Tình không dao động [Chương 7]

Chương 7: Ngỡ người xưa đến (7)

***

An Nguyện lại chơi trò lạt mềm buộc chặt với Kinh Phục Châu, nhưng cuối cùng lãnh hậu quả là cô vì một thời gian sau đó, Kinh Phục Châu không đến, cô vẫn đứng trên quảng trường ca hát, có điều chưa từng hát nhạc Mai Diễm Phương.

Tuần này, mỗi ngày cô đều mặc một bộ quần áo khác nhau, không lặp lại. Cô trang điểm nhẹ nhàng, lúc hát hơi nhắm mắt lại, có thể nhìn thấy đường kẻ mắt dài và mảnh ấy. Mỗi buổi tối thu dọn đồ ra về, Hứa Tuấn đi bên cạnh cô. Giai đoạn thanh niên là lúc mỗi người đàn ông có chất giọng trong trẻo nhất, mang lại cảm giác trong veo khi chưa bị rượu và thuốc lá đầu độc. “An Nguyện, mấy ngày nay em xinh hơn nhiều.”

An Nguyện nheo mắt lại, nụ cười đọng trên môi nhưng chưa lan tới đáy mắt. “Cảm ơn anh.”

Cô luôn là thế, luôn giữ quan hệ không xa lạ nhưng cũng không thân thiết với tất cả mọi người. Rõ ràng bề ngoài trẻ trung nhưng lại luôn có vẻ mang nặng tâm sự. Hứa Tuấn đưa tay vỗ vai cô, cố gắng muốn trở nên thân thiết với cô hơn. “Nếu em có khó khăn gì thì có thể nói với mọi người, các thành viên trong ban nhạc đều là người một nhà.”

Người một nhà.

Cô không nhớ rõ vào lúc nào, có một ai đó cũng nói với cô như vậy. Anh nói chúng ta là người một nhà, sau này sẽ trở nên thân thiết hơn cả người một nhà. Lúc đó An Nguyện còn nhỏ, nhỏ đến mức người ta nói gì cũng đều cho là thật, lời hứa hẹn ấy được cô giấu trong lòng mấy năm nay, nhưng bỗng sụp đổ trong một đêm.

Nhắm mắt lại, An Nguyện cố thoát ra khỏi hồi ức, trước mặt là khuôn mặt tuấn tú của Hứa Tuấn, cô biết mình không thể tiếp cận chàng trai lương thiện này. “Không có gì, có thể do gần đây trời trở lạnh, bị cảm mà thôi.”

Gần đây tinh thần cô có vẻ suy sụp, người tinh ý chút đều nhận ra, nhưng cô lại lấy lý do sức khỏe ra làm lá chắn, Hứa Tuấn cũng không tiện nói gì thêm, chỉ căn dặn cô phải uống thuốc rồi đưa cô về ký túc xá. Bóng dáng mảnh mai ấy đứng trước cửa ký túc xá, vẫy tay chào tạm biệt anh.

Không biết tại sao, Hứa Tuấn cảm thấy có lẽ An Nguyện không thuộc về lứa tuổi này. Sau gương mặt tươi như nụ hoa mới nở của cô ẩn chứa rất nhiều điều anh không nhìn thấu. Đó không phải là một bí mật đơn giản. Các cô gái trẻ ở lứa tuổi này ai chẳng có bí mật, nhưng của cô còn nặng nề, bí mật hơn cả bí mật, khiến cô không thở nổi, đau khổ không nói nên lời.

Nhưng cô không chịu nói, anh lại không có tư cách hỏi.

Tiết trời lạnh dần, kỳ thi cuối kỳ cũng sắp đến, ban nhạc bắt đầu thương lượng xem hôm nào thì không biểu diễn nữa, chờ mùa xuân ấm áp đến mới quay lại. Đối với quyết định này, An Nguyện không có quyền phản đối. Cô không thể ngờ Kinh Phục Châu lại không đến. Nói cho cùng thì cô vẫn còn trẻ con lắm, đấu không lại người đàn ông ấy.

Không biết cô đã đánh giá quá cao bản thân mình hay đã quá xem thường anh ta.

Hôm ấy là buổi biểu diễn cuối cùng của ban nhạc, quảng trường vẫn có đám nam thanh nữ tú vây quanh họ giết thời gian. Lúc vừa mở màn Hứa Tuấn đã thông báo hôm nay là buổi biểu diễn cuối cùng, khiến cho mọi người xuýt xoa vì luyến tiếc.

Phía sau đám người xôn xao ấy, một chiếc Maserati đậu bên ngoài, cửa xe hạ xuống, người đàn ông trong xe có khuôn mặt sắc sảo như điêu khắc mà thành. An Nguyện liếc mắt một cái là đã nhìn thấy, điều này khiến cô suýt nữa là quên lời bài hát. Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc, lúc cô ngẩng đầu lên thì chiếc xe ấy đã biến mất.

Giống như gặp ảo giác. Trái tim cô như bị tung lên lơ lửng rồi rơi xuống. Hứa Tuấn bên cạnh đưa mắt ra hiệu cho cô, lúc ấy cô mới hoàn hồn lại, cúi đầu tập trung vào cây đàn ghi-ta của mình, nén vẻ kỳ vọng và thất vọng trong mắt xuống.

Bài hát cuối cùng kết thúc, An Nguyện nhìn vào đám đông, tìm kiếm nhưng không thấy gì. Cô liếm môi, biết lần này mình đã thua rồi, tất cả đều đã đổ sông đổ biển, cô phải đặt cược lớn hơn nữa. Cô không dám nghĩ tiếp, cúi đầu sửa sang lại cây ghi-ta của mình. Cánh tay bỗng bị Hứa Tuấn đụng vào, sắc mặt anh có vẻ hơi lạ. “An Nguyện, đó có phải là người hôm trước đến tìm em không?”

Cô cả kinh, lập tức ngẩng đầu lên nhìn. Đám người dần tản đi hết, Kinh Phục Châu đứng trong bóng tối, điếu thuốc được châm nhưng lại không hút, chỉ kẹp trên tay.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, giữa ngày thu se lạnh thế này, trông có vẻ cô tịch. Có lẽ cô vẫn luôn hiểu sai về anh. Người đàn ông này bình thường kiêu căng ngạo mạn nhưng trên phương diện tình cảm, anh lại rất thiếu kinh nghiệm và tự ti. Chẳng qua sự tự ti của anh ẩn giấu quá kỹ, nếu không nhìn vào mắt anh trong giây phút này, An Nguyện cũng không thể phát hiện ra.

Họ đưa mắt nhìn nhau từ xa xa trong không khí tĩnh lặng, An Nguyện thất thần trong giây lát bởi sự cô đơn của người đàn ông tự cao tự đại này. Sao anh ta lại cô đơn được chứ, anh ta có biết bao là phụ nữ, có biết bao tiền tài, có biết bao đàn em cam tâm tình nguyện đi theo anh ta. Nhưng thật sự anh ta cũng rất cô đơn, bởi vì anh ta chưa từng biết yêu.

Tay cầm micro, mới đầu là tiếng sột soạt vì gió thổi vào, sau đó là một giọng nữ khàn khàn vang lên giữa quảng trường rộng lớn. “Tôi đã hứa với một người, nếu người đó đến nghe tôi hát thì tôi sẽ hát cho người đó nghe nhạc Mai Diễm Phương mà tôi thích nhất.”

Những người vốn đã đi xa nghe thế thì quay đầu lại, mấy người trong ban nhạc đều có vẻ ngạc nhiên, nhìn về phía An Nguyện. Nhưng ánh mắt của cô chỉ nhìn chăm chú vào bóng tối, đốm lửa trên điếu thuốc bùng lên, thành chấm đo đỏ.

“Xin lỗi, tôi không có nhạc đêm, chỉ có thể hát mộc.” An Ngyện không biết cảm giác mềm mại trong lòng lúc ấy đến từ đâu. Là đến từ sự cô đơn không được anh giấu kỹ nên bị cô phát hiện hay đến từ sự đồng cảm một cách điên rồ của cô đối với anh. Cô không hát tiếng Quảng nữa mà hát ca khúc Nữ nhân hoa người người đều biết. Đã quá nửa đêm, đóa hoa có độc có gai này vẫn không ai đến hái.

“Em có một đóa hoa, mọc trong trái tim em, nụ hoa e ấp chờ ngày hé nở. Sớm sớm lại chiều chiều, em một lòng mong đợi, người có lòng bước vào giấc mộng…”

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác màu trắng, lúc ca hát cơ thể hơi lắc lư, cái bóng của cô trở nên mông lung hơn. Kinh Phục Châu ngậm điếu thuốc vào miệng, sau đó hít vào phổi làn hơi cay nồng, bóng cô cũng đong đưa đi vào trái tim anh. Cô rất trẻ, còn rất nhiều ngày tháng tươi đẹp, mấy hôm nay anh vẫn luôn nghĩ rốt cuộc có nên bước vào tuổi thanh xuân của cô hay không.

Tuổi thanh xuân của các cô gái bình thường khác sẽ thế nào? Là yêu đương hay thầm mến, là ngọt ngào và chua xót, là sai lầm hôm qua nháy mắt đã bị nụ cười căng tràn sức sống tha thứ và lãng quên. Nhưng anh thì khác, cuộc sống của anh luôn giống như đi trên miếng băng mỏng, anh là người của thế giới khác, trước khi được sinh ra, ông trời đã chọn cho anh một con đường đầy chông gai, nếu anh không ra sức chạy về phía trước thì sẽ gặp phải vách đá.

Cô và anh là người của hai thế giới khác nhau. Anh không muốn làm vấy bẩn sự sạch sẽ của một thế giới khác, cũng không trông mong ai đó đến cứu rỗi mình. An Nguyện rất thông minh, mấy chiêu khiêu khích nho nhỏ đó luôn có thể dễ dàng kích thích trái tim anh. Nhưng cô cũng rất ngu xuẩn, đến trêu chọc một người không nên dây vào.

Nếu anh đi về phía cô, chứng tỏ từ nay, ông trùm Kinh Phục Châu sẽ có điểm yếu, không còn là gã người thép kiên cố như trước nữa. Nhưng anh lại hợm hĩnh tự lừa mình dối người, nói chỉ một cô nhóc mà thôi, sao có thể trở thành điểm yếu của mình chứ?

Anh không yêu cô, ít nhất là bây giờ vẫn chưa yêu.

Giữa ranh giới khẳng định và phủ định ấy, Kinh Phục Châu đã đến quảng trường. Thời khắc đứng bên ngoài đám đông, anh hiểu rằng thật ra trong lòng mình đã sớm có sự lựa chọn. Sự lựa chọn này chưa hẳn đã là vì yêu, nhưng biết đâu tương lai sẽ biến thành tình yêu. Đối với một người đàn ông sống trong gió tanh mưa máu như anh, điều này là chuyện không hay ho gì, ngay từ đầu anh đã biết.

Nhưng dù biết, anh vẫn đến đây.

Đối với trẻ con, ta là người lớn. Đối với người lớn, ta lại trẻ con

Google+