Mỹ nhân đá [Chương 17: Yêu- Tiên, Tiên-Yêu]

Tiếng hét thất thanh của Nương Tiên lại vang lên trong đêm thanh vắng. Nàng cứ nhắm mắt lại là hình dung cảnh đó, rất rõ ràng, máu và thịt lẫn lộn, khủng khiếp:

– Giờ ngài tính sao, sơn vương?

Phạm Vĩnh Kỳ về trễ, nhưng lại nghe lũ thuộc hạ ca ngợi sơn vương lên tận mây xanh. Chắp vá các sự kiện, hắn hiểu ra Thiệu Khải Đăng là một yêu quái cấp cao, có thể là huyết hồn trong truyền thuyết:

– Không phải huyết hồn.

– … … … … .

– Ta là Huyết Ma…

Tam giới từ lâu cũng tồn tại một truyền thuyết về một ma vương giấu mình trong bóng tối. Mang màu đỏ của máu, bản thân chỉ thích chém giết. Huyết Ma vốn không có thực thể, cũng không ai biết nó có từ đâu? Huyết Ma này lại có tình cảm. Nhìn cái cách hắn âu yếm chăm sóc Nương Tiên cũng đã hiểu. Hắn thực sự quan tâm tới cô gái đó, đúng hơn là yêu thật lòng:

– Nếu ngài là Huyết Ma, ân oán của ngài sẽ chất chồng. Nương Tiên không chịu được cảnh đó. Hay là ngài xóa bỏ ký ức của nàng đi!

Công phu xóa ký ức này không khó. Nhưng Thiệu Khải Đăng chỉ cười buồn:

– Xóa ký ức của nàng, nàng cũng quên ta luôn. Vậy thì…

Huyết Ma tồn tại hàng ngàn năm trên trần thế. Nhưng có được bao nhiêu hồi ức đẹp? Thời gian cùng Tiên đá dù ngắn ngủi nhưng đã làm cho hắn khơi thông bao nhiêu thứ. Sự cưng chiều, trân trọng, thương yêu và có cả lo sợ mất nàng.

Xóa đi hồi ức là xóa đi những điều tốt đẹp đó. Thế hắn còn gì trong lòng của Nương Tiên?

Thiệu Khải Đăng  bước vào phòng. Thấy hắn, Nương Tiên như thấy ma. Nàng càng kinh sợ, lùi dần:

– Đi đi… Tôi sợ lắm… Đi đi!

Nàng đã thấy toàn thân hắn nhuộm máu. Mùi tanh tưởi khiến nàng nôn mửa, khủng khiếp ám lấy căn phòng- ám lấy lòng nàng:

– Nàng là nương tử của ta… Phòng của ta, ta đi đâu nữa chứ?

Thiệu Khải Đăng vụt thay đổi. Hắn nhẹ nhàng chăm chút Nương Tiên nhưng nàng lại không đón nhận sự chăm sóc đó. Nhìn thấy hắn là thấy lại cảnh tượng ấy….. Hắn đưa tay lau máu, xiêm y ngập ngụa mùi tanh:

– Nếu không đi thì tôi sẽ đi. Tôi sợ mùi máu trên người ông lắm. Ông độc ác, ông xẻ thịt người ta, ông…

Bất chợt đôi vai nhỏ nhắn của Nương Tiên bị nắm chặt. Đôi mắt Thiệu Khải Đăng trở thành màu đỏ như máu. Hắn gằn giọng:

– Xẻ thịt thì sao chứ? Hắn muốn chiếm nàng, muốn đám người khốn kiếp đó làm nhục nàng trước mặt ta. Ta bảo vệ mình, bảo vệ nơi này, ta không sai…

Nương Tiên không hiểu thế nào là đúng, và sao lại là sai? Nhưng nàng không quên được cảnh hắn giết người, không quên được cảnh máu bắn tung tóe khắp nơi kinh hoàng đó:

– Ông không sai… Nhưng tôi sợ ông… Tôi không muốn ông đến gần tôi… Vậy thôi!

Nương Tiên đẩy hắn ra. Thiệu Khải Đăng đã trở nên điên cuồng, không kiểm soát được. Mà hắn cũng không muốn ai kiểm soát mình. Không nói không rằng, hắn cúi xuống ôm lấy Nương Tiên chặt hơn, một tay thì xé áo nàng.

– Á! Không thích. Buông ra…

Sư phụ tỷ nói, khi yêu thương nhau mới trần trụi mà ôm lấy nhau, mà chịu đựng mệt mỏi. Nương Tiên tuy những lần trước rất mỏi, rất mệt khi hắn cởi y phục nàng, cùng nàng va chạm xác thịt nhưng nàng không bài xích, không oán ghét hắn, cứ để cho hắn làm. Hôm nay, Nương Tiên sợ hãi hắn, không muốn Thiệu Khải Đăng chạm vào mình.

– Không buông thì sao?

Y phục chỉ còn một vài mảnh mỏng manh nhưng đã nói không thích là không thích. Nương Tiên cố sức chống cự, còn Thiệu Khải Đăng cơn thú tính đã lấn át lý trí rồi:

– Bốp!

Phạm Vĩnh Kỳ không nói không rằng, kéo lấy thân hình chỉ còn một mảnh tiết khố của Thiệu Khải Đăng ra. Nương Tiên vùng khỏi hắn, chạy vào lòng của Khiết Nhi. Thiệu Khải Đăng sau phút bất ngờ, gầm lên giận dữ:

– Đệ…

– Làm thế có ích gì? Ngài yêu một cô gái hay chỉ cần một cô gái hầu hạ ngài, ngay cả khi người ta không thích ngài?

Thiệu Khải Đăng khựng lại. Nếu lúc nãy tiến hơn, có lẽ Nương Tiên sẽ ghét hắn hơn. May là cũng còn chút trí khôn trước lời nhắc nhở của thuộc hạ:

– Được rồi… Ta sai… Ta sẽ không cưỡng hiếp nàng…

Tay Thiệu Khải Đăng ẩn hiện một vết đỏ. Bất ngờ, hắn chộp lấy tay Nương Tiên, nắm chặt. Nàng nhăn mặt, không ai thấy, vết đỏ đã thấp thoáng trên da thịt mềm mại:

– Nhốt phu nhân lại. Ngoài ta ra, không ai được đến gần nàng…Kể cả đệ….Kể cả Phạm sư gia!

 

.Sư gia…

Bọn thuộc hạ xanh mặt trước sự giận dữ của Thiệu Khải Đăng. Đã quen với một sơn vương tếu táo hay bông đùa, đối với người mặt mày nghiêm trọng, dằn nia đá chén, đụng chó đá mèo kia, bọn họ không biết phải nên làm thế nào.

– Đi ra ngoài đi!

Phạm Vĩnh Kỳ cũng lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt đó. Thiệu Khải Đăng vô tư lười biếng, đúng hơn chỉ là một cái lớp vỏ bọc. Thực sự hắn bá đạo, ngang tàng. Tuy nhiên, cái gì quá cũng không tốt:

– Sơn vương, còn người của Đinh đại vương thì…

– Giết hết bọn chúng cho ta. Những cái gì liên quan tới Đinh Bộ, giết sạch, đốt sạch. Ta không muốn thấy chúng.

– Chuyện giết để trừ hậu họa thì tôi không can thiệp. – Phạm Vĩnh Kỳ vẫn bình tĩnh – Nhưng nếu vì họ là thuộc hạ của đại vương mà ngài trút giận lên họ thì ngài hèn lắm, sơn vương của tôi à!

– Đệ…

Bàn tay đầy móng vuốt của Thiệu Khải Đăng lại bật ra. Cổ của Phạm Vĩnh Kỳ bị bóp chặt. Hoảng hốt, Khiết Nhi kêu lên:

– Không… Đừng…

Vẫn đôi mắt bình lặng như nước, Phạm Vĩnh Kỳ nhẹ nhàng:

– Bóp mạnh hơn một chút, ngài sẽ không phải nghe những lời trái tai gai mắt nữa. Nhưng, ngài cũng sẽ mất hết, chỉ còn là một bạo chúa mà thôi.

Bạo chúa!

Một mình…

Thiệu Khải Đăng chợt dừng tay.

Một chút thẫn thờ trong mắt. Tại sao hắn không làm Huyết Ma cao cao tại thượng? Năng lực của Huyết Ma đủ làm chủ ma giới, nhân – thần cũng có mấy ai khống chế được hắn đâu?

Đó là vì hắn sợ, sợ nỗi cô đơn tột cùng trong máu. Kinh nghiệm làm một Huyết Ma bao năm tháng rút dần thành bài học, càng trên đỉnh cao quyền lực, cũng là lúc không còn một thứ gì ngoài nó trong cuộc sống của mình.

Làm con người, hắn mới bắt đầu cảm thấy cuộc sống có chút ánh sáng. Lũ con người Huyết Ma từng khinh thường, không ngờ lại mang đến cho hắn những niềm vui không ngờ được. Phàn Vinh, đám thuộc hạ lắm lời nhưng trung thành. Cuộc sống có nhiều sắc màu hơn, cảm giác vô cùng vui vẻ. Tận cùng ký ức, mảnh huyết hồn thu thập được cũng chứa những hoài niệm ngọt ngào về một con mèo và một viên đá. Cảm giác hạnh phúc, bình dị nhưng cũng là thứ duy nhất Huyết Ma hắn- chưa từng cảm thấy bao giờ.

Thiệu Khải Đăng lại cười khẽ, tát nhẹ vào má Phạm Vĩnh Kỳ:

– Đệ sẽ không bao giờ bỏ rơi ta chứ, Hồ ly lai tạp?

Phạm Vĩnh Kỳ khẽ thở dài:

– Có những mối quan hệ dấn vào là không thoát ra được. Ngài và tôi từ ngày có hiệp ước đã là một thứ ràng buộc rồi….

Phượng hoàng trên thiên giới ngẫm nghĩ mà thấm câu này. Có những mối quan hệ, tưởng là hời hợt nhưng thực tế lại vô cùng sâu sắc, nó trở thành máu thịt để một khi nào đó chợt nhớ lại, ta thấy mình thật may mắn vì có nó trong đời:

– Chủ nhân…

Con phượng hoàng con như đang nũng nịu. Cử chỉ khiến Ti Mệnh bật cười:

– Con phượng hoàng nhóc này… nhột…

…..Thiên đế thì không rời căn phòng có bóng dáng cô con gái nhỏ. Nương Tiên đang tức tưởi. Tiếng khóc của nàng xé nát lòng người cha hết mực thương con:

– Thả tôi ra… Thả ra!

Nương Tiên bỗng nhiên nhào đến cửa sổ… Nàng là tiên đá nhưng không biết bay. Chỉ là một đứa trẻ. Cửa sổ cách mặt đất không ít, nhưng là nơi duy nhất Nương Tiên có thể bước ra thế giới bên ngoài. Nàng không nghĩ nhiều, đôi chân ngọc thò ra, tay bám vào cánh cửa, phía dưới là mặt đất, Nương Tiên buông mình. Nàng là đá, nhưng hiện tại vốn đang trong tình trạng một con người. Khoảng cách đến mặt đất cùng lực va chạm không khiến nàng chết được, song bị thương là điều không thể tránh khỏi.

Không chần chừ nữa, Thiên đế phóng vụt đi!

Thiệu Khải Đăng đến trễ hơn mộtbước, Nương Tiên đã không còn ở đó….. Cửa sổ vẫn còn mở toang. Một chiếc hài của nàng nằm chơ vơ trên nền đất lạnh lẽo. Hắn rít lên:

– Khốn kiếp…

Phạm Vĩnh Kỳ và Khiết Nhi cũng theo sau:

– Sơn vương…

– Nhất định là hắn ta rồi. Nương Tiên là nương tử của ta. Muốn chạy trốn khỏi ta, đừng hòng!

– Ngài muốn làm gì?

– Đệ nghĩ ta sẽ làm gì?Đương nhiên là lên thiên giới đòi nàng lại.

– Người ta là cha của phu nhân. Ngài đối xử không tốt với phu nhân. Cha mang con về, âu cũng là điều hợp lý mà.

– Ta đối xử không tốt? Không tốt ở chỗ nào?

Phạm Vĩnh Kỳ lắc đầu. Không thể để Sơn vương đi một mình được. Với tính cách của ngài, lại không phải che giấu thân phận, hậu quả thật khôn lường.

– Ngài đi lên đó cũng được nhưng phải mang tôi theo. Biết đâu tôi có thể giúp gì cho ngài.

– Không được… – Thiệu Khải Đăng dứt khoát – Đệ là kẻ duy nhất ở đây biết pháp thuật. Đệ ở nhà. Lão Đinh Khải kia tuy chết nhưng thuộc hạ vẫn còn. Túy ngọc lĩnh không thể có chuyện gì được. Chuyện của ta, tự ta sẽ giải quyết.

Phượng hoàng nhìn qua màn mây, đôi mắt ánh lên sự ái mộ cuồng nhiệt. Thật là oai quá đi mất… Ủng hộ… Ủng hộ Thần tượng Huyết Ma

…..- Rầm!

Cổng thiên giới bất ngờ bị đổ sập. Ti Mệnh và phượng hoàng giật mình chồm dậy. Từ cửa, Thiệu Khải Đăng xăm xăm đi vào.

Toàn thân hắn đã chuyển màu đỏ rực. Đôi mắt đỏ quạch, một vết đỏ nằm trên trán, khiến vẻ kinh dị trong mắt phượng hoàng tăng lên. Nó nép sát hơn vào lòng chủ nhân:

– Chủ nhân, ghê quá!

– Hắn là Huyết Ma. Xem ra kỳ này thiên đế của chúng ta rắc rối to rồi…

Ti Mệnh nhớ đến cuộc chiến nghìn năm trước, giữa thiên đế tiền nhiệm và Huyết Ma…. Tốn bao nhiêu công sức mới nhốt được hắn ở huyết đầm. Hôm nay trở thành Thiệu Khải Đăng, ắt hẳn sau đó là một câu chuyện dài. Tiếc là hiện giờ không phải là lúc kể lể chuyện xưa

– Thiên đế đâu?

– Không có nhà.

Trên tay Thiệu Khải Đăng có thêm một dấu chớp nháy. Nó bỗng dưng tắt phụt, đôi mắt đỏ quạch của hắn long lên:

– Nếu lão không về. Ta phá tung cái thiên giới này. Từng người từng người một sẽ bị xé thịt banh da, cho đến khi lập lại cảnh tượng của 1000 năm trước. Về đây mau!

Một bóng trắng mờ mờ bỗng hiện lên. Thiên đế thanh nhã, thoát tục đã trở về nhưng là về chỉ có một mình:

– Nương Tiên đâu?

– Nương Tiên không muốn ở với ngươi. Ta đã đưa nó khỏi nơi này, nếu không có sự đồng ý của ta, ngươi đừng hòng tìm được.

 

– Ngươi…

Thiệu Khải Đăng không phải mẫu người biết kềm chế. Môi run run, hắn giận đến run người. Nhưng vốn đến đây để đòi người, đó lại là cha của Nương Tiên, vốn không nên làm to chuyện:

– Ngày xưa, ngươi chỉ là một tên nhóc con miệng còn hôi sữa. Thế mà ngày nay trở thành cha vợ. Vậy nói đi, điều kiện gì ngươi mới chịu trả Nương Tiên lại cho ta?

Chân gác chữ ngũ, Thiệu Khải Đăng ngồi trên ghế. Phượng hoàng thấy sóng yên bể lặng, vội tìm cách tỏ lòng hâm mộ. Hóa thành một tiểu đồng nhỏ, nó lót tót chạy đi rót trà cho Thiệu Khải Đăng:

– Nương Tiên vốn không muốn ở với ngươi. – Thiên đế nhẹ giọng – Cưỡng cầu cũng là vô ích. Ta không bao giờ mang nàng trả lại cho ngươi đâu.

Ly trà đập mạnh xuống bàn. Nhưng Thiệu Khải Đăng vẫn ngồi yên. Hắn chợt hỏi:

– Vì ta thô lỗ… Vì ta giết người. Dù đó là để bảo vệ nàng sao?

Con người… Thiên giới… Nương Tiên là tiên đá. Nàng thanh khiết, trong sáng, không thể cùng một Huyết Ma độc ác như hắn nên duyên?

– Cha vợ, tuy thời gian ta sống với Nương Tiên không dài, nhưng ngươi có thể thấy, ta đối xử với nàng thế nào. Ta không bạc đãi nàng. Tuy ta thừa nhận mình đã ức hiếp, lừa gạt nàng, lợi dụng sự ngây thơ đó mà chiếm đoạt nàng. Nhưng ngươi cũng thừa nhận, khi sống cùng nhau, ta luôn thương yêu trân trọng Nương Tiên. Ta không bỏ rơi nàng. Không như ngươi… Một mình suốt bao nhiêu năm để Nương Tiên nơi rừng sâu hoang dã…

Thiên đế chấn động cả người bởi lời kết tội…. Bỏ Nương Tiên nơi đó, nhưng có phút giây nào nguy hiểm là không bỏ sót. Thật ra là…

– Nương Tiên từng kể với ta, có một lần nàng trông thấy cảnh một thiếu nữ bị người ta cưỡng bức cho tới chết, sau đó thú dữ xé xác. Trong tiềm thức của nàng, xé xác đồng nghĩa với thú dữ. Nàng sợ thú dữ, nhìn thấy ta làm thế, nàng nghĩ ta là thú dữ, tránh xa ta… Nhưng cũng chính nàng thừa nhận, ta tốt. Ta đã ở bên nàng khi nàng nguy hiểm. Còn thiên đế ngươi, quyền cao chức trọng, pháp thuật cao cường, thế mà tại sao tận mắt thấy ta lừa gạt, mang nàng về làm vợ đã không ngăn cản? Nếu lúc đó ngươi xuất hiện, ta vốn không thích dính dáng tới họ nhà ngươi, có lẽ ta sẽ thả Nương Tiên đi….. Để bây giờ, ta đã quá si mê nàng, ngươi mang nàng đi giấu, ngươi có nghĩ, thiên đế ngày trước hy sinh cả mạng sống cũng không kềm giữ nổi ta, một thiên đế nhóc con như ngươi, đủ sức ngăn cản ta sao hả?

Thiệu Khải Đăng không còn là hắn thường ngày nữa. Cái giọng âm trầm, nhẹ nhàng như gió nhưng chứa đầy đe dọa này là của Huyết Ma. Bao nhiêu thời gian lặng lẽ, bây giờ không có lý do gì tiếp tục nhẫn nhịn nữa. Thiên đế vốn hiền lành, thuần khiết, Ti Mệnh bắt đầu lo – hắn không đủ bản lĩnh đối đầu với Thiệu Khải Đăng:

– Ta để Nương Tiên theo ngươi đi, vốn là vì ta nghĩ, nàng và ta thiếu ngươi một đoạn duyên nợ. Ngày xưa ta lấy một viên đá, khiến con mèo ôm hận mà chết, trở thành huyết hồn âm u không tan. Nhưng giờ ta đã hiểu, ngươi vốn không phải huyết hồn, ngươi có ký ức của huyết hồn là do ngươi đã hấp thu nó vào mình. Ngươi là Huyết Ma. Đoạn duyên Nương Tiên có, chỉ là có với huyết hồn – nàng và ngươi không là gì cả. Nàng không yêu ngươi, không thích ngươi. Ta chỉ làm theo mong muốn của con gái mình. Thế có gì là sai?

Giỏi, giỏi lắm! – Ti Mệnh khen thầm trong bụng. Khiến Huyết Ma nhíu mày, không nói gì chẳng phải là chuyện đơn giản. Thiên đế hiền lành của họ, cuối cùng đã có tiến bộ về mặt… cãi lý với kẻ ngang bướng này rồi.

– Người thật tốt. Thế thì ta cũng không cần biết đúng sai gì cả. Ta sẽ quay lại với chính mình. Ngày xưa thiên đế đời trước muốn tiêu diệt ta không phải không có lý do của hắn. Ta muốn xưng bá nhân – thần – ma tam giới, muốn thế thì ta phải giết người, đạp lên những kẻ cản đường ta. Thế giới này không còn Nương Tiên nữa, ta cũng không còn gì lưu luyến. Ngươi phải biết tâm lý những kẻ liều mạng chứ. Khi không còn gì quan trọng nữa, buồn chán, chém giết phá hoại là phương pháp giảm căng thẳng tốt nhất. Ta vốn ghét buồn tẻ, Thiên đế ngươi cũng nên hiểu cho ta.

Móng vuốt đã bật ra. Huyết Ma giỏi nhất là giết người. Trách nhiệm của thiên đế và tình thương của một người cha, kẻ kia sẽ chọn lựa thế nào? Ti Mệnh thấp thoáng nụ cười. Cuộc thương lượng này đang bước dần vào giai đoạn cực kỳ hấp dẫn rồi đây!