Tình thù [Chương 15: Bên lề hạnh phúc, vốn là thứ bỏ đi]

..Chưa hẳn là hoàn hảo nhưng buổi tiệc Hà Doanh tổ chức cũng tương đối thành công. Những món ăn và loại rượu cô chọn đều khá phù hợp. Bạn già hội tụ, Hàn lão gia rất vui.

Trong góc vườn, giữa những lời chúc tụng, Hà Doanh lặng lẽ một mình trên chiếc ghế đá.

Gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên nét mệt mỏi và buồn bã…

Cô nhìn thấy Thiên Bảo nhưng không đến chào anh.

Từ ngày Lãnh Phong có tiếng nói trong Hàn gia,người ta đột ngột lôi đề tài gia đình ra đàm tiếu. Một tờ báo chợt có chuyên trang “ Bí sử danh môn”. Trong đó nhắc tới trường hợp một cô gái đã đính hôn cùng người này bỗng dưng sau đó làm vợ người kia, vốn là anh em họ trong một gia đình. Họ còn đối chiếu thời điểm con trai của hai vợ chồng ra đời, chỉ vài tháng sau đám cưới, qua đó kết luận cặp đôi này ăn cơm trước kẻng, lén lút quan hệ sau lưng vị hôn phu. Bài báo còn đăng tin hai người không nhìn mặt nhau, xem nhau như kẻ thù mỗi lần gặp mặt trong các dịp chiêu đãi thương mại.

Ai biết đằng sau đó là một bi kịch.

Hà Doanh thở dài…

Sau lưng cô chợt có  tiếng bướcchân:

-Doanh Doanh!

Là Văn Bảo….Anh đang đăm đắm nhìn cô, ánh mắt mênh mông một nỗi buồn.

Doanh của anh sau hơn 1 năm hình như càng đẹp hơn. Sóng mắt làn môi thanh tú được nhuộm thêm một chút thành thục, chút đàn bà. Trong chiếc váy đơn giản, cô thanh thoát kiều diễm lạ lùng!

-Anh Bảo!

Anh muốn đến thật gần…ÔmDoanh Doanh vào lòng…

Nhưng cô lánh người khẽ tránh:

-Em phải vào…Xin lỗi…

Cô đang lướt qua anh. Văn Bảo bàng hoàng đưa tay kéo lại…

Doanh Doanh mất thăng bằng, ngã chúi vào lòng anh…

Hương tóc…

Nhưng cô đã đẩy anh ra, cương quyết:

-Em xin lỗi…Em phải vào trong…

Xin lỗi…Cô như trốn chạy…Trốn chạy một đoạn tình…Mặc cho người bị trốn chạy đau lòng không tả xiết.

Nếu anh về sớm hơn một chút…Hôm nay có lẽ sẽ không có chuyện em nhìn anh và em quay mặt tránh anh.

Ở một góc tối xa hơn…

Lãnh Phong lặng lẽ nhắm mắt lại….

Tưởng là không đau…Tưởng rằng có thể bình thản lắm.Nhưng sự thật, anh chỉ là một con người bằng xương bằng thịt. Làm sao không đau đớn, làm sao không cảm thấy ghen tuông?

Chỉ là… Lãnh Phong có quyền ghen tuông, có quyền đau đớn vì thứ hạnh phúc mình đoạt từ tay ngườikhác hay không?

……Trên tay Phan Vũ Lâm là một tờ báo…Bà quăng mạnh trước mặt Hà Doanh:

– Đọc đi!

Tiêu đề “Danh môn- tình rủ cũng tới” đăng tấm ảnh chụp rất rõ Hà Doanh và Văn Bảo đang ôm nhau. Biểu hiện của Hà Doanh đầy bi thương và thống khổ:

-Cô đọc đi! Chuyện ra nông nổi này…cô bảo nhà chúng ta làm sao mà nhìn mặt ai được hả? Thà rằng với ai xa lạ, đằng này Văn Bảo lại là em họ của Lãnh Phong…Cô…

Hà Doanh thảng thốt nhìn dòng chữ đó….Nó như lưỡi dao khía mạnh vào lòng cô…Thực sự là Doanh không cố ý…

Hàn lão gia khuôn mặt thâm trầm, Hàn Gia Thiết cũng không biết nói gì để bênh vực con dâu nữa.

Lúc đó, Lãnh Phong từ trên lầu đi xuống:

-Thưa nội…Thưa ba mẹ…Con mới xuống!

-Con xuống đúng lúc lắm- Vũ Lâm nhếch môi- Chuyện ra nông nổi đó, con tính sao?

Lãnh Phong cầm tờ báo, liếc qua tiêu đề.

Gương mặt vẫn không hề biến sắc…

– Chuyện này con sẽ có cách giải quyết…Con khóc trên phòng đó Doanh! Em lên dỗ con đi!

-Nhưng chuyện này…

-Chuyện bọn trẻ cứ để nó giải quyết- Hàn lão gia khoát tay- Con cũng đi làm đi Gia Thiết…Hôm nay chúng ta có buổi họp với đối tác lúc 9 giờ.

-Dạ….

Trên phòng, Hà Doanh vội vã đến bên nôi….Bé An Vĩnh vẫn rất ngoan, còn mỉm cười nhìn mẹ. Cô chợt hiểu ra:

-Cám ơn anh….

-Con nín rồi à? Lúc nãy khóc lớn lắm!

-Anh Phong à….Em muốn giải thích….Thật ra em và Văn Bảo không có gì. Chúng em chỉ tình cờ gặp nhau thôi.

-Anh hiểu mà…Không sao đâu!

Lãnh Phong đưa tay gạt những sợi tóc cùng với giọt nước mắt vẫn còn vương trên má Hà Doanh….Lúc nãy cô đã khóc….

-Anh sẽ nói là em mangcon đi chích ngừa. Em sang nhà mẹ đi nhé! Chiều anh ghé đón…

Ngay trong buổi trưa hôm ấy, Hà Doanh bỗng dưng nhận được điện thoại của Tiếu Anh:

-Doanh Doanh…Bạn lên mạng xem đi! Có tin về chồng bạn kìa.

Hà Doanh vội vã đến bên máy vi tính…Trên phầnthông tin là tít lớn ” Nữ minh tinh Lục An Nhiên có bạn trai mới”….Cạnh đó là tấm ảnh Lãnh Phong đang thân mật quàng vai cô cùng đi vào trong một nhà hàng.

Đa số các bài báo đều khai thác thông tin này,có nơi còn giật tít ” Ông ăn chả, bà ăn nem” đăng hai tấm ảnh vợ chồng Lãnh Phong, người ôm ấp Lục An Nhiên, người gục vào vòng tay Thiên Bảo.

Có bài báo viết rằng, Hà Doanh không hạnh phúctrong cuộc hôn nhân này, sỡ dĩ tìm đến tình cũ là vì muốn an ủi khi biết chồng ra ngoài lăng nhăng…Các comment trên mạng đa số đều tỏ ra thông cảm cho cô, chỉ trích Lãnh Phong không thương tiếc.

Tim Hà Doanh chợt nhói đau.

Hai dòng nước mắt rơi xuống…

Cô hiểu, anh đang che chở cho mình…Bất chấp tới việc làm tổn thương bản thân anh…Tấm ảnh đêm qua…Những phút nao lòng…Cô khóc ngon lành, mặc cho những dòng chữ nhòe đi vì nước mắt!

Trong văn phòng, Hàn lão gia nghiêm khắc nhìn Lãnh Phong:

-Con giải thích thế nào về những hình ảnh này?

-Con không có giải thích gì cả.

-Hai đứa thật là…hai vợ chồng…đứa ăn chả,đứa ăn nem…Không ra làm sao cả!

-Đàn ông chơi bời là chuyện thường mà- Lãnh Phong nhặt tờ báo lên, trầm tĩnh- Có bài báo viết là cô vợ khôngchịu nổi sự phản bội của chồng, người yêu cũ đến an ủi cô ấy…Chia tay đâu phải là chấm hết…Cả hai vẫn là bạn của nhau. Văn Bảo cũng đâu thiệt thòi gì.

Hàn Dương sững lại…

Lãnh Phong cố tình làm vậy. Gánh hết mọi chuyện,chỉ để gỡ rắc rối cho Hàn gia, cho Văn Bảo và Hà Doanh không phải đối mặt với sự chỉ trích của mọi người.

Hàn lão gia cũng nhanh chóng hiểu ra…Đứa trẻ này…

-Con rất thông minh…nhưng cũng không cần phải làm vậy đâu Phong…Dù sao con cũng là người của nhà ta…Không thể không để ý tới danh tiếng của mình được. Vả lại…

-Dạ…Nếu không còn gì, con xin phép ra ngoài làm việc…

Lãnh Phong bước ra ngoài, đã có nhiều phóng viên chờ anh ngoài sảnh:

-Ông Hàn…Làm ơn cho biết chút thông tin…Ông và cô Lục…quan hệ thế nào?

-Ông Hàn..nghe nói ông và cô Lục đã có định ước…Sau khi ông và người vợ hiện tại ly dị sẽ công khai. Ông có cải chính gì không?

-Ông Hàn….

Lãnh Phong không nói không rằng, chỉ đi theo sự mở đường của toán bảo vệ, mất hút vào thang máy.

Ngay lúc đó điện thoại của anh reo.

Giọng Vũ Lâm:

– Con về nhà ngay…Mẹ có chuyện muốn hỏi…

…..- Thưa mẹ…Con mới về!

Trên tay Vũ Lâm là một tờ báo vừa xuất bản:

-Đây là cách giải quyết của con sao? Minh tinh Lục An Nhiên, con cũng tài giỏi lắm, tìm được minh tinh đóng kịch chung…

Lãnh Phong không trả lời. Minh tinh thì cần tiền lẫn những tin đồn cho thiên hạ không phải lãng quên…Anh có mục đích của riêng mình. Hai bên cộng tác với nhau, cùng có lợi:

-Vất vả lắm mới lấy được lòng tin của ông nội…Con muốn hủy hoại tất cả à?

-Không đâu…Ông nội cũng biết chuyện rồi mà…Con nghĩ không có vấn đề gì…Đàn ông mà mẹ…Chỉ có phụ nữ là khổ thôi!

Ánh mắt lạnh như băng đó hướng về bà trách móc:

-Con trách mẹ đã lôi chuyện vợ yêu của con ra làm khó con à? Mẹ  chỉ nói sự thật thôi…

-Lần sau mẹ có thể đặt máy ảnh vào góc tối hơn. May là Doanh Doanh không biết…người chơi cô ấy một đòn đau lại là mẹ chồng cô ấy…

Vũ Lâm khựng lại…

Bà cười gằn:

-Con biết hết rồi à?

-Con không phải đã nói với mẹ rồi sao? Đừng động tới Doanh Doanh. Cô ấy vô tội…

-Có tội chứ! Tội là con gái của hai người đó…Tội là…

-Tội là có một gia đình quá hạnh phúc. Đúng không?

Trước mắt bà Vũ Lâm…..Dĩ vãng từng chút một, hiện về…

Trong công viên ngày đó, nhà bốn người hạnhphúc…Đứa trẻ lớn thì tung tăng trên nền đất, chạy đùa với ba. Đứa bé nhỏ trong nôi, đang cùng mẹ nhìn cha và anh vui đùa trong nụ cười rạng rỡ.

Còn bà…đứng đó…Thân tàn ma dại…không ra một con người…

-Mẹ nhất định sẽ trả được mối hận đó…Một ly rượu có thuốc kích thích, một đứa con bất đắc dĩ, một mối tình dang dở, thiết nghĩ Doanh Doanh đã chịu nhiều rồi…

Lãnh Phong lẳng lặng nhìn mẹ…

-Tha cho cô ấy đi mẹ…

-…………

-Những người gây ra những tổn thương của mẹ, con sẽ giúp mẹ trả hết nợ…Con chỉ yêu cầu mẹ, đừng động tới Doanh Doanh…Nếu không, con cũng sẽ ngăn lại bằng mọi giá…Lúc đó mẹ con mình sẽ chống đối nhau. Mẹ có muốn không ạ?

Giọng nói chứa đầy thê lương, trách móc…

-Con dọa mẹ đó à?

-Hơn 20 năm mẹ còn đợi được…Không lẽ chỉ có vài tháng mà mẹ lại nôn nóng vậy? Con đã hứa, con sẽ cố gắng làm. Mẹ cứ yên tâm.

Lãnh Phong bước ra cửa…

Anh đã từng luyến tiếc hạnh phúc…Đã từng cố níu kéo…Đã trong những đêm lặng lẽ nhìn cô ngủ….Đã ôm con vào lòng, hít thật sâu mùi hương thơm mịn trẻ thơ…

Nhưng anh chỉ có thể đứng lặng nhìn cô…như những ngày cũ….Trên lầu cao thấy cô cười rạng rỡ mà lòng ấm áp hơn.

Người ta có thể cười Phong, tại sao là yêu mà không dám nhận, tại sao không mạnh mẽ giữ lấy cô chặt bên mình?

Vì Phong là đứa trẻ sinh ra từ thủ đoạn…Bản thân chỉ là một công cụ giật giành hạnh phúc…Để khi không đạt được, bị ném vào một xó ven đường.

Phong rất yêu mẹ…

Nhưng mẹ không yêu anh!

Không sao cả…Dù thế nào Phong vẫn sống, vẫn lớn lên và vẫn được học hành…Vẫn còn may mắn hơn nhiều người khác. Buổi tối trời mưa có chỗ ấm êm mà ngủ, không phải quan tâm đến cơm áo gạo tiền.

Chỉ có…Nỗi oán thù bao năm trước. Mẹ không quên được. Nhưng đâu thể hận suốt cuộc đời. Vẫn phải có đáp án cho nỗi hận cả đời người.

Phong là kẻ được chính số phận lựa chọn, là người đóng vai trò xóa đi nỗi ám ảnh của Vũ Lâm trong quá khứ…Trong câu chuyện của ba mẹ,không ai là người có lỗi. Ai cũng muốn giữ gìn hạnh phúc…Thủ đoạn, dù họ có dùng đến, cũng chỉ vì muốn bảo vệ cho hạnh phúc của mình tồn tại mãi mà thôi.

Chỉ có những thứ sinh ra từ thủ đoạn, bị khinh khi, bị vứt bỏ mới là thứ không nên tồn tại. Lãnh Phong- cơn gió lạnh buốt- vốn là một thứ bên lề hạnh phúc. Khi ra đời không ai chào đón, chỉ mong nếu có biến mất, có ai đó nhỏ giùm một giọt lệ tiếc thương!

Gió lạnh….

Lãnh Phong mỉm cười. Bóng khuất dần trong gió lạnh đầu đông.

*50 like, 5 com nhé!