Tình thù [Chương 14: Trước cơn bão thường có gió thổi qua]

Việc thiếu kinh nghiệm của Hàn Dương đã gây ra không ít khó khăn cho việc kinh doanh của tập đoàn trong thời gian gần đây.

Tuy Hàn thị được thực hiện dưới hình thức “gia đình trị” song khoảng 10 năm trước đây, do cần vốn đầu tư vào những hạng mục công trình lớn, tập đoàn này đã bắt đầu mở cửa, cho những cổ đông góp vốn vào. Tuy nhiên với ưu thế hơn 60% cổ phần , bao giờ quyền lực cũng được tập trung vào tay người nhà họ Hàn.

Đến bây giờ, Hàn lão gia thực sự mệt mỏi….Cậu con trai duy nhất Hàn Gia Thiết không giỏi kinh doanh, tất cả chỉ dừng ở mức tạm được…Con rể thì khá thông minh, nhanh nhạy trong buôn bán nhưng bản tính tham lam tư lợi. Đứa cháu trai ruột thịt không thích thú công việc của gia đình…Mà có lẽ do phải mặc lên mình một chiếc áo không thích hợp, nó rất vất vả thích nghi…Thời gian qua, lúc thì do dự không quyết, lúc lại không nhận ra nguy cơ,Hàn Dương đã phạm khá nhiều sai lầm, chọn sai vùng quy hoạch đất mua, khiến công ty lâm vào tình trạng thua lỗ…

Mọi gánh nặng đều chuyển sang vai Hàn LãnhPhong…

Ông không thể phủ nhận, nó có khả năng đặc biệt trong việc kinh doanh…Những khu đất Hàn Lãnh Phong nhắm tới đều nhanh chóng tăng giá vùn vụt…Nó còn dự đoán khá chính xác tình hình đầu tư tài chính trên thị trường, kịp thời rút vốn đầu tư của Hàn gia ra khỏi hai công ty có nguy cơ phá sản…

Nhưng ông sợ, ông sợ cái tài năng đó…

Hàn Lãnh Phong bây giờ ví như một ngôi sao vậy…Bao lâu im lặng bỗng dưng một ngày tỏa ra một ánh sáng mê người….Đằng sau đó có thể ẩn chứa nguy cơ bị hủy diệt…

Đó là lý do ông không dám chọn nó…Dù biết ngay lúc chọn Hàn Dương, ông đã bắt đầu một canh bạc lớn…

Bây giờ đang là lúc trả giá cho ván bài đó:

-Chủ tịch…lợi nhuận của quý 2 này gần như không có…Thời gian qua, chúng ta cũng đã tổn thất khá lớn khi ký hợp đồng mua khu đất ở Hoa Lâm…Tiền đền bù thì đã chi xong, nhưng dự án xây dựng khu dân cư cao cấp hoàn toàn không thể thực hiện được…Cố đấm ăn xôi chi bằng bỏ, chính phủ cũng đã công bố sẽ không nâng cấp nơi này…Xây lên, chúng ta sẽ bán cho ai?

Một khu đất trị giá hàng trăm triệu tệ, đột ngột vỡ tan như bong bóng xà phòng….Thiệt hại không phải nhỏ…Chỉ là do Hàn Dương không điều nghiên kỹ, tin vào lời bạn thân của nó, vốn khăng khăng chính phủ sẽ nhanh chóng đầu tư vào đây, vài năm nữa Hoa Lâm sẽ càng cực thịnh…

-Giá cổ phiếu của công ty mấy ngày nay cứ giảm liên tục. E là….

Hàn Dương ái ngại nhìn ông nội….Anh biết đó là sai lầm của mình.

-Các vị…-Hàn Dương lên tiếng- Những thiệt hại thời gian qua của công ty là do lỗi của tôi…Tôi thành thật xin lỗi…

-Vấn đề không phải là ai có lỗi mà là làm sao để giải quyết vấn đề. Chủ tịch, tôi biết giám đốc Hàn là cháu của ông, nhưng ông cũng nên vì lợi ích toàn cuộc của công ty…Ta nên chọn một người khác thay vào…Mà người lý tưởng nhất chính là cậu Hàn Lãnh Phong…Mọi người thấy sao?

…Chọn Lãnh Phong? Đa số đều không phản đối…Ai cũng thấy thời gian qua Lãnh Phong làm việc thế nào….

-Tôi đồng ý- Hàn Dương vui vẻ- Lãnh Phong…

-Cuộc họp tạm dừng ở đây…Chúng ta sẽ thảo luận kỹ hơn ở phần sau vậy…
Hàn lão gia đột ngột đứng lên. Cuộc họp đành phải tạm thời chấm dứt.

Phó Đào nhếch môi…Dù có thế nào đi nữa, sớm muộn gì Hàn lão gia cũng không thể tiếp tục chống chọi. Bây giờ quan trọng là đưa thằng nhóc đó lên vị trí kia…Với bản lĩnh của mình, ông ta không tin không biến Hàn thị thành Phó thị trong thời gian sắp tới…

Hàn Dương bước vào phòng ông nội. Hàn lão gia tựa mình vào ghế, gương mặt già nua hiện rõ vẻ đăm chiêu:

-Ông nội à…Con…

-Nội biết con muốn nói gì. Nội tự biết cân nhắc. Con không cần lo…Ra ngoài đi!

Đây là lần đầu ông quát lên với Hàn Dương như thế. Anh lặng lẽ rời khỏi phòng mà lòng nặng trĩu. Cảm giác tội lỗi, cảm giác mình là người vô dụng cứ đè nặng mãi trong anh.

Nội không hiểu, thực sự là cố tình không hiểu. Vì quan hệ huyết thống, Lãnh Phong mang họ Hàn song thực tế vẫn là một người dưng. Ông nội đặt trên vai Hàn Dương một gánh nặng quá lớn. Anh không muốn nhận nhưng lại không thể trao lại cho người giỏi hơn, có thể làm tốt hơn mình.

Bên ngoài Lãnh Phong đang trao đổi với người trợ lý việc gì đó, dường như không mấy quan tâm đến chuyện mới xảy ra.

-Phong à…

-Dạ?

Hàn Dương cũng không biết nói gì với Phong nữa. Áy náy…Anh luôn cảm thấy áy náy với đứa em không chung dòng máu. Vị trí Hàn Dương đang đứng lẽ ra phải thuộc về Phong, người xứng đáng hơn…

-Không có gì….

-Vậy em đi làm việc đây–Lãnh Phong quay sang phía người trợ lý, nhẹ nhàng–Cứ làm như điều chúng ta đã nói. Cuộc đàm phán ngày mai giao hết cho anh nhé ! Có sự cố gì thì cứ tùy tình huống mà giải quyết. Cố lên.

-Vâng, tôi sẽ cố gắng, anh Hàn cứ yên tâm.

Thế giới của Lãnh Phong và những người trong Hàn gia trôi qua trong mắt Hàn Dương thật xa lạ….Không biết đây là lần thứ mấy Hàn Dương mệt mỏi thở dài rồi.

…………
Trong bữa ăn sáng, bà Vũ Lâm hắt hơi liên tục. Ông Gia Thiết nhíu mày lo lắng hỏi ngay :

-Sao vậy ? Em bệnh à ?

-Không sao…Em…

Trong người bà Vũ Lâm có phần khó chịu hơn thường ngày…Hôm qua ông Vỹ Tường và vợ đến thăm Hà Doanh, nhìn gia đình ba người họ thân thân thiết thiết với nhau, bà cảm thấy vô cùng bực bội:

-Cháo này là con nấu à?

-Dạ..

-Nấu cá mà không biết lựa kỹ xương à? -Bà trừng mắt- Nội sức khỏe không tốt, nếu không cẩn thận ăn phải thứ này thì sao?

-Dạ…thưa mẹ….Con!

-Không sao đâu- Hàn lão gia khoát tay- Chuyện cũng không có gì.Ăn sáng đi!

Hà Doanh vừa đưa muỗng cháo lên miệng thì bà Vũ Lâm như mới nhớ ra chuyện gì, lên tiếng:

-Hà Doanh này..

-Dạ?

-Con bây giờ là con dâu của Hàn gia…Sắp tới là tiệc thượng thọ 80 của ông nội….Mẹ giao cho con tổ chức nhé!

-Dạ?

Hà Doanh thực sự lúng túng. Những chuyện như vậy,cô thật không biết nên làm thế nào?…Nhưng từ chối thế nào cũng không ổn. Vẫn nụ cười ngọt ngào, bà Vũ Lâm quay sang Hàn lão gia:

-Ba thấy như vậy được không ạ?

-Ừ. Cũng nên cho Hà Doanh tập cho quen những nền nếp ở nhà- Ông Hàn vốn không quan tâm tới những việc này- Con là mẹ chồng của cháu, cứ chỉ dạy cháu nhé!

-Dạ…

-Thật ra chỉ cần gọi cho công ty tổ chức tiệc mừng là xong. Doanh Doanh mới sinh con, vả lại chuyện này….

-Anh à…Phụ nữ thì phải biết lo lắng chuyện trong nhà. Em cũng chỉ muốn tập tành cho con bé thôi. Sau này nó còn phải cùng vợ của Hàn Dương chủ trì nhiều buổi tiệc nữa. Không làm là không quen được đâu.

-Dạ!

Hà Doanh ngoan ngoãn vâng lời. Cô cũng không muốn bà Vũ Lâm không hài lòng. Ở giữa Lãnh Phong sẽ khó xử giữa cô và mẹ.

……-Làm tiệc gia đình à? Tiệc gì?

-Là tiệc thượng thọ của ông nội anh Phong. Bạn giúp mình với Tiếu Anh…

Bên kia điện thoại, giọng Tiếu Anh có vẻ phân vân:

-Thế thì bạn phải lên danh sách khách mời…Lễ thượng thọ người già đa số là người có số tuổi trung niên, thức ăn nhất định phải hợp khẩu vị họ. Còn rượu và trang trí nữa, hơi mệt đó.

-Mình biết…Mình sẽ để ý, sau khi cân nhắc sẽ gọi lại cho bạn.

Hà Doanh thực sự lo lắng…Đây là một việc chưa hề làm, nếu không khéo sẽ làm cho cả buổi tiệc mất vui.

Tỉ mẩn cả buổi chiều lên danh sách, cuối cùng cô quyết định gọi điện lại cho Tiếu Anh:

-Mình gửi mail cho bạn nhé, xem hộ mình những thứ dự định trong đó đã được chưa?

Thật ra buổi tiệc thượng thọ đó cũng chỉ là một cái cớ…Đầu bà Vũ Lâm đã có một kế hoạch mới. Trong nhà yên tĩnh qúa, có thêm chút gia vị, có lẽ sẽ thú vị lắm đây.