Tình không dao động [Chương 10.2]

Chương 10: Sắc, Giới (3)

***
Suất chiếu khuya hôm nay chiếu lại bộ phim Sắc, Giới. Ghế trước mặt họ là một đôi tình nhân, mở màn không bao lâu là đã chụm đầu vào nhau. Nhờ ánh sáng từ màn hình không ngừng lóe sáng, Kinh Phục Châu nhìn thấy họ vai kề vai, má kề má, có lẽ họ vừa yêu đến giai đoạn cuồng nhiệt, gần sáng rồi mà vẫn gắn bó như keo sơn.

Anh quay đầu qua nhìn An Nguyện bên cạnh mình, ánh sáng phản chiếu vào mắt cô, sáng lấp lánh. Anh bỗng rất muốn hôn cô, rất nhiều lúc nhìn cô, anh đều có khát vọng hoang đường này. So với những cô gái mà anh đã gặp, cô không phải là người đặc biệt nhất, nhưng trên người cô có một khí chất rất trong trẻo, bao năm nay anh chưa từng được tiếp xúc với sự trong trẻo đó. Anh muốn được thử chạm vào cô, cho nên ở Mộng Tử anh mới nói với cô, chúng ta làm thử một lần đi. Lúc đó anh cảm thấy, tất cả những khát vọng, đại khái là vì không đạt được.

Nhưng bây giờ anh lại thấy hoang mang, nếu thật sự chiếm được rồi thì sẽ cảm thấy nhạt nhẽo sao? Vậy lỡ cô là thuốc phiện thì phải làm thế nào? Lỡ nghiện rồi thì phải làm sao?

Mang theo tâm trạng hoang mang ấy, Kinh Phục Châu hơi cúi đầu, kề sát vào tai An Nguyện. Trên người cô có hương vị rất dễ chịu, không giống bất cứ loại nước hoa nào mà những cô gái kia đã xịt. Lúc anh dựa sát vào, An Nguyện quay đầu qua, cánh môi anh và chóp mũi cô lướt qua nhau, cô lập tức rụt đầu lại theo phản xạ.

“Sao thế?” Ánh sáng lúc lóe lên, lúc tắt đi, đôi nam nữ trên màn hình quấn quít lấy nhau, đôi tình nhân ngồi phía trước cũng ôm chặt làm một. Đương nhiên An Nguyện biết ý đồ của Kinh Phục Châu, nhưng cô vẫn hỏi anh như vậy, giống như đang hỏi một chính nhân quân tử.

Cô gái trong phim hét lên một tiếng, chiếc áo sườn xám bị xé rách. Mắt Kinh Phục Châu càng tối sầm, tay đặt ra sau gáy An Nguyện, buộc cô phải ngồi im trước mặt mình. Nếu hôm nay anh muốn làm một tên khốn thì sao? Khả năng tự kiểm soát sắp sụp đổ, có thể nói là không khống chế được nữa. Anh rất muốn ngậm lấy cánh môi cô, rất muốn biết có phải môi cô cũng giống như con người không, lạnh lẽo nhưng lại toát lên chút ngọt ngào.

“Kinh Phục Châu.” Giọng An Nguyện rất lạnh lùng, dù trong ống tay áo, bàn tay đã nắm chặt thành nắm đấm. “Xem phim đi kìa.”

Gương mặt kề sát phía trước không hề nhúc nhích, không tiến tới nhưng cũng không chịu lùi lại. Họ giằng co với nhau giữa ánh sáng lờ mờ, sự ám muội bỗng chốc trở thành vũ khí có thể giết người. Nam nữ trên thế gian này, sẽ có những lúc như vậy, càng muốn ngọt ngào say đắm thì càng dễ tổn thương nhau.

Cô đưa tay nắm chặt cổ tay anh, sau đó từ từ kéo tay anh rời khỏi gáy mình. Đầu óc đang căng như dây đàn trở nên thả lỏng, An Nguyện không buông tay ra, cứ giữ nguyên tư thế không thoải mái ấy, nắm cổ tay anh xem nốt nửa còn lại của bộ phim.

Tư thế này tuyệt đối không thân mật chút nào, bởi vì nó chứa đầy sự đề phòng, cô rất sợ anh bất ngờ ập tới mà mình lại không có sức để né tránh.

Kết cục của bộ phim là nữ đặc vụ bị bại lộ thân phận, bị hành quyết. Ánh mắt của An Nguyện như chết lặng. Cô nhìn thấy biểu cảm của Thang Duy trước khi chết, biểu cảm ấy khiến cô cảm thấy kinh hoàng. Cô ấy đã yêu anh ta, hơn nữa còn vì anh ta mà phản bội niềm tin của chính mình.

Thấy cô ngẩn người, Kinh Phục Châu xoay xoay cổ tay bị cô nắm làm cho hơi nhức mỏi, dửng dưng nói: “Em xem, đàn ông ghét nhất là bị lừa gạt. Tôi dám cá là Lương Triều Vĩ có yêu cô ta, nhưng anh ta không chịu được việc bị cô ta lừa gạt.”

“Nhưng cô ấy cũng đã cứu anh ta, cô ấy…” An Nguyện nghe thấy giọng nói yếu ớt của mình. Vừa nói được một nửa thì lập tức dừng lại, sợ giọng nói ấy để lộ cảm xúc của bản thân. Kinh Phục Châu mỉm cười, lắc đầu. “Tại sao lại phải giữ một người mình không tin tưởng ở bên cạnh? Khi bắt đầu nghi ngờ thì tình yêu đã chịu thua lợi ích.”

An Nguyện cố nhếch môi cười, gật đầu. “Cho nên nếu anh là Lương Triều Vĩ thì cũng sẽ lựa chọn giết cô ấy?”

Người bên cạnh cô hơi do dự trong chốc lát rồi chần chừ gật đầu. “Ừ.”

“Nhưng anh ta là Hán gian.” An Nguyện bỗng cảm thấy hai người họ thật là tức cười, người trong rạp đã tản về hết, vậy mà họ còn ngồi đây thảo luận tình tiết bộ phim. Kinh Phục Châu cúi đầu im lặng một lát, lúc đứng dậy tiện tay kéo tay dắt cô ra khỏi ghế. “An Nguyện, em đứng từ góc độ người ngoài cuộc nên có thể có cái nhìn công chính nhất. Nhưng nếu được lựa chọn, không ai lại muốn trở thành người xấu cả.”

An Nguyện sững người, quên mất việc giãy tay ra, bị anh kéo ra khỏi rạp phim. Trời còn chưa sáng, họ đã trải qua một đêm thật dài, lúc ngồi vào xe, trong đầu cô vẫn còn vang vọng câu nói của anh: Nếu được lựa chọn, không ai lại muốn trở thành người xấu cả.

Đây chỉ là lời biện bạch của anh ta mà thôi.

Xe chạy trên đường phố vắng vẻ, An Nguyện nhìn bầu trời dần trở sáng ở hai bên đường, trong lòng có một cảm giác kích động khó hiểu. Cô hạ cửa xe xuống, tháo chiếc khăn trên cổ ra, cầm trên tay và đưa ra ngoài cửa sổ. Khi chiếc xe tiến về phía trước, chiếc khăn lụa màu hồng tung bay trong gió, phất phơ khiến mắt cô hoa lên.

Màn đêm, nắng sớm, đèn màu, vạch kẻ đường.

Kinh Phục Châu quay đầu qua, không biết thứ mình đang nhìn là màn đêm hay nắng sớm, hoặc giả cũng không phải những thứ này. Chúng chẳng qua chỉ làm nền cho An Nguyện. Lúc mặt trời vừa nhú lên, lần đầu tiên anh nhìn cô một cách nghiêm túc, giữa họ là rất nhiều bí mật ngăn cách.

“Anh có biết tình tiết nào để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc nhất không?” An Nguyện vung tay lên, chiếc khăn lại tung bay. Kinh Phục Châu không trả lời, cô cũng không để ý, tự nói: “Là hình ảnh Thang Duy nằm trong lòng Lương Triều Vĩ ca hát. Lúc ấy tôi liền biết, chắc chắn cô ấy đã yêu anh ta.”

Kinh Phục Châu quay qua nhìn cô, ánh mắt thâm thúy. An Nguyện không đáp lại ánh mắt của anh, vì dịu dàng cũng được, lưu luyến cũng thế, đều không phải thứ cô muốn. Tựa vào cửa sổ xe, làn gió thốc mạnh vào, mái tóc cô tung bay ra ngoài cửa sổ, tiếng ca du dương thót ra tiềng miệng cô, vang lên giữa một sớm vắng lặng không người này.

“Chân trời góc biển, tìm là tìm người tri âm. Nàng ca hát, chàng đánh đàn, người hỡi tim ta á a chung nhịp đập. Ối a ối à, chàng hỡi tim ta chung nhịp đập…”

“Trời Nam đất Bắc, lệ là lệ tuôn ướt áo. Nàng mong nhớ chàng bấy lâu, người hỡi cộng khổ đồng cam á a tình khắng khít. Ối a ối à, chàng hỡi cộng khổ đồng cảm tình khắng khít…”

Kinh Phục Châu quay đầu qua liền nhìn thấy một bên mặt không rõ lắm của cô. Anh bỗng nhiên cảm thấy nơi nào đó trong trái tim chợt trở nên yếu mềm, có lẽ là vì cô nói “cô ấy đã yêu anh ta” xong thì hát cho anh nghe bài hát này. Anh hoàn toàn không nhìn thấy, ngoảnh mặt nhìn ánh ban mai mênh mang ngoài cửa sổ, mắt An Nguyện đã đỏ hoe, không biết từ lúc nào nước mắt đã giàn giụa khắp mặt. Cô nhẹ nhàng thả lỏng tay, chiếc khăn lụa bay về phía sau, không biết sẽ bị gió thổi đến nơi nào.

Nếu lúc này thượng đế có thể mở đôi mắt từ bi của người ra nhìn đôi nam nữ trong xe thì người sẽ thấy chàng trai đang mím môi, trên khuôn mặt kiên nghị rắn rỏi mang theo sự ấm áp rõ ràng. Còn khuôn mặt của cô gái bên cạnh, ánh mắt thê lương, dòng lệ chan hòa.

Nàng mong nhớ chàng bấy lâu, người hỡi tim ta chung nhịp đập.

Đối với trẻ con, ta là người lớn. Đối với người lớn, ta lại trẻ con

Google+