Tình thù [Chương 17: Gai của hoa hồng]

….Hà Doanh không tin vào mắt mình khi luật sư Hồ đặt trước mặt cô những giấy tờ về việc ly hôn:

-Bà Hàn…không…cô Lâm…Sau khi ký vào những giấy tờ này, mọi thủ tục sẽ hoàn tất. Toàn bộ tài sản bao gồm công ty Vĩnh An, tiền mặt trị giá 3000 vạn tệ và tài khoản mang tên cô tại ngân hàng sẽ chính thức thuộc về cô. Riêng tài khoản mang tên Hàn An Vĩnh, thân chủ tôi cũng ủy quyền cho cô quản lý tới năm cậu ấy tròn 18 tuổi…Thân chủ của tôi không yêu cầu phân chia gì cả vì trong suốt thời gian chung sống, hai người không có tài sản chung nào.

Công ty Vĩnh An, công ty Vĩnh An đứng tên cô….Có nghĩa là….Lãnh Phong?

-Những thứ này….tôi không biết….Tôi không có những tài sản này…

-Tất cả những thứ này đều lập dựa theo chứng minh thư và chữ ký của cô…Nó thuộc về cô!

Chữ ký? Chứng minh thư?

Có vài lần Lãnh Phong bảo cô ký vào một số giấy tờ. Anh bảo đó là giấy tờ liên quan tới bảo hiểm của An Vĩnh, cô là mẹ, ký sẽ hơp hơn.

-Tôi không ký đâu…Tôi muốn gặp anh Phong!

-Thân chủ của tôi không muốn gặp cô lúc này….Đây là vấn đề liên quan tới quyền lợi của cô sau ly hôn…Mong cô hợp tác!

-Tôi không ký đâu…Nếu anh Phong không gặp tôi, tôi cũng sẽ đến gặp anh ấy…Tôi…

Mọi thứ đến quá nhanh….Cô ngơ ngác nhận ra, bên trong đó là bao điều bí ẩn. Sự sắp đặt của Lãnh Phong rất kín kẽ. Nhưng chúng là vì mục đích gì?

Công ty Vĩnh An đứng tên cô…Ba Hà Doanh đang làm việc trong đấy…Tài khoản mang tên Hà Doanh trị giá 3000 vạn, còn có tài khoản của An Vĩnh, số tiền là 150 vạn….Lãnh Phong tại sao lại có nhiều tiền như vậy? Thật ra….

Ngay lúc đó, điện thoại luật sư Hồ reo lên:

-Alo…Vâng! Tôi sẽ sớm hoàn thành thủ tục…Hiện nay số cổ phần ông Hàn đang nắm giữ là 67,4%….Trong buổi họp của hội đồng quản trị sắp đến, chắc chắn vị trí chủ tịch sẽ thuộc về ông Hàn.

Chủ tịch? Ông Hàn?

-Luật sư Hồ…Lãnh Phong…anh ấy…

-Ông Hàn đang nắm giữ hơn 60% cổ phần của Hàn thị. Ông ấy sẽ chính thức trở thành tân chủ tịch hội đồng quản trị Hàn thị…

Hà Doanh không tin vào tai mình? Hàn thị? Lãnh Phong là chủ tịch hội đồng quản trị? Có lẽ nào?

-Xin lỗi cô Lâm….Tôi phải về công ty ngay…Những giấy tờ để lại đây cô suy nghĩ kỹ và ký nhé!

.. Buổi họp ở Hàn thị.

Phó Đào vốn chỉ định lợi dụng Lãnh Phong để thu tóm quyền hành tại Hàn gia, song luật sư của ông ta lại bày ra một kế hoạch, phá hoại một số vụ làm ăn khiến giá cổ phiếu Hàn gia đi xuống, mượn thời cơ thu mua cổ phần…Trong lúc đó, Hàn Chỉ Thúy cũng bán hết số cổ phần trong tay, gom về một số tiền…

Tất cả cổ phần được thu mua bởi một nhân vật bí mật…Đến khi tấm màn đó được vén lên, người đó chính là Hàn Lãnh Phong…

Phó Đào tưởng mình đã giăng ra cái bẫy hoàn hảo,song người sập bẫy lại chính là ông ta.

Chọn lựa giữa bán cổ phần giá rẻ cho Hàn Lãnh Phong hay ngồi tù bởi những bằng chứng thương nghiệp được thu thập chu đáo, chứng minh Phó Đào có hành động phá hoại những hợp đồng làm ăn của Hàn thị, gian dối trong kinh doanh?…

Tức giận lên tới cực điểm, song Phó Đào là người chấp nhận thực tế. Ông bị một thằng nhóc chơi đòn hồi mã thương…25% cổ phần được bán lại nhưng Hàn thị hết thời rồi, sẽ nhanh chóng phá sản thôi.

Ngay lúc đó Hàn thị cũng nhanh chóng công bố kế hoạch xây dựng khu đất ở Hoa Lâm thành một khu du lịch sinh thái…Mọi thủ tục đều đã được chính phủ thông qua với sự hỗ trợ tối đa để phát triển du lịch lẫn tạo công ăn việc làm cho người địa phương. Tên tuổi Hàn thị trở nên nổi bật trên các bản tin…Giá cổ phiếu lại tăng lên.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa Lãnh Phong đều nắm…

Sau khi lên làm chủ tịch, Hàn Lãnh Phong ngay lậptức bổ nhiệm vị trí giám đốc điều hành mới. Ông Hàn Gia Thiết chuyển xuống giữ chức phòng hành chính, đảm nhận một công việc hữu danh vô thực…

Tới khi nhận ra thì đã muộn rồi….Một bước sai lầm,ngàn năm ân hận. Hàn gia bảo trên danh nghĩa vẫn là do họ Hàn nắm giữ. Nhưng mà gió đã đổi chiều.

Hàn lão gia thở dài…Có lẽ ông đã đánh giá quá thấp đứa trẻ đó….Con người trầm lặng ấy, khi thực hiện mọi chuyện thì thật đáng sợ…Kế hoạch này rõ ràng là đã chuẩn bị từ lâu.

Vũ Lâm cũng không ngờ, Lãnh Phong lại làm như vậy. Hàn Gia Thiết, Hàn Dương đều nhìn anh với đôi mắt đầy phẫn hận…Sự phản bội đến từ một kẻ chẳng ai ngờ.

Hàn Gia Thiết chua chát:

-Cám ơn cậu đã cho tôi một bài học cực kỳ đáng giá…Nên cẩn thận với những đứa lòng lang dạ sói. Ba tôi nhìn người thật không sai.

Từ ngày hôm đó, ông Gia Thiết càng lúc càng tiều tụy, chỉ biết vùi đầu trong men rượu…Chỉ có rượu mới làm ông quên đi ý nghĩa chính tay mình đã góp phần phá hủy Hàn gia…Ông đã quá tin Lãnh Phong,bao lâu nay luôn xem nó như ruột thịt.

-Anh Gia Thiết….Đừng làm như vậy….Anh!

-Em đừng thương hại anh…Vũ Lâm- Ông chợt cười chua chát- Hàn gia mất trong tay anh…Anh còn mặt mũi nào mà nhìn ba được chứ? Tại sao nó lại làm vậy? Tại sao?

Tại sao?

Bà không hề có ý định hãm hại Hàn gia…Bà chỉ muốn dùng thế lực của họ mà bóp chết Vĩnh Tường…Làm cho gia đình êm ấm của Vỹ Tường tan nát để rửa đi mối hận trong lòng.

Nhưng Vĩnh Tường phá sản, thay vào đó là VĩnhAn…cũng là công ty của Lãnh Phong lập ra….Toàn bộ quyền sở hữu đều giao cho Hà Doanh và Vỹ Tường…

-Bốp!

Một cái tát tay giáng thẳng vào mặt đứa con bất hiếu.

Lãnh Phong thản nhiên hứng trọn cái tát của bà. Nó mạnh đến nỗi khóe môi của anh rỉ máu…

-Con….con thật tình yêu con bé đó đến vậy sao?Có thể vì nó mà phản bội lại dượng con? Ông ấy đã đối xử với con thế nào hả?

Bà đau lòng…Bao năm chung sống, tình nghĩa khôngphải là không có…Nhất là ông lại quá chân thành. Ông yêu bà quá chân thành. Dù bà có là người phụ nữ đẹp kiêu hãnh hay chỉ là người đàn bà thất thế dắt theo một đưa con trai.

-Mẹ….Cuối cùng mẹ cũng hiểu, dượng tốt với mẹ thế nào sao? Bao năm nay…tại sao mẹ lại không nhớ tới điều đó? Bây giờ thương và quan tâm dượng, có phải là đã muộn rồi không?

Muộn rồi không?

Bà Vũ Lâm sững lại…Bao năm qua…bà sống bên chồng nhưng đúng là chưa bao giờ yêu thương và quan tâm tới ông như thế…Trong khi ông luôn dịu dàng, yêu thương bà đến từng kẽ tóc chân tơ…

-Vĩnh Tường đã sụp đổ….Còn lại chỉ có Vĩnh An thôi…Bác Vỹ Tường cũng đã phá sản, nhưng những gì xảy ra không phải như trong suy nghĩ của mẹ. Dì Kiều Anh vẫn ở lại bên bác ấy khi khó khăn nhất…Cả nhà họ vẫn hạnh phúc…Đúng không?

-Con…

Bà chợt hiểu ra:

-Con phá hoại Vĩnh Tường không phải để trả thù cho mẹ…Con chỉ muốn chứng minh cho mẹ thấy…Gia đình đó là chân tình với nhau.Dù ông ta có là giám đốc hào hoa giàu có hay một kẻ phá sản không còn gì,họ vẫn bên nhau…Đúng không?

Lãnh Phong khẽ cười…Nụ cười như gió….

Bà Vũ Lâm cũng cười…Nhưng là cái cười chua xót:

-Tại sao con không nghĩ tới những ngày lang thang đói rách đó….Vì ai…vì ai mà mẹ và con xó chợ đầu đường…Vì ai mà con mang những vết sẹo ghê gớm đó trên người?…. Phong! Ông ta đã ban cho mẹ con mình đó…Cái gia đình hạnh phúc của ông ta đó…

Lãnh Phong vẫn cười…Nhưng nụ cười này khiến lòng bà bỗng thoáng lạnh…Bởi vì nó ánh lên một chút gì đó rất thê lương:

-Mẹ biết những vết sẹo này từ đâu mà có không mẹ?Không phải do ai gây ra cho con cả….Là mẹ đó….! Là mẹ….

-Con…con vừa nói cái gì?

-Lúc con còn nhỏ…mẹ rất thích hoa hồng….Nhất là những cành hồng có nhiều gai…Mẹ từng nói…gai càng nhọn thì hoa sẽ càng đẹp…

Ý thức mơ hồ của Vũ Lâm nhớ lại, đúng là bà rất thích hoa hồng có gai nhọn, bởi Vỹ Tường từng nói: ”Hoa hồng không có gai sẽ không còn quyến rũ nữa…Em là gai của hoa hồng…Đâm chảy máu nhưng là lại làm người ta nhớ rất lâu”.

-Mẹ đã…

-Những cành hoa hồng đầy gai ấy, mẹ thường cầm trong tay…Bóp mạnh lên những chiếc gai ấy…Lúc nhỏ, con thấy máu mẹ chảy, rất sợ…Con giằng lấy nó…Mẹ giằng lại…dùng nó quất vào người con…Quất cho đến khi gai hoa hồng không còn nhọn nữa…

Một dạng hành hạ vô ý thức…Mẹ sẽ không biết…cũng không quan tâm con đã đau đến thế nào… 

Ban đầu rất sợ, nhưng sau đó con nhận ra hôm nào không có hoa hồng với gai nhọn mẹ sẽ gào thét, sẽ khóc rất nhiều… Con không muốn mẹ khóc… 

Dần dần, không còn đau nữa.. 

Những đứa trẻ mưu sinh ở bến xe buýt khác không bao giờ đánh con…Bởi chúng thấy những vết thương trên người con….Có hôm gai nhọn và dài, mẹ làm xược một đường dài, sâu hoắm, máu cứ rỉ ra… 

Sau này có hôm con không đủ tiền mua hoa hồng…Mẹ sẽ dùng cái khác để đập phá…Có hôm là chai lọ, có hôm là những cái chén, bể tung tóe khắp căn hộ ọp ẹp… 

Con cũng quen và sau khi mẹ ngủ lại bò ra dọn dẹp…Mẹ của con, dù đôi lúc si cuồng, đánh đập con nhưng con biết những lúc ấy người mẹ đánh không phải là con…Con chỉ là một công cụ trút giận. Mẹ vẫn yêu thương con mà…Phải không mẹ? 

Nếu mẹ lau mặt, mẹ sẽ rất đẹp… 

Nhưng mẹ cứ say vùi như thế, đẹp cũng rất nguy hiểm…Khi con không có ở nhà, mẹ chỉ có một mình…Sắc đẹp dễ gây ý xấu… 

Thôi mẹ nhé! Xấu xí cũng được…Miễn mẹ ở bên con…. 

Sau khi đánh con xong, con rất thích vùi đầu vào lòng mẹ….Nhìn gương mặt mẹ thanh thản, ngủ say! Con mãi mãi muốn nhìn mẹ dịu hiền như vậy. Ước gì đôi bàn tay của mẹ một lần thôi cũng được ôm lấy con…Bờ môi mẹ một lần gọi tên con âu yếm. Chỉ vậy thôi, dù phải chịu đựng, dù phải ngàn lần bị gai hoa hồng đâm vào da thịt, con vẫn cam lòng. Vì con còn có mẹ, mẹ của con!

– Hôm đó… sau khi con dẫn mẹ đi cám ơn người ta cho quần áo mới…Mẹ lại cầm hoa hồng đánh con….Đánh và khóc….Rồi mẹ gọi tên con: 

Bình Phong! 

Mẹ ôm lấy con…. 

Mẹ nói “Tại sao tôi vì anh làm bao nhiêu việc. Vì anh tôi không còn liêm sỉ, sinh ra đứa con này…Tôi không muốn đàn ông nào ngoài anh chạm vào tôi…Tôi đi thụ tinh nhân tạo thì sao? Nó không phải là con anh thì sao? Tôi đã làm bao nhiêu việc cho anh mà…Tại sao anh lại không cần tôi…Tại sao….? Tại sao?

Trong lòng mẹ không có chỗ cho con. Mẹ không hề thương yêu con. Mẹ chỉ xem con như một loại công cụ, như chiếc bao cao su cũ nát , khi không cần thì vứt bỏ. Người đàn ông ấy vì hạnh phúc của mình nên bỏ rơi con,con không trách….. Tại sao mẹ sinh con ra nhưng lại chẳng cần con…Giá trị của con trên cõi đời này là gì hỡi mẹ…Tại sao?

Lâu lắm rồi Lãnh Phong không khóc. Con tim anh tưởng đã chết. Song thực tế nó chỉ ngủ yên trong một góc nào đó, bây giờ đang thức dậy, kêu gào một lời giải thích…Tại sao? Và tại làm sao?

-Lúc đó con rất hạnh phúc….nhưng hạnh phúc không tồn tại lâu mẹ nhỉ? Con chỉ là một công cụ trả thù của mẹ…Vốn không ai cần con cả…Con không có ý nghĩa trên cõi đời này…

Lâu lắm rồi Lãnh Phong không khóc. Con tim anh tưởng đã chết. Song thực tế nóchỉ ngủ yên trong một góc nào đó, bây giờ đang thức dậy, kêu gào một lời giảithích…Tại sao? Và tại làmsao?

-Lúc đó con rất hạnh phúc….nhưng hạnh phúc khôngtồn tại lâu mẹ nhỉ? Con chỉ là một công cụ trả thù của mẹ…Vốn không ai cần concả…Con không có ý nghĩa trên cõi đời này…

-Phong à! Mẹ….

– Con xin lỗi mẹ…vì con đã yêu rồi…Con không muốncô ấy khóc…Con không muốn một lúc nào đó con của con lớn lên, nó cũng giống nhưba nó, nhận ra rằng không có ai cần nó trên cõi đời này!

Bà còn có thể nói gì nữa đây?

Cánh tay hạ xuống…

Bà lảo đảo ra ngoài…

Ánh mắt Lãnh Phong chùn xuống:

-Sao lần nào cũng để em thấy hết khúc hấp dẫn nhất…Anh thật là…

-Anh Phong!

Hà Doanh khóc rống lên…Cô chợt thấy thương anh hơn bao giờ hết…Người đàn ông đấy…Những vết sẹo lành nhưng không thể liền da…

Cô ôm lấy người Lãnh Phong từ phía sau:

-Em và con cần anh mà anh Phong! Rất cần anh! Đừng bỏ mẹ con em…

Lãnh Phong nhắm ghiền mắt…Anh đã trốn tránh cảm giác này quá lâu rồi…Đến mức không còn đè nén được…

Lãnh Phong quay lại ôm lấy cô…

Hôn cô…Nụ hôn cuồng nhiệt lần đầu tiên trong cuộcđời anh…Hơn cả đêm kích tình năm ấy…

-Hôm đó anh vẫn tỉnh…Nhưng là do anh không muốn khống chế….Anh muốn được yêu em…Dù chỉ một lần…

Anh rất ích kỷ đúng không? Đêm ấy, liều thuốc kích thích đó không làm anh mụ mị…Nếu muốn anh có thể dừng lại…Như hôm nào trong nhà vệ sinh tự cắt tay mình…

Nhưng Lãnh Phong không muốn dừng. Anh đã không kềm chế được khao khát và dục vọng…

Hà Doanh ngẩn ra. Rồi cô bấu chặt lấy người Phong…

-Vậy em xin anh…hôm nay đừng dừng lại…Anh Phong…

Những nụ hôn nóng dần lên…Lãnh Phong bế xốc cô tớibên giường…

Hà Doanh ôm lấy tấm thân trần nóng bỏng đó….Cô không còn ngần ngại nữa….Muốn thả mình dâng hiến…Muốn anh nhấn chìm Doanh trongmê đắm, không thể dứt ra…

-Xin lỗi em!

Lãnh Phong tiến vào người cô, tiếng rên rỉ kích tình vang lên nồng đậm…Hà Doanh cắn nhẹ môi, nén đi cảm giác vừa đau đớn lại vừa rất khoái lạc này…

Hai thân thể vừa mới đây tưởng chừng xa lạ…Bâygiờ quấn chặt lấy nhau….Lãnh Phong sung sướng ôm lấy cô chặt hơn vào lòng mình,đôi môi nở một nụ cười hạnh phúc…

Lần đầu tiên….và cũng có thể là sau cuối…Hạnh phúc có dành cho một kẻ vốn sinh ra chỉ là công cụ như anh?