Mỹ nhân đá [Chương 15: Thiên đế-Huyết hồn: Một đám hỗn loạn]

Trong ký ức còn sót lại của Nương Tiên, cha vẫn như thế.

 

Nàng không ngần ngại nhào vào vòng tay rộng mở của cha, đôi mắt trong veo ngước nhìn thiên đế, thật đáng yêu:

– Tiểu Tiên… Nước…

Mắt Thiệu Khải Đăng như nổ đom đóm trước cảnh thân mật bất ngờ kia. Tính chiếm hữu quả là rất cao, Thiên đế thở dài:

– Ta là cha của Nương Tiên.

Nhạc phụ? Thiệu Khải Đăng thầm quan sát. Chuyện kiếp trước, hắn vẫn còn nhớ. Đương nhiên là không có cảm tình với hai từ thiên đế một chút nào:

-Nhạc phụ…. Đến đây làm gì?

– Ta có chuyện muốn nói với ngươi.

– Nương Tiên là của ta. Người tạo ra nàng ấy nhưng lại quẳng nàng trong một xó rừng. Ta tìm được, dĩ nhiên là của ta.

– Nương Tiên không phải là một món đồ vật. – Thiên đế nhìn con gái, xót xa khi so với vóc dáng tròn trịa khi mới xuống, nàng có ốm đi không ít – Ngươi phải lắng nghe tâm tư tình cảm của nó, xem nó có thích ngươi không?

– Vậy ngày xưa khi thiên đế lấy đá của tôi đi, Thiên đế có hỏi đá, ở với mèo là sung sướng, hay ở với thiên đế thích hơn không?

Thiên đế cứng họng. Gã này ngang như cua, nhưng cái ngang của hắn không phải là không có lý:

– Ta thừa nhận là ta sai. Nên ta không muốn lập lại sai lầm đó lần nữa. Nương Tiên chưa sẵn sàng để làm một con người, một người vợ. Ngươi yêu thích nó, hãy cho nó một thời gian nữa để nó học hỏi, khám phá thêm thế giới này. Giam cầm nó không phải là cách thể hiện ngươi yêu nó, chỉ để thỏa mãn ý thích sở hữu của ngươi thôi.

– Người không vì mình, trời chu đất diệt… Người ta sung sướng trong khi mình đau khổ, thế tại sao mình không được quyền sung sướng khi người ta đau khổ chứ

– Ngươi…

Quả là rất bướng bỉnh. Những con người thế này, Thiên đế không có kinh nghiệm thực tế nên cũng không biết phải làm sao.

– Cha vợ đi thăm con gái như vậy được rồi. Cha vợ an tâm, tôi hứa sẽ không bạc đãi Nương Tiên. Tôi cũng không cưới vợ hai, vợ ba thị thiếp gì đó làm khổ nàng. Còn chuyện dạy dỗ nàng, thiết nghĩ không cần đâu. Dạy dỗ theo kiểu quăng nàng vào một xó, không cho tiếp xúc với bên ngoài thì dạy làm gì. Cuộc sống sẽ dạy cho nàng trưởng thành. Người không cần lo.

Thiên đế quả nhiên đuối lý. Cũng cần phải huấn luyện thêm. Cứ như thế này làm sao mà “ăn thua” cùng ai được.

– Quả thật là…..Khác xa quá!

 

So với cái gã “mồm năm miệng mười” kia thì như một trời một vực. Ti Mệnh chợt so sánh. Nếu là kẻ ấy thì….

– Người tốt muôn đời là vậy. Thiên đế của chúng ta nghĩ mình có lỗi nên chỉ cần nhắc tới là co vòi lại ngay. Thật là khổ quá đi mất!

-Ừ….Khổ quá đi!

 

Phượng Hoàng bé nhỏ ngẫm nghĩ rồi chợt hỏi chủ nhân

– Nói thì nói, giận thì giận thế thôi chứ người làm sao mà bỏ lửng số phận của Thiệu Khải Đăng được. Tôi cũng muốn biết sao từ huyết hồn mà hắn lại thành nửa người nửa yêu thế này. Chuyện hấp dẫn à nha. Chủ nhân!!!!

– Ngươi chỉ nhiều chuyện là giỏi thôi.-Ti Mệnh phì cười- Hắn tồn tại theo kiểu nửa người nửa yêu, có lẽ là do hắn đã mượn xác con người để tiếp tục sống. Nếu xem rõ được quá trình mượn xác đó thì sẽ có cớ cho cái gã Thiên đế hiền lành của chúng ta đòi lại uy phong cho mình. Thiên đế không giết sinh vật đang sống nhưng nếu sinh vật đó làm tổn hại tới người khác, hắn hoàn toàn có thể ra tay.

– Ý chủ nhân là nếu Thiệu Khải Đăng là do hại người cướp xác thì sẽ bị…

– Ừ. Muốn biết rõ thì đi hỏi Diêm đế thôi. Ta cũng muốn biết rõ, Thiệu Khải Đăng và Huyết hồn- sao lại ra tới nông nỗi này. Tiểu Phụng, đi thôi!

-Dạ….Chủ nhân

….Diêm đế hiện tại là Diêm đế dự bị. Người chính thức nghe nói là làm việc quá sức, đã xin Thiên đế nghỉ ngơi một thời gian.

Không cần đồng ý cũng nghỉ. Dạo này trên các thời không, thiên tai, bệnh tật, chiến tranh nhiều quá, chết càng ngày càng nhiều, khiến Diêm đế và lũ thuộc hạ thở không ra hơi. Vì lẽ đó, kẻ thay thế kia nhớ đến là lại “nghiến răng nghiến lợi”:

– Mượn tiếp gương à?

– Ừ.

– Gương đó khó xem lắm. Ta cũng không rảnh giúp các ngươi điều khiển nó. Thiên đế đã nói không cần xem tiếp nữa mà.

– Ta muốn làm rõ một số chuyện thôi. Làm sao để xem tiếp, ngươi hướng dẫn- chúng ta sẽ tự làm!

– Có vòng luân hồi thời gian – Diêm đế chỉ vào một dụng cụ hình bát quái nằm ở một xó – Thầy trò ngươi có thể đến bất cứ nơi nào trong quá khứ. Nhưng phải hy sinh một chút. Hai thầy trò các ngươi sẽ bị biến thành một thứ gì thật vô dụng trong thời đại đó, khiến các người không thể can thiệp vào chuyện đang xảy ra. Chịu không?

– Ừ.

– Cái này chỉ xài được có ba lần thôi.Một lần ta thử nghiệm trước ,Mộtlần có người khác dùng rồi. Các ngươi là lần thứ ba!

– Vậy nếu không quay về được thì sao? – Phượng hoàng bất ngờ xen vào – Chết ở đó luôn hả?

– Cái đó ta không biết – Diêm đế nhún vai – Ta chưa thử tính năng đó mà.

Lại nhìn nhau rồi Ti Mệnh xoa đầu phượng hoàng:

– Đừng lo. Chúng ta có gì sẽ không ai dự đoán, sắp xếp cho số phận người khác đâu.

– Nhưng chúng ta cũng đâu có viết số phận cho mình. – Phượng hoàng thở dài – Ai biết được….

– Giờ có đi không – Diêm đế gắt – Nhanh lên, ta còn một đống việc phải làm.

– Ừ, đi chứ!

Ti Mệnh nựng nhẹ má phượng hoàng:

– Không cần đi với ta đâu. Nếu ta không về nữa thì thay ta làm cho xong cái đống sổ sách đó. Tiểu Phụng ngoan ngoãn đã mấy ngàn năm tuổi, có thể sẽ thành Ti Mệnh tiếp theo. Lúc đó thì….

– Người đừng nói cái kiểu đó – Trước ánh mắt hơi nhướng lên của Diêm đế, Phượng hoàng đã hóa thành người – Không quản nổi đống sổ đó, định để tôi một mình à? Không chơi kiểu bỏ của chạy lấy người đó. Đi đâu tôi cũng theo, đề phòng người đào ngũ…

Ti Mệnh mỉm cười.

Tiểu phụng hoàng, miệng lưỡi chua ngoa…

Nhưng từ khi chúng ta bắt đầu, đã định là không rời nhau được.

Sắp xếp số phận cho bao người, nhưng vận mệnh của mình lại để cho nó tới đâu thì tới. Điều cảm thấy may mắn là khi cạnh bên vẫn còn cái thuộc về mình. Không như…

– Các ngươi đi may mắn nhé! Tạm biệt!

Tên Diêm đế còn nói với theo để tiễn. Tới lúc định thần lại, Ti Mệnh cũng muốn chửi tục… Đúng là “vô dụng” thật! Thà hóa ra gió còn có thể tạo thành bão, đằng này hóa thành khói mà còn là sương khói nữa, làm gì được ai?

 

Phượng hoàng bực bội lúc lắc mớ hơi nước lỏng lẻo trên người.

– Giờ làm sao hả chủ nhân?

– Thì đợi chứ sao. Hắn đưa chúng ta về thời điểm này, không gian này chắc là có liên quan đến chuyện. Đừng cử động nhiều, tan thành hơi nước bây giờ.

– Người tôi cứ lỏng lẻo thế nào đấy chủ nhân. Khó chịu quá!

– Ráng chịu đi. Ai bảo cứ đòi theo.

Từ phía cuối rừng, bỗng nhiên xuất hiện một đám mây. À không, một đám bụi mù, đám khói màu đỏ, không phải là đỏ bình thường mà là đỏ như máu. Phượng hoàng chợt rùng mình:

– Tôi thấy sợ sợ….. Chủ nhân ơi! Ghê ghê!

– Đó là Huyết hồn! Ta nghe nói nó là thứ chứa toàn oán khí. Yên tâm đi, chúng ta là sương, chẳng phải lo. Hắn cũng chẳng cần chúng ta nên cứ bình thường mà đợi. Không sao đâu!

Đám khói càng lúc càng gần. Mọi chú ý của hai thầy trò đều dồn vào nó. Nhưng giống như trêu cợt, nó không dừng cố định ở chỗ nào. Cứ lơ lửng, lúc thì trên ngọn cây, lúc lại sà trên mặt đất. Phượng hoàng thều thào với vẻ thú vị:

– Đẹp ghê!

– Hình như nó đang tìm cái gì đó. – Ti Mệnh trầm ngâm – Tới gần xem thử coi…

– Nó biết mình là sương yêu tinh thì sao? Huyết hồn  mạnh lắm, giờ chúng ta lại chẳng chống cự được gì. Thôi đi chủ nhân, tôi chưa có con phượng hoàng con nào, còn chưa muốn hồn phi phách tán.

– Ngươi thật là…

Cũng vào lúc đó, màn khói màu đỏ bỗng nhiên chuyển động dữ dội. Rồi nó tháo chạy. Một đám khói đỏ bốc lên cao, tốc độ bay nhanh vun vút, thoắt cái đã không còn đọng lại.

Ti Mệnh trong lớp sương khói rất muốn đuổi theo nhưng lúc vừa cất mình định bốc cao hơn thì cũng là lúc nhận ra, mình nặng như chì, không bốc lên cao được. Chưa kịp lên tiếng thì đã có một thứ gì đó hút mạnh, lôi hai thầy trò về. Lúc mở mắt thì cũng là khi nhận ra mình đang đứng ở chỗ cũ, có khác chăng là có Diêm đế cạnh bên:

– Sao lại kéo ta về? Chưa gì mà…

– Ta cũng chẳng muốn và không đủ tài kéo các ngươi về đâu – Diêm đế miễn cưỡng – Do thiên đế sợ các ngươi bị vạ lây thôi. Nhìn đi!

Trong màn nước mờ mịt, đám khói đỏ dần lộ diện, nó đang bị săn đuổi bởi một hồ lô vàng chói mắt. Một tiếng nổ mạnh, toàn bộ làn khói đã bị hút vào trong. Chiếc hồ lô bay về tay một đạo sĩ trông có vẻ tiên phong đạo cốt, đang vuốt râu với vẻ hài lòng:

– Ủa? Là sao?

– Chẳng hiểu gì hết!

– Lũ ngươi có phải sinh ra là không có não không? – Diêm đế gắt – Huyết hồn bị đạo sĩ thu chứ sao…

– Nhưng huyết hồn… là Thiệu Khải Đăng mà. Hắn bị thu rồi, sao lại trở thành… thành như thế này được?

– Thì có nguyên nhân chứ. Xem tiếp đi!

Thiên đế vốn không quan tâm tới quá trình Thiệu Khải Đăng từ yêu biến thành người nhưng nghĩ lại dù sao cũng phải xem cho tường tận. Gả con mà tung tích thân thế chàng rể không rõ ràng, người làm cha làm sao mà có thể yên tâm?

 

Huyết hồn là linh hồn vừa hung ác lại vừa hùng mạnh nhất trong thế giới các âm hồn. Nhưng Diêm đế biết, không phải huyết hồn nào cũng vậy. Chỉ có những con người còn tham vọng mới biến huyết hồn trở nên độc ác nhẫn tâm. Còn những huyết hồn mang nặng nỗi lòng như Thiệu Khải Đăng, cùng lắm là quấy phá thôi chứ hắn không làm hại tới người khác. Huyết hồn còn mang đến sức mạnh, gia tăng đạo hạnh, khiến người ta gia tăng tu vi, mau chóng thành tiên.

 

Đạo sĩ mang Huyết hồn với mong muốn tu luyện thành tiên trưởng. Lũ đệ tử của ông ta thấy sư phụ trở về với chiến lợi phẩm không phải ai cũng vui mừng một cách vô tư cho thầy mình. Một mảnh khói đỏ so với công sức tu luyện kham khổ bao năm thật là cái giá quá hời.

 

Vài ánh mắt đã rực lên âm mưu, tính toán. Thiên đế, Ti Mệnh phượng hoàng im lặng khi bỗng dưng có một tia khói nhỏ, đỏ chót xuất hiện tại làng. Nó lặng lẽ chui qua khe cửa, xâm nhập vào đạo quán. Diêm đế thở dài:

– Mọi chuyện đều có căn nguyên của nó. Huyết hồn không ác, nhưng nó cũng là một sinh vật, muốn tự bảo vệ mình thì phải thủ đoạn thôi.

 

……Phần lớn Huyết hồn đã bị nhốt vào trong hồ lô, phần còn lại nhỏ đến mức đạo sĩ cũng không biết nó còn tồn tại. Tuy vậy, nó vẫn là một bộ phận của huyết hồn, mang đầy đủ bản chất của một linh hồn đầy oán hận. Không chỉ vậy, màu đỏ càng lúc càng chói mắt. Sự căm hận của một con mèo rừng hoang dã – bao lâu nay bắt buộc phải tinh khôn để sống giữa rừng già bây giờ biến nó trở nên tinh ranh với những toan tính ít ai ngờ được. Trong đêm tối tăm, nó len lỏi qua cửa sổ, tìm đến tên đệ tử lúc nào cũng mượn oai mượn vế của đại sư huynh. Một mảnh linh hồn tuy bé nhỏ song lại đủ sức giết chết linh hồn yếu ớt của con người, đặc biệt là những người đầu cứ luôn tính toán.

– Đại sư huynh…

– Vào đi!

– Dạ!

Tên đệ tử tên là Mâu Trường Thạnh, đại sư huynh của đạo quán cũng như những huynh đệ khác lấy họ Mâu làm họ của mình. Đạo quán đa số là trẻ mồ côi, ai cũng khao khát tình thương, thèm một vòng tay yêu thương âu yếm. Thiên đế đã nghĩ vậy, nhưng người cũng chua xót cảm nhận, ngài hoàn toàn không hiểu gì về đặc tính củaMộtsố con người.

– Uống canh đi đại sư huynh!

– Canh gì vậy?

– Dạ. Là táo đỏ, uống rất ngon ạ!

– Đệ rất vâng lời. – Mâu Trường Thạnh vỗ nhẹ vai vị sư đệ – Khi nào ta đạt được nguyện vọng, ta sẽ không bạc đãi đệ đâu.

Từng ngách ký ức được lôi ra. Huyết hồn đã nắm suy nghĩ của ai đó thì nó sẽ lợi dụng triệt để chúng để tiếp tục tính toán của mình.

– Cảm ơn sư huynh. Nhưng mà…

– Nhưng mà sao?

– Huynh không giận, đệ mới dám nói.

– Đệ nói đi… Ta không giận…

– Vị trí quán chủ đó, liệu có thay đổi không huynh?

– Thay đổi à? – Mâu Trường Thạnh sững người – Chắc là không đâu. Ngôi vị quán chủ đều là truyền như thế. Ta là đại sư huynh đương nhiên là sư phụ sẽ truyền chức lại cho ta rồi

– Biết là vậy, nhưng mà huynh cũng thấy rồi đó – Hắn nhấn từng chữ – Sư phụ đang ưu ái và thiên vị ai, theo như tình hình hiện giờ thì có khi chức quán chủ sẽ đổi chỗ trong giờ chót đấy.

Ánh mắt của hắn ta bây giờ hay là ánh mắt của huyết hồn? Nó lạnh như băng, khiến những kẻ nhìn thấy rùng mình:

– Huyết hồn vốn là như thế…. – Thiên đế buột miệng trong tiếng thở dài – Cũng do… ..

– Thấm thía lỗi lầm của mình chứ gì? – Ti Mệnh cười mỉm – Chuyện bắt đầu từ lúc ngươi “cướp” tảng đá khỏi tay nó. Ngươi là ngọn nguồn tai họa… Ngươi…

– Thôi mà – Phượng hoàng gắt lên – Để xem cho hết đã, đang gay cấn!

Phía dưới kia, huyết hồn đã thành công trong vai trò thuyết phục, thậm chí nó còn khiến vị đại sư huynh võ dũng ngời ngời kia lay động mãnh liệt. Ai bảo đời người là có hạn, trong khi lão đạo sĩ kia lại tu luyện quá lâu. Lão có thể sống tới hàng trăm năm đó chứ. Khi đó thì đừng nói là quán chủ, nguy cơ cả đời chỉ là một thứ công cụ cho người khác lợi dụng hiện quá rõ ràng trước mắt rồi:

– Đại sư huynh nghĩ xem. Sư phụ đã luyện tiên pháp, có hồ lô tiên kỳ diệu, bây giờ lại thu thập được huyết hồn chẳng phải là còn lâu mới chết hay sao?

– Vậy… Ta… ta nên làm gì?

Phượng hoàng giống như một chuyên gia, thoải mái bình luận:

– Thế mà cũng không biết. Vậy mà cũng bày đặt muốn làm quán chủ…

– Có nhiều loại người như vậy. – Ti Mệnh thêm vào – Tài không có, trí cũng không cao, nhưng đụng đến quyền lợi thì cuống lên. Mới có chỗ cho người khôn ngoan hơn lợi dụng chứ…
– Nhân lúc sư phụ tu luyện thêm, huynh hãy đánh cắp huyết hồn. Ăn được nó, sức lực của huynh sẽ tăng gấp trăm lần. Lúc đó sư phụ cũng không làm gì được huynh. Chúng ta muốn có ngọc là có ngọc, muốn có vàng là sẽ có vàng. Không làm quán chủ cũng không sao, phải không đại sư huynh?

…..Kẻ bị xúi giục cuối cùng đã không thoát nổi cám dỗ, đánh cắp hồ lô tiên, mở nắp để mong độc chiếm huyết hồn. Ngu ngốc! Huyết hồn vốn là một linh hồn đầy oán hận, hồ lô tiên là vật của tiên gia, đáng lẽ chỉ vài ngày nữa, huyết hồn sẽ tiêu tán thành khí, kết tụ dần thành đan dược, tăng tu vi cho ai ăn nó. Bây giờ ra khỏi đó, tuy bị thương tổn nặng nề song huyết hồn vẫn là huyết hồn. Chỉ một đòn đã khiến kẻ muốn chiếm đoạt mình ngã lăn dưới đất. Nó đã giết người. Tại sao con người muốn bắt, muốn hại nó thì được, còn nó khi hại con người lại phải băn khoăn chứ? Người là mạng, nó không là mạng hay sao?

 

Mảnh huyết hồn rời ra nhanh chóng hợp lại cùng chủ thể… . Có thể cử động một chút nhưng thân xác mỏi mệt, đạo sĩ mà phát hiện ra, bị đánh thành hồn phi phách tán là hoàn toàn có thể. Huyết hồn đang phút yếu đuối, phải tìm một chỗ tựa nương.

Ngay lúc đó, nó cảm nhận được có một thứ gì đó đang cử động… Một thứ gì đấy… Tuy yếu ớt nhưng nó cũng muốn sống, muốn đến mãnh liệt, cố giành giật từng hơi từng phút tồn tại trên đời.

Dưới một gốc đa cổ thụ là một thứ đỏ hỏn đang quấy khóc. Nó cử động, có sự sống, nhưng rất mỏng manh. Một đứa bé… Không biết có thể gọi nó thế không? Vì từ dưới lên, nó giống con người. Chân tay có, thân hình cũng hoàn thiện. Bộ phận giữa hai chân rõ ràng là con trai. Tuy nhiên, chân tay dù có nhưng không đủ 5 ngón như người. Những thứ đáng lẽ là ngón tay dính chặt vào nhau, có ngón rõ ràng chỉ là một cục thịt. Gương mặt có miệng, song chỉ có hai lỗ phì phò ngay vị trí của mũi. Miệng là một đường dài, còn kéo thêm hai đường rãnh. Mắt chỉ là hai lỗ hổng cứ giương lên sau mỗi tiếng óe óe nửa giống khóc, nửa giống như đang cười.

Loài người cho đó là quái thai. Có lẽ vì vậy nên đã vứt bỏ nó, họ tưởng với khí trời này, chốn hoang sơ đó, nó sẽ nhanh chóng lìa đời. Họ đã đánh giá thấp sức sống của những thứ quái lạ. Quái thai đó không chết, nó muốn sống và đang cố níu lấy sự sống.

Huyết hồn cũng muốn tồn tại, chúng vì thế mà gặp, mà tự động thu hút lẫn nhau.

 

Huyết hồn quanh quẩn quanh đó một chút rồi toàn bộ làn khói đỏ chồm xuống, phủ kín thân hình bé nhỏ còn chưa cắt rốn. Huyết hồn đã chọn một nơi ẩn náu nơi cơ thể con người. Phía trên, phượng hoàng gật gù:

– Sau sự việc này, tôi thấy rõ ý nghĩa của cuộc sống! Chủ nhân… – Nó quay sang Ti Mệnh- Từ nay tôi không hóa thành tro bụi nữa đâu, phải trân trọng từng phút giây được sống. Tranh thủ kiếm thêm vài con phượng hoàng con

Phượng hoàng nhỏ vốn có một cuộc sống khác thường. Chỉ cần nổi giận, nó sẽ biến thành một đống tro. Tần suất nổi giận ngày xưa lại dày đặc nên chuyện này diễn ra như cơm bữa. Chỉ có lần tai nạn đã diễn ra. Chủ nhân bề bộn của nó hôm đó bỗng nhiên nổi hứng muốn dọn dẹp. Người quét lên đống tro của phượng hoàng, mang đổ xuống sông. May là người cũng vụng về, trên đường ra sông thì bị vấp té, đổ lạ một ít tro cốt trên cỏ. Cũng may là vì vậy, người mới bị trặc chân.

Phượng hoàng vội vã vận dụng mọi cách, vật vã tìm cách giải thích cho Ti Mệnh. May là cuối cùng không bị đổ hết ra sông, trôi mất xác. Nhớ chuyện cũ, Ti Mệnh lắc đầu, hờ hững với câu hỏi của phượng hoàng:

– Tùy ngươi…

Thiên đế không bị ảnh hưởng bởi câu chuyện của hai thầy trò. Người cất tiếng,  giọng run run:

– Đứa bé đó là Thiệu Khải Đăng?

Ti Mệnh bấm đốt ngón tay rồi thở dài:

– Đúng là Thiệu Khải Đăng. Nhưng hắn không tuân theo quy định của thiên giới. Hắn tự sinh tự diệt, tự mình tồn tại trên thế gian này…

Ánh mắt lại nhìn về hướng phượng hoàng, giọng nhỏ đến mức chỉ mình người nghe được:

– Như ngươi vậy Tiểu Phụng. Nhưng hắn đau khổ hơn ngươi. Hắn vẫn còn nhớ tới quá khứ, không như ngươi, đã lãng quên tất cả rồi!

Tiểu phụng hoàng nghe rất rõ câu nói đó. Lãng quên là một may mắn, tiếc thay là… nó không quên.

Chủ nhân là một chủ nhân tốt. Khi người chạm bàn tay lên nó, phượng hoàng có cảm giác rất ấm áp. Là loài chim hát hay nhất thiên hạ thì sao chứ, vốn cũng cần được yêu thương. Nó đã dụi đầu vào tay người để cảm nhận hơi ấm. Người là người quyết định vận mệnh cho mọi thứ, nhưng cũng chính người là kẻ cô đơn nhất thế gian này.

Người se duyên cho người ta, người tạo ra những bước quanh định mệnh. Nhưng cũng chính người với cuộc sống bất tử, lặng ngắm thời gian chậm rãi trôi. Người sống chỉ vì người khác. Thế nhưng khi gặp bất hạnh và đau đớn, người ta đều oán trách người….

Thật là tội nghiệp! Có lẽ vì cô đơn nên người nhìn thấy cái gì đó có khả năng tiếp nhận mình thì đều đón lấy. Kể cả đó là những thứ đã bị vấy bẩn từ lâu.

-Hỏa Phụng Hoàng có tội. Hỏa Phụng Hoàng vạn kiếp bị đày xuống địa ngục. Không được siêu sinh.

Con chim Phượng hoàng bị trói chặt cánh. Ánh mắt lạnh lùng, kiêu hãnh – đâu như con Phượng hoàng ham vui, ham nói, vô tư lự của bây giờ.

Tiểu Phụng từng như thế. Nó tách biệt với các con phượng hoàng khác.Nó chỉ thích một mình buông người trên bầu trời sâu thẳm. Nó chẳng bao giờ cất giọng hát để làm vui lòng một ai, dù có là trưởng tộc phương hoàng.

Nhưng nó lại từng tìm đủ mọi cách làm cho hai người vui vẻ. Đó là hai ông bà lão nghèo, sống bên một căn lều rách. Ông lão rất yêu thương vợ của mình. Ông nhặt được phượng hoàng trong một buổi chiều vào rừng nhặt củi. Phượng hoàng ham chơi rời nhà quá lâu. Ánh mắt trời thiêu đốt trên bộ lông chưa hoàn thiện của nó. Không thể bay, nếu không có ông lão đêm xuống chắc chắn lũ thú rừng kia không để ý tới phượng hoàng có khác biệt gì với những cầm thú khác. Nó sẽ chết, chết khi chưa muốn chết. Ông lão chính là ân nhân cứu mạng của nó rồi.

Ông lão thường hay mớm mồi cho Phượng hoàng rồi vuốt bộ lông mượt như tơ của nó. Ông bà gọi nó là Tiểu Phụng. Ông bà….

Ở với ông bà, Tiểu Phụng không khác gì một con vật nhỏ được cưng chiều. Nhưng nó là Phượng hoàng. Phượng hoàng không thể sống mãi với loài người.

Nó phải về.

Bộ lông đã cứng cáp hơn, bắt đầu có pháp thuật, bắt đầu có thể sử dụng quyền lực. Nó tặng cho ông bà lão một chiếc lông thiêng có thể giúp ông bà sống tốt hơn.

Rồi sau đó về thiên giới…. Khi quay trở lại, chẳng có mấy lâu mà cảnh vật đã hoang tàn.

Ông lão, trên giường là một bộ xương, xa hơn là một bộ xương khác. Chiếc lông phượng hoàng với phép thuật hóa ra tiền bạc, hóa ra lại là thứ kích thích lòng tham của con người. Hai con người đơn giản đó đã bị chiếc lông phượng hoàng hại chết. Bọn cướp gần đó đã phát hiện ra bí mật kỳ diệu của chiếc lông và sát hại họ. Sau đó chúng mang báu vật trở về. s

Khi kích động phượng hoàng rất đáng sợ, nó đã dùng lửa thiêu sống cả trại cướp. Hơn 200 mạng người. Tội ác tàn độc, sau đó là ngọn lửa lan cháy khắp làng. Hàng trăm ngôi nhà chìm trong biển lửa. Phượng hoàng không hề sợ hãi. Nó nhìn ngọn lửa và những con người vùng vẫy tuyệt vọng trong lửa đỏ, không cứu một ai cả, không mềm lòng trước lời la hét khản giọng của một ai.

Làng xóm vốn không xa nhau mấy, tại sao khi hai ân nhân nó kêu cứu đã không ai đến mà giúp họ? Bọn cướp đáng sợ nhưng không có nhiều người. Lũ người kia liên kết lại, chẳng phải đã chống được chúng hay sao?

Oán khí ngập tràn không khí. Diêm đế đã ra lệnh truy nã nó. Dòng dõi phượng hoàng ngại liên lụy cũng không bênh vực. Đại phượng hoàng còn đích thân tham gia đoàn truy đuổi. Nó thọ trọng thương, nằm chơ vơ giữa rừng núi. Sức tàn lực kiệt, và gặp chủ nhân…

-Đi với ta nhé, Tiểu Phụng hoàng.

Người đã mang nó xuống gặp Diêm đế. Sau khi thương lượng với bọn dân làng chết oan, hứa hẹn đền bù số phận tốt ở kiếp sau cho họ, Tiểu Phụng về ở chung cùng Ti Mệnh, làm một con phượng hoàng vô tư lự bên cạnh chủ nhân.

Người không nghĩ, nó vốn là một con Hỏa phụng hoàng.

 

Phượng hoàng không quên, chỉ là giả vờ không nhớ mà thôi.

Tiểu Phụng bất chợt hóa thành một con phượng hoàng bé nhỏ, dúi đầu cọ vào tay Ti Mệnh, chịu cái cốc đầu không nặng của chủ nhân:

– Chủ nhân!