Mỹ nhân đá [Chương 16: Bảo vệ và Giết chóc]

Ti Mệnh khẽ mỉm cười, tát khẽ vào đầu của phượng hoàng:

– Đồ… không bình thường. Không phải ở nhà đâu, không cần làm nũng.

– Ồ… Cứ tự nhiên – Diêm đế cười nhẹ – Con chó ngao nhà ta nuôi cũng hay như vậy. Động vật đều thế mà.

Phượng hoàng như bị nghẹn trong họng. Nó là loài chim đẹp nhất thiên hạ, sao có thể so sánh với con chó ngao cục mịch đáng tởm đó được…Đồ xấu xí đó mắt thò lõ, sao sánh được với Hỏa Phượng Hoàng rực rỡ, rạng ngời?

Nó đã quyết, từ nay… trừ khi ở nhà, còn không sẽ không bao giờ tỏ tình cảm với chủ nhân:

– Giờ người tính sao ạ. Chủ nhân?

– Còn tính sao nữa – Ti Mệnh lắc đầu – Khúc sau thì ta không có hứng thú xem. Chỉ cần biết hắn vừa là yêu quái vừa là người thì được. Chúng ta về thôi Tiểu Phụng, để cho hắn tự quyết định số phận của mình.

– Dạ.

Tiểu Phụng nhún mình vài cái. Nó chợt lớn dần ra. Bản thân nó trở nên to lớn, khuỵu chân xuống cho Ti Mệnh ngồi lên:

– Về nhà là về nhà! Về nhà!

Diêm đế không mặn mà gì với việc tiễn hai thầy trò nhà Ti Mệnh. Khi bước lại kính, định cất đi thì ông ta chợt khựng lại. Màn mây quan sát đã biến thành màu đỏ. Đỏ như máu, đỏ cả màn hình.

– Huyết đầm!

Trong truyền thuyết, huyết đầm là một đầm nước được tạo nên bởi 2 dòng máu khác biệt nhau. Một tượng trưng cho dòng máu tinh khiết và trong sạch của thế gian, một kết tinh từ oán thù. Một chính một tà đặt bên nhau, thiên đế đời trước có dụng ý về một sự tương sinh tương khắc. Có dòng máu thiện khắc chế, dòng máu điên cuồng sẽ không tác oai tác quái. Ngược lại, dòng máu thiện cũng được sức mạnh của dòng máu ác chở che, bảo vệ. Huyết đầm nhờ thế mà tồn tại qua hàng nghìn năm.

Nhưng nó đã khô cạn không còn mộtgiọt. Và giữa đầm máu đỏ tươi ấy, một kẻ cũng vừa mới đứng lên.

 

Gương mặt thanh tú, mày kiếm, dáng vóc thư sinh. Hắn là Thiệu Khải Đăng của bây giờ.

 

Hắn đã làm khô cạn dòng máu kỳ diệu của đất trời đó….. Diêm đế càng lúc càng cảm thấy mơ hồ.

 

Dù hắn có năng lực của huyết hồn đi chăng nữa, cũng không thể khiến báu vật của thiên địa cạn khô trong một thời gian ngắn. Nghe nói, huyết đầm và dòng máu tự nhiên của nó, không ai được nhúng vào trừ thiên đế đời trước. Tại sao Thiệu Khải Đăng lại có thể tắm mình trong đó? Năng lực của hắn bây giờ trở nên vô cùng mạnh mẽ, tất cả đều là do năng lực của Huyết đầm sao?

– Người đâu?

– Dạ?

– Mời Thiên đế xuống đây ngay, ta có chuyện muốn nói cùng ngài. Đi nhanh lên!

Hiếm khi Diêm đế có vẻ hốt hoảng và vội vàng như vậy, lũ thuộc hạ của hắn biết chuyện không nên chậm trễ, vội vã chạy đi ngay.

…Trong lúc đó, nhân vật chính vẫn đang nhàn nhã nghịch tóc Nương Tiên, tay di chuyển các quân cờ  cùng lũ lâu la ham vui trong đại sảnh.

– Sơn vương, phía ngoài có rất nhiều người kéo đến. Có lão đại vương nữa, người muốn gặp sơn vương.

– Ừm!

Thiệu Khải Đăng từ tốn quay sang Nương Tiên, giọng đầy âu yếm:

– Nhìn ta chơi nãy giờ, biết chơi không?

– Biết chút chút.

– Ở lại chơi giùm ta nhé. Đừng để thua nghe chưa?

– Ừm!

Nàng hồn nhiên gật đầu. Bẹo nhẹ má hồng, Thiệu Khải Đăng đứng dậy, cười bảo tên thuộc hạ cũng đang “máu” chơi cờ:

– Không được ăn hiếp phu nhân đấy, khi ta về mà ngươi thắng nàng thì sẽ bị phạt chơi liên tục 20 ván… Một mình nghe chưa?

Tên thuộc hạ cũng tươi cười đáp lại:

– Sơn vương cứ yên tâm đi đi ạ. Khi ngài về, có lẽ phu nhân cũng đã thua đúng 20 ván cờ rồi.

Thiệu Khải Đăng cười ha hả. Đám thuộc hạ này, dễ dãi mãi, chúng quen thói làm lừng.

Nhưng như thế càng thấy chúng dễ thương. Mà hắn lại thích những cái gì đó dễ thương, khờ dại để thấy mình thật ra cũng rất dễ thương.

…..Đợi Thiệu Khải Đăng ở ngoài là một đám người đằng đằng sát khí.  Đinh Khải cũng không còn giữ vẻ thản nhiên thường ngày:

– Đại vương!

– Con ta đâu? Đinh Bộ… Con ta đâu?

Thiệu Khải Đăng vốn có tính hay quên và lần này cũng thế. Hắn ngẩn ra một lát rồi mới nhớ ra:

– Đinh công tử à?

– Đừng nói là không biết – Tên hầu cận Đinh Bộ bước ra, dõng dạc – Công tử nói là đến đây chờ người… Người đã đi mấy ngày rồi.

– À… – Tiểu Mão, một trong những thuộc hạ trung thành nhất của Thiệu Khải Đăng lên tiếng – Công tử đến chỗ chúng tôi làm gì? Sao không báo cho sơn vương hay người trong động chúng tôi biết? Đến không báo, thì giờ mất tích cũng ráng mà chịu chứ sao lại hỏi chúng tôi?

– Ngươi…

Đinh Khải gằn từng tiếng, tay chỉ thẳng vào mặt Thiệu Khải Đăng:

– Con ta đâu? Trả lời ngay, nó đâu?

Đang lúc ấy, bỗng dưng một tên thuộc hạ khác của ông ta chạy vào, hớt hải:

– Đại vương ơi, thuộc hạ tìm thấy cái này.

Trên tay hắn ta là một mảnh áo. Chiếc áo với chủ vàng thêu hoa của Đinh Bộ rất nổi bật, hơn nữa đây lại là kiệt tác được chế tạo dâng lên hoàng đế mà Đinh Bộ cướp được từ dân Lạc Hằng, nổi tiếng với tài chế tạo thủ công quý giá.

– Ngươi tìm được, tìm ở đâu?

– Sau hậu sơn ạ.

– Công tử… vậy còn công tử đâu?

– Không biết ạ. Chỉ thấy mảnh áo này vướng vào trong bụi cỏ.

Thiệu Khải Đăng mới sực nhớ ra, trên Túy Ngọc Lĩnh này có khá nhiều thú dữ. Hổ cũng có, gấu cũng có. Lúc đó hắn đang giận nên ra tay có phần tàn độc, có lẽ mùi máu đã dẫn dụ tới bọn thú rừng:

– Đi tìm… Đi tìm công tử mau. – Đinh Khải hét lên – Dù có san bằng nơi này ta cũng phải tìm cho được con ta.

Thiệu Khải Đăng đột ngột ngắt lời:

– Đại vương… Đây không phải là nơi của ngài. Nhà của tôi, muốn xét là xét sao?

Thiệu Khải Đăng cũng là một trong những tên cướp dưới quyền cứng đầu. Thích thì làm, không thích thì dù thế nào cũng sẽ không làm. Nhưng hắn chưa hề làm trái lệnh Đinh Khải. Bây giờ ngược lại, càng như dầu thổi vào lửa, bốc cháy cao hơn:

– Ngươi… Nhất định ngươi đã làm gì nó. – Ông ta hét lên – Con ta mà có mệnh hệ gì thì các ngươi… Ta sẽ…

– Sẽ san bằng Túy Ngọc lĩnh đúng không – Thiệu Khải Đăng khoanh tay, nhàn nhã – Đại vương, nãy giờ tôi đã nhường nhịn ông lắm rồi. Vào nhà không xin phép thì thôi, còn tự ý lục xét trong địa phận của tôi. Bây giờ tôi không được vui, ông về đi. Hôm nào đi rồi tính.

Mặt của Đinh Khải tái đi. Tên này, thật là quá đáng lắm rồi.

 

Thiệu Khải Đăng khẽ phất tay, định lui vào trong. Giết con trai rồi, hắn không muốn giết thêm người cha nữa.

Đinh Khải phất tay ra hiệu. Cả đám người kia lao vào chỗ Thiệu Khải Đăng đang đứng. Chỉ có hơn chục người theo hắn ra đây, trong khi người đi theo Đinh Khải toàn là những kẻ lực lưỡng khỏe mạnh, lại giỏi võ công. Thoáng chốc đã vây hắn vào giữa:

– Đại vương, tôi không muốn xung đột trong lúc này. Hiện nay tôi đang rất căng thẳng, không muốn lợi dụng tình huống đó để mà tìm người giải khuây. Ông dẫn người của mình về đi!

– Ngươi nói nghe dễ dàng quá – Đinh Khải cười khẩy – Hôm nay nếu không tìm được con ta, ta sẽ phá tan nơi này. Con của ta đâu?

Gương mặt Thiệu Khải Đăng cũng thay đổi, không còn vẻ trêu đùa lúc nãy nữa. Đôi mày kiếm thoáng chau lên:

– Hắn chết rồi. Ta giết hắn và đám thuộc hạ của hắn rồi…. Nhưng ta quên mất chuyện nơi này còn thú dữ, bỏ xác chúng lại đó, xem ra bọn thú đã có một bữa ăn no. Cũng tốt, chúng sẽ không cần tìm thức ăn trong vài ngày. Đinh công tử xem như làm được việc có ích cuối cùng.

Đinh Khải như phát cuồng trước những lời nói đó. Dù thật hay không cũng vậy. Hôm nay Thiệu Khải Đăng phải chết, chết một cách thê thảm nhất. Ông ta sẽ tùng xẻo, cho hắn từ từ chết. Rồi cô gái kia nữa, không cho nàng ta dễ chịu. Từng người, từng người một sẽ dày vò cho cô gái đến chết mới thôi.

Bọn người hùng hổ như ác quỷ xông vào. Phía bên trong, bọn thuộc hạ của Thiệu Khải Đăng cũng vội vã xông ra tiếp ứng cho hắn. Nhưng Đinh Khải đã dự liệu trước. Túy ngọc lĩnh chỉ có hơn 300 người, ông ta mang theo 500 tên cướp khát máu và tàn nhẫn nhất. Không để bọn người Túy Ngọc Lĩnh chết dễ dàng.

– Sơn vương…

Đa số lũ thuộc hạ của Thiệu Khải Đăng đều còn trẻ. Chủ sao tớ vậy. Thiệu Khải Đăng không cướp bóc, không chém giết nên lũ thuộc hạ của hắn cũng như sơn vương của mình. Hằng ngày chúng vào rừng kiếm những thứ là lạ về cho sơn vương, còn lại thời gian ăn chơi là nhiều. Võ nghệ thì không khi nào tập luyện nên cứ mãi thụt lùi:

– Sơn vương ơi… Em sợ quá!

Tiểu Mão mếu máo khi chúng xông tới. Thiệu Khải Đăng phì cười:

– Sợ thì chạy đi. Chúng sẽ giết các ngươi đấy…

– Không… Sợ thì sợ, nhưng… không đi!

Không ai bỏ chạy cả. Tuy chúng rất sợ song vẫn làm thành vòng tròn che Thiệu Khải Đăng vào giữa. Phàn Thúc – người lớn tuổi nhất trại, hạ giọng:

– Người chạy đi sơn vương!

– Sao lại phải chạy?

– Bọn thuộc hạ chết thì chỉ một đao thôi là xong. Nhưng người thì khác, chúng sẽ hành hạ người chết từ từ. Tôi nghe đồn chúng thích lóc từng miếng thịt của người ta ra, sau đó mổ bụng sống để nạn nhân mất máu từ từ mà chết.

Những gương mặt non nớt kinh hãi song tay gươm lại chặt hơn. Mím môi, Tiểu Mão nói với Thiệu Khải Đăng:

– Chúng tôi không cho phu nhân ra ngoài. Bên trong Tiểu Sơn và Mao Thất đang bảo vệ cho phu nhân, người dẫn phu nhân chạy đi. Xinh đẹp như phu nhân, lão đại vương không tha đâu…

Thiệu Khải Đăng cười nhẹ. Trong lòng hắn trào lên cảm giác ấm áp, những kẻ này quả nhiên không chọn nhầm người. Hắn sẽ không để một ai xung quanh mình bỏ mạng. Bảo vệ họ, cho họ cuộc sống an ổn, còn quan trọng hơn quyền cao chức trọng của một đại vương.

– Dừng lại.

Tiếng Thiệu Khải Đăng vang lên như sấm. Những kẻ đang lao tới cũng khựng lại, lũ thuộc hạ mím môi mím lợi kia cũng ngơ ngác nhìn chủ tử của mình:

– Lui lại hết cho ta.

Cũng trong lúc ấy, Nương Tiên đã chạy ra ngoài động. Tiếng người hò reo, đao kiếm, khiến nàng lo lắng. Kẻ chơi cờ kia nữa, hắn đã bấn loạn đến đặt sai vị trí của quân cờ.

 

Bàn tay Thiệu Khải Đăng đã bật ra móng vuốt, toàn thân hắn chợt trở nên đỏ rực, đôi mắt, một vết đỏ trên trán. Nhanh còn hơn một tia chớp, Đinh Khải chỉ cảm thấy bụng mình lành lạnh. Một cái gì đó vừa bị bứt ra, cảm giác đau còn chưa kéo tới, máu từ ổ bụng đã tuôn ra xối xả. Trên tay Thiệu Khải Đăng là trái tim của ông ta.

Như đứa con, nó bị bóc ra khi vẫn còn đập. Máu đỏ cả một khoảng đất trống, hỗn hợp giữa nội tạng và máu nhầy nhụa đổ xuống theo thân hình của Đinh Khải, thấm đỏ cả một vũng đất lớn. Mắt ông ta trợn trừng khi hơi thở tắt dần….

– Ngươi…

Những ánh mắt ngơ ngác và kinh hoàng. Nương Tiên chết lặng bởi cảnh tượng trước mắt. Nó quá đáng sợ, khiến nàng phải thét lên:

– Á!

Thiệu Khải Đăng không hề dừng lại. Một luồng khí mãnh liệt xô tới…. Những thân người như những viên pháo nổ tung, phát ra tiếp lụp bụp càng lúc càng lớn,,,,. Máu bắn tung tóe, lên cây, lân đất, lên cả những con người ngây ngốc đang gương mắt đứng nhìn.

 

Một mảnh xác bắn về phía Nương Tiên. Nàng cứng người, mắt nhắm ghiền, khuỵu chân xuống đất.

– Bộp…

Trên tay Thiệu Khải Đăng là miếng thịt nhầy nhụa. Mùi máu tanh nồng bốc lên khắp nơi, khiến Nương Tiêm lợm giọng. Nàng hoảng hốt lùi dần khi Thiệu Khải Đăng tiến tới gần mình:

– Không… Đi đi… Không!