Xuyên thành Thái Tử Phi bị mất nước

Chương 67: Ngày thứu sáu bảy mất nước


Cát vàng mênh mông, loáng thoáng nghe được tiếng gió lốc rít gào, cuốn từng đợt cát bốc lên mù mịt.
Đội ngũ đưa dâu bị buộc phải dừng lại. Lạc đà, ngựa đều bất an mà giẫm mạnh vó, quan binh đi cùng cũng bị gió làm cho không mở mắt ra được.
Tướng lĩnh ngồi trên lưng ngựa, một tay che gió cát, quát: “Gặp bão cát rồi, rút lui!”
Quan binh vội vội vàng vàng đánh lạc đà, ngựa, chật vật quay lại trong gió cát.
Tần Sênh lấy chiếc khăn trùm đầu màu đỏ xuống, vén rèm kiệu thành một khe hở len lén nhìn ra ngoài.
Từ khi tiến vào địa giới Lương Châu, nàng ta vẫn lưu ý động tĩnh bên ngoài.
Trước khi xuất giá, người hầu thân tín của Tần gia lúc đi ra ngoài mua thức ăn đã được nhét vào giỏ một bức thư, bức thư ấy do tỷ tỷ gửi đến, bảo nàng yên tâm xuất giá, đến địa giới Thương Châu thì sẽ có người mang nàng ta đi. Mẫu thân và đại ca cũn sẽ được bí mất đưa ra khỏi kinh thành.
Tần phu nhân vốn bị những tin dữ liên tục này đả kích làm bệnh liệt giường, sau khi nhận được bức thư kia, biết con gái còn sống, bây giờ đang rất tốt còn bày mưu cứu họ thì nửa vui nửa buồn khóc to một trận, từ đó sức khỏe dần tốt lên.
Từ Biện Kinh đến Lương Châu, đường đi mất hơn một tháng. Ngoại trừ một nha hoàn là người của Tần gia, đi theo Tần sênh đều là người của Lý Tín. Nàng ta không biết tỷ tỷ hiện dang ở đâu, cũng không biết đại ca và mẫu thân đã rời khỏi kinh thành hay chưa nên đêm đêm luôn trằn trọc không ngủ được, mỗi lần nghĩ đến cảnh ngộ của phụ thân và Tần gia hiện nay lại không kìm được, lệ tuôn ướt áo.
“Mộc Linh, bên ngoài sao thế?” Tần sênh ở trong kiệu, không biết tình hình bên ngoài, chỉ thấy quan binh đột nhiên quay đầu.
Mộc Linh giúp Tần Sênh thả rèm kiệu xuống, giọng như tan ra trong gió: “Gặp bão cát rồi, công chúa đừng vén rèm lên, bên ngoài gió cát lớn lắm.”
Tần sênh nghe lời thả rèm xuống. Không biết sao, tim nàng ta đập rất nhanh, lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi, cứ linh cảm sắp có chuyện gì đó xảy ra rồi.
Để tiện chạy trốn, bên trong bộ váy cưới nàng vẫn mặc một bộ quần áo khác.
Đội ngũ đưa dâu lui đến hẻm nhỏ giữa hai đồi cát thì trên hai sườn đồi bỗng có gió cát bốc lên, mấy trăm tên cướp sa mạc mặc áo lông cừu thúc ngựa lao xuống, tay giơ cao những thanh đao dài, tiếng la ó chém giết vang trời.
“Cướp đến rồi!”
Trong đám quan binh, không biết ai bỗng hét lên. Đoàn người vốn mỏi mệt vì trốn bão cát lập tức trở nên hỗn loạn.
Tên tướng lĩnh ngồi trên lưng ngựa, giơ đao hét lớn: “Dựng lá chắn! Cung tiễn chuẩn bị!”
Đám quan binh đang mất hồn mất vía vội dựng lá chắn xung quanh kiệu, bắn tên ào ạt như mưa về phía bọn cướp sa mạc nhưng vì gió quá lớn nên hầu như là không trúng.
Đám cướp nhìn như một bầy ô hợp nhưng thật ra tiến công lại rất bài bản, hơn nữa ai nấy đều dũng mãnh nên quan binh phải không ngừng thối lui.
Tướng lĩnh thấy địch không lại, cũng biết bọn cướp thường chỉ muốn cướp hàng hóa nên lập tức gọi với về phía tên thủ lĩnh: “Bọn ta hộ tống Thịnh Bình công chúa đến Bắc Nhung hòa thân để đổi lấy sự bình yên cho bách tính Đại Trần, không biết phong tục của nơi này. Ta nguyện dùng ba xe đồ cưới để làm phí mượn đường, mong các hảo hán chừa cho một con đường. Nếu không từ Lương Châu về phía nam lại nổi lên chiến tranh, người khốn khổ vẫn là bách tính trong thiên hạ.”
Thủ lĩnh của bọn cướp một tay cầm thanh loan đao (đao cong như vành trăng) giơ cao, một tay cầm cương ngựa. Chiếc khăn đen che kín nửa khuôn mặt, nghe tên tướng lĩnh nói thế thì thì ánh mắt hờ hững kia bỗng nổi lên sát khí.
Hắn cười xùy một tiếng, lạnh lùng ra lệnh: “Giết!”
Đám cướp như những con sói trên sa mạc, thi nhau lao tới cắn xé. Quan binh địch không lại, tên tướng lĩnh dẫn theo một số quân lính quay trở lại bên chiếc kiệu, quát: “Mau hộ tống công chúa về Ngõa Thành!”
Ngõa Thành là trạm dừng chân trước đó của họ.
Nhưng bọn cướp phía sau truy đuổi không tha. Quan binh bỏ lại toàn bộ đồ cưới nhưng chúng vẫn không chịu thôi. Lúc này tên tướng lĩnh mới hiểu ra là chúng không đến để cướp hàng mà ngay từ ban đầu, mục đích của chúng là cướp người.
Hắn thúc ngựa đến trước kiệu. “Công chúa, xin đắc tội. Bọn cướp đuổi theo quá gấp, mạt tướng đành đưa cô đi vậy.”
Hắn vừa vén rèm kiệu lên, ôm Tần Sênh lên lưng ngựa, liều mạng tháo chạy khỏi vòng vây dưới sự hộ tống của đám thuộc hạ thân tín.
Lần đầu tiên cưỡi ngựa, Tần Sênh bị xóc nảy dữ dội. Nàng ta phải níu chặt áo giáp của viên tướng lĩnh mới không bị rơi xuống ngựa. Trong không khí toàn là tiếng tên bay vun vút, khăn trùm đầu sớm đã bị gió thổi bay, trâm cài trang sức trên đầu cũng rơi lả tả đầy đất.
Phía bên cạnh bỗng vọt lên một con chiến mã cao lớn, trên lưng ngựa chính là thủ lĩnh của bọn cướp sa mạc. Thanh loan đao tên tay hắn vung lên, con chiến mã của viên tướng lĩnh bị chém đứt cổ, vó ngựa khuỵu xuống rồi ngã gục.
Viên tướng lĩnh không kịp trở tay, Tần Sênh cũng ngã nhào tới trước theo quán tính. Đúng lúc này một cánh tay vươn tới, xốc lấy eo xách nàng ta lên lưng ngựa.
Chính là tên thủ lĩnh của bọn cướp.
Tần Sênh bị gác phía trước yên ngựa, tay chân chới với, chỉ có hông là chịu lưng. Tên thủ lĩnh dùng một tay đè nàng ta lại, một tay dùng thanh loan đao kết liễu tính mạng của viên tướng lĩnh, máu tươi bắn ra văng đầy mặt Tần Sênh.
Ngựa lao nhanh như bay vốn đã làm dạ dày Tần Sênh cuộn trào lên, lúc này tận mắt chứng kiến cảnh giết người, nàng ta lập tức nôn ra.
Trên đầu vang lên một giọng nói ghét bỏ: “Đừng có làm bẩn ngựa của ta!”
Tần Sênh nôn thốc nôn tháo, đâu còn nghe được hắn đang nói gì.
Tên thủ lĩnh huýt sáo gọi đồng bọn đang đánh nhau với quan binh rồi mang nàng ta định rút lui. Không ngờ phía xa xa lại xuất hiện một đội nhân mã khác, đoàn người ấy từ đầu đến chân toàn một màu đen, chứng tỏ là tử sĩ nhà nào đó huấn luyện ra.
Tên thủ lĩnh cười một tiếng, nói một câu đầy ẩn ý. “Có nhiều thế lực muốn bảo vệ cô quá nhỉ.”
Hắn dùng áo choàng trùm Tần Sênh từ đầu đến chân kín mít, che đi bộ váy cưới màu đỏ rực bắt mắt. Đám cướp đằng kia lấy một bộ váy cưới ra, mặc lên người một thị nữ đã chết.
Cả đám người mang theo số hàng hóa đã cướp được rút lui. Tần sênh tưởng rằng đội tử sĩ kia mới là người mà tỷ tỷ đã nói là sẽ đến cứu mình nên nhất thời cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, nằm trên lưng ngựa vẫn không ngừng ra sức giãy giụa.
Tên thủ lĩnh đè cô lại, bị cô cắn một cái thật mạnh lên mu bàn tay, bật cả máu. Hắn bị đau, á lên một tiếng rồi dùng khuỷu tay ấn lên cằm của Tần Sênh không chút khách khí làm nàng ta bị đau phải nhả ra, ôm ngực ho sặc sụa.
Tên thủ lĩnh liếc nhìn bàn tay chảy máu của mình, nghiến răng nói: “Nữ nhân này thật là!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.