lắm.

Sau này, nếu Ân Dĩnh có thành tích, trở nên nổi tiếng, ba sẽ không thể tự hào vì cô nữa. Hồi nhỏ xíu, khi nhìn tấm lưng gầy của ba nhễ nhại mồ hôi khi vội vàng trở về chở con gái đi học, Ân Dĩnh từng ôm chặt lấy ba thủ thỉ: “Sau này con sẽ mua xe hơi cho ba chạy. Ba không mệt nữa đâu ba.”

Xe hơi chưa mua được và có thể sẽ chẳng bao giờ mua được cho ba.

-Ngoan, ba em sẽ qua thôi mà. Không sao đâu.

Tạ Khang Yên sinh ra trong dược môn danh gia, không quá gần gũi, phụ tử cũng không quá thân mật. Từ nhỏ, hình như chỉ khi Tạ Yến mười hai tuổi đã thông thạo kĩ thuật châm cứu hàng đầu của gia tộc, chính thức bước chân vào Dược đường mới khiến cha vui vẻ, vỗ vào vai như khen ngợi. Sau này không có mấy khi như thế, gặp mặt nhau vẫn là lễ tiết, trao đổi cùng nhau chuyện y thuật, chuyện triều đình.

Đời này, Tạ Khang Yên là con cưng của Tạ gia, ba hay mắng anh gàn dở. Song sau khi sống lại, Tạ Yến vốn tính tình đã vậy, cũng không chọc ông tức giận nữa. Tuy nhiên quan hệ cha con lại dần trở về như kiếp trước, đối với nhau không thân mật, đôi khi cứ như hai người bạn đồng môn, thích hợp trao đổi chuyên môn hơn là chuyện trong nhà.

-Thầy Tạ ơi, em…

-Giờ đừng nghĩ đến chuyện kia nữa. Sắp đến nhà em chưa?

-Nhà em sau khi xuống ga phải đón xe đi thêm một đoạn xa nữa. Chắc khoảng gần một tiếng mới về đến nhà.

-Ừ.

-Thầy chưa từng đến những chỗ đó. Giờ thì đã có điện nước rồi, không khổ như xưa. Chỉ là không có sóng điện thoại, khó lên mạng.

-Ừ.

Những nơi đó cũng không khổ lắm. Tạ Khang Yên vốn cũng chẳng cần đến mạng làm gì.

-Lúc nhỏ em làm gì?

-Nhà em có ruộng, ba em còn làm trong vườn trái cây của người ta nữa. Em cũng thích theo ba vào vườn hái trái cây.

Nhìn đâu cũng thấy những kỉ niệm cùng ba cả. Ân Dĩnh rơm rớm nước mắt khi nhận ra mọi thứ đang từ từ biến thành kỉ niệm rồi.

Tạ Khang Yên nắm lấy những ngón tay mảnh khảnh của Ân Dĩnh. Mái tóc cô đen mượt, không nhuộm màu hóa chất. Cô lại nhớ tới những trái bồ kết ba hái về nấu nước. Vùng quê yên tĩnh đó giờ đang dần thay đổi, ba mẹ không sống nổi bằng công việc nông vụ khi hai đứa con ngày càng lớn. Tiểu Quân lại học giỏi. Ba muốn cho con giấc mơ của nó. Vậy là đi lái xe cho người ta và xảy ra tai nạn. Giờ ba lại….

-Em khóc đi. Cứ khóc đi!

Tạ Khang Yên kéo cô vào lòng, ép mặt cô sát vào lồng ngực. Thôi cứ để Ân Dĩnh khóc trong lòng anh cũng được. Anh không nhận ra tự bao giờ mình đã vô thức đến gần Ân Dĩnh, đã xem cô như người của mình mà che chở và trân trọng, yêu thương.

*trả nợ tối qua còn thiếu. Chương còn lại, e hèm, đủ like, com post nha.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.