Lãnh diện lâu chủ (Lâu chủ vô tình)

Chương 12: Tàng đại hiệp, ngươi hãy theo bổn tọa đi!


 

Quả nhiên Vu Chung tới bước đường cùng, rốt cuộc đến đầu nhập vào Yến Lâu. Có vẻ như Lãnh Phi Nhan đã dự đoán được, chỉ bảo hắn dưỡng thương tại y sư đường.

Nói cho cùng thì bọn họ cũng có thể miễn cưỡng coi là bằng hữu. Hắn ra giang hồ sớm hơn Lãnh Phi Nhan, lúc đó Yến Lâu còn đang trong quá trình phát triển, người của Lãnh Phi Nhan bị vây ở Mạc Bắc, may mà được Vu Chung ra tay cứu giúp.

Vì thế bao nhiêu năm nay, Yến Lâu tiếp nhận đơn đặt hàng không phân chính hay tà nhưng trước sau vẫn không động đến Vu Chung. Bây giờ người này đến xin được dốc sức, đương nhiên Lãnh Phi Nhan rất vui vẻ.

Hắn vốn bị thương không nặng, chỉ là do quá nhiều người vây, giằng co suốt cả một ngày nên thể lực bị tiêu hao trầm trọng. Đối diện với Lãnh Phi Nhan, hắn phát hiện người này hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng.

Vốn tưởng rằng một nữ ma đầu thích hành hạ mỹ nam đến chết thì chắc là nóng bỏng, quyến rũ mị hoặc. Thế nhưng người này chỉ lẳng lặng ngồi đó, dù không giận mà vẫn có uy, vẻ mặt đầy khí khái anh hào. Nhìn khắp giang hồ, phong thái của nàng có nam tử nào bì được.

Ở Yến Lâu, bản lĩnh của Vu Chung có thể xem như đếm trên đầu ngón tay, Lãnh Phi Nhan bèn mừng rỡ giao chuyện truyền dạy võ công cho hắn. Vậy là nàng lại rỗi được một khoảng thời gian nên dùng nó vào việc đào tạo Lục Nguyệt và Thất Dạ.

Có đôi khi Vu Chung không hiểu: “Lâu chủ, người dốc lòng truyền dạy, không sợ bọn họ có lòng dạ gì khác sao?”

Lãnh Phi Nhan liền cười: “Trăm năm sau, đó chỉ là cát bụi. Vu Chung, một ngày nào đó ngươi sẽ phát hiện những thứ hư danh này không có ý nghĩa gì cả. Những kẻ máu dính đầy đao như chúng ta, quỷ chết dưới tay đủ để ghi thành một bộ sử ký, còn để ý đến việc có ngày bị người ta giết sao?” Nàng nhìn Lục Nguyệt và Thất Dạ đang so chiêu dưới sân, lẩm bẩm: “Chỉ mong khi bọn họ có bản lĩnh này thì mới nghĩ đến việc đó.”

Từ trong ánh mắt ấy, dường như Vu Chung có thể thấy được vị lâu chủ cao cao tại thượng này có tâm sự gì đó, nhưng chỉ trong nháy mắt là đã biến mất.

Trong lần làm nhiệm vụ tại Liễu Thành, Lãnh Phi Nhan đích thân chỉ huy, hoàn thành một cách rất thuận lợi. Lúc về đi ngang qua cao nguyên Bách Hoa thì nhìn thấy đông đảo võ lâm nhân sĩ đang vây đánh người của Phi Thiên Bảo.

Lãnh Phi Nhan ghìm cương lại, không phải vì đánh nhau quá hấp dẫn mà là vì Tàng Ca cũng có mặt. Trên nền cỏ xanh um ngoài Liễu Thành, bộ quần áo võ hiệp màu lam của Tàng Ca tung bay trong gió, ánh mặt trời vàng rực chiếu khắp người. Trong nháy mắt, Lãnh Phi Nhan thất thần, cảm thấy như lần đầu mới gặp.

Tàng Ca theo Ẩm Thiên Hành đối phó với Hồ Đức – Bảo chủ Phi Thiên bảo. Ẩm Thiên Hành có thể lên được ngôi vị võ lâm minh chủ thì đương nhiên bản lĩnh cũng lợi hại, đối phó với một mình Hồ Đức thì dư dả, nhưng ngặt vì có tứ đại trưởng lão của Phi Thiên Bảo nên có hơi lúng túng.

Lúc Thần Phù xông vào giữa đám người, mang theo một cơn gió mạnh, người đang đánh nhau hoảng hốt tránh né. Trong nụ cười lanh lảnh, Lãnh Phi Nhan lập tức kéo lấy Tàng Ca đặt lên ngựa.

Tốc độ này làm Tàng Ca cũng thầm cả kinh. Giữa ánh nhìn chăm chú của mọi người, Lãnh Phi Nhan cười và hôn nhẹ lên má y. Tàng Ca nghiêng đầu, nhìn ánh mắt của Ẩm Thiên Hành.

Chỉ trong nháy mắt, Lãnh Phi Nhan từ trên ngựa bay lên, ánh chớp đỏ trong tay nàng lóe sáng, một chiêu Hồng Trần Luân Hồi quét qua, trong thế kiếm tung hoành, Ẩm Thiên Hành chỉ cảm thấy có vật gì đó ập tới. Hắn chụp lại theo bản năng, cư nhiên là một cái đầu người.

Động tác quá nhanh, mắt của đầu người còn đang chớp, không phải Hồ Đức thì còn ai? Cho dù là Ẩm Thiên Hành cũng cảm thấy lòng ớn lạnh. Lãnh Phi Nhan quay lên ngựa, ôm eo Tàng Ca, cằm gác lên bờ vai rộng lớn của y, giọng mang theo vẻ thân mật cùng chút trêu chọc sau bao ngày xa cách: “Có nhớ ta không?”

Tàng Ca không nói, vô thức muốn né tránh vòng ôm của nàng, ánh mắt hư vô nhìn về phía trước. Lãnh Phi Nhan dán người vào lưng hắn, cười như một tên lưu manh đùa bỡn thiếu nữ nhà lành: “Tàng đại hiệp, ngươi hãy theo bổn tọa đi!”

“Được thôi!” Tàng Ca quay đầu nhìn nàng, nụ cười pha chút tự giễu: “Dù sao bây giờ trong mắt mọi người thì Tàng mỗ cũng là người của lâu chủ, không phải sao?”

Lãnh Phi Nhan vốn không có hy vọng gì, chỉ tính đùa chút cho vui mà thôi. Bây giờ nhìn sắc mặt của y, lại có vẻ như không đoán định được. Một câu được thôi kia, làm nàng cảm thấy phải chăng y cũng có chút buông lỏng.

Giọng nàng rất trầm, mang theo mười phần chân thành: “Tàng Ca, Lãnh Phi Nhan sẽ không phản bội người mình yêu.”

Tàng Ca vẫn lãnh đạm trào phúng: “Chẳng phải Tàng mỗ đã đáp ứng rồi sao?”

Lãnh Phi Nhan lập tức nghẹn họng, nhưng nghĩ đến việc y vốn tự cao, trong nhất thời khó có thể tiếp nhận được cũng là bình thường cho nên không để tâm lắm. Hai người ngồi chung một con ngựa mà đi, trong mắt Ẩm Thiên Hành có một tia cười lạnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.