Tình thù [Chương 4: Lý do]

Trong phòng khách, bà Vũ Lâm không chớp mắt nhìn Lãnh Phong, giọng lạnh đi:

-Con muốn cưới Hà Doanh?

– Vâng!

– Con nghĩ con bé sẽ chấp nhận sao?

– Cái thai trong bụng của cô ấy. Doanh không muốn phá nó, có thể sẽ lấy đó làm lý do.

Vũ Lâm nhìn Lãnh Phong.

Khi nói chuyện với bà, nó chưa bao giờ biểu lộ cảm xúc.

Bao lâu rồi mẹ con bà không nói chuyện rồi nhỉ?

-Con chào mẹ

-Tốt ạ!

-Chúc mẹ ngủ ngon

Lãnh Phong luôn nói những câu như thế

Đều đặn lập đi lập lại suốt gần hai mươi năm sống bên nhau.

Ở Cty nó là một cái bóng

Một cái bóng không xuất sắc, không vượt trội.

Nhưng bây giờ bà mới để ý

Nó chưa hề làm sai bất cứ chuyện gì.

Luôn tròn nhiệm vụ.

Không sai lầm!

Đêm đó…

Ly rượu đó!

Bà muốn Hàn Dương uống. Dù nó đối xử với hai mẹ con bà không tệ nhưng chỉ cần Hàn Dương uống xong ly rượu, không kiềm chế được mình gây ra chuyện sự mâu thuẫn sẽ tăng lên đỉnh điểm ngay trong nhà họ Hàn. Hàn Dương hại người Văn Bảo- em họ mình yêu và sẽ cưới làm vợ, chắc chắn mối quan hệ thân thiết của hai bên sẽ vì đó mà tan vỡ. Nhà họ Lâm không còn có họ Hàn làm hậu thuẫn, như hổ mất cánh, dễ dàng hơn cho kế hoạch trả thù bà đã vạch ra.

Nhưng mọi chuyện không như dự tính. Bây giờ Lãnh Phong cưới Hà Doanh

Vết thương từ từ khép miệng

Nỗi đau cũng qua!

Họ sẽ càng thân thiết hơn.

– Không được!

-Vì sao ạ?

-Mẹ không muốn…

-Mẹ đã khóc…đã mắng chửi con là đứa  tồi tệ của mình…. Và bây giờ mẹ không muốn bù đắp nó sao?

Bù đắp?

Bù đắp cho ai?

Ai sẽ bù đắp cho Vũ Lâm thời thanh xuân đã qua?

Những thời điểm tươi đẹp nhất của đời người, bà dành hết cho một tình yêu sâu nặng. Vốn là người có trong tay mọi thứ, nhưng rồi biến cố, rồi mọi thứ nhanh chóng rời khỏi tay. Bà rõ ràng là người đến trước, người bị cướp đoạt hạnh phúc, tại sao lại phải tay trắng rời đi? Tại sao lại phải chịu bao điều uất ức. Con trai bà, tại sao lại bị người ta gọi là đứa không cha?

Bà đã oán thù…

Đã suy sụp biết bao nhiêu!

Con bé kia liệu đã chịu bao nhiêu đau khổ chứ.

Bù đắp?

Thật tức cười!

-Chẳng có gì phải bù đắp cả con ạ! Họ thiếu nợ mẹ, nhiêu đó chuyện đâu đủ để trả. Không đáng là gì. Không đủ…

– Vậy thì mẹ hãy để con cưới Hà Doanh!
-…

– Mẹ từng nói…. Đau đớn nhất không phải là mình phải trải qua thứ gì mà là cảm giác người thân của mình phải đau đớn trước mặt mình. Để con trai mẹ cưới con gái người đó về, chẳng phải cảm giác từ từ hành hạ,nhìn những người mình hận bất lực, yếu đuối trước mặt mình rất thú vị với mẹ sao?

-Con..

– Nếu đêm đó là anh Hàn Dương, mẹ chỉ có thể nhìn đằng sau cười khoái trá. Bây giờ là con, khác rồi mẹ à. Mang cô ấy về, bề ngoài tỏ ra nâng niu như ngọc, đằng sau nghĩ cách bày ra địa ngục trần gian…Sở trường của mẹ không phải là thế sao?

Cột chặt thêm!

Để rồi từ từ bứt cho tan nát!

Hành hạ một viên ngọc quý…

Hả hê nhìn người yêu mến nó đau lòng.

Cười trên cái đau của họ.

Hàn Lãnh Phong…

Nó có thể nói ra điều ấy

Chỉ có bà ngây thơ nghĩ đó chỉ là cái bóng.

Lãnh Phong như một cơn gió lạnh buốt

Thổi qua.

Khiến bà thoáng rùng mình.

Pha lẫn bất an.

Nhưng rồi bà vẫn quyết định.

-Chuyện đó cần bàn lại cho kĩ. Mẹ sẽ nói chuyện với dượng con thử xem sao!

…….Trong một căn phòng khác của Lâm gia, hai vợ chồng ông Vỹ Tường cũng bàn bạc cùng một câu chuyện. Sự phản đối của vợ không ngoài dự đoán của ông Vỹ Tường. Bà kiên quyết từ chối ngay:

– Em không đồng ý !

-Anh hiểu…

-Nếu Doanh Doanh muốn giữ đứa con, em sẽ đưa con sang Canada. Phụ nữ thời này không như khi xưa, con có thể làm lại từ đầu.

-Nhưng còn con và Văn Bảo…

Văn Bảo?

Đã có mấy cú điện thoại từ “chàng rể” ấy, bà phải khỏa lấp đi, bảo là Hà Doanh đang ôn bài cho kỳ thi cuối khóa nên không tiện gặp anh.

Tội nghiệp cho cả hai đứa.

Một gia đình như Văn Bảo, liệu có chấp nhận cô gái đã bị người ta cưỡng bức đến mang thai. Hà Doanh lại quyết định giữ lại đứa con, rồi đây đứa bé sẽ trở thành một chướng ngại lớn con bà trong quãng đời sắp đến. Văn Bảo không màng đến, nhưng gia đình của anh liệu có chấp nhận những dưluận không hay đang bàn tán cuộc sống của mình?
Một người phụ nữ đã có chồng, ly dị chồng vẫn đượcđánh giá tốt hơn người đàn bà không chồng mà lại có con.

Bất công là thế. Cuộc sống đang hướng về nam nữ bình quyền, nhưng tại sao lại có những người cứ nhắm vào bất hạnh trong gia đình người khác? Hà Doanh của bà ngây thơ, non nớt là thế. Dù đã làm mẹ thì vẫn chỉ là một cô gái đang trưởng thành, liệu có thể chịu nổi những dư luận bên ngoài, can đảm mà sống tiếp hay không?

-Em hiểu hết….Nhưng mà con và Lãnh Phong…Lấy một kẻ đã gây ra chuyện tày đình…Liệu nó có làm được như lời hứa hôm nay, hay là chỉ là một cách nói để mình chấp nhận gả Hà Doanh cho nó?

Ông Vỹ Tường cũng nén tiếng thở dài.

Nhưng ông tin Lãnh Phong không nói dối.

Khi ông đến đón Hà Doanh ở bệnh viện, cô đã ngủ… Bên cửa Lãnh Phong lẳng lặng ngồi đó…Ánh mắt gợi cho ông nhớ về một ngày của hơn 20 năm trước, khi ông mệt mỏi mở cánh cửa nặng nề, lòng rối bời không biết có nên tiếp tục cuộc hành trình mưu cầu hạnh phúc. Một dáng người đã quay lại.Cùng đôi mắt trong veo, ấm áp! Nói với ông:

Anh uống trà nhé! 

Hạnh phúc!

Ngất ngây…

Hạnh phúc đó là của ông…

Trọn vẹn

Vì nó…. Ông đã quay lại, cố vẫy vùng thoát ra khỏi sợi dây bổn phận đang thít chặt lấy mình.

-Ba….ba!

Ông không dang tay đón lấy đứa trẻ đang mếu máo gọi mình. Thậm chí khi nó níu lấy chân ông từ từ đứng dậy, ông cũng gỡ những ngón tay nhỏ xíu ra thật mạnh, cố gắng không nhìn vào đôi mắt trong veo đó. Đứa bé còn rất nhỏ, ngơ ngác nhìn ông như muốn hỏi. Rồi nó khóc to hơn nữa. Đôi tay nhỏ bé cố quơ về phía ông mà không được…..Không phải giọt máu của mình nhưng tim chẳng ngăn được cảm giác nhói đau:

– Em có thể để Bình Phong lại. Tôi sẽ nuôi nó như con ruột.

-Nó chỉ sinh ra để làm nhiệm vụ trói buộc anh.Bây giờ không cần nữa. Anh không cần quan tâm mẹ con tôi sống chết thế nào đâu.

Vũ Lâm đã bế Bình Phong đi

Tiếng khóc, đôi mắt trong trẻo khuất dần…

Để rồi bẵng đi bao nhiêu năm, sau lời tiết lộ của Vũ Lâm, ông mới ngỡ ngàng nhận ra Bình Phong không còn là Bình Phong nữa. Tia mắt trong veo, tiếng cười khanh khách khi nhìn thấy ông biến mất. Đối diện là tia mắt lẳng lặng quét qua, xa lạ, lạnh lùng…

Nhưng rồi trong Bệnh Viện, ông đã thấy một ánh nhìn hoàn toàn khác.

Ấm áp, dịu dàng, trân trọng, nâng niu… Ông có cảm giác người ngồi cạnh con ông đang giữ gìn một viên ngọc vô giá mà suốt đời mình chưa có được…Vừa có ngưỡng mộ, lại vừa có thương yêu tràn ngập… Bắt gặp ánh mắt kia, ông không thể nghĩ chủ nhân của nó có lúc nỡ ra tay cưỡng bức Hà Doanh để thỏa mãn cơn say dục vọng.

– Chúng ta nên để cho Doanh Doanh lựa chọn…Tùy con quyết định thôi em!