Tình thù [Chương 8: Giấc mơ xưa]

Trong giấc mộng chập chờn.

Vũ Lâm chợt thấy trước mắt mình hiện lên một khung cảnh quen thuộc.

Cô gái đó khoảng hơn hai mươi tuổi. Chàng trai bên cạnh tuấn tú, lịch thiệp,  trao vào tay cô chiếc nhẫn đính hôn.

Cô gái có nụ cười tươi tắn như mặt trời, má hồng hồng e lệ gật đầu khi chàng trai nói nhỏ bên tai:

-Làm vợ anh, Vũ Lâm nhé!

Cô gái thực sự hạnh phúc, thường hay ngắm chiếc nhẫn trên tay mình, đếm từng ngày mong mau đến ngày tổ chức lễ đính hôn.
Một ngày kia….
-Anh sang Hàn Quốc chỉ 1 tháng thôi…Đừng lo…Anh sang gặp mẹ. Rồi anh sẽ về ngay.
Cô gái thường hay đợi bên chiếc điện thoại. Chỉ cần là anh gọi, nụ cười lại rạng rỡ trên môi. Cô chờ, cô đợi, đợi và chờ…

Cho đến 1 ngày, nó không reo nữa…
Thay vào đó là một hung tin:

-Người mang quốc tịch Trung Quốc bị tai nạn ở đảo Nami được xác nhận là anh Lâm Vỹ Tường.

Cô như phát điên trong tuyệt vọng, khóc lóc, gào thét…Không thể chịu đựng, cô cùng người nhà anh quyết định sang nơi xa lạ ấy… Tìm kiếm một tia hy vọng…Dù rất mong manh.

Vũ Lâm luôn tự nhủ: “Đó không phải là anh….Không phải anh, không phải Vỹ Tường của cô. Vỹ Tường đã hẹn, sẽ nhanh chóng về nhà, nhanh chóng về với cô mà.”

Chiếc xe rơi xuống vực sâu.
Vũ Lâm như hóa điên trong cơn tuyệt vọng…

Nhưng cô vẫn cố gượng, cùng nhóm cứu hộ xuống dưới vực, mặc cho mọi lời ngăn cản. Dù chân đau buốt vì đâm vào đá, để có thể nhìn thấy anh, một mảnh xương tàn cũng được, chỉ cần ôm được anh thôi…

Xe trống rỗng…

Anh đã bị thú rừng ăn mất…

Hay là…anh vẫn sống?

Vũ Lâm lại khấp khởi hy vọng, lại tìm kiếm, lại tuyệt vọng hóc giữa đêm.

Vỹ Tường ơi!

Vỹ Tường…..

Cô không còn biết đến thời gian nữa…

Dù cố gắng kiên cường, ôm ấp hy vọng anh sẽ trở về

Cuối cùng thì anh đã trở về thật sự. Sau gần sáu tháng mất tích, cuối cùng anh đã trở về. Anh không sao cả, anh được người khác cứu. Lòng Vũ Lâm vui  như mở hội.Cô mặc chiếc áo đẹp nhất, đúng màu anh thích, chạy vội đến với anh…:

-Xin lỗi em…Vũ Lâm…Anh đã cưới vợ…Cô ấy là người đã chăm sóc anh suốt thời gian đó. Cô ấy là Mã Kiều Anh!

Cưới vợ?

Em có lỗi gì?

Em đã làm gì nên tội?

Mất trí nhớ, quên lãng em và yêu người khác, sao  bây giờ nhớ lại, anh lại chẳng nhớ rằng em đã từng đeo nhẫn cưới của anh?

Nói quên là quên sao? Lâm Vỹ Tường…Anh nói bỏ là bỏ được sao? Chỉ một lời xin lỗi là giải quyết hết cả sao?

Tôi không tha thứ..Không tha thứ cho các người đâu!

Tim Vũ Lâm ngập tràn lửa hận. Cô chỉ muốn trả thù, muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về mình. Dù có mang thân xác cho những người đàn ông khác. Dù chẳng biết cha đứa con trong bụng là ai cả. Chỉ biết họ có thể giúp cô trả hận, giúp cô phá tan gia đình đang hạnh phúc trên nỗi đau của mình kia.

Cô đã buộc người đàn bà ấy phải chính mắt nhìn thấy cảnh chồng mình ôm ấp một cô gái khác. Như cô ngày nào đã đau đớn, đã rơi vào đáy vực sâu tuyệt vọng vì anh.

Cô phải dành lại anh . Phải mang Vỹ Tường về lại bên mình. Vì cô là người đến trước. Đáng lẽ hạnh phúc đó là của cô. Là của Vũ Lâm cô!

-Xin lỗi Vũ Lâm…anh sẽ bù đắp cho em…Nhưng anh không thể cưới em được!

Không cưới tôi, vì anh không còn yêu tôi?

Không sao!

Anh cũng không thể nào hạnh phúc với cô ta được. Anh cũng phải bỏ rơi cô ta vì tôi, vì đứa bé trong bụng mà tôi có được sau một lần dùng thuốc với anh.

-Tôi mang thai rồi.

Đứa trẻ dành để ràng buộc anh không có trong đêm đó, nhưng có làm sao?…Tôi có thai, và anh phải nhận nó, vì nó mà tiếp tục đến với tôi.

Cô ta không có được anh đâu… Dù là một cái xác không hồn cũng không được. Anh là của tôi….Mãi mãi của tôi!

-Bình Phong không phải là con anh. Hôm nay anh đã đưa nó đến bệnh viện xét nghiệm DNA rồi.

Khốn nạn!

Anh quay lưng, không thương tiếc…

Bình Phong khóc, nó gào, nó mong anh bồng nó,anh cũng không dừng lại.

Anh tàn nhẫn lắm.

Nó không phải là con anh…

Tại sao đôi mắt đó lại giống anh đến vậy? Tại sao nụ cười của nó lại hiền như vậy? Nó chưa bao giờ nhìn tôi oán hận. Ánh mắt nó tràn đầy thương cảm. Thương cảm chứ không phải là yêu. Nó không yêu….

-Mẹ say rồi…Đi ngủ đi mẹ!

Tôi không say.

Anh mới say…

Hôm nay nó đó, đứa con mà anh từng ruồng rẫy đó,nó vùi dập bảo bối của anh, nó làm con bé niềm tự hào của anh phải mang thai trước đám cưới.

Nợ cha con trả.

Anh sai rồi, Lâm Vỹ Tường ơi!

-Mẹ!

Có tiếng ai đang nói:

-Ai…ai đó?

-Mẹ vào phòng nghỉ đi…

-Hôm nay mẹ vui lắm…Rất vui…

-Vâng…Vào phòng ngủ đi mẹ!!!!

-Giúp mẹ hành hạ con bé đó thật tốt- Lãnh Phong,nhớ đó…Hành hạ nó, bắt nó phải trả. Mẹ hận nó….Mẹ hận nó….

Lãnh Phong ngừng lại. Mẹ say lắm rồi, vậy mà vẫn còn nhớ đến chuyện cũ sao?

Trả thù.

Vay trả!

Bao nhiêu năm rồi mẹ vẫn chưa thấy chán sao?

-Vào ngủ đi mẹ…Dượng sắp về rồi……….

…….Sáng sớm Vũ Lâm chưa thức dậy thì đã có tiếng gõ cửa. Đâu nhức như búa bổ, bà thì thào:

– Ai đó?

-Là con ạ!

-Vào đi!

Là Lãnh Phong. Bà nhíu mày:

-Có chuyện gì mà sáng sớm con đã tìm mẹ vậy? Không phải đi làm sao?

Nhìn thấy đôi mắt ấy là bà lại im tiếng.

Tĩnh tại, an bình…

Không đoán được nó muốn làm gì.

-Mẹ dậy đi!

-Mẹ mệt lắm…Không có gì thì con ra ngoài đi!

-Con muốn bàn với mẹ một chuyện.

-Chuyện gì?-

-Mẹ giúp con đoạt lấy Hàn gia …Con muốn tham gia trả thù cùng mẹ…

-Con?

Bà tỉnh hẳn cơn mộng mị, nhổm người dậy. Con trai bà ngồi đó, đối diện cùng bà.

Vẫn lặng lẽ…

Nó muốn gì?

-Con thật là ngốc…-Bình tĩnh lại, Vũ Lâm cười khẩy-Con biết thân phận của chúng ta ở đây là gì mà…Hàn gia…có chỗ cho người ngoài chúng ta xen vào sao?

-Chứ không phải mẹ và dượng Ba bao lâu nay âm mưu những điều gì đó sao? Chỉ bòn rút vài chục triệu của Hàn gia, giống như muối bỏ bể. Với con người mờ mắt chỉ với số tiền ít ỏi đó, mẹ nghĩ sẽ giúp mẹ trả thù được cha vợ của con sao?

-Con…

Nó đã biết…

Chuyện mà bấy lây nay bà nghĩ mình rất khôn khéo che giấu. Bà biết ơn chồng- Hàn Gia Thiết, nhưng bà cũng hiểu, ông sẽ không bao giờ cùng bà thực hiện kế hoạch trả thù.

Bà đã chọn người đàn ông đó.

Hắn ta vì tiền mới cưới Hàn Chỉ Thúy. Bà không cần tiền, bà muốn lợi dụng Hàn gia chống lại Lâm gia…Muốn cho Lâm Vỹ Tường nếm cái mùi mất đi mọi thứ. Khi ông không còn gì nữa, liệu cái tình nghĩa mặn nồng của con, của vợ có còn không?

Nhưng bà đã chọn phải một người quá tham lam.

Phương Đạt yêu tiền hơn mọi thứ. Năng lực hắn có hạn, chỉ dừng ở chỗ rút đi vài triệu bạc…Đã mấy năm, không tiến triển được gì…

-Con là con ruột của mẹ…Mẹ nên tin tưởng con trai của mẹ chứ. Phải không?

-Con thực sự muốn giúp mẹ trả thù?

-….

Hàn Lãnh Phong dịu dàng ôm lấy bà…

Bàn tay nó lạnh…

Khiến Vũ Lâm thoáng rùng mình.

Bà sợ…sợ ngay cả đứa con mình chưa bao giờ hiểu được. Trong vô thức, bà chợt thốt lên:

-Mẹ xin lỗi…Phong à…Mẹ xin lỗi…

-Con hiểu mà…Mẹ ơi!

Tay bà chạm vào lưng nó.

Gồ ghề…

Lập tức buông ra.

Bà nhớ tới một chútgì đó loáng thoáng, mập mờ:

Đồ khốn nạn…Ai cho mày khen bọn chúng tốt? Ai cho mày lấy đồ của bọn chúng? Khốn nạn….Tao đánhmày…Đánh chết mày…

Đứa con này bà luôn xem là đối tượng cho mình trút giận.

Hình như bà đã đánh nó, đánh rất nhiều…

Không bao giờ nghe nó khóc…

Không bao giờ nghe nó gào lên trong bi phẫn: “Tôi hận bà…Tôi ghét bà.”

Những lúc tỉnh táo hiếm hoi, bà luôn bắt gặp một ánh mắt điềm đạm, dịu dàng nhìn mình:

-Mẹ uốngnước đi mẹ! Uống nước rồi nằm nghỉ. Con ra ngoài mua cháo cho mẹ ăn!

Nhưng sau này khi thời gian đa số là tỉnh táo.

Bà lại không còn nghe cái câu đó nữa.

Ánh mắt nó không còn sự dịu dàng.

Từ bao giờ đã lạnhnhư băng?

-Con muốn mẹ giúp con điều gì? Nói đi!

Kế hoạch trả thù đã được mở màn.

Ngoài Hàn Gia Thiết mẫn cán nhưng quá do dự, Hàn gia này còn có những ai?

Hàn Dương không quan tâm tới chuyện kinh doanh của gia đình…

Hàn Ngọc Anh có chồng thì phải theo chồng.

Hàn Chỉ Thúy chỉ biết ganh tỵ và chua cay, thêm một Phương Đạt ham hố vinh hoa phú quý.

Lãnh Phong…

Đứa trẻ lặng lẽ âm thầm trong bóng tối…

Không sai lầm…Chưa từng phạm sai lầm…Bao giờ cũng làm tròn trách nhiệm của mình.

Trả thù…

-Con chỉ cần trong những ngày Doanh Doanh còn ở đây, mẹ không làm điều gì khiến cô ấy tổn thương nữa. Chuyện trả thù…mẹ cứ để cho con…

LãnhPhong lại gạt những sợi tóc lòa xòa trên trán mẹ. Nụ cười như băng đá, hờ hững thoáng ẩn hiện, như có như không.

Tay Vũ Lâm nắm chặt. Bà mím môi, giọng khàn đi:

-Mẹ hứa….Chỉ cần Vỹ Tường không còn gì nữa, mẹ cũng không làm khó dễ Hà Doanh. Mẹ hứa vớicon!…