Yêu không lối thoát

Chương 39


Lúc Tả Thừa Nghiêu về đến nhà, Cao Ca vẫn chưa đi ngủ.

Trong phòng ngủ đèn sáng, cửa khép hờ.

Anh nhìn qua khe cửa, ánh sáng bị hắt ra ngoài, trong lòng có chút ấm áp. Có một người con gái ở nơi đó đợi anh, không quan tâm giữa hai người có bao nhiêu yêu hận, vào giờ phút này, giữa đêm đông lạnh lẽo, vẫn có người nào đó sưởi ấm, làm tan đi cái giá lạnh.

Nhưng anh cũng không đi vào phòng ngủ ngay. Trong tay anh vẫn cầm một hộp giữ ấm, hiếm khi có chút do dự đứng ở phòng khách.

Trong hộp giữ ấm dĩ nhiên là “món quà” mà Tạ Tề nói. Sau khi Tả Thừa Nghiêu lên xe mới phát hiện Tạ Tề để lại một hộp bánh bao cua mà Tạ Tề đặc biệt chuẩn bị dùng máy bay mang về cho Lâm Mạc. Không cần giải thích, Tả Thừa Nghiêu vẫn phái người âm thầm theo Cao Ca. Tạ Tề biết, Tả Thừa Nghiêu đương nhiên cũng biết, buổi tối trong phòng ăn Cao Ca chưa động đến chút điểm tâm nào. Tạ Tề cam lòng bỏ đi những thứ yêu thích mà cho Tả Thừa Nghiêu một hộp, thâm ý trong đó không nói cũng hiểu.

Anh ta mong muốn Tả Thừa Nghiêu có thể dành được niềm vui của Cao Ca.

Đáng tiếc, Tả Thừa Nghiêu cầm hộp thức ăn mà giống như cầm một củ khoai lang nóng vậy, từ lúc vào cửa đến giờ vẫn chưa nghĩ ra có nên đưa cho Cao Ca hay không, với lại lấy giọng điệu và biểu cảm nào để đưa cho cô. Anh rất không muốn để một người phụ nữ như vậy làm nhiễu loạn tâm trí của mình.

Cuối cùng, anh phiền não bỏ qua.

Anh đi vào nhà bếp, đem hộp đựng đồ ăn nhét vào trong tủ lạnh.

Đối tệ với cô, là thói quen hợp lý. Đối tốt với cô, là phải nỗ lực khắc phục những chướng ngại.

Đóng cửa tủ lạnh lại, dường như anh rất nhẹ nhõm, lại giống như vô cùng mất mát.

Tả Thừa Nghiêu trở lại phòng ngủ, Cao Ca đang nằm nửa người trên giường xem máy tính. Cô đeo tai nghe cười ngây ngô. Trong nháy mắt Tả Thừa Nghiêu có chút kích động, muốn qua dật tai nghe của cô xuống, đoạt lấy máy tính của cô, xem rốt cuộc cô nhìn cái gì mà vui vẻ vậy. Dường như cô luôn dễ dàng tìm thấy niềm vui trong những trò chơi nhàm chán, ngớ ngẩn đó. Cô còn cười với cái máy tính, máy ipad nhiều hơn cả với anh.

Cao Ca ý thức được Tả Thừa Nghiêu đã trở về, cô tháo tai nghe xuống, ngẩng đầu liếc anh một cái.

Nếu là một đôi tình nhân bình thường khác, có lẽ lúc này cô chí ít sẽ nói một câu đơn giản “Anh đã về rồi”, mà anh có lẽ sẽ nói “Ừm, em yêu, em đợi lâu rồi”. Đáng tiếc, từ trước đến nay bọn họ chưa bao giờ phải.

Hai người không nói gì, Tả Thừa Nghiêu cởi áo khoác, tiện tay treo lên, chuẩn bị vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Cao Ca cũng tắt màn hình, gấp máy tính lại. Tả Thừa Nghiêu quay lại, cô sẽ phải ngủ chung với anh. Cô cũng không có gan làm ảnh hưởng đến anh nghỉ ngơi.

Lúc cất máy tính, cô đi qua giá áo, khóe mắt nhìn thấy trong túi áo khoác của Tả Thừa Nghiêu lộ ra hơn nửa tờ giấy, sắp rơi ra ngoài. Cao Ca thuận tay muốn bỏ lại giúp anh, nhưng lại không cẩn thận nhìn thấy chữ trên khăn giấy: Tiếng Anh “Louise.”

Louise, đấy không phải là tên tiếng anh của Cao Lạc Thi hay sao?

Cao Ca thoáng đứng lại, cô vội rút tờ khăn giấy kia ra, trên mặt khăn giấy có viết hai hàng tiếng Anh:

Thank you for tonight.

Yours louise.

Trên khăn giấy vẫn in logo của khách sạn Tứ Quý, người viết có vẻ vội vàng dùng khắn giấy của khách sạn Tứ Quý viết.

Cao Ca nhớ tới buổi tối ở trong thang máy Cao Lạc Thi có nói với cô. Cô vốn dĩ không tin. Lúc cô ở nhà hàng dưới lầu thì Tả Thừa Nghiêu vẫn ở trong đại sảnh, sau khi cô lên thì anh vẫn ở đó. Cô không cho rằng anh ta sẽ đói khát đến mức lúc cô ăn bữa cơm ngắn phải lén lút chạy xuống lầu tình tứ với Cao Lạc Thi.

Có thể Tả Thừa Nghiêu đối với cô không tốt, nhưng cô cũng chưa nhìn thấy anh đối xử tốt với người phụ nữ khác, đương nhiên, cô có chút buồn bã nghĩ, ngoại trừ Mạnh Dao.

Nhưng, vì sao Cao Lạc Thi lại viết cho Tả Thừa Nghiêu “Tối nay cảm ơn anh.”

Tả Thừa Nghiêu thật sự là người như vậy sao? Hay là anh đã chán chơi đùa cô, muốn dùng “em gái” cô đến làm nhục cô?

Cao Ca đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cô chẳng biết phải nên phản ứng gì. Xấu hổ, phẫn nộ, tức giận hay là ghen?

Cho đến khi có tiếng Tả Thừa Nghiêu rửa mặt xong đẩy cửa đi ra, cô mới hốt hoảng bỏ lại khăn giấy vào trong túi áo. Giả vờ như không nhìn thấy bất cứ thứ gì, hoặc nhìn thấy thứ gì cũng chả quan tâm.

Chỉ là lúc hoảng loạn, động tác của cô vẫn chưa đủ nhanh, Tả Thừa Nghiêu vẫn nhìn thấy.

Cao Ca giả bộ trấn định tiếp tục cất máy tính.

Tả Thừa Nghiêu đi tới túi áo lôi tờ khăn giấy kia ra xem. Trên mặt anh không nhìn ra là vui vẻ hay tức giận?

Cao Ca giải thích. “Xin lỗi, tôi không có ý nhìn lén, là nó sắp rơi ra, tôi muốn bỏ lại giúp anh.”

Tả Thừa Nghiêu không có hứng thú với lời giải thích của cô, anh chỉ hỏi: “Em không có gì muốn hỏi tôi sao?”

“Không có.” Vô số vấn đề ùa vào đầu, cuối cùng lại chỉ nói ra hai chữ, giả vờ đang thờ ơ. Lẽ nào cô còn muốn biểu hiện rằng cô đang quan tâm, đố kị sao? Đưa càng nhiều dao găm cho anh, để anh càng có vũ khí làm tổn thương cô.

Tả Thừa Nghiêu tiến đến gần Cao Ca, anh nói: “Louise là tên tiếng anh của Cao Lạc Thi.”

“Tôi biết.”

“Tối nay cô ta tới tìm tôi, muốn leo lên giường của tôi.” Anh nói một câu, bước càng gần hơn.

“Đây là việc của hai người, không liên quan gì đến tôi.”

“Thành thật mà nói, cô ta không đẹp như em, nhưng lại trẻ tuổi nhiệt tình hơn em.” Anh đã đứng rất gần cô, giống như một bức tường vô hình đang tiến đến bức ép.

Cao Ca cảm thấy bản thân không có sức mạnh công kích như con cá nóc, chỉ có thể cố gồng lên, giả bộ làm ra dáng vẻ rất lợi hại, hi vọng có thể hù dọa được đối thủ.

Cô tiếp tục lạnh lùng nói: “Anh Tả, anh không cần nói cho tôi. Tôi chỉ là đồ chơi, bạn tình, đối tượng phát tiết. Tôi không có tư cách, cũng không có hứng thú tìm hiểu những đối tượng bạn tình khác của anh.”

“Em không ghen sao? Cao Ca, thừa nhận đi, em đang ghen tỵ.” Anh đã ép cô vào góc tường.

“Vì sao anh vẫn không tin lời tôi nói? Năm đó, rất nhiều lần tôi nói cho anh biết tôi thích anh, anh chỉ nghĩ tôi đùa giỡn. Bây giờ tôi nói cho anh biết tôi đã không còn hứng thú với anh, anh lại không quan tâm.”

“Bởi vì…” tay anh xoa gò má cô, lướt qua bờ môi cô, dùng ngón tay vẽ môi cô. “Nơi này, cho tới bây giờ cũng chỉ là miệng nói một đằng, nghĩ một nẻo…”

Anh chưa dứt lời, cũng không cần nói xong, đã hôn lên môi cô.

Cao Ca muốn cố gắng đẩy anh ra, bởi vì chỉ cần nghĩ đến việc tối nay anh ta mới hôn Cao Lạc Thi, cô đã cảm thấy buồn nôn.

Nhưng Tả Thừa Nghiêu không cho cô có cơ hội kháng cự, anh ôm cô vào trong ngực.

Cao Ca dùng tay chống đỡ trước ngực anh, muốn tạo khoảng cách giữa hai người. Tuy rằng cô biết rõ chỉ có phí công, nếu Tả Thừa nghiêu muốn ép buộc cô, cô không thể phản kháng, trước sau đều vậy.

Nhưng ngoài dự liệu của cô chính là, anh không hề tức giận ép buộc cô, trái lại rất kiên nhẫn mê hoặc cô. Anh biết chỗ nào của cô là mẫn cảm nhất, trêu trọc nơi riêng tư của cô.

Anh đang dùng chính mình làm mồi nhử.

Vì vậy, những giãy giụa phản kháng của cô đều dần dần giống như rơi vào cái hố đen không đáy, bị dẫn dụ. Có thể lẩn trốn, chỉ là tay của anh, môi của anh, nhiệt tình của anh. Nhưng có thể lưu lại trên da dẻ và cơ thể của cô lại là cảm xúc của anh.

Là ai nói nhu tình như nước. Lúc này anh giống như biến thành một dòng nước ấm, dịu dàng bao vây lấy cô, một làn sóng lại nhẹ nhàng vỗ vào cô, cho đến khi cô dần dần rơi vào tay giặc, hòa tan, cùng anh hợp thành một thể, cho đến khi toàn bộ những ngày mưa nhỏ đang hợp vào trở thành một ngày mưa lớn…

***

Khi tất cả những bão tố qua đi, Cao Ca đưa lưng về phía Tả Thừa Nghiêu làm như đang ngủ.

Tả Thừa Nghiêu ngồi trong bóng tối chậm chạp chưa đi vào giấc ngủ.

Buổi tối, Cao Lạc Thi không phải tìm anh mà là tìm Tạ Tề. Anh biết rõ chiếc khăn giấy kia là “Món quà” ấu trĩ của Tạ Tề. Anh ta không nên “bị mắc bẫy”, hẳn là nên cười trừ. Nhưng khi nhìn thấy bộ dáng thờ ơ của Cao Ca, anh không nhịn được mà nói ra những lời đó, chính là muốn trêu trọc cô, ép cô nói ra những lời quan tâm đến mình. Trước tiên là ý muốn đùa giỡn, sau đó nghiêm túc. Thậm chí không tiếc công quyến rũ cô.

Không phải cô đã từng yêu anh như vậy sao? Không phải cô đã từng quấn quýt lấy anh hay sao? Cô đã từng vì anh mà điên cuồng làm ra nhiều chuyện như vậy? Cho dù là bây giờ, ở trên giường cô cũng trầm luân theo anh không phải sao?

Anh chỉ muốn chứng minh điểm này, cô vẫn sẽ vì anh mà điên cuồng.

Nhưng mà kết quả là, anh lại phát hiện, chính mình càng điên cuồng hơn.

Anh vẫn tự hào về lý trí của mình? Những lời thề son sắt với Mạnh Dao thì sao đây? Tả Thừa Nghiêu sẽ làm Cao Ca tan cửa nát nhà, hai bàn tay trắng.

Không còn nghi ngờ, đêm nay anh khác thường, là bởi vì anh uống rượu, hay là vì Tạ Tề, hay là, sau nhiều năm gặp Cao Ca anh đã sớm trở nên khác thường.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh vẫn nghe thấy chính mình nhẹ giọng nói. “Tờ giấy kia không phải là cho tôi, buổi tối Cao Lạc Thi cũng không có tìm tôi.”

Anh không biết tại sao mình lại muốn giải thích với một người có lẽ đã không còn yêu anh. Hơn nữa bây giờ người con gái kia đã ngủ, có lẽ cũng không thể nghe được lời giải thích của anh.

Nhưng anh nhìn thấy sống lưng trần truồng của Cao Ca rõ ràng giật mình, cô nghe thấy được.

Cô nhẹ giọng đáp lại: “Tôi biết rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.