Trọn đời không buông tay - Q1-C15

Trọn đời không buông tay

Q1-C15


Liên Trăn dựa vào một chút không khí cuối cùng trong lồng ngực mà cố đi đến chỗ rẽ, ngay khi vừa qua chỗ rẽ hành lang đã thở dốc ra tiếng, dường như toàn bộ khí lực trên cơ thể lập tức bị hút hết, hai chân bủn rủn như bùn, cơ hồ không thể trụ vững chính mình nữa.”

Chỉ cần nhớ tới chính tay anh đẩy cô và cha cô vào tù, mỗi lần đều đau thấu tim. Hiện giờ nói ra như vậy, tim tựa như bị đập nát. Người năm đó nhu tình mật ý với chính mình, người đàn ông mà mình tâm tâm niệm niệm, hết thảy cũng không thoát khỏi diễn trò.

Cô chỉ có thể dựa vào tường mới không làm chính mình ngã quỵ trên mặt đất.

Hít sâu một hơi, bỗng nhiên cảm thấy có chút khác thường, ngẩng đầu, chỉ thấy Tưởng Chính Nam đứng cách đó không xa, ánh mắt sắc nhọn như dao, vẫn không nhúc nhích mà nhìn cô.

——————

Sau khi ăn xong, bởi vì Tưởng Chính Tuyền cao hứng, liền đi café. Ánh nến lung linh trên mặt bàn bằng gỗ thô, vầng sáng âm thầm mờ nhạt đem khuôn mặt bốn người chiếu sáng không đồng nhất. Một tay Tưởng Chính Nam gác trên thành ghế của Liên Trăn, một tay lại đánh nhịp gõ lên mặt bàn. Mà Liên Trăn thì cúi thấp đầu, đang quấy café. Chiếc ly ấm áp, nằm trong lòng bàn tay, khô ráo ấm áp, tựa như có thể đuổi đi chút lạnh lẽo trên đầu ngón tay.

Hình ảnh hai người như vậy, người ở bên cạnh nhìn thấy, cũng tĩnh lặng động lòng người lại cảnh đẹp ý vui.

Liên Trăn vẫn luôn yêu thích những quán café như thế này. Trước kia, khi hai người còn ở thành phố M, lúc đi dạo phố, cô thích nhất là những tiệm cafe có sự an bình tĩnh lặng, lại mơ hồ có tiếng nhạc du dương.

Người ngồi phía đối diện kia từng hỏi cô sau khi tốt nghiệp muốn làm cái gì. Ngay lúc đó cô làm sao có ước mơ cao sang gì đâu. Nhớ rõ khi đó do cô đang cầm một ly café nóng hổi, bưng lên hớp một ngụm nhỏ, híp mắt, thoải mái thở dài.

Cô cũng không có nói ý tưởng của mình là gì. Mỗi lần anh liền cười ha ha trêu chọc cô: “Em sẽ không đến mức hỗn ăn hỗn uống rồi chờ chết chứ?” Cô nhăn mũi, bĩu môi nói: “Anh mới hỗn ăn hỗn uống chờ chết ý! Em về sau nha, phải mở một tiệm café như thế này. Một ngôi nhà nho nhỏ, bốn phía có dây leo quấn quanh, bốn mùa quanh năm đều hoa lá tươi tốt . . .” Tay anh chống đầu, lúc đó chỉ là tùy tiện nghe một chút, không có để ý . . . . Hiện tại có muốn quay về cũng không thể quay về những ngày tốt đẹp đó nữa.

Diệp Anh Chương vẫn còn nhớ rõ, lúc đó trong quán khách cũng không nhiều, trừ bỏ bọn họ, còn có một đôi tình lữ, trống trải đến mức có chút quạnh quẽ. Đôi tình lữ kia cúi đầu thì thào to nhỏ, không biết là nói gì đó. Sau đó, cậu thanh niên đứng dậy, hướngvề phía chiếc đàn dương cầm trong quán, ngồi xuống, quay đầu lại mỉm cười dịu dàng với bạn gái mình.

Giai điệu sinh động từ ngón tay cậu từ từ truyền ra, cư nhiên chỉ là một khúc nhạc chúc mừng sinh nhật vui vẻ bình thường, nhưng mỗi nốt nhạc, đều uyển chuyển bay bổng, tựa như là có linh hồn, làm đáy lòng mỗi người đều lăn tăn gợn sóng.

Giọng hát chúc mừng sinh nhật của cậu thanh niên kia cũng rất dễ nghe, mỗi một chữ, du dương thánh thót, từ trong miệng cậu từ từ tuôn chảy. Cậu ta vừa hát vừa mỉm cười nhìn bạn gái của chính mình, tựa như không coi ai ra gì, ánh mắt mơ hồ tràn ngập nùng tình mật ý, ngay cả bọn họ cùng với người qua đường đều cảm thấy cực kỳ tuyệt vời. Ca khúc hoàn thành, cậu thanh niên hướng phía bạn gái đi đến, bỗng dưng quỳ gối xuống.

Đó là lần đầu tiên Liên Trăn nhìn thấy cảnh tượng cầu hôn của người khác, cảnh tượng lãng mạn thật sự giống như trong phim, không khỏi hưng phấn giật mình, Nhưng lại cảm thấy cảnh tượng hạnh phúc đó, coi như trên đời này trừ bỏ trong chớp mắt đó, không còn hình ảnh nào có thể đẹp hơn nữa.

Cô vẫn luôn nhớ rõ lúc đó cô ngẩng đầu nhìn Diệp Anh Chương, ai ngờ đến anh cũng đang ngóng nhìn cô. Ánh mắt hai người một hồi giằng co, liền nhanh chóng chạy mất. Mặt của cô nóng bừng đến tận cổ.

Tiếng nhạc lúc này trầm thấp nhẹ nhàng, Hứa Liên Trăn chỉ cảm thấy bản thân mình đang chìm nổi trong ký ức, thống khổ chua sót cơ hồ muốn nhấn chìm cô trong đó.

Hứa Liên Trăn buông cái ly trong tay xuống, quay đầu thấp giọng nói với Tưởng Chính Nam: “Em muốn trở về.” Ánh mắt Tưởng Chính Nam dừng ở trên mặt cô, giống như ngôi sao sáng chói trong màn đêm, từ rừ rõ ràng. Dừng một chút, mỉm cười nói: “Ừ!” Giọng nói thật trầm thấp, nhẹ nhàng mà thoảng qua bên tai.

Lúc ra khỏi cửa, Tưởng Chính Nam kéo tay cô quay đầu lại hỏi: “Bọn anh về nhà. Còn hai đứa đi đâu?” Tưởng Chính Tuyền quay đầu nhìn Diệp Anh Chương đứng bên cạnh, tựa hồ đang đợi anh trả lời. Nhưng dường như Diệp Anh Chương không có tập trung, căn bản không có nghe được.

Tưởng Chính Nam liếc mắt một cái nhìn đồng hồ trên tay, còn chưa tới 10h, liền cười nhạt, đề nghị: “Nếu không hai đứa cũng đến đó đi. Khó có khi vui vẻ như hôm nay, anh sẽ mở bình rượu quý.” Lòng Liên Trăn run lên. Đêm nay cô tuyệt đối không muốn nhìn thấy Diệp Anh Chương nữa.

Lời nói của Tưởng Chính Nam vừa mới dứt, Diệp Anh Chương đã muốn ngẩng đầu, đồng ý: “Được. Dù sao thời gian cũng còn sớm. Trong nhà Tưởng đại ca lại sẵn rượu quý.”

Tưởng Chính Nam cười xoay người, không ai nhìn thấy ánh mắt lặng như băng trong nháy mắt hắn xoay người kia, tươi cười cũng đột nhiên biến mất.

Diệp Anh Chương cùng Tưởng Chính Tuyền đi một xe. Mà trong xe của Tưởng Chính Nam hiển nhiên chỉ còn có một mình lái xe, Hạ Quân đã muốn tan ca. Lại là không khí tĩnh lặng ngột ngạt, Hứa Liên trăn ngồi lên xe, liền không chút dấu vết mà rút tay ra, vôi vàng biết thân biết phận ngồi sát vào bên cửa xe, cố gắng cách hắn thật xa. Ánh mắt hắn nhìn chăm chú phía trước, sắc mặt âm lãnh, làm cho người ta thực sự có cảm giác áp bách trầm trọng.

Đây là lần đầu tiên cô đến nơi ở của hắn. Phòng khách rộng rãi uyên thâm, thiết kế theo phong cách Châu Âu tinh xảo, cư nhiên còn có cả lò sưởi âm tường.

Tưởng Chính Nam xoay người tiếp đón bọn họ: “Ngồi đi, tự tiếp đón chính mình. Anh đi thay quần áo chút.” Cúi đầu ghé vào tai Liên Trăn nói: “Đi theo tôi.” Hơi thở ẩm ướt ấm áp truyền đến, Liên Trăn cúi đầu khẽ né tránh. Trong mắt người ngoài, thì thầm nhỏ nhẹ như vậy, thật sự giống như một đôi nam nữ yêu nhau cuồng nhiệt không thể tách rời.

Trong đáy mắt Liên Trăn rõ ràng có ý cự tuyệt, thậm chí có một chút sợ hãi. Tưởng Chính Nam chỉ cười cười, giọng điệu trầm thấp mà lạnh lùng: “Đi lên.” Lời nói chưa dứt, Tưởng Chính Nam đã kéo tay Liên Trăn, cùng đi lên cầu thaang. Đi đến chỗ rẽ, mỉm cười quay đầu, hướng hai người trong đại sảnh nói: “Tuyền Tuyền, hai đứa tự mình đi chọn rượu trong quầy đi. Tùy tiện bình nào cũng được.”

Tưởng Chính Tuyền hì hì cười, nghịch ngợm nói: “Anh, có phải ngay cả mấy bình trân baảo trong bộ sưu tập của anh cũng dược chứ —-” Tưởng Chính Nam mỉm cười không nói, lôi kéo tay Liên Trăn biến mất ở góc cầu thang. Diệp Anh Chương ngẩng đầu kinh ngạc nhìn xuất thần.

Đây cũng là lần đầu tiên Liên Trăn vào phòng ngủ của đàn ông, đương nhiên người đàn ông này là trừ bỏ cha cô Hứa Mưu Khôn. Thiết kế hai màu đen trắng, đường cong hình gọt nước, thực là phù hợp với cái gọi là phong cách nam sĩ tinh anh , nhưng là ở trong mắt phụ nữ mà nói tóm lại chỉ có thể là mạnh mẽ hơn người.

Hắn theo hai cánh cửa tự động đi vào phòng thay quần áo. Hứa Liên Trăn đứng ở ngoài cửa, vẫn không nhúc nhích. Bất quá chỉ một lát, Tưởng Chính Nam đã đi ra, mặc một cái áo sơ mi màu trắng cùng một chiếc áo gile màu đen cổ chữ V, một chiếc quần màu vàng nhạt, dây lưng đồng bộ mặt hình chữ H. Cách ăn mặc rất thoải mái, lập tức giảm đi vài phần nghiêm nghị lại tăng thêm vài phần trẻ trung.

Hắn vừa sửa sang lại cổ tay áo, vừa đi ra, ngẩng đầu, nói với Liên Trăn: Đem áo khoác cởi ra.” Liên Trăn có chút khó hiểu, Tưởng Chính Nam tiến lên vài bước, đứng ở trước mặt cô, nhìn căam chú vào cô, Ánh mắt hắn cực thâm thúy, cánh môi tuyệt đẹp, nhẹ nhàng cong lên, thản nhiên nói: “Trông quá cứng ngắc, không nhập diễn tí nào.” Đầu của hắn cúi thấp xuống, không biết có phải tai cô có vấn đề hay không, cô cảm thấy thanh âm của hắn cũng trầm thấp xuống; “Như vậy là không được.” Khuôn mặt hắn tựa như phóng đại xuất hiện trước mặt cô, cô bỗng nhiên khiếp sợ, hình ảnh ngày đó lại tập kích trong đầu, cô sợ hãi, giật mình lùi về phía sau. Tay hắn nhào tới, một cái ôm choàng lấy thắt lưng của cô, không chút do dự cúi xuống, che lại cánh môi khẽ nhếch của cô.

Cô phản ứng lại, đập vào lồng ngực của hắn, lại làm thế nào cũng không đẩy ra được, cũng không né tránh nữa. Hắn kịch liệt mút lấy cánh môi phấn nộn thậm chí còn cắn môi dưới của cô, bức cô há miệng ra, cùng cô dây dưa triền miên.

Cuối cùng, hắn cũng buông cô ra. Cô vươn cánh tay, định tát một cái. Tưởng Chính Nam một tay túm lấy tay cô, tay còn lại nhẹ nhàng xẹt qua mặt cô, ánh mắt thâm trầm sáng lóe lên, lấp lánh giống như ngàn vì sao trong đêm tối, thanh âm cực thấp: “Diễn kịch cũng phải diễn cho đạt. Cô cho là chút trò vặt đó của cô có thể dễ dàng lừa gạt Diệp Anh Chương sao?”

Cô mờ mịt ngẩng tầm mắt nhìn hắn, Tưởng Chính Nam cười lạnh ra tiếng: “Cô cũng không nghĩ lại coi Diệp Anh Chương là ai? Đường đường là sinh viên ưu tú tốt nghiệp học viện cảnh sát đó.”

Cô đứng tại chỗ, thân thể lạnh lẽo, nhưng nhiệt độ nơi dây dưa triền miên ban nãy vẫn chưa có rút đi, nóng rực khác thường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.