Lãnh diện lâu chủ (Lâu chủ vô tình)

Chương 9: Vật cưng của lâu chủ


 

Với tính cách của Tàng Ca, trước đây tuyệt đối sẽ không đáp ứng. Nhưng giờ máu tươi chảy đầy đất, khắp nơi là xác chết, chân tay rơi rụng, đây là một cuộc tàn sát hàng loạt.

Vì thế chàng trai mặc áo lam ngẩng đầu: “Lãnh Phi Nhan, ta nhận lời ngươi.” Lãnh Phi Nhan xoay chuôi kiếm trong tay, cười tà mị: “Nhận lời ta chuyện gì?”

Tàng Ca cắn răng, vốn đã lấy hết dũng khí nhưng cuối cùng giọng càng ngày càng nhỏ: “Nhận lời… theo ngươi ba tháng, lập tức dừng tay!”

Lãnh Phi Nhan xua tay gọi người của Yến Lâu lui lại, chậm rãi bước tới trước mặt y, khí thế lẫm liệt làm những người bên cạnh y đều không tự chủ được mà thối lui. Nàng đưa tay khẽ nâng cắm y lên, ánh mắt của Tàng Ca chứa sỉ nhục mà bi thương, mang chút tự giễu sâu sắc, làm nàng không nỡ làm nhục y thêm nữa.

“Vậy thì chúng ta đi thôi.”

Tàng Ca nhìn bàn tay chìa về phía mình, vẫn trắng tinh, dịu dàng như ngọc. Y bỗng thấy tức cười. Tàng Ca, ngươi tự hỏi mình cả đời thẳng thắn vô tư, sao bây giờ lại rơi vào tình huống thế này.

“Ngươi hãy thả họ trước đã.” Có lẽ vì giằng co với Bắc Sát hơi lâu nên trên trán của Tàng Ca đầy mồ hôi. Ánh mắt y nhìn Lãnh Phi Nhan mang theo vẻ trào phúng.

Lãnh Phi Nhan thờ ơ, từ từ cúi người xuống trước mặt y: “Ta vừa thả bọn họ, ngươi liền rút kiếm tự vẫn, đúng không?”

Tàng Ca ngẩng đầu, cả kinh mà nhìn nàng. Nàng vẫn cười khẽ, tà mị mà kiều diễm: “Tàng Ca, ngươi có thể chết, nhưng sau khi người chết, chỉ cần Lãnh Phi Nhan ta xua tay một cái là hai trăm ba mươi bảy mạng người trong Tàng Kiếm sơn trang cũng sẽ đi theo ngươi luôn.”

Những lời cuối cùng, ngữ khí rất nặng, làm Tàng Ca không thể nghi ngờ tính chân thật của những lời này. Vì thế bàn tay đang cầm kiếm của y cũng thả lỏng, giọng y cũng không cương quyết như vừa rồi nữa, quay đầu nhẹ giọng nói: “Thả họ trước đi!”

Đây là lần đầu tiên, những kẻ Lãnh Phi Nhan tuyên bố phải chết vẫn còn sống.

Tàng Ca ngồi chung một con ngựa với Lãnh Phi Nhan, có điều lần này do Lãnh Phi Nhan điều khiển ngựa. Kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng tuyệt đối không thua Tàng Ca nửa bước. Đó là một con hãn huyết bảo mã[1], tên nó là Thần Phù.

Ngựa phóng nhanh như chớp, con đường lướt qua như mộng ảo. Tàng Ca gần như dựa vào lòng Lãnh Phi Nhan, mùi đàn hương thoang thoảng trên người nàng quyện vào hơi thở y, vài lọn tóc xẹt qua mặt y, không nghe thấy chút màu tanh nào. Thật khó tưởng tượng đây lại là một nữ ma đầu giết người không chớp mắt.

Ngựa dừng trước tổng đà của Yến Lâu, đã có người chờ dắt ngựa đi ăn cỏ. Lãnh Phi Nhan ra hiệu, Thất Dạ đã khom người mang Tàng Ca vào. Lãnh Phi Nhan chỉ thản nhiên nói: “Nghỉ ngơi trước đi, ta đi thăm Lục Nguyệt.”

Tàng Ca cười lạnh. Ngươi đi đâu thì liên quan gì đến ta.

Lúc Lãnh Phi Nhan trở về đã là buổi tối, rượu thịt trên bàn vẫn y nguyên, nha hoàn quỳ dưới đất, mặt hoảng hốt: “Lâu chủ, Tàng công tử không chịu dùng cơm…”

Lãnh Phi Nhan quát: “Cút!”

Mặt hai nha hoàn trắng bệch, vội vàng khom gối lui ra, đóng cửa lại. Tàng Ca cười lạnh: “Lâu chủ thật oai phong!”

Lãnh Phi Nhan đưa tay nâng cằm y lên. Dưới anh nên mông lung, trên người vị lâu chủ này toát ra sức hấp dẫn ma mị: “Lãnh Phi Nhan là thần của chúng, chúng không dám không nghe!”

Tàng Ca quay mặt tránh tay nàng: “Đáng tiếc trên thực tế ngươi chỉ là một ma đầu.”

Lãnh Phi Nhan cười nhẹ, vỗ vỗ mặt y: “Đừng cố chọc giận ta, làm thế không hay ho gì cho ngươi đâu. Qua đây ăn cơm.”

“Lãnh Phi Nhan, ngươi muốn nuôi ta như một con vật cưng sao?” Ánh mắt Tàng Ca bất định theo ánh nến lay động. Lãnh Phi Nhan nhìn thẳng vào y. Phong thái nghiêm nghị chính khí ấy làm nàng cảm thấy mê muội. Nàng dắt y tới bên bàn, gật đầu trêu tức: “Vật cưng? Đề nghị không tồi!”

Tàng Ca còn định nói thêm gì nữa thì chiếc ly bạc đã đưa đến môi y, Lãnh Phi Nhan cười tươi: “Có thể làm cho Lãnh Phi Nhan tự tay châm rượu phục vụ, Tàng Ca là người đầu tiên, đúng là vinh hạnh.”

Tàng Ca hừ một tiếng, nhận lấy ly uống cạn một hơi. Lãnh Phi Nhan gắp thức ăn trong đĩa đưa qua, trêu ghẹo khuyên y: “Đúng vậy, ít nhiều cũng phải ăn chút gì đó thì mới có sức phản kháng lại ta chứ.”

Ban đêm, lúc lên giường, Tàng Ca sống không bằng chết. Đầu tiên, Lãnh Phi Nhan sờ sờ nắn nắn người y, y phớt lờ đi. Thế là nàng lại xoay người đè lên y, đưa tay định kéo quần y xuống.

Mặc dù giữa hai người đã có nhiều lần triền miên, nhưng lúc này há có thể so với lúc ấy. Ra sức gạt tay nàng, Tàng Ca cố gắng đẩy nàng xuống nhưng phản kháng cũng vô ích. Vì thế bèn giận dữ trở người lại, nàng cư nhiên ngoan ngoãn mặc y đè lên mình.

Trong màn trướng, ánh nến lờ mờ, Lãnh Phi Nhan buông tay cười khẽ: “Ngươi muốn ở trên thì bổn tọa cũng không có ý kiến, có điều trước đây luôn quá vụng về, lần này linh hoạt một chút.”

Trước nay Tàng Ca chưa từng bị đùa bỡn như thế, mặt lập tức đỏ lên đến tận cổ. Nhìn người dưới thân mình cười rạng rỡ, y hận không thể bóp chết nàng. Thế nhưng Tàng đại hiệp của chúng ra vốn chính nhân quân tử, câu đàn ông tốt không đánh đàn bà đã thâm căn cố đế trong lòng y, cho nên dù trong lòng hận đến nghiến cả răng, biết đây là một ma đầu thì cũng không thể xuống tay được.

Y hậm hực leo xuống người nàng, nhưng không ngờ nàng bỗng ngăn y lại, vung tay tắt nến trong nụ cười làm điên đảo chúng sinh.

——-

[1] Giống ngựa cực quý, mồ hôi có màu đỏ như máu


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.