Lãnh diện lâu chủ [Chương 39]

Chương 39: Hôn lên mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh

Thích Thiện đại sư vào tới chùa mới nhìn thấy Hàm Quang trên tay mình, y lại đi ra ngoài. Thầm đá trước cửa dài dằng dặc, bóng áo trắng ấy nằm xoài trên đất, làm y không dám tin vào mắt mình.

Nàng chết rồi sao?

Tốt quá rồi, cuối cùng thì nàng cũng đã chết, coi như máu của biết bao nhân sĩ võ lâm Trung Nguyên đã không uổng phí, đúng không? Không sao, nàng vốn đáng chết, nợ máu mà nàng phải trả, dù có chết trăm lần cũng không bù lại được một phần, đúng không? Sẽ không có ai thương hại nàng, người người đều sẽ vỗ tay vui mừng, đúng không?

Nhưng Tàng Ca, ngươi đang run rẩy sao?

Không, tại sao ta phải run rẩy? Ta vui mừng còn không kịp. Cả Trung Nguyên đều nên nâng chén chúc mừng. Ừm, tối nay uống rượu gì chúc mừng đây nhỉ? À, ta đã xuất gia rồi, không thể uống rượu, vậy thì dùng trà thay rượu đi, trà gì nhỉ?

“Thích Thiện đại sư, người không sao chứ?” Hòa thượng trông cửa khẽ hỏi. Thích Thiện đang cười, bình thường rất ít khi thấy y cười vui vẻ như thế. Y cười nói ta có thể có chuyện gì đây, sau đó loạng choạng đi xuống dưới. Từ lúc nào thì những bậc đá này lại dài như vậy?

Y cố gắng nhớ lại những hiện trường gây án của Yến Lâu, những cảnh đẫm máu đầm đìa, những mẩu tay chân bị chặt đứt và ánh mắt phẫn nộ không cam lòng không họ. Không sai, kẻ đầu sỏ này, ha ha, không phải ngươi vẫn luôn cao cao tại thượng sao? Không phải ngươi là vô địch sao? Không phải ngươi luôn khiến người ta nghe tiếng đã sợ mất mật sao?

Tàng Ca, ngươi cười thật khó coi, có phải ngươi đang buồn khổ không?

Tại sao ta phải sầu khổ? Ta đang vui mừng. Ngươi tưởng là người đàn ông nào cũng đều vui mừng khi nhận được sự ân sủng của ngươi sao? Ngươi tưởng là ngươi làm nhục một người đàn ông rồi vẫn có thể khiến người đó yêu ngươi cả đời sao? Không đúng, ta đã xuất gia rồi, bây giờ ta là một hòa thượng, hòa thượng thì nên xem tất cả đều là hư vô.

Trong đầu y hoảng loạn. Cuối cùng thì y cũng đến gần nàng, bàn tay vươn ra dừng lại giữa không trung. Lãnh Phi Nhan, đúng là ngươi chết ngàn lần cũng không đủ đền tội, chết hay lắm, ha ha ha, chết rất tốt… Nhưng sao ngươi lại chết chứ?

Loại người lạnh lùng cao ngạo như ngươi, loại người trong mắt không có ai như ngươi, loại người không có kẻ địch như ngươi, sao ngươi lại chết chứ?

Lãnh Phi Nhan, ngươi đùa bỡn ta phải không?

Ngươi đừng đùa, ta sẽ không mắc mưu đâu. Đừng tưởng ngươi chết thì ta sẽ đau lòng, ta đào cái hố cho ngươi còn sợ mệt. Ngươi tỉnh lại cho ta, tỉnh lại đi!

Ngươi sẽ không chết đúng không? Nếu đây là một vở kịch, không phải cuối cùng đều thấy diễn viên chính ôm mỹ nhân về hay sao? Nếu đây không phải là một vở kịch, vậy ít nhất ngươi cũng phải nằm trong lòng ta dây dưa cả buổi, trăn trối vài câu chứ đúng không?

Y nghiêng người, ôm thân thể đã hơi lạnh vào lòng, cuối cùng thì gương mặt cương nghị kiêu ngạo của nàng cũng mất đi vẻ sắc sảo. Có lẽ vì mất máu mà nàng trắng bệch như một con búp bê giấy bị đá nghiền qua.

Xung quanh đã có nhiều tăng lữ đến xem, nhưng không ai nói gì. Thích Thiện đại sư run rẩy vuốt mí mắt nàng. Đôi mắt trong trẻo bây giờ đã khép lại hoàn hảo, vĩnh viễn cũng không mở ra nữa.

Chúng tăng lẳng lặng mà nhìn vị cao tăng của Thiếu lâm. Y từ từ vùi mặt vào lòng nàng, không lên tiếng, nhưng tất cả mọi người đều biết y đang khóc.

Dưới lớp áo tăng lữ màu xám, hai vai y run run dữ dội. Được rồi Lãnh Phi Nhan, ta nhận thua rồi. Ta thừa nhận ta sẽ đau lòng, ta thừa nhận ta sẽ rất nhớ, ta thừa nhận ta sẽ không nỡ. Đừng đùa nữa, Lãnh Phi Nhan, nàng tỉnh lại đi. Cùng lắm thì ta cho nàng gọi ta là con lừa ngốc, cùng lắm thì đêm đêm ta sẽ tụng kinh cho nàng nghe, cùng lắm thì ta làm thê tử của nàng, được không? Được hay không?

Nhẹ nhàng mở bàn tay nắm chặt của nàng ra, bên trong là một mảnh Phi yến khấu. Y nhớ lại câu nói của nàng trước khi lâm trận: “Nếu bọn họ đuổi kịp, chàng và Thần Phù chạy được đi.” Phi Nhan, chẳng phải nàng rất thích bài hát ấy sao, ta hát cho nàng nghe, nghe xong thì nàng mở mắt ra, được không?

Xung quanh im lặng như tờ, y khẽ gảy lên Hàm Quang, phát ra những tiếng leng keng trong trẻo vui tai:

Nàng như tiên giáng trần

Rơi xuống lưng ngựa của ta…

Dáng người như ngọc, ánh mắt như nước

Nụ cười hé mở làm tim ta thẩn thờ…

Nàng không quay đầu lại

Giương một đôi cánh lên

Tìm kiếm từng phương hướng

Phương hướng ở phía trước

Một tiếng thở dài làm đời ta cô quạnh…

Nàng ở giữa biển người

Hưởng hết vinh quang sáng rọi

Không thấy được ánh mắt nàng

Có chăng rươm rướm lệ quang

Ta không có năng lực ấy

Muốn quên cũng không thể quên

Chỉ chờ đêm khuya thanh vắng

Mơ một người từng yêu hết lòng…

Nhưng dù có kêu gọi thế nào thì nhiệt độ của người trong lòng cũng dần lạnh đi, vì thế hát không thành điệu. Thích Thiện đại sư run run hôn lên mi mắt nàng, tất cả kinh kệ đều vứt đến tận chín tầng mây, trong đầu chỉ còn lại một câu: Hôn lên mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh.

Hôn lên mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh…

Hôn lên mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh…

Đối với trẻ con, ta là người lớn. Đối với người lớn, ta lại trẻ con

Google+