Mỹ nhân đá [Phần 2- Chương 4: Hy sinh một mảnh hồng nhan]

Không phải ngẫu nhiên mà Phạm Vĩnh Kỳ nói thế

So với Khiết Nhi đã biết chữ, Thiệu Khải Đăng học chữ quả là một chuyện nan giải. Ngày xưa thì cho là việc học không cần thiết (Huyết Ma thì học chữ làm gì), hậu quả là ngoài tên mình, tên vài người thân thiết -hắn chẳng biết gì hơn. Phạm Vĩnh Kỳ phải dạy lại từ đầu.

May là có mục tiêu nên Sơn vương cũng  cố gắng hơn một chút. Cuối cùng nói chung là kết quả không đến nỗi tệ, trình độ như một học sinh tiểu học (đúng hơn là học sinh lớp 1), hắn vào trường làm sinh viên….Phạm Vĩnh Kỳ thở dài – nếu có một cuộc kiểm tra trình độ sinh viên, đại học này mất mặt vì Thiệu sinh viên là cái chắc.

Phạm Vĩnh Kỳ một bước thành thơ, ba bước thành bài luận, ngoại hình sáng láng, việc tìm cho mình một thân phận cao quý, trở thành thầy dạy học không khó khăn một chút nào. Môn hắn phụ trách là bộ môn tâm lý, từ nay là một giảng viên.

 

Từ phòng hiệu trưởng bước ra, Khiết nhi bất giác nắm lấy tay Thạch Tiên, nhỏ giọng:

– Phu… À không… Bạn học Thạch, bạn có thể giúp tôi một việc không?

Sau khi nghe xong lý do, Thạch Tiên vỗ vai Khiết nhi, giọng thông cảm:

– Mình hiểu rồi. Bạn yên tâm, không nói, không nói!

Đúng là thầy giáo Phạm rất đẹp trai. Cô đã thấy lũ bạn của mình ngây ngốc cỡ nào. Là vợ thầy, bọn chúng mà biết được, có lẽ Khiết nhi sẽ không có một ngày yên ổn:

– Cám ơn bạn học, cám ơn.

Đâu có gì gọi là kiêu căng. Khiết nhi cười, để lộ má lún đồng tiền, đáng yêu chết được. Thạch Tiên cũng cười thật tươi:

– Tôi tên Úc Thạch Tiên. Mọi người đều gọi là Tiểu tiên nữ. Còn bạn? Bạn tên gì?

– Tôi là Khiết Nhi. Gọi là Tiểu Khiết cũng được.

Cũng trong lúc đó, Thiệu Khải Đăng và Phạm Vĩnh Kỳ cứ im lặng bước về nhà. Vào trong, Thiệu Khải Đăng tót lên  ngồi  ở chiếc tràng kỷ êm ái. Phạm Vĩnh Kỳ nhàn nhã bước vào:

– Ngài định tiếp cận phu nhân theo kiểu “giả vờ yếu đuối” à?

– Mang nàng về lên giường thì dễ quá rồi. Nhưng cũng không phải là cách hay, Nương Tiên sẽ chẳng chịu ở mãi với ta.

– Tôi nghe nói, phu nhân đã có bạn trai rồi.

– Cũng không sao. Ta sẽ có chút ngăn chặn với tên bạn trai đó. Nàng chạy cứ chạy, nhưng khi đã đã quyết tâm bắt lại, nàng mãi mãi không thoát đâu. Lần này ta quyết định, bắt nàng và tóm cả tâm. Thế mới lâu dài được.

Phạm Vĩnh Kỳ phì cười. Lần này quyết tâm lớn dữ rồi. Được thôi, để sơn vương đeo theo phu nhân, hạn chế sức phá hoại cũng là điều tốt:

– Này, chuyện Đắc bang và cái bang gì đó sao rồi?

– Đã xong một số chuyện. Hiện nay công việc cả hai đều bị ảnh hưởng nhiều, nhưng chủ yếu là do chúng tự gây rắc rối cho nhau. Dự định sẽ tạo tiếp ra một cái cớ và đổ thêm một chút dầu. Chúng tổn thất, chúng ta sẽ lợi dụng lúc đó mà thu lợi.

– Ừ, theo ta, đệ vừa đấm vừa xoa tên quan chức nào lớn nhất mà chúng ta đang khống chế đó. Tung tin một trong hai phía giữ một số hình ảnh trụy lạc của hắn. Quan chức thế giới này khổ nhỉ, ăn vụng cũng sợ bị người ta bắt. Chẳng bù cho đám quan lại ở thời đại chúng ta. Ăn công khai, đêm nào không danh kỹ cũng mỹ nhân hầu hạ. Thế mà vẫn an lành đó thôi.

– Xưa không có điều kiện ăn chơi thì nén lại, giờ vừa được chơi, lại vừa được lợi, thác loạn chút có là gì. Nhờ những người như bọn chúng,  mưu kế của chúng ta mới có cơ hội mà thành công chứ.

Thiệu Khải Đăng không nói gì, lẳng lặng uống trà. Chợt hắn hỏi:

– Đệ sắp xếp một chút được không?

– Chuyện gì?

– Ngày mai, đệ sắp xếp cho ta và tên Đổng đại ca gì đó gặp mặt. Sau đó là tên bạn trai của nương tử cũng đến. Ta có một màn diễn, muốn cho nương tử của ta xem.

Phạm Vĩnh Kỳ nhún vai, lùi xuống dưới sắp xếp. Tha lỗi cho tôi phu nhân nhé, nhưng phải có trò vui với người, sơn vương mới không có thời gian phá phách chuyện khác, để tôi có thể tập trung vào công việc, kiếm kế mưu sinh cho bấy nhiêu người.

Hy sinh một mình nàng để tạo phước và yên ổn cho ngàn người khác, cũng là một điều phúc đó phu nhân.

Buổi sáng, Thiệu Khải Đăng quần áo chỉnh tề, đang đứng trước gương. Mái tóc ngắn này, lúc đầu thì nhìn không quen, bây giờ nhìn hoài cũng dần thấy đẹp.

– Sao rồi?

– Cũng có một chút sắp xếp rồi ạ. – Phạm Vĩnh Kỳ nhẹ giọng – Theo ý người…

– Ừm.

Hắn chợt quay lại:

– Cho ta cái tít tít mà đệ hay xài đi!

Điện thoại di động – Phạm Vĩnh Kỳ thở dài. Đã là cái thứ 8 rồi:

– Người dùng điện thoại 8 ngày là 8 cái. Thực ra người đã làm gì với nó?

– Cái đó chơi rất vui. Ta thích nó, nhưng nó sử dụng chán quá, làm hoài không hoạt động nên ta quăng cái đó xuống ao cả rồi.

Sử dụng của người là làm thế nào? Phạm Vĩnh Kỳ lại thở dài, có lẽ lại quá tay bẻ làm đồ chơi. Thật hết nói:

– Người nên giữ thì sau này mới có thể liên lạc với người khác. – Trao cho hắn chiếc điện thoại mới, Phạm Vĩnh Kỳ cẩn thận dặn dò – Không nên bẻ mạnh tay. Khi nào thấy có cái gì lạ thì mang về cho tôi xem. Hiểu chứ?

– Hiểu rồi…

Hắn thản nhiên đáp lời. Hai người cùng bước khỏi nhà. Vừa ra tới cổng,Thiệu Khải Đăng đã có câu hỏi tiếp theo:

– Ta thấy người ta đi trên một thứ rất tiện dụng. Chúng ta mua một cái đi…

– Đó là xe hơi. – Phạm Vĩnh Kỳ lại phải giải thích – Đi bộ vừa rèn luyện sức khỏe vừa tiết kiệm. Số vàng chúng ta mang tới đây không nhiều lắm, mua nhà cửa, lo thân phận cho tất cả cũng tốn khá nhiều. Chuyện của Đắc Bang, rồi ăn uống, quần áo mỗi ngày nữa. Trong nhà chỉ có mình tôi đi làm, không…

– Đệ làm ta có cảm giác mình vô dụng thật. – Đến lượt Thiệu Khải Đăng thở dài. Tay hắn đặt lên vai Phạm Vĩnh Kỳ, như một sự chia sẻ – Đệ yên tâm. Sau khi có kết quả bước đầu, đầu óc ta yên ổn hơn sẽ phụ đệ kiếm tiền.

Phạm Vĩnh Kỳ cười nhẹ, không đáp. Tôi tình nguyện vất vả chứ không muốn ngài mó vào đâu.

 

Cả hai dừng lại trước cổng trường. Thiệu Khải Đăng khẽ nhếch môi:

– Tới đây đươc rồi. Cứ như sắp xếp mà làm nhé!

Bộ dạng tự tin biến mất. Thiệu Khải Đăng lách qua mọi người với dáng vẻ vội vã, mắt cắm dưới đất. Hôm qua luyện phim, thấy dáng điệu mấy kẻ khờ khạo đều là như thế. Phim truyền hình thật  sự rất có ích.

– Rầm!

Đúng như dự đoán.Loài hồ ly có một loại mê hương có thể dẫn dụ người muốn gặp đến nơi chỉ định. Gã Đổng đại ca kia, dĩ nhiên là phải đụng ở nơi cần phải đụng rồi.

– Mày… .

Đổng đại ca nhận ra thủ phạm. Gương mặt Thiệu Khải Đăng nhắc hắn nhớ đến chuyện hôm trước. Cơn tức giận lại sôi lên. Nhưng… hắn ta nhớ đến thầy Phạm. Dù sao cũng phải nể mặt thầy.

Đúng theo Thiệu Khải Đăng đã nghĩ,  Đổng đại ca gầm lên:

– Đem nó đi!

Thiệu Khải Đăng bị một tên trong đám của Đổng đại ca tóm đi theo hắn. Mê hương lan tỏa trong không khí sẽ khiến hắn ta  tìm đến nơi đã sắp xếp theo kế hoạch.

Cũng vừa lúc Khiết Nhi trông thấy cảnh vừa rồi. Nàng ngây thơ, lại sợ đổ máu. Sơn vương mà nổi giận thì sẽ có chết người. Chỉ có… có phu nhân là ngăn chặn được. Nàng vội vã chạy đi tìm.

Thiệu Khải Đăng chỉ cần có thế, cờ đã đến tay, phất thế nào là việc hắn sắp làm đây.