Mỹ nhân đá [Phần 2: Thời không 21- Những cuộc gặp gỡ]

  • Nhìn com nhà hàng xóm mà ganh tị quá đi thôi.

Chương 1: Định cư

Trước khung cảnh xa lạ, cả đám người ngơ ngác nhìn.

Nhà cửa đó sao? Những thứ cao ngất, chắc chắn chắn ngang. Trên đường thì những vật to ngang voi qua lại như mắc cửi, nhiều tiếng động điếc tai. Cả đám đành tập trung ở một chỗ, chờ Phạm Vĩnh Kỳ đi dò xét về:

– Phạm sư gia…

Dáng Phạm Vĩnh Kỳ vừa thấp thoáng là tiếng í ới vang vọng cả một đoạn đường ,thu hút bao nhiêu sự chú ý.

Quay phim cổ trang sao? Không ít người xì xào không ngớt nhìn bọn hắn. Khi Phạm Vĩnh Kỳ bước đến, có không ít cô gái ngẩn người. So với nhiều nam minh tinh, Phạm Vĩnh Kỳ quả thật còn đẹp hơn. Da trắng, đôi mắt hồ ly đa tình, dáng vóc cao dong dỏng.

– Sao lại ăn mặc như vầy?

Phạm Vĩnh Kỳ còn xách theo rất nhiều quần áo. Hắn từ tốn:

– Đi theo tôi…

Thời không 21 này có nhiều điều mới lạ, thời gian tìm hiểu không nhiều nhưng Phạm Vĩnh Kỳ cũng tương đối nắm được nhiều chuyện. Đến khi cả đám yên vị trong một khách sạn, hắn mới thong thả:

– Mọi người có mặt đủ chưa?

– Dạ, đủ rồi! – Tiểu Mão cười khùng khục – Có Tiểu Cương đang trong kia thôi ạ. Lúc nãy bấm một cái nó phụt ra rất nhiều nước, Tiểu Cương không dám tắm, nhưng bây giờ thì mê mệt rồi…

– Đó là vòi hoa sen! – Phạm Vĩnh Kỳ thong thả – Những tiện nghi ở đây từ từ khám phá sau. Mọi người chú ý nghe tôi dặn dò một chút đây.

Không khí trở nên yên tĩnh tuyệt đối. Thiệu Khải Đăng lặng lẽ lắng nghe:

– Thời không 21 này chủ yếu sử dụng một loại giấy. – Hắn móc từ trong túi ra những tờ tiền – Trao đổi hàng hóa chủ yếu là nhờ nó.

Cả đám cầm lấy tiền, tò mò xem xét. Phạm Vĩnh Kỳ lại tiếp lời:

– Nơi này không có cướp công khai, nhưng theo tôi được biết, hình thức giống vậy là xã hội đen và các băng nhóm. Bọn chúng không sợ ai cả, thỉnh thoảng cũng bị bắt nhưng vẫn hoạt động được.

– Thế là giống chúng ta…

– Không hoàn toàn như vậy. Chúng thì ngoài cướp ra còn làm ăn phi pháp, khống chế khá nhiều người.

– Ừm…

– Chúng ta mang theo khá nhiều vàng, nên đó cũng là thứ tốt. Lúc nãy tôi đã bán đi một nén nhỏ và mua đồ đạc cho mọi người. Số người của chúng ta khá đông, không thể cứ ở khách sạn mãi được. Trước mắt là ổn định chỗ ăn chỗ ở, sau đó là ổn định cuộc sống. Có ổn định mới rảnh rỗi thời gian mà đi tìm phu nhân.

– Ừ! Thế thì chúng ta quay lại con đường cũ vậy. Đám xã hội đen nào đó, đệ thăm dò xem đám nào là nổi và có uy nhất ở đây, chúng ta sẽ đánh chiếm, biến chúng thành người của mình. Ổn định xong chỗ ăn chỗ ngủ rồi bắt tay vào làm.

– Sơn vương giỏi quá! Hoan hô!

– Không được! – Phạm Vĩnh Kỳ xua tay – Hắc bang không đơn thuần chỉ là một băng cướp. Chúng còn nhiều liên kết khác, thế lực bao trùm. Tôi và sơn vương thì không ngại, chỉ lo cho mọi người. Chúng ta cũng không được làm hại gì cho người ở thời không này, nếu không thiên đế không để yên đâu.

Lại một hồi im lặng. Rồi Phàn thúc lên tiếng:

– Thế thì chúng ta sẽ lựa chọn một bang hội tàn ác nhất, mạnh nhất để tấn công. Thời nào cũng vậy, cái ác cũng bị ghét nhiều. Chúng ta tìm lỗ hổng của chúng mà triệt hạ dần dần, khi thế lực chúng giảm sút hạ gục một đòn.

– Ta thấy thế này… – Thiệu Khải Đăng nhếch môi – Đệ tìm hiểu cho kỹ cái bọn đứng sau chúng, thế lực chúng có được là nhờ đây? Con người thời nào cũng vậy, đều có điểm yếu. Lợi dụng điểm yếu đó thu lợi thế, chúng ta không sợ chúng phản phé nửa chừng. Khi đó muốn chúng làm gì mà chẳng được.

Kinh nghiệm những ngày sống trong bóng tối đã khiến Huyết Ma hiểu khá rõ quy luật của cuộc đời này. Có những người cần ôn nhu để họ thương yêu mình, nhưng cũng có những kẻ nếu ta không nhẫn tâm, không đạp lên chúng, chúng sẽ đạp lại ta, vùi dập ta gấp nhiều lần. Trong cuộc chiến tranh giành quyền tồn tại, ai để người kia nắm được điểm yếu là đã thua rồi…

Những người theo Thiệu Khải Đăng đến đây, đa số đều là cô nhi. Tất cả có khoảng hơn 100 người, trung bình mỗi người một phòng, cái khách sạn nhỏ đó gần như không còn chỗ trống. Trung bình 3,4 người/phòng, ngay cả Thiệu Khải Đăng cũng ở chung với Tiểu Mão, Tiểu Cương. Chỉ có Phạm Vĩnh Kỳ được ưu ái, cùng Khiết Nhi ở chung một chỗ, trong không gian chỉ có hai người.

Khiết Nhi lạ lẫm nhìn ngắm hết cái này đến cái khác, bên ban công ngắm không biết chán ánh đèn được thắp sáng trong đêm:

– Vào trong đi, trời lạnh lắm!

Phạm Vĩnh Kỳ khoác lên vai nàng chiếc áo. Nơi này hào nhoáng, khác hẳn núi rừng yên tĩnh của hắn. Trong một môi trường xa lạ, muốn thích nghi được, sẽ phải có rất nhiều nỗ lực và thời gian:

– Thích nơi này không?

– Có nhiều cái mới và lạ… – Nàng ngã đầu vào vai Phạm Vĩnh Kỳ – Thiếp không quen mấy. Thiếp sợ…

– Ở nơi nào cũng vậy. Miễn là lòng không thay đổi thì ở rừng núi hay nơi phồn hoa đô hội, tất cả vẫn như lúc ban đầu.

Khiết Nhi im lặng, nép sát hơn vào lòng Phạm Vĩnh Kỳ. Ở đâu cũng được, chỉ cần ở cạnh bên người, bao giờ nàng cũng có cảm giác thật yên tâm:

– Ngày mai ta và sơn vương sẽ tìm chỗ cho nàng và đám hồ ly con ở tạm. Giờ nàng ngủ trước…. Chúng ta đi sắp xếp công việc, ổn định chỗ cho mọi người.

– Dạ…

…Nơi mà cả bọn dọn vào ở là một tòa nhà cũ kỹ nằm ở phía Bắc thành phố. Theo người hầu phòng nơi khách sạn bọn hắn trú ngụ, nơi đây rất thuận tiện cho đại gia đình ở chung.

 

Đúng là rất to, đếm đi đếm lại cũng hơn mấy chục phòng, lại không sống gần khu dân cư, thỉnh thoảng mới có vài người qua lại. Giá thì không đắt lắm, Phàn thúc rành rẽ về chuyện đàm phán, đâu mấy khi mua bán mà chịu thiệt. Tuy nhiên, ngoài dự đoán, nhà mua được với giá khá hời, chủ nhà không cần thương lượng dài dòng đã bằng lòng bán ngay, trong khi giá chưa quá một nửa lúc đầu:

– Sơn vương, mấy cái này để đâu?

Đám nhóc rất thích mấy thứ đồ hiện đại đó, cứ vác về nhà. Nào là nệm giường, nào là đèn, nào là ti vi – thứ phát hình mà Thiệu Khải Đăng cũng mê mẩn mấy ngày qua. Tuy nhiên, Phạm Vĩnh Kỳ lại thật lạnh lùng:

– Mang những thứ đó bỏ vào kho đi.

– Sư gia… Mấy thứ này đẹp lắm… Lấp lánh… lấp lánh…

– Mấy thứ này phải có điện mới hoạt động được. Nhà chúng ta làm gì có điện!

– Điện?

Lại là những tiếng nhao nhao:

– Làm sao… làm sao để có điện ạ?

– Cướp về được không Phạm sư gia?

– Đúng đó… Đúng đó… ở đâu? Bọn tôi đi cướp…

– Vùng này không có điện. Ngày mai ta vào thành phố tìm cách. Nghe  bảo có thể mua máy phát điện tư nhân về dùng tạm….Các ngươi bớt ồn ào đi!

Lũ nhỏ hồ ly được ở chỗ mới, cứ xôn xao chí chít cả lên. Khiết Nhi tươi cười, nói với vào trong:

– Thiếp vào trong phòng tiểu hồ chút nhé!

– Ừ…

Bên trong, Phạm Vĩnh Kỳ và Thiệu Khải Đăng đang bàn chi tiết về việc “làm ăn” mới:

– Theo thông tin tìm hiểu được thì nơi này có 2 bang phái lớn. Phía Đắc Bang chủ yếu là đầu tư bất động sản, chi phối thương nghiệp. Còn Bình Nhất Bang thì kinh doanh Bar, thậm chí còn buôn bán ma túy – là một loại thuốc độc bị cấm nhưng cho lợi nhuận cao ở thế giới này. Hai bên đều có tài lực khá lớn… Ngài định…

– Đầu tư bất động sản thì ta không biết. Nó ác hơn cái kia à?

– Không. Bình Nhất Bang nổi tiếng ngang ngược, lại khiến nhiều gia đình tán gia bại sản nên có nhiều người ghét. đ Điểm yếu vì thế cũng nhiều hơn.

– Thế thì ta tấn công Đắc Bang trước. Lợi dung chúng khiến cho bọn kia ăn không ngon, ngủ không yên. Chơi thế mới là vui chứ!

 

…….Thế giới nào cũng vậy, thói hư tật xấu ai nấy đều có. Hơn nhau ở chỗ, nắm bắt và tận dụng thế nào.

Quan càng cao, sẽ chia thành 2 dạng. Một là nghèo rớt mồng tơi, hai là giàu nứt đố đổ vách nhưng lại… giả nghèo. Quan nào biệt thự nhà lầu, xe hơi phủ phê là quan đó ngốc. Nhà ta đầy tiền đầy của nhưng bề ngoài vẫn giữ mình trong sạch, thanh khiết. Tiền bạc không gửi ngân hàng trong nước, mở tài khoản nước ngoài, đạo mạo xuất hiện trước mặt mọi người, làm một “thanh quan”.

Phạm Vĩnh Kỳ là hồ ly, đương nhiên khả năng khác người. Dò xét và âm thầm thu thập những thứ người ta muốn giấu, là sở trường của loại động vật không có cơ bắp, chỉ sống được bằng luồn lách và vận dụng cái đầu.

– Phan đại nhân đã giúp chúng ta ngăn chặn một số đầu tư của Đắc Bang. Những hạng mục bọn họ phụ trách đều xảy ra vấn đề tham nhũng vật tư. Hôm trước một công trình họ xây dựng đã bị đổ sập. Chính quyền vào cuộc điều tra rất quyết liệt.

– Công trình bị sập đó không làm chết ai chứ?

– Không. Đó là trường tiểu học, ngày nghỉ nên không có học sinh. Hơn nữa, chuyện nó bị ăn bớt vật tư là thật, tôi chỉ làm cho nó sập nhanh hơn thôi…

– Ừ! Có người chết là làm ảnh hưởng đến người khác, tên thiên đế lại viện cớ dẫn Nương Tiên qua thời không khác. Lại phải đi tìm…

– Vâng!

– Đệ bắn tin cho Đắc Bang đi. Gieo cho chúng nghi ngờ thủ phạm và Bình Nhất Bang. Hai hổ đánh nhau, chúng ta ngồi xem, con nào chết thì tốt, con nào bị thương nặng thì tóm nó sau.

Phạm Vĩnh Kỳ đã nghĩ ra một số biện pháp, nhưng hắn không thích kiểu ném đá giấu tay này. Hồ ly cũng có cái kiêu hãnh của hồ ly chứ:

– Ngốc ạ, chúng ta chỉ thúc đẩy quá trình tiến nhanh hơn. Một rừng vốn không thể có 2 cọp, chẳng qua là bây giờ chưa là lúc thích hợp để con cọp nào đó vùng lên. Ta cá với đệ, trước sự sa sút của Đắc Bang, Bình Nhất Bang cũng sẽ giở trò. Chúng ta nhân dịp đó đốt thêm dầu, nhà nào mà không cháy?

Phạm Vĩnh Kỳ cũng phải lắc đầu. Nhưng cũng phải công nhận, đó là một phương pháp rất hay, nhất là khi bọn hắn so với hai bên kia quá chênh lệch về thực lực. Vẫn là cách “ném đá giấu tay” của Sơn vương có tác dụng hơn.

– Sơn vương…

– Hửm?

– Người đi học đi…

– Sao lại phải đi học?

– Tôi đã dò và biết được. Cách đây một thành phố có một cô gái hình dáng rất giống phu nhân – Hắn đưa ra một tấm poster – Là người mẫu nghiệp dư mới nổi, theo tôi biết thì người săn lùng ngôi sao nhìn thấy cô ấy trên phố, sau đó mời chụp ảnh quảng cáo loại nước thiên nhiên này. Điều kỳ lạ là sau đó cô ấy không đóng thêm quảng cáo nào. Tôi đã đến công ty phát hiện ra cô ấy để xem. Hồ sơ tên là Úc Thạch Tiên, 20 tuổi, đang là sinh viên. Gia cảnh cô ấy bình thường, sỡ dĩ nhận đóng quảng cáo là bởi cần tiền đóng học phí. Sơn vương định thế nào, có cần đến tận nơi để kiểm tra không?

Gương mặt Thiệu Khải Đăng không chút biến đổi, dường như là không có bất ngờ:

– Thật ra chuyện đó ta biết rồi.

Thiệu Khải Đăng nhẹ nhàng nhấn từng tiếng. Trước vẻ ngạc nhiên của Phạm Vĩnh Kỳ, hắn nhẹ nhàng:

– Ta có để lại trên người Nương Tiên một ấn ký. Chỉ cần chung một thời không, nàng ở đâu ta đều biết cả.

– Vậy tại sao… ?

– Ta làm việc gì cũng phải toàn tâm toàn ý. – Thiệu Khải Đăng cười nhẹ – Nhất định ta sẽ đi tìm Nương Tiên khi thích hợp. Còn bây giờ ta còn việc với một đám lóc nhóc này… – Hắn thở dài – Chúng rất ngây thơ và đáng thương nhưng lại dám theo ta đến cái nơi xa lạ chẳng ai quen biết, không chăm lo cho chúng, sơn vương ta liệu có ra gì hả?

Đó là điểm khác biệt của Thiệu Khải Đăng đối với những kẻ mạnh khác. Đối với những kẻ không liên quan, hắn bất chấp thủ đoạn, nhưng đã là thuộc hạ của hắn, sự ràng buộc sẽ biến thành bổn phận, khiến hắn lo nghĩ suốt một thời gian:

– Thế thì tôi sẽ cố gắng giúp ngài hoàn thành chuyện nhanh hơn. Nói gì thì nói, trong thời đại này, con gái xinh đẹp như phu nhân là phải cẩn thận giữ gìn. Có khi gặp lại, nàng đã là của người khác rồi.

Thiệu Khải Đăng im lặng. Thật ra tính chiếm hữu của hắn cao, kèm theo đó là tính độc chiếm cũng cao không kém. Ấn ký của Huyết Ma ngoài việc đảm bảo nơi ở của Nương Tiên luôn được theo dõi còn có tác động như một liều thuốc độc đối với những gã đàn ông nào xảy ra quan hệ với nàng. Giây phút hắn ta, nếu được cùng Nương Tiên lên tiên cảnh cũng là lúc hắn ta phải từ bỏ cuộc đời này.

Nói cách khác, giống như cái khóa trinh tiết thời trung cổ, đó là phương pháp khiến người đàn ông luôn đảm bảo, người phụ nữ đó chỉ có duy nhất là mình. Pháp thuật này có hai mặt. Thứ nhất, nàng nếu cùng người đàn ông khác thì gã đó sẽ không toàn mạng, còn hắn, nếu nảy sinh quan hệ cùng phụ nữ khác, cũng sẽ thương tổn nguyên khí nặng nề. Pháp thuật này không biết nguồn gốc từ đâu, nhưng cũng chứng tỏ Huyết Ma là một sinh vật chung thủy, giống đực hay giống cái phạm lỗi đều bị trừng phạt như nhau.

Song, khi “tình địch” bị trừng phạt, không phải mình cũng đã thiệt thòi mất rồi sao?

 

Thiệu Khải Đăng  giật mình, bởi ý tưởng nảy ra thình lình đó…

– Không chừng phải nghe lời đệ thật rồi Phạm sư gia ạ! Song song giải quyết cả hai chuyện, không thể để quá muộn màng rồi mới mó tay vào. Ta đi gặp Nương Tiên.

– Ngài không được làm cho phu nhân sợ. – Phạm Vĩnh Kỳ kéo áo hắn lại – Phu nhân bây giờ có khả năng đã có một cuộc sống mới. Ngài chỉ còn cách tìm cách tiếp cận cô ấy dần dần. Cô ấy là sinh viên, ngài cũng phải đi học. Tệ nhất cũng phải biết chữ rồi mới hợp thức hóa thân phận của ngài sau. Hiểu chứ ạ?

Đôi mày rậm của Thiệu Khải Đăng giật giật…Đối với việc học chữ, nghĩ tới là thấy đau đầu.