Tình thù [Chương 11: Máu thịt]

…..Trên chiếc ghế bành da, người chủ gia đình, Hàn lão gia đưa mắt nhìn các thành viên, nghiêm giọng:

-Thằng Phong cũng về rồi. Con nói đi!

-Con phát hiện ra sổ sách có vấn đề- Lãnh Phong đặt một xấp giấy lên bàn- Hai tòa nhà ở Thượng Hải trong sổ sách là dùng thép nhập khẩu từ Nhật nhưng thực tế lại dùng hàng nội địa để giảm giá thành, chênh lệch giá là khoảng 10 triệu tệ  đã được nhập vào tài khoản của dượng. Ngoài ra còn một số công trình xây dựng sử dụng nhà cung cấp là các hãng không uy tín nhưng trả hoa hồng cao. Tạm thời chỉ mới kiểm tra được đến đó thôi vì kế toán trưởng đã bỏ trốn.

-Bằng mọi giá phải tìm hắn về đây…Danh tiếng Hàn gia lẫy lừng suốt bao nhiêu năm, thế mà chỉ vì có vài chục triệu mà anh đang tâm bán đứng…May là phát hiện sớm, nếu không có sự cố gì, ai sẽ chịu trách nhiệm đây?

-Thưa ba…

Mặt Phương Đạt tái mét, co ro trong một góc tường trong khi Hàn Chỉ Thúy cũng nghe mặt mình nóng lên, xấu hổ không làm sao kể xiết.

-Ba…

-Chuyện này ta không muốn làm lớn chuyện ra cho bọn báo chí thừa cơ săm soi. Nhưng ngày mai, Phương Đạt nộp đơn xin nghỉ việc đi. Lấy cớ là đi an dưỡng nước ngoài.

-Dạ…

Chẳng còn gì để nói nữa. Dù sao ông không truy cứu đã là rất may mắn. Hàn Chỉ Thúy liếc xéo chồng, sự lo lắng trong lòng cũng đã vơi đi.

-Bắt đầu từ ngày mai…Hàn Dương về Cty làm việc. Phong lên thay chỗ dượng. Hàn Dương sẽ là người điều hành chính thức của công ty.

Hàn Dương là cháu ruột của Hàn lão gia, còn Lãnh Phong thì không phải. Hàn gia theo quy tắc gia đình trị, mọi thứ đều chẳng có gì thay đổi hay sao?

Bà Vũ Lâm khẽ liếc con trai. Vẫn là gương mặt bình thản đó. Lãnh Phong không biết đang nghĩ gì, vẫn giữ ánh mắt hờ hững như không.

-Không được đâu nội…-Hàn Dương không tránh khỏi bất ngờ- Xưa nay con không quen việc của Cty. Hơn nữa con cũng không hứng thú lắm. Lãnh Phong dù sao cũng rành việc hơn con…Con…

-Không nói nhiều. Con là con cháu của Hàn gia…Chuyện nhà phải lo. Lãnh Phong sẽ là trợ lý của con. Thêm ba con phụ giúp nữa. Con sợ gì mà không làm được chứ.

-Nhưng mà…

-Không nhưng nhị gì cả. Giải tán thôi!

Cuộc họp gia đình đã tan. Nhìn Vũ Lâm bằng đôi mắt sắc lẻm, Hàn Chỉ Thúy cười gằn:

-Uổng cho công sức của các người. Công là công…gà cũng chỉ là gà. Người ngoài mãi là người ngoài thôi.

Vũ Lâm mỉm cười.

Nhưng lòng gợn lên nỗi lo lắng không an.

-Em có thôi đi không! Để cho Vũ Lâm yên.

-Thôi đi anh! Mình về phòng đi!

Nhìn Lãnh Phong với vẻ ái ngại rồi Hàn Dương cũng chạy theo ông nội vào phòng. Môi Lãnh Phong khẽ nhếch lên.

Không ngoài dự đoán. Con cá lớn cuối cùng đã phải cắn câu.

Dù không muốn, Hàn Dương vẫn phải về Hàn gia bảo làm việc, đối diện với đống giấy tờ, những bản hợp đồng mà anh không chút hứng thú. Đôi khi kinh nghiệm non kém làm Hàn Dương có những quyết định sai lầm. Sự có mặt của Lãnh Phong là một sự bổ sung cần thiết. Trong công việc, Lãnh Phong tỏ rõ khả năng một cách bất ngờ.

Anh không hiểu đứa em trai này.

Có tài như vậy, tại sao suốt bao năm nó chỉ là cái bóng mờ nhạt? Thậm chí có lúc, người ta tưởng như đã lãng quên.

-Thưa Giám đốc…đây là hai bản hợp đồng của Hoa Anh và Thiên Bản về việc hợp tác giữa hai bên trong việc thi công tòa nhà 33 tầng ở Thượng Hải. Phiền xem lại…

Nhìn vào bản hợp đồng, Hàn Dương có đôi chút kinh ngạc:

– So với lúc thảo luận thì các điều kiện họ cũng đã giảm đi nhiều. Chúng ta nhận được nhiều lợi thế hơn. Em làm thế nào mà họ chấp nhận vậy?

-Đàm phán. Việc làm ăn cốt không phải là cái lợi trước mắt mà là ích lợi lâu dài. Họ là những khách hàng nhiều kinh nghiệm, tự họ đã nhìn rõ thiệt hơn trong chuyện này thôi.

-Ừ…

Hàn Dương thán phục nhìn Lãnh Phong. Rồi anh chợt buông giọng:

-Xin lỗi nhé!

-Không có gì…

-Biết anh hai xin lỗi chuyện gì sao?

-Chuyện ông nội chọn anh chứ không phải là em…Anh hai đừng bận tâm. Em chỉ muốn làm tốt việc của mình, vị trí nào cũng không quan trọng.

-Thật lòng chứ?

-Dạ!

Kiểu người của Lãnh Phong đôi lúc làm người ta như muốn phát điên bởi thái độ hờ hững đó. Không nắm bắt được nó đang nghĩ gì, muốn làm gì…. Cũng là một nguyên nhân khiến Hàn lão gia lo lắng.

-An Vĩnh có ngoan không?

-Ngoan ạ!

-Thưởng cho em hôm nay về nhà sớm.Chắc thằng bé mong ba dữ lắm.

An Vĩnh mới ăn mừng đầy tháng được một tuần. Bé quấn quýt Lãnh Phong vô cùng. Một sự quấn quýt mà ai cũng thấy lạ…

Thường trẻ con mới sinh thường chỉ an ổn trong vòng tay mẹ. Cha cũng chỉ là một trong số những người thân.

An Vĩnh thì khác.

Bình thường bé rất ngoan. Nhưng khi Lãnh Phong đặt chân vào nhà là An Vĩnh lại khóc…Khóc cho đến khi nào ba đến gần, chạm khẽ bàn tay vào đôi má phúng phính. Bé mỉm cười. Đôi mắt đen nhánh cứ dõi theo ba, không muốn rời. Đôi bàn tay nhỏ xíu hưo hươ vào không khí, muốn chạm vào ba, cho tới khi ba ôm lấy mình vào lòng. Bé sẽ ngủ. Không cần ru cũng ngủ. Yên bình….

Cách dỗ con của Lãnh Phong cũng lạ.

Lãnh Phong chỉ áp tay lên má con, mỉm cười với nó. Nụ cười thoáng nhẹ như là không có, song lại khiến những phút giây cha con thân thiết đẹp đến nỗi không ai muốn quấy rầy.

Đã như thế, nếu Lãnh Phong thực hiện lời hứa, có thật là sẽ ốt cho tất cả?

Doanh Doanh đang rất bình an, nụ cười đã trở lại trên gương mặt cô bé. Mỗi lần nghe nhắc đến Văn Bảo, gương mặt hồn nhiên sững lại, trong đó có cả ái ngại, buồn thương.

Có phải là tình yêu?

Văn Bảo thời gian qua vùi đầu vào công việc. Những dự án hợp tác của hai bên gia đình Thẩm- Hàn, đôi lúc Hàn Dương nhận thấy sự không chịu thua bên trong con người ấy. Văn Bảo có vài lần như vô tình buông ra những lời tra vấn Lãnh Phong. Nghe tưởng là thắc mắc bình thường, song để ý sẽ thấy đó là những câu hỏi không dễ trả lời, nếu không khôn khéo, có lẽ lòng tin của các cổ đông đối với người trả lời cũng phần nào giảm sút.

– Cảm ơn giám đốc…

Câu cảm ơn đánh thức Hàn Dương khỏi những suy nghĩ miên man. Anh cười khẽ:

-Ừ. Em về đi!

Bóng Lãnh Phong khuất dần sau cánh cửa, chỉ còn lại tiếng thở dài của Hàn Dương. Anh bắt đầu tin, với một người dịu dàng như vậy, con tim của Hà Doanh không thể sắt đá mãi….Còn Văn Bảo…rồi quan hệ của chúng sẽ trở nên như thế nào đây?

*Chương sau là chương viết thêm, không có trong bản cũ. Cầu com, cầu like.

5 com – 45 like.