Tình thù [Chương 10: Sinh mạng mới]

….Mới 9 g sáng mà cửa phòng của Vũ Lâm đã bị đập mạnh. Ngoài cửa là khuôn mặt của Hàn Chỉ Thúy, tức giận đến nỗi đổ hung quang:

-Bốp….

Một bên má Vũ Lâm lãnh trọn cái bạt tai nảy lửa. Trong lúc bà còn lảo đảo, Chỉ Thúy định  một bạt tay. Nhanh như chớp, Hàn Dương chạy vụt đến:

-Cô ba…cô làm gì vậy?Không được… Buông ra….

-Con buông cô ba ra…Hôm nay cô phải cho con mụ này một bài học. Mụ quyến rũ ba con chưa đủ, thằng con trai còn dám đặt điều với ông nội là dượng con ăn bớt vật tư công trình, biển thủ của riêng. Cô phải dạy cho mẹ con bà ta một bài học. Cho bà ta biết….

Tiếng ồn ào cũng khiến Hà Doanh dù cái bụng đã lặc lè phải rời khỏi phòng.

Bà Vũ Lâm xoa má…Giờ thì đã khác. Ai mới là kẻ mạnh trong cái nhà này.

– Cô ba à…Tôi nghĩ cô có một số chuyện không rõ rồi. Cô là con gái của ba, dù Lãnh Phong có tố cáo dượng ba việc mà dượng ấy không làm thì……ba sẽ hiểu mà. Lúc đó không cần cô đuổi, mẹ con tôi cũng tự mà rời khỏi nhà này…Nhưng e là…- Vũ Lâm cười khẩy- Không có lửa thì sợ gì khói cay mắt hả cô ba?

-Chị…

Hà Doanh chứng kiến cảnh ấy với vẻ hoảng hốt.

Hàn Chỉ Thúy hiểu rõ chồng mình. Không phải trong sạch gì nhưng những vụ lớn thế này, ăn xới bớt mười mấy hai mươi triệu tiền vật liệu chồng cô tuyệt đối không có gan làm.

Phải có người xúi giục…

Là bà ta…

-Chị…nhất định chị làm..Chị đã xúi giục con chị làm vậy. Hai mẹ con các người muốn hủy diệt vợ chồng tôi, sau đó là chiếm tài sản cái nhà này. Không dễ đâu…

Như một người mất lý trí, bà ta xông tóm ngay lấy mái tóc dài vẫn còn đen mượt của bà Vũ Lâm, giật mạnh.

Sức mạnh bất ngờ khiến Hàn Dương lảo đảo.

Bà Vũ Lâm cũng không ngờ đến nên té nhào về phía sau, đúng lúc Hà Doanh chạy vội tới định đỡ mẹ chồng.

-Á!

cả hai ngã xuống…Đầu bà đập mạnh vào bụng Hà Doanh, người còn ngã đè lên cô.

-Doanh Doanh!

Cú va chạm khá mạnh khiến Hà Doanh nằm dài xuống đất. Ngay lập tức một cơn đau quặn tới. Đau quá!….Cô hoảng hốt khi nhận ra dưới chân mình có cái gì âm ấm chảy ra:

-Đau quá!

-Chết rồi- Vũ Lâm cũng hoảng hốt không kém, vội vàng đỡ lấy Hà Doanh, gào thét- Đưa con bé vào bệnh viện…Nhanh lên!

….Lãnh Phong chạy thật nhanh qua những dãy hành lang…

Cả nhà đều có mặt, ngay cả ông nội của anh.

-Doanh…Doanh sao rồi anh hai? Doanh…

-BS đưa thẳng vào phòng rồi. Mong là không sao…

Sự mệt mỏi dâng trào trong lòng Hàn Dương.

Gia đình lại một phen sóng gió sau việc Lãnh Phong phát hiện trưởng phòng Phương vốn cũng là chồng Hàn Chỉ Thúy đã thay đổi nguyên liệu của các công trình, thu lợi hàng chục triệu tệ, biển thủ vào túi riêng. Thêm tai nạn bất ngờ của Doanh Doanh…khiến nhà càng thêm rối.

Ngoài cửa cũng có 2 người đang tất cả chạy vào…

-Doanh Doanh…Con bé sao rồi? Doanh Doanh…

-Không sao đâu chị- Vũ Lâm dịu dàng trấn an bà Kiều Anh- Doanh Doanh đã được bác sĩ giỏi nhất ở đây chăm sóc rồi. Không sao đâu.

Trong 1 thời gian, vị trí đã đổi thay.

Hàn Chỉ Thúy kiêu ngạo, hợm mình đã phải gào thét lên bởi những điều tay nghe mắt thấy từ chồng.

Đứa con của bà-Hàn Lãnh Phong quả là không đơn giản.

Hy vọng trả được nổi hận xưa lại dâng trào, tràn ngập trong lòng bà.

Cửa phòng cấp cứu bật mở…

Bác sĩ bước ra, lập tức trở thành mục tiêu gây chú ý:

-Bác sĩ…Doanh Doanh con gái tôi…

-Bác sĩ…bệnh nhân thế nào? Có nguy hiểm không?

-Không sao…Mẹ con đều bình an…Cô ấy sinh được một đứa con trai.

Con trai…

Hàn Lãnh Phong ngây người khi cô y tá bồng đứa trẻ đặt vào tay mình. Nó nhỏ bé mỏng manh, cái miệng bé xíu chép chép như thèm sữa.

Con của anh!

Oan nghiệt của Doanh Doanh! 

…….-Mẹ…

Hà Doanh mở mắt ra đã thấy ngay hình bóng mẹ. Cô định ngồi dậy nhưng cái đau nhói nơi bụng nhắc nhở Hà Doanh…Cô cũng là một người mẹ rồi:

-Con thấy trong người sao rồi? Còn đau không con?

-Dạ…Không đau lắm đâu mẹ…Còn…con của con đâu?

-Cháu còn hơi yếu nên bác sĩ cho sang phòng săn sóc một, hai ngày. Nó nặng 2,5 kg, dễ thương lắm Doanh Doanh à!

-Dạ…

Một nỗi sung sướng vô bờ dâng lên trong lòng Hà Doanh. Bào thai trong bụng cô, sinh mệnh thường quẫy nhẹ mỗi lần Doanh đặt tay vào đã hiển hiện trên thế gian, gọi Hà Doanh bằng mẹ.

-Mẹ ơi! Ba đâu mẹ?

-Ba con ra ngoài mua ít đồ rồi…Lát sẽ vào…

-Còn …còn anh Phong ạ?

-Phong nó…

Cửa phòng mở ra. Trên tay Lãnh Phong là chiếc lồng đựng thức ăn:

-Thưa mẹ…

-Ừ…

-Con có nhờ dì Kim làm ít súp nóng cho Doanh Doanh…

-Vậy thì tốt quá…Con ở lại với vợ con nhé, mẹ ra ngoài tìm ba một chút.

-Dạ…

Sau khe cửa, bà nhìn thấy Lãnh Phong lẳng lặng múc súp ra chén, nhẹ nhàng:

-Anh đút cho em uống nhé!

-Không cần đâu- Hà Doanh có vẻ không tự nhiên- Để em tự làm.

-Đừng cử động nhiều kẻo động tới vết mổ. Em còn yếu mà…

Mấy ai sau khi sinh con được chồng săn sóc… Lãnh Phong trong thời gian hôn nhân không có điểm gì đáng chê trách. Nó hoàn hảo đến mức cả ông Vỹ Tường khi bà mang thai Doanh Doanh cũng tự nhận mình không thể sánh bằng.

-Anh Phong không có đụng đến con. Anh ấy đã hứa như thế khi kết hôn mà.

Tại sao lại có chuyện loạn cuồngtrong đêm ấy?

Vỹ Tường đã nhắc tới khả năng Lãnh Phong bị hãm hại. Nhưng lúc ấy nó như một cái bóng. Không đe dọa ai, không làm tổn hại quyền lợi của ai. Đâu có lý do gì để người ta thù ghét Lãnh Phong?

Hay là…

Doanh Doanh mới là mục tiêu của họ.

Bà lạnh người..

Nếu thật vậy, thì phải làm sao?

Sau phút ngượng ngập, Hà Doanh ngoan ngoãn nuốt những muỗng canh.

-Ngon không?

-Dạ…ngon!

-Anh thấy người ta nói sau khi sinh phải ăn nhiều thịt, cá, trứng và hoa quả thì mới mau lại sức được. Anh sẽ nhờ dì Kim làm cho em.

-Anh hơi ốm…Mấy hôm nay anh về trễ lắm…Có hôm không về.

Cô ấy cũng để ý tới mình sao?

Lòng Lãnh Phong dâng lên một cảm giác ấm áp.

Anh có thể đánh đổi tất cả để nó mãi mãi kéo dài…

Nhưng…

-Anh bận việc Cty mà. Vài ngày nữa là ổn rồi.

-Em nghe nói…Chuyện của dượng…

-Sẽ ổn thôi. Em ráng ăn hết chén canh đi nhé!

-Em muốn gặp con…Con mình là con trai hay con gái hả anh?

-Con trai.

-Nó giống ai?

-Anh không biết..Nó còn nhỏ mà…

-Hồi đó em đọc sách có người bảo là đứa bé mới ra đời đã thấy giống ba hay mẹ như đúc. Giờ mới biết, có lẽ là họ xạo…

-Ừ.Trẻ con còn nhỏ, đâu biết giống ai.

Đứa bé đã cười, đã huơ huơ đôi bàn tay bé xíu chạm vào mặt Phong. Cảm giác thật là hạnh phúc. Đứa trẻ là con anh, là kết tinh từ sự điên cuồng, của những dòng nước mắt của mẹ nó.

Sớm chấm dứt… Đừng để nó cuốn đi một cách mãnh liệt, để khi muốn rút ra thì lại xót, nhận ra mình đã vướng quá sâu.

-Em ăn xong cho em qua nhìn con nhé anh Phong! Một chút thôi…

-Em ngủ một chút rồi hãy đi.

-Nhưng mà em…

-Rồi sẽ gặp mà. Sau này còn cả cuộc đời để yêu thương nó.

Không hiểu sao, mỗi lần nhìn vào mắt Lãnh Phong, nghe những lời nói nhẹ nhàng của anh là Doanh sợ lắm. Có cảm giác, anh gần đó mà xa vời và mênh mông như biển.. 

Đầu óc Doanh lại chập chờn: 

-Không…Không được…Không được mà…Thả tôi ra, thả ra!

 Hà Doanh đã tuyệt vọng hét lên như thế… Hình như Lãnh Phong cũng đã dừng lại…Ánh mắt trong một thoáng không còn cuồng dại nữa. Nó là… 

Một sự si mê… 

Anh cúi xuống, không còn ngấu nghiến môi Doanh nữa. Nó là một cái hôn…Triền miên và bất tận…Như muốn quên đi mọi thứ…Như muốn nhấm nháp cảm giác ngọt ngào. 

Nụ hôn làm Doanh ngộp thở. 

Sau đó là chân tay tê liệt khi anh đi vào cô lần nữa, mãnh liệt, nồng nàn như thể sau phút giây này Doanh sẽ không còn tồn tại trên cõi đời này.

Đau lắm! 

Hà Doanh khóc tức tưởi, vùng vẫy, cấu xé, mong sau cơn đau đó mau chấm dứt. Nhưng nó vẫn kéo dài, như muốn xé nát thịt da… 

Giây phút thanh tỉnh sau đau đớn là đôi mắt anh, đầy ắp hối hận. Anh không một lời giải thích. Trong mơ hồ, Doanh nghe hai tiếng : “ Xin lỗi” thoáng qua. 

-Em không sao chứ? Ăn đi!

-Không…

Hà Doanh há miệng nuốt ngụm canh cuối cùng.

Cô muốn hiểu thật rõ, muốn anh trả lời câu hỏi đó:

-Vì sao đêm đó lại làm vậy với em?

-Không phải lần đầu em hỏi anh câu đó. Quan trọng lắm sao?

Vẻ bình thản như đã chuẩn bị trước của Lãnh Phong khiến Hà Doanh ngừng lại:

-Không có…Em…

-Nghỉ đi…Lát nữa ở nhà có cuộc họp gia đình. Anh phải về. Ba mẹ ở lại với em nhé!

-Dạ…

Lãnh Phong cười với cô. Cái cười quen thuộc của mọi lần. Cảm giác không còn nặng nề nữa.Hà Doanh cũng khẽ khàng đáp lại anh…Nụ cười thoáng nhẹ song lại khiến Phong hơi ngẩn ra…Nó đã có chút gì của ngày xưa. Khi Doanh Doanh chưa bị ưu phiền vây chặt.

-Về nhà anh nhớ đi ngủ sớm nha. Đừng thức khuya.

-Ừ… Anh nhớ mà.

Lãnh Phong nhanh chóng thu dọn mọi thứ, đợi bà Kiều Anh vào, nói vài lời khách sáo xin phép ra về. Tài xế Thạch đứng sẵn bên ngoài chờ. Cuộc họp quan trọng này ở Hàn gia khởi đầu cho quãng đường anh sắp đi qua trong kế hoạch giúp mẹ trả thù, giúp bà gỡ bỏ mọi ưu phiền trong quá khứ.