Mỹ nhân đá [Phần 2-Chương 5: Rắn và người]

  • Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. Ai kêu là nhân vật phụ làm gì!
  • ————————————————-

…….Cho mày chết nè….

Trong một góc, cả đám lâu la xông vào, vừa đấm vừa đá. Chỗ khuất, không cần phải đóng kịch nữa rồi.

– Bốp!

Từng tên từng tên bị tung lên. Chân Thiệu Khải Đăng giơ lên cao, hôm qua xem trò chơi đá qua đá lại một trái bóng rất vui, giờ lấy người thay bóng mới thấy, đá bóng thật thích hơn. Người vừa nặng vừa khó điều khiển hướng.

– Á!

– Á!

Hai rồi ba thân người ngã dúi dụi vào nhau. Thiệu Khải Đăng phủi tay, giọng lạnh lùng:

– Biến!

– … … ..

Ánh mắt đó, sức mạnh đó như nhìn thấy quỷ, cả đám co giò chạy. Chạy thật nhanh. Còn lại Đổng đại ca sững lại vì bất ngờ. Chân không cất lên nổi:

– Sao hả? Đá thêm vài cú nữa đi. Chân ngươi dài thế cơ mà, sao không đá?

Thiệu Khải Đăng đến sát bên họ Đổng. Lòng tự nhủ: “Mặt của mình có vết sưng, mắt bầm tím, vậy là đủ rồi.”

– Bốp!

Chân Thiệu Khải Đăng đạp mạnh vào người Đổng đại ca. Hắn vừa khuỵu xuống, chân còn lại của Thiệu Khải Đăng đỡ ngay lấy hắn. Nhắm ở vị trí không thể không nhìn thấy bằng mắt thường, hắn lại mạnh chân hơn:

– Á!

– Này!

Đúng lúc, môi họ Thiệu nhếch lên. Tiếng của người hùng, là sư huynh, người trong mộng của vợ. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh kia. Thiệu Khải Đăng đạp cú đá vào bụng của Đổng đại ca, gã kia khuỵu xuống.

– Thôi đi… Anh kia… Không được… Dừng tay!

Từ khoảng cách khá xa, Văn Thiện Tùng hét lên. Đánh đến như vậy, người kia có thể chết. Đương nhiên không thể làm ngơ. Cũng trong lúc đó, mùi hương nhẹ thoáng qua mũi Thiệu Khải Đăng. Hắn chợt mỉm cười với Văn sư huynh, nụ cười tà mị rồi bất ngờ ngồi thụp xuống. Một làn khí nhẹ thổi qua mũi của Đổng đại ca. Cơn đau biến mất, hắn tỉnh táo lại ngay và dĩ nhiên không bỏ lỡ thời cơ, trả đòn cho kẻ dám xúc phạm mình:

– Cứu tôi với, cứu tôi.

Cục diện thay đổi bất ngờ làm Văn Thiện Tùng ngẩn ra. Anh ta đứng yên, cách chỗ xảy ra việc khoảng chưa tới 5 mét. Thạch Tiên và Khiết Nhi đang chạy đến:

– Này… Buông người ta ra… Anh…

Thiệu Khải Đăng hai tay ôm lấy đầu, dáng vẻ vô cùng khổ sở. Mặt bầm, máu rỉ ra từ khóe miệng:

– Bạn học Úc… Làm ơn… Làm ơn cứu tôi với.

Úc Thạch Tiên phóng cả người tới trong một đòn chân cực đẹp. Gã họ Đổng vốn cũng không phải hạng xoàng, huống hồ gã lại được Thiệu Khải Đăng tiếp thêm một chút ma khí trong người, phản công ngay bằng một cú đá trực diện. Hai lực chạm nhau, Thạch Tiên bị té ngã. Trong tình thế đó, Văn Thiện Tùng đành phải ra tay, bẻ ngoặt hai tay Đổng đại ca ra sau. Nhìn Thạch Tiên, hắn hỏi nhanh:

– Em không sao chứ?

– Không sao.

Cô quay sang Thiệu Khải Đăng và chợt phì cười. Người này thật là nhát quá đi, tay ôm đầu, co rúm người chịu đựng:

– Không sao đâu. Hắn ta…

Tay cô đột nhiên bị kéo lại:

– Hắn gạt em đấy. – Văn Thiện Tùng buông giọng – Tuy anh không biết mục đích của hắn là gì nhưng rõ ràng là không lương thiện. Lúc nãy hắn ta còn đạp lại người kia.

Thach Tiên nhìn Đổng Tầm rồi lại nhìn về phía Văn Thiệu Tùng.Anhcó sao không, người này bị đánh đến thế cơ mà? Sao lại bênh vực gã Đổng đại ca hung hăng đó?

– Đừng để anh ta đến gần tôi. Lúc nãy tôi thấy hai người này nói chuyện với nhau. Họ là đồng bọn.Họ đánh tôi. Cứu tôi với. Cứu tôi với bạn học Úc ơi!

Thiệu Khải Đăng bất thình lình ôm lấy chân Thạch Tiên, mặt quay về hướng Văn Thiện Tùng. Một nụ cười thoáng nhẹ qua, trông rất là gian xảo, chỉ để cho anh ta thấy mà thôi.

Văn Thiện Tùng đương nhiên là không tin gã láo xược này được. Nhưng mà, Tiểu tiên nữ đáng yêu thuần khiết của anh lại cho rằng đó là một kẻ rất đáng thương. Tay người đẹp anh chỉ mới nắm được có mấy lần, ôm còn chưa được ôm, thế mà cái gã kia, không chỉ ôm mà còn ôm chặt nữa.

Nhưng phải nén lại, nén thật chặt lại. Giận tới đâu cũng phải nén lại, không được…

…….-Rầm!

Bàn cờ bị ném vào tường vỡ tan hoang:

– Cái gì vậy hả?

Tiếng động khiến người trong nhà chạy ùa ra. Thấy cảnh tượng đó, Văn Thiện Tâm – anh trai của Thiện Tùnggào to:

– Làm gì vậy? Bị khùng à?

Văn Thiện Tú thì hiền lành và nhỏ nhẹ hơn:

– Nhà thì chắt bóp bao năm mới đủ tiền mua. Bộ cờ đó là của cha đấy. Mày không mua được cho cha, đừng có phá hoại.

– Nhưng tôi tức lắm.

– Tức mà tức chuyện gì?

– Có một thằng, hắn…

– Ve vãn con bồ mày à?

– Hắn ôm Tiểu tiên nữ.

– Ai bảo mày không ôm?

– Nó giữ gìn tình yêu thanh khiết mà.

– Hay là nó sợ? – Văn Thiện Tú bình thản – Trong lúc say đắm nhất, lỡ miệng nuốt bồ vào bụng luôn. Trong nhà đứa tham ăn nhất là nó mà.

– ……

– Tao thấy mày cũng nên buông tha cho con bé đó đi tìm người phù hợp đi mày. – Thiện Tâm phẩy tay – Rắn mà đòi yêu người, tao còn nghe nó nói với cha là nó muốn cưới con bé đó về làm vợ nữa kìa. Đêm tân hôn nuốt chửng người ta vào bụng thay cho rượu giao bôi hả?

Đây là một gia đình rắn. Tồn tại hàng nghìn năm, cuối cùng cũng đến được nơi này. Bốn cha con, không có rắn mẹ bởi một chuyện xa xưa không nên kể, Văn Thiện Tùng lại động lòng, yêu một con người..Đó là phiền toái của nhà họ Văn, nhưng cũng chẳng biết làm sao. Thôi kệ!

– Tôi sẽ vạch mặt gã đó cho Tiểu tiên nữ thấy.

– Kệ mày.

Hai người anh không quan tâm lắm đến thằng em của mình nữa, lại nói chuyện:

– Gà nở chưa?

– Nở được 2 con rồi.

– Hôm trước sao mày không chôm nhiều nhiều về? Có 2 con, sao mà nuôi?

– Mày làm như tao giỏi lắm à. Trứng cái nào cũng giống nhau, sao tao biết cái nào nở, cái nào không nở chứ?

– Mai tao đi chôm cho, còn thằng kia – Thiện Tâm quay sang Thiện Tùng – Mai mày lãnh lương dạy võ phải không? Đi ra chợ mua 4 con gà cho cha. Tối ông ấy về luyện thuốc gì đó đấy.

– Sao mấy người không mua?

– Tao ghét ra ngoài. Thằng này ở nhà chơi với gà. Mày là út, mày phải mua gà chứ.

Văn Thiện Tùng chỉ mới thành người khoảng 20 năm, tuổi con người có lẽ là 20 tuổi. Mơ mộng, tràn đầy sức sống, trong khi hai người anh đã trải qua không biết bao nhiêu cái trăm năm trong cuộc đời.

“Rắn già, rắn lột”. Rắn là loài động vật máu lạnh. Nhưng có lẽ ít người biết, rắn rất khép kín. Rắn không thích giao tiếp với thế giới bên ngoài. Có lắm người bảo, lòng dạ độc ác như rắn rết. Lòng rắn có gì mà độc ác? Rắn đâu tính toán, đâu cần tranh đua gì. Rắn cũng như những loài vật khác, muốn được sống, thế thôi!

Thời gian trôi qua, những con rắn già muốn tồn tại phải hóa thành người. Loài người đã tràn khắp nơi. Chúng thông minh, tham vọng. Để có một cuộc sống an ổn, rắn phải giống người. Nói chuyện bằng ngôn ngữ loài người, hòa nhập nhưng không hòa tan. Rắn cũng vẫn là rắn, không tham lam, không mơ mộng cuộc sống giàu sang để rồi cứ khư khư giữ của. Đủ ăn, đủ mặc, thế là quá tốt rồi.

– Con gà này dễ thương quá!

– Nuôi nó đi. Mai mốt sẽ để ra trứng, ăn trứng ngon hơn ăn gà.

Thiện Tâm đặt con gà nhỏ trong lòng bàn tay. Nó mổ mổ vào tay hắn, hơi nhồn nhột:

– Lại sắp tới mùa đông rồi.

– Năm nay lạnh., chắc phải ngủ đông thôi.

– Cũng sắp tới lúc lột da rồi.

Những câu chuyện không đầu, không đuôi, hai anh em giết thời gian từ ngày này qua ngày khác. Rắn không phải là một sinh vật bất tử, trước thời điểm quan trọng luôn cảm thấy có chút lo lắng. Với hai anh em, chỉ là chút thôi. Bởi họ biết, thời điểm ấy sẽ có người bên cạnh che chở, giám sát mình. Không phải lo lắng bị tấn công bất ngờ hay phản bội.

– Thiện Tùng nó lớn rồi nhỉ?

Thiện Tú cười nhẹ. Lòng lại có chút nhói đau.

Hỏi lòng rắn lòng người, lòng nào sâu hiểm. Đã bày cuộc chia ly thì than khóc để làm gì?

Ký ức bỗng nhiên quay trở lại. Thiện Tú nhẹ nhàng:

– Cha lại đi thăm dì rồi phải không?

– Chắc là vậy?

– Thiện Tùng biết không nhỉ? Cha của chúng ta không như ba đứa. Cha của chúng ta, vốn là một con người?

Thiện Tâm sững lại trong một chút. Lâu lắm rồi, dường như hắn cũng không còn nhớ, người đàn ông đó, vốn là một con người thực sự. Ông đã chăm sóc chúng trong những ngày thơ ấu, không vì gì cả, chỉ vì ông yêu thương chúng bằng trái tim của một người cha.

– Không cần phải cho nó biết. Người hay rắn, cùng loài hay không đâu quan trọng. Cha yêu thương chúng ta và chúng ta cũng yêu thương ông ấy. Máu thịt nhiều khi còn không có được tình cảm đó. Thiện Tùng còn rất nhỏ, từ từ biết chuyện cũng chưa muộn đâu.

– Cha, gà nè cha!

Khệ nệ mang về 4 con gà, Văn Thiện Tùng đưa cho người đàn ông đang lúi húi trong bếp, tò mò:

– Cha làm gì với mấy con gà này ạ?

– À, cha làm món gà xé cho các anh con. Bọn nó…

– Hôm qua các anh lại chui vào nhà người ta ăn trộm gà đó cha.

– Cha thấy mấy hôm trước rồi. – Ông dịu dàng – Hai anh em tụi nó trộm trứng gà về ấp, rồi lại nở ra gà con. Thế nào cũng thấy dễ thương mà để nuôi, lớn lên đẻ trứng, sau đó lại không ăn và cho ấp tiếp. Cha biết tính bọn nó mà, có bao giờ thích ăn thứ mà mình nuôi đâu.

Ông có một nụ cười rất ấm áp. Bao nhiêu lần nhìn thấy mà Văn Thiện Tùng vẫn cứ thích nhìn, nhìn mãi:

– Cha cười đẹp lắm cha ơi!

– Thằng nhóc này…

Ông cũng nhìn nó. Đã lớn tới mức này rồi.

Tôi van thúc, đứa trẻ này thúc hãy mang nó đi một nơi thật xa mà sống. Nó… nó không nên sống trong hận thù của thế giới này. Nó không nên biết, mẹ của nó đã bị chính cha của nó hại. Tôi van thúc, thúc và muội. Hãy đi đi!

Chúng ta đến từ một thời điểm khác. Tỷ tỷ với chút phép thuật cuối cùng đó, đã xé toang thời không mù mịt đưa ông và đứa con yêu quý đến một nơi, không ai có thể tìm thấy hai người.

Thanh Thanh của ông đáng lẽ cũng đã đi cùng. Nhưng nàng vì thâm tình với tỷ tỷ đã ở lại. Gương mặt xinh đẹp nhòa lệ, đôi môi hồng mấp máy:

– Hẹn kiếp sau… Lĩnh ca…

Kiếp sau? Trái tim ông từng cơn, từng cơn lại đau buốt. Ngay từ khi yêu nàng, sau đó biết nàng cùng tỷ tỷ của nàng là rắn, ông đúng là rất kinh ngạc. Nhưng sau đó không có gì nữa cả. Rắn thì sao chứ? Nàng đối xử với chồng trọn đạo, dịu dàng, hiền thục, còn hơn cả nhiều con người khác. Đại huynh tiếc là không nghĩ như vậy. Một mối tình đã dang dở. Ngay phút tỷ tỷ khàn giọng gọi người chồng vì sợ yêu ma quyến rũ đã lạnh lùng quay lưng trước nỗi thống khổ của nương tử đang mang thai, ông không hối hận, nguyện với lòng khi tỷ sinh con sẽ nhận nuôi nó, không dạy nó như cha, khinh thường kẻ không cùng giống loài song lại có chân tình.

– Cha…

Thiện Tú từ đâu ló đầu vào bếp, lên tiếng gọi:

– Có người tìm cha.

– Ừm.

Suy nghĩ và hồi tưởng chấm dứt, ông bước ra ngoài. Văn Thiện Tú nhìn thấy em trai đang say sưa bấm điện thoại, tò mò:

– Gọi cho bồ hả?

– Ừ. Hôm nay em hẹn đi ăn… Cô ấy…

Gương mặt đang hớn hở, tươi như hoa bỗng nhiên cau lại. Vẻ hào hứng biến thành thảm hại, Thiện Tú nhún vai:

– Rồi… Xong…

Gương mặt méo xệch, nhưng ánh mắt thì phừng phừng lửa giận:

– Cái thằng đó… Lại giở trò… Thật là…

– Gì?

– Cái thằng đang bám theo Tiểu tiên nữ của em đó. Hôm nay em và Tiểu tiên nữ hẹn đi chơi, nhưng cô ấy, cô ấy đang đường đến chỗ hẹn thì bỗng nhiên gặp hắn ta lăn đùng ra xỉu. Tiểu tiên nữ không nở bỏ hắn lại một mình, đành phải đưa hắn đi bệnh viện. Nhưng em biết chắc là làm bộ. Gã đó mà bệnh hoạn cái gì, em phải đến đó coi, vạch mặt hắn ta.

Không cần anh trai phản ứng gì, Văn Thiện Tùng đã phóng vụt đi.

Nó đúng là càng lớn càng giống người. Rắn thì có khi nào đi nhanh được như thế. Mà cũng càng lúc thấy nó giống con nít. Ai đời, phản ứng kiểu đó, gặp cáo già là coi như thua chắc, lại còn có thể bị mang tiếng là người nhỏ mọn, xét nét. Khờ ơi là khờ.