Tình không dao động [Chương 10]

Chương 10: Sắc, Giới (3)

***

Một giờ rưỡi sáng, An Nguyện đứng trên hành lang ký túc xá, các bạn cùng phòng đều đã ngủ say, cô sợ nói chuyện điện thoại sẽ ảnh hưởng đến họ bèn khoác thêm chiếc áo rồi đi ra ngoài. Đèn trong ký túc xá ở dạng cảm ứng âm thanh, thỉnh thoảng độ nhạy cũng không được tốt lắm, cô ho nhẹ một tiếng, đèn sáng lên, lúc ấy mới nghe điện thoại.

“A lo?” Là số của A Dương, cô không biết sao lại gọi đến vào lúc này. Đầu bên kia nghe được giọng cô, cũng hắng giọng một tiếng rồi bình tĩnh hỏi: “Làm việc lúc đêm khuya thế này thù lao tăng gấp đôi, em đi không?”

Giọng nói rất bình thường, giống như là hằng ngày các bạn rủ cô: An Nguyện, chúng ta cùng đến căn tin ăn cơm nhé, cậu đi không?

Cô không nói gì. Bởi vì sự im lặng ngắn ngủi ấy, đèn trên hành lang lại tắt ngúm. An Nguyện đứng trong bóng đêm giậm chân một cái, lúc đèn sáng lên lần nữa bèn trả lời: “Công việc thế nào?”

Kinh Phục Châu định nói “ở bên tôi” nhưng lại cảm thấy đàn ông ba mươi tuổi rồi mà còn nói thế thì sến sẩm quá, cho nên anh chuyển sang cách nói khác, với một giọng điệu rất nghiêm túc: “Tôi không ngủ được.”

Tôi không ngủ được, cho nên em có thể ra đây ở bên cạnh tôi một lát không?

An Nguyện lập tức hiểu ra, thắng lợi vốn cách xa vời vời ấy bỗng nhiên đến thật gần mình. Nhưng ngay lúc này, cô không biết là nên tiếp tục dùng chiêu lạt mềm buộc chặt hay nhận lời anh ta ngay. Đêm khuya, người ta thường trở nên rất cảm tính, đầu óc đa phần là không được lý trí cho lắm, liệu ngày mai Kinh Phục Châu có hối hận vì cuộc điện thoại này, hối hận vì đã để cô biết được sự cô đơn lẻ loi của anh trong đêm.

Mím môi lại, nghĩ ngợi một lát, giọng An Nguyện mang theo vẻ tươi cười, cho anh một đường lui. “Thật khéo, tôi cũng không ngủ được, hay là anh cùng tôi đi xem phim, sau đó tôi cùng anh đi ăn sáng, như vậy là hòa.”

Cô gái này ấy à, luôn nói điều kiện với anh. Lúc thì nói tôi hát nhạc Mai Diễm Phương cho anh nghe, anh mời tôi đi ăn quán vỉa hè, lúc thì lại nói anh cùng tôi đi xem phim, tôi đi ăn sáng cùng anh. Dường như với cô, mọi chuyện đều được trao đổi ngang giá, không thể nợ người khác, càng không để mình chịu thiệt. Rõ ràng không thích điều này, nhưng Kinh Phục Châu vẫn cong môi cười. Màn đêm trong Cổ Lâu rất tĩnh lặng, anh nhìn thấy vầng trăng sáng trên bầu trời.

“Ừ, nửa tiếng sau tôi đến dưới lầu đón em.”

Điện thoại bị cúp một cách dứt khoát, An Nguyện nghe thấy tiếng tút tút từ đầu bên kia. Đèn trên hành lang lại tối sầm, ánh trăng từ trên cao chiếu xiên qua cửa sổ, rất trong trẻo và êm dịu. Cô không ho lên cũng không giậm chân, mặc cho mình chìm trong bóng đêm, nhắm mắt lại, như thể muốn hòa làm một với thứ gì đó.

Sau khi chết đi, con người còn có linh hồn không? Trong đêm khuya tĩnh lặng thế này, linh hồn có nhung nhớ mà trở về thăm người mình yêu khi còn sống không?

Cô vẫn muốn làm cô gái tốt trong sạch trước kia.

Trở vào phòng thay quần áo, sau đó rửa mặt và trang điểm nhẹ, An Nguyện nhìn mình trong gương nhưng chỉ liếc mắt một cái rồi lập tức quay người đi ra cửa.

Lúc đến đón cô, Kinh Phục Châu lái chiếc Rolls Royce lần trước. Nửa đêm về sáng, đường phố vắng tênh và yên tĩnh. Xe dừng lại trước cổng trường, anh đi bộ vào tìm cô. Còn chưa đến gần thì đã nhìn thấy bóng dáng cô gái mặc chiếc áo gió màu trắng ngà đứng dưới tòa nhà màu trắng.

Cô đưa lưng về phía anh, ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên cửa ký túc xá. Những chữ trên đó thật ra chẳng có gì để xem, chỉ là số tòa nhà mà thôi. Vậy mà cô lại nhìn rất chăm chú, ngay cả khi anh đứng sau lưng mà cũng không biết. Kinh Phục Châu đã sớm qua cái tuổi thích đứng sau lưng vỗ vai con gái, anh dừng lại cách khá gần cô, đợi cô quay đầu lại.

Nhưng cô không quay lại. Anh đã đứng hơn nửa phút mà cô vẫn chăm chăm nhìn ngắm tấm biển ấy, giống như tren đó có khắc lời tiên tri vậy. Hắng giọng một cái, Kinh Phục Châu gọi tên cô: “An Nguyện.”

Cô nghe thế bèn quay lại.

Vẫn là gương mặt ấy, chẳng có gì khác biệt với lúc ban ngày. Anh tới gần, muốn kéo tay cô nhưng còn chưa kịp chạm vào thì mùi nước hoa đã khiến An Nguyện khịt mũi, nụ cười nhẹ nhàng trên mặt lập tức mang theo vẻ trào phúng. “Ông chủ Kinh vừa từ vòng tay của người đẹp nào ra đây vậy?”

Anh nghe thế, thật thà cúi đầu ngửi, nhưng lại không thể phân biệt được đó là mùi hương của Hoa Lê hay mùi hương của cô gái trên hành lang. Liếm đôi môi khô, anh không muốn giải thích thêm điều gì. “Đi thôi, tôi biết có một rạp phim chiếu suất khuya.”

An Nguyện cũng không muốn truy hỏi quá mức về vấn đề này, đi theo anh ra ngoài cổng trường. Trước khi ra, bà dì trực ký túc xá không chịu cho cô đi, cô nói dối là mình đi tham gia hoạt động xã hội. Lúc nãy bà dì nhìn qua cửa sổ phòng trực đã nhìn thấy tất cả, cái gì mà hoạt động xã hội, đi hẹn hò với giai thì có. Cửa sổ bị mở ra, bà dì hét với về phía hai người. “Mau quay lại ngay! Không về tôi sẽ ghi tên vào sổ đấy!”

An Nguyện cười hì hì chạy tới khoác lấy cánh tay Kinh Phục Châu rồi quay đầu lại hét lớn trả lờn bà dì: “Yên tâm đi, đây là chồng chưa cưới của cháu, sáng sớm cháu sẽ về!”

Sự thân mật, thậm chí là vẻ khoang kín đáo đều được cô diễn rất đạt. Kinh Phục Châu quay đầu qua nhìn cô, lúc ấy anh phát hiện thì ra cô gái này có năng khiếu diễn xuất trời cho. Đi đủ xa, cô thả tay anh ra, nhưng nụ cười vẫn không tắt, chỉ nhạt hơn mà thôi. “Anh đổi xe à?”

“Không phải, tôi không giữ chìa khóa của chiếc xe kia.” Kinh Phục Châu vừa nói vừa mở cửa xe ra, ý bảo cô ngồi vào vị trí bên cạnh ghế lái. Thật ra chiếc xe này chỉ có Kinh Nhiễm từng ngồi, bởi vì anh rất ít khi lái nó ra ngoài, chỉ vài lần thôi và đều là lái về nhà.

Nhưng anh không muốn nói cho An Nguyện biết điều này, không muốn cô cảm thấy đối với anh mà nói, mình có chút đặc biệt.

Thật buồn cười, lòng kiêu hãnh của đàn ông.

Suất chiếu khuya thông thường đều là những phim kinh điển, bởi vì người xem không nhiều, đa số lại là có đôi có cặp cho nên những phim tình cảm lãng mạn rất được ưa chuộng. Trước khi vào rạp chiếu phim, An Nguyện nhìn thấy ngoài cửa có người đang bán thứ gì đó, cô đi qua nhìn thử thì thấy là ông bác bán vé đang kiếm thêm chút thu nhập.

Cô đưa mắt nhìn thoáng qua những chiếc khăn lụa ấy. Phần lớn là màu sắc sặc sỡ, trong đó có một chiếc màu hồng nhạt, nhìn khá đẹp. Kinh Phục Châu từ sau bước tới, giống như muốn chứng minh với ông bác mình đúng là là bạn trai của An Nguyện, tay của anh rất tự nhiên ôm choàng lấy eo cô. Tay anh cảm nhận được cơ thể cô hơi cứng lại, không rõ ràng lắm nhưng cũng đã tiết lộ rằng cô không thích.

“Thích chiếc nào không?” Kinh Phục Châu đưa tay cầm chiếc khăn màu hồng nhạt lên, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía. Ông bác cười khiến cho những nếp nhăn thêm sâu, cứ một mực khen An Nguyện có mắt thẩm mỹ.

“Bao nhiêu tiền?” Kinh Phục Châu đưa chiếc khăn lụa cho An Nguyện, cúi đầu móc ví của mình ra. Ông bác cười hề hề nói giá tiền, còn không quên nói với An Nguyện một câu: “Cô bé thật có có phúc, người yêu chẳng những rất đẹp trai mà còn tốt với cháu nữa.”

An Nguyện cười hì hì, chỉ lo đeo chiếc khăn lên cổ mình, không hề giải thích. Kinh Phục Châu trả tiền xong, lúc quay lại thì bị cô né tránh, bàn tay vốn đặt trên eo cô nay rơi thõng xuống. An Nguyện đeo chiếc khăn, đường hoàng đứng trước mặt anh nghiêng đầu cười. Nụ cười dịu dàng vốn rất ít khi xuất hiện trên mặt cô khiến sự hụt hẫng vừa rồi của anh lập tức được lấp đầy.

Anh không biết làm gì với cô, thật sự hết cách với cô.

Đối với trẻ con, ta là người lớn. Đối với người lớn, ta lại trẻ con

Google+