Lãnh diện lâu chủ (Lâu chủ vô tình)

Chương 19: Ta bái người làm sư phụ được không?


 

Người dị tộc kia nói tiếng Hán với giọng đặc cứng: “Ngươi là ai?”

Lãnh Phi Nhan cười thản nhiên như không, giọng lộ vẻ hung tàn lạnh lẽo, trả lời không ăn nhập gì: “Bổn tọa tặng không cho ngươi mười vạn lượng bạc.”

Lúc ấy kiếm thủ kia không hiểu ý của câu nói đó, mãi đến nhiều năm sau hắn mới biết cái giá mỗi lần Lãnh Phi Nhan ra tay là mười vạn lượng bạc.

Lãnh Phi Nhan không hề nói nhiều, tiện tay rút một thanh kiếm trong giá binh khí trên võ đài, nói một câu ‘đến đây đi’. Trong ánh kiếm, cao thủ dị tộc kia chỉ cảm thấy người như có lửa đốt, sức lực ấy đập mạnh làm lòng bàn tay hắn tê dại.

Hiệp đầu tiên hắn đã cảm thấy mình sắp thua, nhưng đối phương không có ý lấy mạng hắn. Đến khi hắn bị cắt tay chân, lăn tròn trên võ đài thì mới hiểu ra. Lãnh Phi Nhan cắt hết tứ chi của hắn, cúi người nhanh chóng cầm máu cho hắn, nụ cười tươi như hoa, vô cùng từ bi nói: “Bổn tọa tha cho ngươi một mạng!”

Sau đó ném thanh kiếm đầy máu, bay người xuống, huýt một tiếng, Thần Phù mừng rỡ chạy tới, nàng thúc ngựa chạy đi. Mọi người đứng tại chỗ như tượng gỗ. Bản lĩnh vốn tuyệt thế vô song nhưng nhìn lại cái người đầy máu trên võ đài kia, không ai lên tiếng khen tặng.

Thấy Lãnh Phi Nhan chạy mất bóng, Ẩm đại tiểu thư không tính cho qua, bởi vì Vu Chung còn ở đó.

Trước đây, nàng ta vẫn luôn tưởng cha mình chính là anh hùng kiệt xuất nhất Trung Nguyên, nhưng bây giờ mới biết núi cao còn có núi cao hơn. Sờ hoa tai bằng ngọc, không nén được mà đỏ mặt.

Đương nhiên Vu Chung cũng phải đi, có điều… Nhìn Ẩm đại tiểu thư đuổi theo không dứt phía sau, hắn hơi đau đầu. Nhớ tới Lãnh Phi Nhan, lại nhìn cô gái trước mắt, cùng là phụ nữ nhưng sao lại khác xa đến thế.

Rốt cuộc hắn vẫn không thể vứt được Ẩm đại tiểu thư, mặc cho nàng ta đi theo tới Yến Lâu. Đương nhiên là nàng ta không thể vào được. Tìm đại một người quét rác của Yến Lâu cũng hơn bản lĩnh của nàng ta.

Nhưng Ẩm đại tiểu thư cũng có cách của riêng mình… đợi ngoài cửa. Ngươi không cho ta vào, lẽ nào ngươi không ra sao?

Buổi tối, bên trong Tuyết Ngục lại rất náo nhiệt. Vài tên gác ngục vây quanh Tàng Ca, đều hết sức kinh ngạc. Thì ra hôm đó bên cạnh có màn bức cung, một hòn than đen sì lăn tới phòng giam của y, y lại có thể dùng hòn than đen ấy vẽ nên một bức tranh Hàn mai ngạo tuyết[1].

Lời tựa phía sau càng làm cho người ta tán thưởng. Truy Điện lẳng lặng đứng ngoài nhà giam, nhìn thấy: “Chí tung trời, lại phí hoài; lời thề như gió mãi bay xa.”

Mấy ngày trong tù ngục, trên gương mặt anh tuấn của y khó giấu vẻ tiều tụy, thế nhưng tay vẫn vững vàng, cho dù là trong nhà ngục cũng không che được vẻ tuấn tú thanh nhã. Vì vậy, cuối cùng Truy Điện cũng hiểu được Lãnh Phi Nhan. Có lẽ…  đây là trò đùa mà ông trời sắp đặt.

Sau đó hắn bèn mang đến cho y giấy bút tốt nhất. Người này đúng là quật cường, sẵn sàng ở tại nơi không có ngày đêm này cũng không chịu về cạnh Lãnh Phi Nhan.

Lúc Lãnh Phi Nhan ra ngoài liền bị Ẩm Tâm Nhị chặn lại, trên gương mặt tươi trẻ tràn đầy vẻ sùng bái tôn kính: “Ai, người…” Nàng ta vui vẻ chạy đến ôm cánh tay Lãnh Phi Nhan: “Ta bái người làm sư phụ được không?”

Ánh mắt Lãnh Phi Nhan lướt qua gương mặt trẻ trung của nàng ta, đến khi thấy trên mặt nàng ta cũng cho rằng không có hy vọng gì mới đột nhiên nói: “Được.”

Sau đó, Lãnh Phi Nhan cho phép nàng ta tự do ra vào Yến Lâu. Ẩm Tâm Nhị dần biết thân phận của người này, nhưng tuổi trẻ luôn mang theo sự kính phục vô điều kiện với những người cao cao tại thượng nên nàng ta cảm thấy mình rất vinh hạnh.

Mặc dù Ẩm Tâm Nhị sinh ra trong võ lâm thế gia, lại là con một của Ẩm Thiên Hành nhưng lại không hề bị nuôi nấng như một nam nhi. Nàng ta cũng rất tinh thông cầm kỳ thi họa, am hiểu cung kiếm. Nắm kiếm trong tay, người nhẹ như chim yến cũng hết sức anh hào.

Thế nên lúc rảnh rỗi, nàng ta thường múa cho Lãnh Phi Nhan xem, Lãnh Phi Nhan luôn ôm vò rượu, im lặng xem mà không nói gì. Lãnh Phi Nhan không biết những thứ này. Những thứ mà nàng học từ nhỏ đều hết sức thực dụng, không có thời gian dành cho những thứ không thực tế này.

Có đôi khi nàng nghĩ, nếu năm đó trong trận lụt lớn tại Kim Lăng, người nàng gặp được không phải Mạc Dung Viêm mà là Tàng Ca thì tốt biết bao. Nhưng nghĩ xong nàng lại khẽ cười, lòng người đúng là tham lam. Trong trận lụt ấy, biết bao người vùi thân nơi loạn thế, biết bao người ăn cả thịt sống, còn kẻ may mắn như nàng lại ở đây oán trách người cứu mình không nên là người dạy nàng võ nghệ, làm cho nàng bước lên đỉnh vinh quang của giang hồ.

Đúng là tức cười.

Lúc ấy… chắc Tàng Ca còn chưa ra đời?

Có lẽ là rượu quá nồng, người thực sự đã say, nàng đột nhiên vung tay ôm lấy Ẩm Tâm Nhị đang xoay tròn bên người nàng vào lòng. Bốn mắt nhìn nhau như thế, nụ cười khẽ tà mị ấy, ánh mắt bá đạo ấy, hương rượu quấn quanh ấy làm Ẩm Tâm Nhị cảm thấy mặt đỏ lên, tim như có nai tơ đụng phải, nháy mắt sức lực bị rút cạn, ngã vào lòng Lãnh Phi Nhan.

————-

[1] Mai và tuyết là biểu tượng của người quân tử có cốt cách cao ngạo


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.