Mỹ nhân đá – Bản xuất bản [Giới thiệu]

GIỚI THIỆU

Ta – một kẻ dọc ngang trời đất, một ngày chợt gặp gỡ một tiểu cô nương xinh đẹp như hoa. Nàng đưa đôi mắt trong trẻo ấy nhìn ta, hỏi ta: “Sao lại nắm tay tôi?”.

Không kềm chế được trước cái miệng anh đào xinh xắn đó, ta cúi xuống… và nàng biến mất như không khí, khiến bọn thuộc hạ của ta hét lên kinh sợ: “Yêu tinh.”

Yêu tinh? Cũng không hề gì, đôi mắt xinh đẹp và thanh thuần như thế, tìm ra đâu giữa biển người? Ta đã quyết không buông tay. Chạy đâu cho thoát.

Chuyện về một mĩ nhân kết tinh từ đá, hồn nhiên bị sói già trần gian dụ ăn sạch sẽ. Thần tiên vốn không được làm hại tới con người, nàng càng trốn, hắn càng quyết đuổi bắt cho bằng được. Đến khi nàng không chịu nổi, van xin tiên trưởng cho đầu thai sang một thời khôngthật xa để trốn hắn, tưởng là đã thoát, trái tim nhỏ bé cũng vừa vương vấn một bóng hình khác, bỗng một ngày câu nói với thanh âm quen thuộc bỗng cất lên:

– Chạy đâu cho thoát…

Nàng phải làm sao đây?

Truyện cũ rồi -Post lại để mất uổng. Òa òa.

Truyện post theo bản xuất bản, có chỉnh sửa

MỞ ĐẦU

Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm… Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động.

Sau chuyển động là lắc lư… Sau lắc lư là nứt vỡ… Một cái đầu xinh xắn thò ra.

Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài… Con gái!

Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá… Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo. Đẹp ngây thơ, sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ:

– Ưm…

Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói… Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên ngoài của nó, trong trẻo, thanh thanh:

– C… ha… cha…

– Ừ… Con!

Sinh vật giụi đầu vào ngực… Dễ chịu quá! Tạo ra không ít con vật xinh đẹp nhưng chúng đều trơ mắt nhìn, chỉ có vật nhỏ này nũng nịu đòi yêu thương như thế. Đáng yêu chết mất! Con gái ơi, cứ thế làm sao nhẫn tâm quăng con vào bàn tay phàm tục của bọn chúng… Phải tìm cách, tìm cách thôi!

– Ta gọi con là Nương Tiên nhé… Càng nhìn càng thấy dễ thương.

– Dạ…

Cười… Cười càng đẹp… Đôi môi đỏ mọng, ươn ướt, má hồng hồng tự nhiên không tô điểm. Con gái ta, sao lại đẹp dường này…

– Con gái phải xuống trần gian tu luyện thôi… Haiz ya… Biết sao được, nơi đó có không khí mới làm thân xác con hoàn thiện được. Nhớ này… – Thiên đế đặt tay lên vai cô gái nhỏ, nghiêm giọng – Ta sẽ quăng con ở một nơi thật vắng vẻ. Nếu xui xẻo mà con nhìn thấy một con vật nào đó giống con, con nhất định phải trốn đi. Không được cho bọn chúng thấy. Qua đúng 15 năm là xương thịt con cứng cáp, ta sẽ mang con về nhà.

– Dạ…

Sinh ra con hư thì không nói, đằng này con gái ngoan ngoãn đáng yêu thế này mà không ở cạnh mình được thì càng đáng lo hơn. Ráng chịu đựng mười mấy năm, sau đó mang con gái về, không để ai ăn hiếp nó nữa…

Nhất định thế rồi…

Mục lục: