Trọn đời không buông tay - Q1-C12

Trọn đời không buông tay

Q1-C12


Ngày nào đó khi tết âm lịch đã qua đi, khi sắp đến giờ cơm tối. Thím Lỗ đã quay trở lại làm việc bỗng nhiên lên lầu, nói: “Hứa tiểu thư, Hạ tiên sinh gọi điện nói, sẽ đến đón cô.””

Cô gật gật đầu. Không thể tưởng được cư nhiên nhanh như vậy đã chính thức lên đài trình diễn rồi. Cô mở ngăn tủ ra, tìm một bộ váy kẻ ca rô hồng đen xem kẽ, chiều dài không đến đầu gối, một chiếc ác khoác màu đen theo model phương Tây. Sau đó lại trang điểm gam màu tối.

Đi xuống lầu, thím Lỗ ước chừng là từ lúc tới làm chưa có gặp qua cô có bộ dáng long trọng như vậy, lắp bắp kinh hãi, sau đó cười nói: “Hứa tiểu thư, cách ăn mặc của cô so với minh tinh trên TV còn hoàn hảo hơn.” Cô khẽ mỉm cười. Quay đầu đã gặp một chiếc xe đang tiến vào cổng lớn.

Trong xe chỉ có Hạ Quân cùng lái xe, Hạ Quân xuống xe, thay cô mở cửa. Thời điểm ngẩng đầu rõ ràng cũng là ngẩn ra, nhưng lập tức đã khôi phục lại bộ dáng bình thường: “Hứa tiểu thư, xin mời.”

Khi bị đưa tới đây cô đã hôn mê, cho nên cũng không biết thì ra nơi cô ở hiện tại lại cách nội thành xa như vậy, chạy một mạch, thật lâu sau mới đến một dãy những tòa nhà cao tầng. Từ góc đoộ trong xe của cô nhìn vọng qua cửa kính, có thể thấy được phong thái bài trí của tòa cao ốc.

Chỉ chốc lát sau, có hai ba người vây quanh Tưởng Chính Nam đi ra. Hạ Quân xuống xe, thay hắn mở cửa xe.

Một trận gió lạnh nhất thời ùa tới, nhiệt độ ấm áp trong xe bỗng nhiên bị hạ bớt. Cô sửa sang lại quần áo, thuận thế hướng cửa xe bên kia xích tới. Tưởng Chính Nam ngồi xuống, ngẩng đầu, mà cũng vừa lúc đó cô quay đầu, tầm mắt hai người đụng vào nhau. Con ngươi của hắn tựa như một cái động tối, sâu không thể nhìn tới đáy. Cô vội vàng không dấu vết mà dời tầm mắt đi, lại vừa lúc nhìn thấy cằm hắn nhíu chặt lại.

Tại nơi này trong nháy mắt đó, Liên Trăn thực sự có chút thương hại Hạ Quân, mỗi ngày phải đối diện với khuôn mặt như khối băng này, mà còn có thể kiên trì đến bây giờ, cứ nhìn tình hình này cũng đủ biết, không giảm thọ cũng khó nha.

Liên Trăn ổn định hô hấp, quay người dựa sát vào bên cửa xe phía mình, tận lực bảo trì khoảng cách với hắn, tận lực không thèm nghĩ đến những chuyện đã xảy ra nữa—-

Trong xe im lặng tới cự điểm. Hắn an vị ở bên người cô, người dựa sát vào, cơ hồ ngay cả tiếng hô hấp của đối phương đều có thể nghe thấy rõ ràng. Liên Trăn ngồi ở nơi đó, như một pho tượng, nhưng bàn tay nắm chặt lại vẫn có thể tiết lộ lo lắng cùng căng thẳng sâu trong lòng cô —— hơi thở của hắn mơ hồ thổi tới, Liên Trăn quả là khó mà nhịn nổi, mỗi một phút đều là một loại giày vò —- trong giày vò đó cô thậm chí còn có thể nghe được tiếng lỗ chân lông trên người mình đang co duỗi —- cô cũng không thể lý giải nổi cảm giác của bản thân mình, có lẽ là quá phức tạp đi— cái gì đều có, nhưng cuối cùng toàn bộ hội tụ lại cũng chỉ là bất đắc dĩ cùng vô vọng —–

Nơi ăn tối cũng cách đó không xa lắm, có lẽ chỉ mới đi một lát nhưng xe đã dừng lại. Tưởng Chính Nam đẩy cửa xuống, Hạ Quân cũng chạy lại giúp cô mở ra cửa xe.

Cô đứng ở bên cạnh Tưởng Chính Nam, ngay sau đó, cảm giác có cái gì đó ấm áp chạm đến bàn tay của cô. Ngẩn ra, thì ra là bàn tay Tưởng Chính Nam, hắn nắm tay cô. Cho dù không phải là cố ý, cô vẫn cảm giác được bàn tay hắn rất to dày dặn và ấm áp như cũ—– sắc mặt hắn đột nhiên khẽ biến, trong đầu hiện lên hình ảnh ngày đó hai người dây dưa. Tay hắn từng rất bá đạo mà lướt qua tất cả mọi nơi trên cơ thể cô, ngay cả nơi tư mật nhất —— tay cô khẽ động, phản ứng đầu tiên là muốn rút ra.

Hắn hình như có cảm ứng, dùng sức nắm chặt lại, sau đó bá đạo mà nắm tay cô, lập tức tiến vào trong nhà hàng. Trong mắt quản lí nhà hàng rõ ràng hiện lên sự giật mình, nhưng nháy mắt đã ẩn xuống: “Tưởng tiên sinh, hoan nghênh quang lâm.” Hắn tự mình dẫn bọn họ đi tới một căn phòng, mở cửa ra, cung kính nói: “Tưởng tiên sinh, xin mời.” .

Có một thanh âm giòn dã thanh thúy truyền tới tai bọn họ: “Anh cả, anh lại đến muộn —” Ước chừng là giọng nói đó sau khi thấy cô thì dừng lại. Tất nhiên Liên Trăn biết cô ấy, là em gái của hắn.

Người bên cạnh Tưởng Chính Tuyền kia, sắc mặt nháy mắt đã biến đổi, nhất thời cứng đờ ngồi trên nghế, không thể nhúc nhích

Tưởng Chính Nam tất nhiên đã thu hết vào trong mắt, nhưng lại làm như không thấy gì, vẫn tao nhã lịch sự như trước thay cô kéo ghế ra. Sau đó hắn ngồi xuống bên cạnh cô, tay gác lên thành ghế của cô, thản nhiên nói: “Liên Trăn, đây là Chính Tuyền em gái anh, ở nhà đều gọi nó là Tuyền Tuyền. Bên cạnh chính là bạn trai của Tuyền Tuyền, Diệp Anh Chương.” Lại hướng em gái mình nói: “Tuyền Tuyền, đây là Liên Trăn.”

Không biết có phải lỗ tai cô có vấn đề hay không mà cô cảm thấy hắn rõ ràng là tăng thêm giọng điệu hai chữ “Bạn trai” . Em gái hắn Tưởng Chính Tuyền rất là nhiệt tình, tủm tỉm cười hướng cô gật gật đầu: “Xin chào.” Cô cũng khẽ cười đáp lại “Xin chào.”

Sau đó là một bàn đầy ngập đồ ăn. Tưởng Cính Nam một bên cùng em gái và Diệp Anh Chương nói chuyện phiếm, một bên cũng làm tròn vai diễn một người bạn trai, còn tự mình gắp đồ ăn giúp cô hai lần. Cô ăn rất ít, tuy rằng không phải rất chú ý, nhưng hình như Diệp Anh Chương phía đối diện lại càng ăn ít hơn.

Đột nhiên, tựa hồ cô nghe được Tưởng Chính Nam như đang hỏi cô: “Em cảm thấy thế nào?” Cô nâng tầm mắt nhìn hắn, hình như có chút ngây ngốc. Tưởng Chính Nam choáng ngợp tầm mắt mê ly của cô, khóe miệng khẽ nhếch, cười như không cười nói: “Tuyền Tuyền nói mọi người cùng nhau đi đâu đó chơi vài ngày, em cảm thấy thế nào?”

Liên Trăn cụp mi mắt, chỉ mỉm cười: “Em đều nghe lời anh.” Thanh âm không lớn không nhỏ trong không gian này lại càng trở lên dịu dàng, tựa như gió nhẹ lướt qua ngọn cây, lá cây đều thoải mái mà phát ra tiếng thở dài “xào xạc”.

Lòng Diệp Anh Chương như bị nhéo một cái, bỗng nhiên cảm thấy đau nhói lên. Cô trước kia cũng là như vậy, luôn luôn nghe theo ý kiến của anh, luôn cười đắp lại anh: “Được rồi! Em đều nghe lời anh.” Chính là cảnh còn người mất, người trong miệng cô kia, đã không phải chính mình nữa.

Khóe mắt Tưởng Chính Nam thấy được bàn tay Diệp Anh Chương cuộn chặt thành nắm đấm, vừa lòng mà ngẩng đầu nói: “Được. Còn Anh Chương thì sao, nếu không chúng ta cứ thống nhất như vậy đi.” Diệp Anh Chương dừng một chút, một lát mới nói: “Vâng. Hiếm khi Tưởng đại ca ban đại ân, mọi người đều có thể thu xếp thời gian, em tất nhiên cũng không có vấn đề gì cả.”

Thời điểm hai bên tạm biệt, bàn Tay Tưởng Chính Nam lại giơ ra, nắm chặt lấy tay cô. Tầm mắt của Diệp Anh Chương rõ ràng dừng ở trên tay hai người, Tưởng Chính Tuyền cũng thế.

Sau khi lên xe, dĩ nhiên Hạ Quân vẫn còn ở đó. Xe chạy thẳng một mạch, từ đầu đến cuối xe đều một mảnh lặng yên. Cuối cùng xe ngừng lại. Tưởng Chính Nam đẩy cửa xuống xe. Liên Trăn vẫn ngồi sát bên cạnh một cánh cửa khác, nếu có thể, cơ hồ cô muốn ẩn thân.

Cửa xe mở ra, khí lạnh bên ngoài tựa như cung đã lên dây mà ùn ùn ùa vào. Tưởng Chính Nam quay đầu lại, ánh mắt dừng ở trên người cô. Tuy rằng chỉ vài giây, lửa nóng như luồng điện ánh chớp, hắn đã thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt phân phó: “Đưa Hứa tiểu thư về biệt thự bờ biển.”

Đáy lòng Liên Trăn buông lỏng, xem ra diễn xuất lần đầu tiên lên sân khấu của cô cũng coi như được suôn sẻ, cảm ơn trời.

Đây cũng là lần thứ hai cô nhìn thấy Diệp Anh Chương cùng Tưởng Chính Tuyền. Trong căn phòng tĩnh lặng, tuy rằng không phải hai người nói chuyện nhiều với nhau, nhưng Tưởng Chính Tuyền luôn không ngừng quay phía anh nhỏ nhẹ thì thầm, thản nhiên cười duyên, nhìn thế nào cũng giống với một đôi tình lữ cực kỳ đăng đối (Môn đăng hộ đối)

Từ sau khi anh và cô gặp lại, anh chưa bao giờ nhắc tới Tưởng Chính Tuyền dù chỉ là nửa câu. Nhiều lúc càng lảng tránh thì càng có vấn đề. Nhưng chính là vì Diệp Anh Chương chưa vao giờ đề cập đến, cho nên hiện tại cô lại tin lời Tưởng Chính Nam nói, cha nẹ hai bên đã ước định xong ngày kết hôn.

Như vậy, thời điểm kia khi anh dây dưa với cô, về sau lại chăm sóc cô khi cô bị thương, nghĩ đến bất quá cũng chỉ là xuất phát từ áy náy cùng thương hại cô mà thôi —-

Liên Trăn ôm Tiểu Bạch bỗng nhiên chua sót bật cười trong im lặng. Hết thảy chẳng qua cũng chỉ là thương hại cô mà thôi.

Trời vào đông, ánh mặt trời vốn rất mỏng manh, len qua cửa sắt lại càng oít ỏi đáng thương, chỉ là vài tia mờ ảo, tựa như có chút vô thức mà hắt lên bờ tường. Ngày đó, cảnh sát cách một song sắt mà gọi cô: “Hứa Liên Trăn, đi ra.” Cô ngây ngốc ngẩng đầu, giống như là bị ánh mặt trời chói mắt kích thích. Ra khỏi song sắt, cảnh sát lấy ra chìa khóa, giúp cô mở còng sắt.

Còng sắt bằng sắt đúc, giá lạnh như băng, cho tới bây giờ cô vẫn như trước còn nhớ rõ loại cảm giác đó, lạnh đến mức có thể ngấm tới tận xương tủy.

Cô bị đưa sang một gian phòng nhỏ, có người đã ở đó đợi cô. Người này cô không biết, sau đó cũng không có gặp lại nữa. Hắn ta đứng ở cửa sổ, quay lưng về phía cô, ánh sáng mặt trời chiếu hắt lên người hắn, như là bừng sáng lên.

Hắn ta vẫn không có quay đầu, thanh âm cực kỳ lạnh nhạt, “Hứa tiểu thư, tôi là phụng mệnh mà đến. Muốn nhờ cô đáp ứng tôi một việc?”

Cô đuứng, híp mắt nhìn về bóng dáng hắn: “Anh là ai?”

Người nọ nói: “Tôi là ai cũng không quan trọng, cô cũng không cần biết. Cô chỉ cần biết một việc là đủ rồi.”

Cô lạnh lùng hỏi lại: “Cái gì?”

Người nọ nói: “Nhớ kỹ, không được gặp Diệp Anh Chương nữa!” Cô giật mình đứng im một chỗ, nửa ngày không nói gì. Cô lúc này ngay cả gan muốn giết Diệp Anh Chương cũng có, nói gì mà gặp anh!

Người nọ tiếp tục nói: “Nhớ kỹ đừng bao giờ gặp nữa. Nếu như cô không làm như lời nói, không ai có thể cam đoan cha cô ở trong tù sẽ xảy ra chuyện gì đâu!”

Cô rùng mình một cái thật mạnh: “Anh có ý gì?” Người nọ vẫn duy trì giọng điệu như thường : “Tôi cũng không có ác ý gì. Chỉ là rất đơn giản muốn cô nhớ kỹ, nhớ thật kỹ mà thôi.”

Người nọ sau khi nói xong, cũng không để cho cô có thể tỏ vẻ gì, trực tiếp sai người ta đưa cô đi. Người nọ nói chắc chắn như vậy, cô sẽ không gặp lại Diệp Anh Chương nữa.

Đúng vậy, từ đó về sau, mãi cho đến khi ra tù, cô không có một mình gặp qua Diệp Anh Chương dù chỉ một lần. Cho dù là lúc ra tòa chịu phán quyết, cô cũng không có liếc mắt nhìn anh lấy một cái.

Cô ôm Tiểu Bạch, cảm giác ấm áp chân thật như vậy. Cô từ từ bật cười: “Tiểu Bạch, chúng ta không cần người khác thương hại —- không cần sự thương hại của người khác, phải không?” Tiểu Bạch nhìn chủ nhân của chính mình đích , “Gâu gâu” hai tiếng, như là trả lời.

Cô giơ tay lau đi gì đó ướt át trên má, mỉm cười nói với Tiểu Bạch: “Nào, Tiểu Bạch —- chúng ta đi tắm rửa đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.