Tình không dao động [Chương 11.2]

Chương 11: Sắc. Giới (4)

***

Chiều hôm ấy, An Nguyện ngồi trên chuyến tàu lửa về Quảng Châu. Đối với cô mà nói, thành phố náo nhiệt ấy đã không còn là nước mắt sợ hãi của thời thơ ấu, cũng không phải là nỗi xao động trong tim thời thiếu nữ. Nó là một nấm mồ khổng lồ. Ngồi trên xe lửa, cô biết mỗi một bước mình đi đều là đang giẫm trên con đường tuẫn táng.

Nơi ấy chôn cất người mà cả đời này cô không thể ôm ấp được nữa.

Tên của người ấy là Trình Kỳ.

Cho dù có quay ngược thời gian bao nhiêu lần, An Nguyện vẫn cảm thấy Trình Kỳ là niềm tự hào duy nhất không gì thay thế được của cô. Thế giới quan còn chưa hình thành trọn vẹn thời thiếu nữ là do anh dạy, dạy cô phân biệt được thiện ác đúng sai, dạy cô chính nghĩa, dạy cô sự nhạy bén. Cô đã từng âm thầm tự hào vì mình sẽ trở thành vợ tương lai của một cảnh sát chống ma túy, cũng từng cảm thấy cô đơn buồn tủi vì anh ít khi bầu bạn bên cạnh mình. Lúc đó cô cảm thấy tất cả đều là tạm thời, đợi ngày nào đó Trình Kỳ bắt Kinh Phục Châu về quy án, trả lại sự thanh bình cho Lăng Xuyên.

Nhưng cuối cùng, người giương cao chính nghĩa ấy lại chết nơi đất khách quê người, mà bởi vì thân phận đặc biệt nên thậm chí còn chẳng được chôn cất tử tế. Mùa hè năm ấy trong ký ức của An Nguyện chỉ còn là một cái lò hỏa táng, thứ cô nhìn thấy là một nắm tro, vài mảnh xương vụn. Ngọn lửa không chạm vào người cô nhưng cô lại đau đến nỗi mất ăn mất ngủ mấy ngày liền. Trình Kỳ không có người nhà, cô phải chờ đến khi chuyện qua thật lâu mới dám đến nhà anh thu dọn di vật. Cũng chính lúc đó, cô biết đến Kinh Phục Châu.

Chỉ có một cái tên, nhưng thế là đủ. Tên tuổi của Kinh Phục Châu ở Lăng Xuyên khá nổi, chỉ cần nghe ngóng chút thôi là đã thu được không ít tin tức. Tấm màn thù hận được vén lên. Có lẽ vì lý tưởng của Trình Kỳ, có lẽ vì tình cảm cá nhân của cô, điều duy nhất cô xác định là mình phải lấy mạng Kinh Phục Châu. Cô muốn anh ta giống như mình, nếm trải cảm giác đau đớn vì tình yêu và nỗi tuyệt vọng đến tận xương tủy.

Cô nung tình yêu của mình thành một liều thuốc độc, mà chất lúc tác là bản thân cô.

An Nguyện đến trước mộ Trình Kỳ vào lúc rạng đông, lúc đó trời còn chưa sáng hẳn. Cô ngồi xuống trước mộ anh trong bóng đêm mờ mịt. Thật ra cô vốn là một người rất ít nói, bởi vì những lúc ở bên cạnh Trình Kỳ, cho dù không nói lời nào cũng cảm thấy rất bình yên. Bởi vì thân phận đặc biệt, mộ của Trình Kỳ ở nơi rất hẻo lánh, thậm chí nằm trong một khu nghĩa địa vô danh, còn không được phép lập bia mộ. An Nguyện phải lần theo những ký hiệu mà mình đã đánh dấu trước đó mới tìm được mộ anh.

Nói là mộ, chi bằng gọi là một nấm mồ hoang thì còn chính xác hơn.

Cô không nói gì cả, chỉ lặng lẽ ngồi đó. Có nhiều khi cảm xúc quá rối ren, cô sẽ không muốn nói gì. Cô đã trải qua mấy ngày sinh hoạt đảo lộn, về đến đây càng không có nơi để dừng chân. Cô và dượng đã ra nước ngoài, nói cho cùng thì họ cũng không phải người thân thật sự. Cô xoa xoa cổ chân mình, định nói câu “mệt quá đi à” một cách nũng nịu nhưng lời vừa thốt ra đến đầu môi thì lập tức im bặt. Nơi hoang vu vắng vẻ này, nhõng nhẽo cho ai xem chứ.

Nhắm mắt lại, An Nguyện ôm lấy hai chân mình, vùi mặt vào giữa hai gối. Anh Trình, em không đến tạ tội với anh, cũng không đến nói lời từ biệt anh, em chỉ quá mệt trên con đường đời nên quay về bên anh để nghỉ chân một chút. Nếu anh biết em đang đọ sức với Kinh Phục Châu, chắc chắn sẽ mắng em không biết lượng sức. Nhưng em đã đi đến nước này rồi, nếu anh ở trên trời có linh thiêng thì hãy phù hộ cho em. Em tin rằng có một ngày Kinh Phục Châu sẽ phải trả giá đắt cho những gì mình đã làm. Đến lúc đó, em sẽ trở về đây, chúng ta ở bên nhau, mãi mãi không xa rời.

Chỉ mới tự nhủ trong lòng thế thôi mà An Nguyện cảm thấy mắt đã ươn ướt, lòng vô cùng chua xót.

Không biết cô ngồi đó đã bao lâu, chỉ biết là đã nhìn cảnh mặt trời mọc rồi từ từ nhô lên cao. Tám giờ rưỡi sáng, điện thoại của An Nguyện reo lên, cô nhìn số của A Dương hiện trên màn hình rồi lại quay đầu nhìn nấm mồ hoang của Trình Kỳ.

Cô không thể nghe điện thoại của anh ta tại đây.

Vừa xuống núi, An Nguyện bèn đi thẳng đến tiệm bán đồ ăn sáng gần nhất, tìm một vị trí sáng sủa thông thoáng, ung dung ngồi xuống. Đã ba mươi phút trôi qua kể từ lúc cô ngắt điện thoại, cô mím môi, tuy không biết dụng ý của Kinh Phục Châu nhưng vẫn gọi lại.

Đầu bên kia nhanh chóng nghe máy, An Nguyện nheo mắt lại, định giả giọng cực kỳ ấm ức nhưng ai ngờ người bên kia không phải là Kinh Phục Châu mà là A Dương. “Cô An, tôi là A Dương.”

An Nguyện ngẩn ra, ưỡn thẳng sống lưng, vẻ quyến rũ ban nãy hoàn toàn tiêu biến, giọng nói trở nên lạnh lùng như thường ngày. “Tìm tôi có chuyện gì?”

“Chuyện là thế này.” A Dương vừa nói vừa nhìn về phía đại sảnh. Các cô gái trẻ luôn luôn hiếu kỳ, dù đang thẹn thùng e lệ trong vòng tay của Kinh Phục Châu nhưng vẫn không kìm được nhìn ngó chung quanh. Tảng đá đè nặng trong lòng biến mất, A Dương cảm thấy An Nguyện đã vờn quá trớn, không thể thật sự trở thành bà chủ của gã nên tỏ vẻ tiếc nuối lẫn trào phúng: “Công việc mà anh Châu nói với cô trước đây có lẽ không cần làm nữa, cho nên tôi gọi điện thoại hỏi cô xem cô muốn nhận thù lao bao nhiêu, tôi sẽ nhanh chóng chuyển tới.”

An Nguyện chỉ cảm thấy có một cơn bão tuyết đang ngưng đọng trong tim, cảm giác giá băng lan ra khắp toàn thân. “Cái gì?”

“Cô An đã nghe rất rõ rồi đấy thôi. Cô là người thông minh, lát nữa hay nhắn số tiền cho tôi, chiều nay tôi sẽ chuyển qua.” Ngôn từ của A Dương vẫn rất cung kính nhưng An Nguyện có thể nghe ra được sự khinh bỉ cố giấu trong đó. Cô hít sâu một hơi, lãnh đạm nói: “Anh đưa điện thoại cho Kinh Phục Châu, tôi muốn nói chuyện với anh ta.”

“Không cần đâu.” A Dương quay đầu lại nhìn một cái, đôi nam nữ trên sô pha đã quấn lấy nhau, anh ta thức thời rời khỏi đại sảnh, ép nhỏ giọng: “Cô An hãy nghe tôi khuyên một câu, đừng để mình quá thảm hại. Khiến chuyện trở nên tồi tệ chẳng khác nào tự cắt đứt đường lui của mình.”

Ánh mặt trời chiếu xiên qua cửa sổ, nhân viên phục vụ đang nhắc lại các món mà khách đã gọi, những người đi làm đang vội vội vàng vàng trên đường, tất cả những ấm áp của cuộc sống lo toan đều bỗng nhiên trở nên xa vời với An Nguyện. Cô không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình lúc này nhưng tóm lại là không dễ chịu gì. Nhưng A Dương nói không sai, khiến chuyện trở nên tồi tệ sẽ không có đường lui. Cô vẫn chưa muốn chịu thua, cơ hội duy nhất để lật ngược tình thế là khiến Kinh Phục Châu phải nhớ mãi cô.

Cắn môi, An Nguyện từ tốn lên tiếng. “Đúng vậy, tôi cũng rất sợ mình thảm hại. Nếu đã thế, A Dương anh hãy chuyển lời lại với anh ta là tôi không lấy tiền. Tôi nợ anh ta một bữa sáng, tiền này trừ vào đó, hai bên không ai nợ ai.” Ngừng một chút, cô nghe đầu bên kia có tiếng động khe khẽ, có lẽ là ai đó đi ngang qua. Tuy giọng An Nguyện không thay đổi là mấy nhưng những câu sau đó lại trở nên êm dịu hơn. “Cũng đâu có ngủ với nhau, đừng có nói như mình là khách của tôi vậy.”

A Dương ngập ngừng, mặt có vẻ xấu hổ nhìn Kinh Phục Châu vừa bước tới, có lẽ anh đã nghe thấy.

Nhưng Kinh Phục Châu chỉ thản nhiên nhìn màn hình điện thoại một cái rồi hoàn toàn không để tâm mà đưa tay vẫy vẫy với phía sau. “Lan Hiểu, theo tôi lên lầu xem thử phòng của em.”

Bàn tay đang cầm di động An Nguyện sựng lại, sắc mặt còn nhợt nhạt hơn cả lúc nãy. Lan Hiểu. Lan Hiểu. Ngón tay cô siết đến trắng bệch, cố nén cảm giác kích động khôn cùng lại, cúi đầu xuống.

Lan Hiểu.

Lan Hiểu có thể coi như là người bạn duy nhất của cô.

Đối với trẻ con, ta là người lớn. Đối với người lớn, ta lại trẻ con

Google+